Chương 17: Chuẩn bị mời khách

Thứ sáu lúc Triêu Dương

tan việc nhận được điện thoại của Đình Đình. Trong điện thoại giọng Đình Đình

phấn chấn mạnh mẽ, mang theo một chút lo lắng không yên, “Triêu Dương, anh có

đặc biệt thích ăn món gì hay không?”

Triêu Dương nghe xong, hỏi trêu chọc: “Tôi thích ăn gì thì cô mời tôi ăn món đó

sao? Nếu như tôi thích ăn cay?”

Triêu Dương biết rõ Đình Đình chỉ có thể ăn cay ít, nếu cay nhiều thì vô năng.

Bình thường ăn cay cô sẽ có vẻ mặt xấu xí bị ống kính bắt được.

Đình Đình ở bên kia buồn bực một giây đồng hồ, “Nếu như anh thích ăn cay, tôi

biết rõ vài quán ăn Xuyên (tỉnh

Tứ Xuyên) Tương (tỉnh Hồ

Nam) Kiềm(tỉnh Quế Châu) nổi tiếng.”

Triêu Dương ở bên kia cười ha ha, “Tôi không kén ăn, chỉ cần không mời tôi ăn

những món ăn khác thường như Tam Khiếu thì cũng không có vấn đề gì.”

“Tam Khiếu là cái gì?” Đình Đình ở bên kia tò mò hỏi, cô làm tiết mục lâu như

vậy cũng chưa từng nghe nói món ăn này.

“Cô không biết thì tốt hơn, khá khng b.” Triêu Dương vừa dọn dẹp đồ cá nhân

trên bàn làm việc vừa kẹp điện thoại xách túi đi ra văn phòng. Hắn không nghĩ

tới Đình Đình lại không biết món ăn này.

“Vì sao chứ? Lá gan tôi lớn lắm, cơm côn trùng cũng đã nếm qua.” Đình Đình cười

hì hì “Tôi không sợ.”

“...” Triêu Dương lặng yên một chút, cô gái này vì công việc mà cả cơm côn

trùng cũng dám ăn rồi “Thật ra là một món ăn của Quảng Đông, bỏ con chuột

nhỏ mới sinh ra vào trong chảo dầu nóng để chiên, chiên chín thì ăn.”

Đình Đình bên kia yêm lặng một chút sau đó buồn bực hỏi “Tại sao phải gọi là

‘Tam Khiếu’?”

“Bởi vì lúc con chuột nhỏ bị chiếc đũa gắp lên, kêu một tiếng ‘chít’, khi ném

vào trong chảo dầu lại kêu một tiếng 'chít', cắn vào trong miệng, da giòn thịt

non, kêu 'chít' một tiếng nữa trong miệng cho nên được hình tượng gọi là ‘Tam

Khiếu’.”

Triêu Dương mím môi, khi hắn đi Quảng Đông đã từng có khách dẫn hắn đi tìm kiếm

của ngon vật lạ. Tuy hắn không bị hù đến hồn phi phách tán nhưng trong lòng

cũng khắc sâu thói quen ẩm thực dũng mãnh cái gì cũng dám ăn của người Quảng

Đông.

Đình Đình bên kia “A” một tiếng “Thật buồn nôn! Thật buồn nôn!”

Sau đó điện thoại bị cắt đứt.

Triêu Dương quả thực có thể tưởng tượng bộ dáng dậm chân, lông tơ dựng đứng ở

đầu bên kia điện thoại của cô.

Mấy giây sau, Đình Đình lại gọi điện thoại tới “Thực xin lỗi, vừa rồi không cẩn

thận nhấn điện thoại. Như vậy tối mai nhé, địa chỉ là...”

Đình Đình báo địa chỉ, Triêu Dương lặp lại một lần tỏ vẻ đã nhớ kỹ.

“Không gặp không về.”

“Không gặp không về.”

Triêu Dương dừng máy, nhớ lại tiếng kêu thất thanh của Đình Đình “Thật buồn

nôn” ở đầu kia điện thoại vừa rồi, cười rộ lên ha ha rồi vào thang máy đi xuống

ga ra.

Hai người trợ lý và thư ký nhìn theo bóng lưng ông chủ, hai mặt nhìn nhau. Chờ

khi Triêu Dương vào thang máy cả hai mới nhíu mày.

“Sếp cười cợt nhả thật.”

“Chớ không phải là mùa xuân đến rồi sao?”

“Hay là bị phạt vào ngày đông rét?”

“Nội tiết mất cân đối chăng?”

Hai người đàn ông đột nhiên cùng trầm mặc, suy nghĩ đầy đầu sau đó đồng thời

thở dài, “Đàn ông không có tình yêu làm dịu rất dễ dàng bn th a.”

“Tranh thủ thời gi­an tìm bạn gái đi.”

Triêu Dương không hiểu được hai vị đại tướng dưới tay mình bị tiếng cười hiếm

thấy của hắn kch thch, huýt sáo đi ô-​tô về nhà.

Về đến nhà, hắn gọi điện thoại cho cha mẹ, báo cho hai người biết thứ bảy hắn

không trở về nhà ăn cơm, bảo hai người không cần chờ hắn.

Ba Chương chỉ kịp “Uh” một tiếng thì trong điện thoại đã vọng đến giọng mẹ

Chương.

“Triêu Dương con không về nhà ăn cơm à? Hẹn hò sao?”

Triêu Dương đoán chừng mẹ lại dùng máy nội bộ nghe lén nhưng cũng không vạch

trần mẹ “Không phải hẹn hò, chỉ là bạn mời ăn cơm thôi.”

“Bạn nào? Nam hay là nữ? Bao nhiêu tuổi? Làm công việc gì? Người ở đâu?” Mẹ

Chương tựa như là đặc vụ thẩm vấn.

“Bà quản nhiều như vậy làm gì? Qua lại với bạn bè nhiều mới tốt.” Ba Chương vô

cùng bình tĩnh ngăn cản bà vợ đang muốn truy vấn tổ tông mười tám đời của bạn

bè con trai.

“Đi, ông biết cái gì chứ!” Mẹ Chương dìm bạn già một câu, nắm giữ quyền nói

chuyện một lần nữa “Con trai này, có bạn gái hợp ý thì dẫn về, cha mẹ không có

yêu cầu gì khác, nhân phẩm tốt là được rồi.”

“Cậu, còn phải mua choco­late cho cháu!” Giọng nói rất vang dội của cháu ngoại

ở bên cạnh vọng tới.

Triêu Dương cười rộ lên, hắn nói điện thoại một mình mà ba người nghe lén, kết

bè chơi xấu hắn.

Thứ bảy Đình Đình dậy rất sớm, cầm thực đơn tối hôm qua nghĩ ra đến khu đồ tươi

ở siêu thị lớn gần đó mua vật liệu cần thiết để nấu ăn.

Lúc làm tiết mục, Đình Đình từng phỏng vấn chuyên gia xuất sắc về chọn mua thức

ăn nên sơ lược biết rõ thịt động vật hải sản nên chọn loại nào mới tươi ngon.

Về phần rau cải, Đình Đình chỉ chọn mua những thứ mình biết tên hoặc đã ăn.

Trong siêu thị có một người nước ngoài tóc vàng mắt xanh, trông thấy Đình Đình

bèn bước tới tươi cười chào hỏi “Cô là tiểu Đình trên TV?”

Đình Đình gật gật đầu, người nước ngoài liền cười đến sáng lạn “Mỗi một tiết

mục của các cô tôi đều xem, học được không ít món ăn Trung Quốc. Nói như thế

nào nhỉ? Có ích lợi không nhỏ.”

Đình Đình nghe được lời ấy trong lòng vô cùng vui vẻ, ngay cả người nước ngoài

cũng thích tiết mục của bọn họ thì dù có khổ có mệt bao nhiêu cũng đều đáng

giá.

Về đến nhà, Đình Đình phân loại vật liệu đã mua, thứ nên cất vào tủ lạnh thì

cho vào tủ lạnh, thứ nên rửa nên cắt đều đặt ở trên thớt để xử lý.

Đình Đình chủ trì tiết mục mỹ thực hơn hai năm, từng phỏng vấn không ít danh

gia cao thủ, lý luận tri thức phong phú nhưng kinh nghiệm thực tế lại không có.

Nhìn cá hồi đã mua, Đình Đình bó tay, trong lòng tự nhiên nảy sinh cảm giác lực

bất tòng tâm.

Nghĩ đến thật là tốt đẹp, nhưng thao tác thực tế thì lại khó khăn.

Cô vội vàng gọi điện thoại về nhà, người nghe chính là mẹ Triệu Nghiêm Ái Hoa

hiếm khi được ở nhà nghỉ ngơi.

“Mẹ, bác có ở đó hay không?” Đình Đình vô cùng lo lắng hỏi.

“Bác đi mua thức ăn, có chuyện gì vậy con?” Nghiêm Ái Hoa ngoắc tay ra hiệu

Triệu Kính Quốc đang vì lệnh giới nghiêm mà ngứa ngáy trong lòng cùng nghe điện

thoại.

“Mẹ —— con mua cá hồi, làm sao để cắt nó thành miếng mỏng như trong tiệm

sushi?”

Vấn đề vừa nêu ra thì Nghiêm Ái Hoa sửng sốt. Từ nhỏ bà không làm việc nhà. Khi

làm văn nghệ trong quân đội cũng chỉ học những điều cơ bản nhất như giặt quần

áo xếp chăn. Cho tới bây giờ cũng chưa vào bếp lần nào. Sau khi kết hôn, bác

gái cũng sống ở nhà họ nên lại càng không cần bà rửa tay nấu canh. Đối với bà

mà nói, phòng bếp quả thực giống như một không gi­an lạ lẫm.

Triệu Kính Quốc thở dài một tiếng, cầm điện thoại từ trong tay vợ. Con gái đúng

là bệnh cấp tính nên chạy chữa loạn, hoàn toàn quên mất hai mẹ con cô đều là

người mười ngón không dính nước mùa xuân.

“Đình Đình, cá hồi có những vị trí khác nhau, ở trong tiẹm sushi cắt thành dày

mỏng khác nhau. Con mua là vị trí nào?”

Ách? Đình Đình ngẩn người, nhìn túi đựng cá hồi chỉ viết cá hồi, không có ghi

là vị trí gì.

“Ba, trên mặt túi không có ghi.”

Triệu Kính Quốc đổ mồ hôi cười, “Vậy cũng không cần biết nữa, con dùng bàn tay

đè nó, sau đó để lưỡi dao nghiêng 30 độ với thớt cắt xéo xuống.”

Đình Đình không thể hiểu nổi.

“Ba, lưỡi dao thành 30 độ với thớt là cỡ nào?”

Ba Đình Đình cũng chịu “Con gái a, con làm người dẫn chương trình mỹ thực có

thấy qua đầu bếp cắt cá chứ?”

“Nhưng ba ơi, rất nhiều đầu bếp đều nói đây là tuyệt kỹ bí mật nên không cho

phép quay.” Đình Đình buồn bã phát hiện, cái động tác thoạt nhìn rất đơn giản

ấy đến chỗ cô lại hoàn toàn không có khả năng thực hiện.

“Sao con muốn cắt cá?” Ba Triệu kỳ quái hỏi.

“Cái kia —— hì hì —— con muốn mời Triêu Dương ăn cơm, cám ơn hắn hai lần giúp

đỡ. Con cảm thấy mời hắn ăn cơm ở bên ngoài không có thành ý, cho nên —— hì hì

hì...” Đình Đình cười ngây ngô trong điện thoại.

Ba Triệu hết chỗ nói.

Mẹ Triệu lấy lại điện thoại “Khi nào thì mời tiểu Chương ăn cơm?”

Lúc Nghiêm Ái Hoa từ đoàn văn công trở về, bác gái đã thuật lại sự tình từ đầu

đến cuối cho bà nghe rồi. Bà cũng có chút tò mò với Chương Triêu Dương chưa

từng gặp này, trong lòng cũng hơi có chút hảo cảm.

“Buổi tối.”

“Thời gi­an còn kịp mà, chờ bác mua đồ ăn trở về, mẹ cùng bác lập tức qua.”

“Anh cũng đi.” Ba Triệu nhấc tay.

“Anh đi làm cái gì?” Mẹ Triệu trừng mắt “Vài ngày em không gặp con gái rồi, đi

nói với con bé vài lời, anh đi làm cái gì.”

“Có thể hút thuốc không?” Ba Triệu nhân cơ hội hỏi.

“Xem khẩu hình của em ——” Mẹ Triệu cười rộ lên “Không - cho - phép!”

Đình Đình ở bên kia phì cười ha ha “Mẹ, con chờ mẹ.”

Khi mẹ Triệu và bác ái đón xe chạy tới khu nhà Lâm Gi­ang Uyển, trong phòng

Đình Đình đang tràn ngập một mùi thơm trong veo của cơm chin.

“Gạo gì thơm vậy?” Bác gái cười hỏi Đình Đình mặc tạp dề chạy tới mở cửa.

“Gạo hương hoa cực phẩm Đông Bắc, ông chủ tiệm gạo nói loại gạo thơm này ăn

ngon nhất.” Đình Đình cười nhận túi của mẹ và cô thả trên ghế sa lon.

“Bao nhiêu tiền một cân?” Bác gái chạy vào phòng bếp, tự giác thay tạp dề bắt

đầu lựa mầm đậu.

“Ba đồng năm hào.” Đình Đình cũng theo vào bếp.

“...” Bác gái và mẹ Triệu nhìn nhau, con bé này bị chém rồi. “Lần sau mẹ kêu

Tiểu Chu đưa gạo đến, gạo từ quê nhà bọn họ đưa lên, vừa thơm vừa ăn ngon.”

“Dạ.” Đình Đình đối với mấy món này cũng không rành lắm, cô chỉ để ý ăn được

không chứ chưa bao giờ so sánh các loại để chọn.

Chưa đến một lúc, bác gái đã ngắt hết rễ già của một rổ mầm đậu rồi đặt vào túi

thực phẩm.

“Buổi tối trước khi xào ngâm trong nước từ 10 - 20 phút để thước trừ sâu khỏi

lưu lại.” Bác dặn dò Đình Đình.

Đình Đình gật đầu, cái này cô biết.

“Ừ, cắt cá thì cắt như vậy.” Bác gái lại lấy thớt và hai con dao nhỏ kiểu nữ

dùng, “Ngón tay song song đặt ở trên miếng cá khẽ dùng lực, sau đó lưỡi dao cắt

xéo xuống dưới, thành 30 độ với thớt gỗ —— đến đây xem này...”

Bác gái ra hiệu cho Đình Đình đến bên tay trái xem. “Nhìn rõ chưa?”

“Đại khái nhìn rõ rồi.”

Bác gái nhường lại vị trí cho Đình Đình, đặt chuôi dao vào tay Đình Đình, “Con

thử làm xem.”

Đình Đình nhận dao, học theo dáng vẻ của bác, run rẩy cắt xéo miếng cá “Bác~~~

có thể cắt vào tay hay không?”

Bácg ái rất muốn cười nhưng lại sợ tổn thương lòng tự trọng của Đình Đình,

“Chậm một chút thì sẽ không bị.”

Nghiêm Ái Hoa lắc đầu, “Con mời tiểu Chương đi ra ngoài ăn cho rồi, phí nhiều

công như vậy làm cái gì.”

“Triêu Dương nấu đồ ăn ngon lắm, không hề kém so với đầu bếp lớn bên ngoài. Con

mời hắn đi ra ngoài ăn thì chẳng có chút thành ý nào.” Đình Đình không thể nói

rõ nguyên nhân cụ thể, chỉ cảm thấy mặc dù tay nghề mình bình thường, nhưng có

thành tâm “Tự mình nấu, tâm ý càng tốt hơn.”

Nhìn con gái chăm chú cúi đầu như muốn đè vào cái thớt cắt cá, Nghiêm Ái Hoa

chợt nhớ tới mình lúc còn trẻ cùng trượng phu Triệu Kính Quốc. Một người ở hậu

cần Nam Không, một người ở đoàn văn công bộ đội, có thể điện thoại, có thể gửi

thư. Thời gian chờ đợi đối phương gởi thư tuy dày vò nhưng sau khi nhận được

thư của đối phương thì sự ngọt ngào vui sướng này không thể dùng bất cứ ngôn từ

gì để hình dung.

Lại nhìn biểu lộ lúc này của con gái, tuy con bé tuyệt đối có năng lực mời

chàng trai họ Chương ăn ở nhà hàng xa hoa nhất vùng này nhưng con bé lại kiên

trì muốn tự mình xuống bếp chỉ vì muốn cho đối phương cảm nhận được tâm ý của

cô.

Trong lòng Nghiêm Ái Hoa tự nhiên nảy ra một chút chua xót. Con gái trưởng

thành rồi, đã không tự chủ mà cố gắng muốn đem tâm ý hết sức chân thành của

mình truyền lại cho người khác.

Nghiêm Ái Hoa gọi bác gái “Tố Huệ, chị gi­ao phòng bếp cho Đình Đình đi, con bé

tự làm được rồi, chị chỉ cần chỉ cho con bé thôi.”

Bác gái nhìn Đình Đình lại nhìn Nghiêm Ái Hoa rồi nhẹ gật đầu.

Hai người này vẫn bảo vệ cưng chiều Đình Đình từ khi sinh ra nay bỗng nhiên

hiểu được, chim nhỏ đã lớn lên, thời gi­an muốn bay xa mẹ đã đến rồi.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.