Chương 21: Bày tỏ

Trước khi Đình Đình tan

việc cô cố tình chạy

đến phòng hóa trang nhờ thợ trang điểm Asa chỉnh lại khuôn mặt và kiểu tóc cho cô một chút.

Asa nghe xong mắt mở lớn vô cùng nhiều chuyện lấy cùi chỏ huých cánh tay Đình Đình, “Sao, đi hẹn hò phải không?”

Đình Đình nhìn mình trong

gương rồi cười với Asa “Không tính là hẹn hò, chỉ ăn một bữa cơm thôi.”

Asa nháy mắt rất quyến rũ “Không phải bạn bè thì

là người yêu phải không?Trời, người

nào mà có thể làm rung động trái

tim của tiểu Đình chúng ta chứ?”

Đình Đình đập khẽ vào tay Asa một cái “Tôi xin anh làm tự nhiên chút, đừng quá đậm nhé.”

“Ha ha biết rồi, biết rồi.”

Asa cười đến run rẩy cả người “Muốn có vẻ tươi mát tự nhiên, lại không

quá long trọng...”

Đình Đình bị hắn cười đến phát giận, ngậm miệng nghiêm mặt lại như cái bánh bao.

Asa thấy vậy liền im “Được được được, tôi không

cười nữa,” nhưng vai vẫn run run.

Vẻ mặt Đình Đình hậm hực, Asa, tôi không

nên nhờ anh.

Asa xoã tóc Đình Đình xuống, cầm lược chải thẳng sau đó dùng lược răngthưa chải đến vị trí xương chẩm, lấy dây thun màu đen buộc

thành một chùm, lại đổi lược răng thưa chải một ít lên cao, tạo thành một cái đuôi ngựa, sau đó đem cuốn

phần tóc đuôi ngựa lên một vòng ngược lại, giấu lọn tóc vào trong dây thun rồi dùng vài cái kẹp màu đen cố định, cuối cùng phun một

chút keobóng.

Sau khi hoàn thành tất cả động tác, Asa dùng ngón trỏ ấn hai bên huyệt Thái

Dương của Đình Đình, để mặt Đình

Đình lộ ra, “Xong rồi! Tôi vẫn cảm

thấycô làm kiểu tóc này nhất định

rất phù hợp, quả nhiên, tôi quả

nhiên là thiên tài, nhìn thấu bản chất của Tiểu Đình a a a ~~~ kiểu tóc múa ba

lê gọn gàng ưu nhã này thích hợp với cô nhất

a a a ~~~”

Asa đang trong trong thái say mê cực độ, không thể tự kìm

chế chính mình.

Đình Đình nhìn mình trong

gương, chỉ thấy mái tóc dài của mình búi gọn đến

không sót một cọng, tất cả bó lại sau đầu thành một búi tóc tròn, lộ ra cái trán trơn bóng, đôi mắt to trong sáng, mũi thẳng và cằm đầy đặn, lộ ra hết vẻ trong sáng của cô.

“Nói thật nhé tiểu Đình, cô hoàn toàn có thể đi theo con

đường diễn xuất.” Asa đắm chìm trong

thế giới của mình, “Con đường làm diễn

viên nổi tiếng không có gì không

tốt, nhưng tính tình của cô cứng rắn, không cần phải

đem mình đặt ở một vị trí nhất định...”

Đình Đình cười đứng dậy, vỗ gương mặt tuấn mỹ của Asa vẫn đang thao thao bất

tuyệt, “Cám ơn anh, Asa.”

Asa ngừng lại, hai tay giống như đuổi gà liên tục phất phất ra ngoài, “Đi đi đi

hẹn hò đi!”

Đình Đình cười ha ha, nhấc túi lên vẫy tay tạm biệt với Asa.

Asa đứng ở trong phòng hóa trang nhìn theo bóng lưng Đình Đình, vuốt gương mặt của mình mỉm cười. Nếu là một

cô gái khác, sẽ chạy tới nói, Asathân mến trang điểm giùm tôi, sau đó đương nhiên hưởng thụ sự đãi ngộ

của ngôi sao, trước khi đi sẽ cho gã một cái ôm kiểu Tây Âu rồi nói cám

ơn anhAsa.

Nhưng cô gái dần dần đi khỏi tầm

mắt này của gã chưa bao giờ vô

tư gọi gã một tiếng “Thân mến”, nhưng gã vẫn rõ ràng cảm nhận được lòng biết ơn

của cô.

Ánh mắt Asa lóe lên, a, quên nói với Đình Đình là khi kết hôn phải để cho gã trang điểm a ~~~

Khi Đình Đình đến nhà hàng Quảng Đông, Triêu Dương đã đến trước cô một bước. Hắn đang

gọi điện thoại, trước mặt có một ly trà lúa mạch còn bốc lên hơi nóng. Trông

thấy Đình Đình đến gần, hắn vẫy tay

với cô rồi tiếp tục nói điện thoại.

Đình Đình nhân cơ hội ổn định tâm

lý cho mình: Triệu Đình Đình, mi kéo người xa lạ bên đường phỏng vấn cũng không

có vấn đề gì thì đối với hắn nhất định cũng không thành vấn đề! Bình tĩnh! Bình

tĩnh!

Đợi cho Đình Đình đi đến bên cạnh bàn thì Triêu Dương cũng

kết thúc cuộc nói chuyện đứng dậy kéo ghế ra giúp Đình Đình.

“Cám ơn.” Đình Đình ngồi xuống, thả túi, cởi áo khoác lông để lộ ra áo len màu nâu bên trong.

Triêu Dương đẩy kính mắt, trong mắt thoáng lên một tia thưởng thức.

Thì ra Đình Đình luôn mặc áo sơ mi quần dài, lại có dáng

người thon thả với tỉ lệ hoàn mỹ như vậy, đáng tiếc xưa nay đều bị che phủ

trong quần áo rộng thùng thình.

Một người phục vụ đi tới hỏi: “Thưa ông có thể gọi món ăn

chưa?”

Triêu Dương cười nhìn Đình Đình “Hôm nay do cô

ấy mời khách, tất cả docô ấy làm chủ.”

Người phục vụ liền chuyển thực đơn đến trước mặt Đình Đình, Đình Đình nhận thực đơn mở

ra “Gần đây các anh có món ăn đặc sắc nào mới ra không?”

Phục vụ lắc đầu nói không có, Đình Đình cười một cái gọi món phá lấu, hoa Mã

Lan xào đậu hũ khô, bào ngư sốt chân ngỗng, khổ qua xào hoa bách hợp, canh cải

trắng, lại thêm một hoa giao chưng cùng một phần cơm dứa, sau đó ngẩng đầu hỏi

Triêu Dương “Còn muốn gì không?”

Triêu Dương cười nói với người phục vụ, “Nghe nói đồ ngọt ở chỗ các anhrất nổi tiếng, cho chúng tôi thêm bánh pút-​đing xoài.”

Đình Đình trả lại thực

đơn cho người phục vụ. Người phục vụ

xin bọn họ chờ rồi lui ra.

Triêu Dương vươn tay nhấc ấm trà lên, rót một ly trà lúa mạch cho Đình Đình,

“Từ cơ quan chạy tới có mệt không? Uống chút trà lúa mạch để giải nhiệt.”

Đình Đình nhận ly trà, hùng hục một hơi uống hơn phân nửa ly, trông thấy dáng

vẻ cười mà không dám cười của Triêu Dương, Đình Đình đặt cái ly xuống, làm mặt

giận “Khi làm tiết mục uống quá nhiều nước mặt sẽ giống như bị phù cho nên hết

tiết mục mới được uống nước...”

Triêu Dương hơi xót xa, làm người chủ trì thật sự rất vất vả, “Nhất định cô rất

thích công việc này.”

Người thường chỉ nhìn thấy bề ngoài gọn gàng xinh đẹp của người chủ trì nhưng

không trông thấy được những vất vả và trả giá sau lưng họ.

Đình Đình gật mạnh đầu, “Học bốn năm khoá người chủ trì, khoá cơ sở, khóa văn

hóa, bài chuyên ngành, tiếng Anh thông thường... Trả giá quá nhiều, chỉ dùng mồ

hôi và nước mắt. Nếu như không thể đạt được thành tựu ở đây sẽ cảm thấy uổng

phí bốn năm đó.”

Triêu Dương rất muốn ngồi vào bên cạnh Đình Đình, sờ đầu của cô, nói, em đã làm

rất tốt nhưng vẫn nhịn được.

Lúc này thức ăn nóng lạnh lục tục đưa lên, Đình Đình cười híp mắt mời Triêu

Dương đánh giá.

“Nếm thử xem có thể so với tài nấu ăn của anh không?”

Triêu Dương bật cười “Tài nấu ăn của tôi chẳng qua là chút thức ăn trong nhà,

sao có thể so với đầu bếp của người ta? Chỉ có món phá lấu Triều Châu này thôi

thì tôi đã tuyệt đối làm không được.”

“Uh, tôi thích nhất món phá lấu ở đây.” Đình Đình đồng ý. “Một năm trước chúng

tôi làm tiết mục đã tới nhà hàng này, thức ăn vẫn đảm bảo tiêu chuẩn trước sau

như một, giá cả cũng hợp lý.”

“Nhất định trong danh sách của cô còn có rất nhiều nhà hàng như vậy, có thời

gian chúng ta đi hưởng qua từng chỗ.” Triêu Dương bình thản trực tiếp biến “Tôi

và cô” thành “Chúng ta”.

“Tốt!” Đình Đình không bắt bẻ sự thay đổi trong cách xưng hô của Triêu Dương,

sảng khoái đáp ứng.

Hai người vui vẻ ăn cơm, chẳng những ăn sạch các món ăn, canh và cơm dứa, còn

chưa thỏa mãn ăn hết hai bánh pút-​đing xoài.

“Nếu như không phải sợ béo phì, tôi còn có thể ăn thêm một phần cơm dứa và một

bánh pút-đing xoài nữa.” Đình Đình cười ha hả xoa bụng.

“Tôi biết một nhà hàng món ngọt có các món rất đặc biệt, lần sau dẫn cô đi ăn.”

Triêu Dương cười khẽ.

Đình Đình tính tiền rồi đi ra với Triêu Dương, Triêu Dương săn sóc không nói

thêm gì.

Kỳ thật để con gái tính tiền thật sự không phải phong cách của Triêu Dương,

chẳng qua nếu như hắn kiên trì trả tiền chỉ sợ Đình Đình sẽ canh cánh trong

lòng với chuyện xảy ra đêm hôm đó mặc dù Triêu Dương cũng cho rằng Đình Đình

không có điểm nào thất lễ.

Hai người sóng vai tản bộ đến xem phim ở rạp chiếu phim.

Đình Đình đã lâu chưa đến rạp chiếu phim rồi, trông thấy trong đại sảnh rạp

chiếu phim toàn người là người không khỏi đổ mồ hôi cười.

“Không thể tưởng tượng lại có nhiều người như vậy.”

“Tôi nghe đồng nghiệp nói Chủ nhật còn đông hơn.” Triêu Dương cũng lâu không

vào rạp chiếu phim nên cũng có cảm giác bất ngờ giống Đình Đình.

Đình Đình chỉ một ngón tay về phía hàng người dài hơn hai dặm ngoài cửa bán vé

nghi hoặc “Lúc này phải xếp hàng tới bao giờ chứ?”

Triêu Dương liếc mắt nhìn bên ngoài phòng vé của rạp chiếu phim, không khỏi

cười “Bọn họ muốn xem phim không gi­an ba chiều, một vé khó mua, chúng ta xem

phim nhỏ, không tranh giành với bọn họ.”

Đình Đình gật đầu như bằm tỏi.

Xem phim vốn là hưởng thụ, nhưng nếu muốn cô tốn công tốn sức xếp hàng vài giờ

chỉ vì mua vé xem phim, cô thà rằng về nhà xem phim VCD.

Hai người đến siêu thị nhỏ mua nước trái cây và mứt hoa quả, nhìn thời gi­an

không sai biệt lắm thì đi vào phòng nhỏ ít người xem phim.

Triêu Dương đưa mã số kiểm tra của vé xem phim trên điện thoại di động cho

người soát vé xác nhận, người soát vé phất tay cho đi.

Ngọn đèn trong phòng chiếu phim đã tối xuống, người dẫn khách nhẹ nhàng dẫn bọn

họ tới chỗ ngồi.

Đình Đình và Triêu Dương nhìn thấy ghế lô kiểu tình nhân thì cùng nhìn nhau tức

cười. Lúc này phía sau có một chàng trai khoảng mười bảy mười tám tuổi thúc

giục, “Nhường chỗ một chút, nhường chỗ một chút.”

Hai người đành phải ngồi ở ghế ngồi tình nhân để nhường đường cho một đôi tình

nhân trẻ phía sau.

Triêu Dương nghĩ thầm, tiểu Kiều, cô quá tự quyết rồi, tôi nên trừ tiền lương

hay thêm tiền lương cho cô đây?

Trong lòng Đình Đình thì như nai con đi loạn, đây có coi là một ám hiệu của

Triêu Dương không?

Lúc hai người đều có tâm tư thì phòng chiếu phim tối om om, trên màn ảnh có

logo công ty phim phát ra cùng một tiếng sư tử rống.

Một bộ phim tình yêu lãng mạn, kể chuyện ông chủ kiêm đầu bếp của nhà hàng ba

sao Mễ Kỳ Lâm bị bệnh nặng. Con gái sắc sảo của ông chủ không thể không rời bỏ

công việc nhiều người mơ ước ở thành phố lớn trở lại thành nhỏ để vừa chăm sóc

cha, vừa thay cha quản lý nhà hàng.

Thế nhưng mấy cô gái ở thành phố lớn cạnh tranh với nhau dễ như trở bàn tay lại

khó có thể thích ứng với những người nhiệt tình và công việc nhà hàng ở thành

nhỏ. Nhân viên không thích cô gái khôn ngoan lạnh lùng, khách nhân tuy cảm thấy

thức ăn tinh xảo nhưng nó không có tình cảm.

Cô gái cảm giác mình bị bài xích, tận lực khuyên cha bán đi nhà hàng kinh doanh

cả đời cùng cô đến sống ở thành phố lớn.

Người cha không chịu. Đó là tâm huyết cả đời của ông, ông không muốn cứ như vậy

trao lại cho người ta, ông hi vọng con gái có thể kế thừa sự nghiệp của cha.

Hai cha con điều cố chấp giữ ý kiến của mình, không ai nhường ai.

Đầu bếp và phục vụ nhà hàng cùng xin nghỉ với lý do bị bệnh. Tận mắt thấy nhà

hàng từng ngày khó có thể duy trì nữa thì đột nhiên xuất hiện một người đàn ông

xa lạ anh tuấn nhiệt tình nhận vai trò đầu bếp của nhà hàng.

Cô gái như bắt lấy được một cây cứu mạng bèn nhận người đàn ông anh tuấn vào

làm.

Người đàn ông nấu được món ngon, tính tình khôi hài, tuy có xung khắc với cô

gái về quản lý và kinh doanh nhà hàng nhưng điều này cũng không ảnh hưởng đền

sự hấp dẫn giữa hai người.

Chuyện xưa diễn ra tại thành phố nhỏ ánh nắng tươi sáng, cuộc sống thoải mái

nhàn nhã, vườn nho, hồ nước tĩnh mịch, đồng ruộng rừng cây, phong cảnh đẹp hợp

lòng người, nam nữ diễn viên thanh tú, khó khăn, tranh cãi, sau đó yêu nhau,

hôn môi, liều chết triền miên.

Một trong những đặc sắc của phim châu Âu là luôn luôn có cảnh nóng cũng không

khiến người xem cảm thấy dung tục.

Chỉ là —— Đình Đình đỏ mặt tới tận mang tai, len lén liếc nhìn mặt Triêu Dương

rồi lại vụng trộm nhìn lên màn ảnh.

Triều Dương bình tĩnh tự nhiên, nếu như để cô thấy bộ dạng ngạc nhiên giật mình

như chưa thấy qua thì thật mất thể diện.

Đình Đình cảm giác trán mình đổ mồ hôi đành phải nhân cơ hội cúi đầu uống nước

trái cây, cố tự trấn tĩnh.

Cuối cùng cảnh lm tnh năm phút đồng hồ chấm dứt, Đình Đình âm thầm thở dài ra

một hơi, ngước mắt, lại trông thấy Triêu Dương cười như không cười, đưa qua

bình nước trái cây chưa mở ra của hắn.

Đình Đình nhận bình nước trái cây mang theo một chút hơi ấm bàn tay của Triêu

Dương, thầm nghĩ: Triệu Đình Đình, mi đào cái động đất mà chui vào!

Phim đến đoạn nam nữ diễn viên hiểu lầm khắc khẩu giải khai tâm kết, tiêu tan

hiềm khích lúc trước đi đến kết thúc, tuấn nam mỹ nữ kết làm vợ chồng trong nhà

hàng của người cha, từ nay về sau cô gái ở lại thành nhỏ, cùng chồng là người

đàn ông anh tuấn kinh doanh nhà hàng do cha để lại.

Mà người cha thì sau khi con gái kết hôn kế thừa sự nghiệp của ông đã vĩnh biệt

cõi đời.

Xem đến đoạn cuối cùng, cô gái mang theo một bình rượu nho đến trước mộ cha

nói: con yêu cha, cha, con rất hạnh phúc.

Đình Đình lệ nóng hoen mi.

Thương thay cho tấm lòng của cha mẹ trong thiên hạ, chẳng qua chỉ hi vọng con

gái hạnh phúc.

Phim chấm dứt, nhạc kết thúc vang lên thì đèn trong phòng chiếu phim cũng bật

sáng lên.

Đình Đình không chú ý đến các cặp tình nhân chung quanh đang ôm nhau, hôn đến

không dứt được, chỉ nhìn Triêu Dương anh tuấn ưu nhã bên cạnh, lấy hết dũng khí

khẽ nói: “Triêu Dương, em thích anh, chúng ta kết gi­ao đi.”

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.