Chương106: Mây bay về phố (2)

Long Diệc Hân nghe ra được tiếng đàn của Diệu Trúc Âm chất chứa ưu sầu và lo lắng, mày kiếm không khỏi nhăn lại, hai mươi năm qua tiếng đàn của nàng không bao giờ chứa đựng loại cảm

xúc như thế này, giờ sao lại bất ngờ thay đổi, chẳng lẽ nàng đã biết

chuyện gì sao?

Tuy rằng

trước kia hắn cũng biết nàng từng truy tìm tung tích người đó, nhưng

nàng chưa bao giờ biểu hiện ra rõ ràng như hôm nay, hắn cũng biết trong

lòng nàng chưa bao giờ quên người này, nhưng nàng cũng chưa bao giờ để

lộ cho hắn biết được như thế, nàng luôn cất giấu trong lòng, thầm lặng

nhớ nhung.

Lúc này đây

nàng lại thể hiện sự ưu tư rõ ràng bởi vì nàng đã biết được chuyện gì

sao, hắn đã ở bên cạnh nàng từ lúc nhỏ, nên hiểu được hiện tại lòng của

nàng đang rối loạn, tưởng niệm về dĩ vãng cũ xa xăm.

Mắt phượng

hắn chợt lóe sáng vì đã hiểu được nguyên nhân vì sao nàng lại biết được

tin tức gì đó, cũng chỉ có tiều thê tử hắn, người luôn sợ thiên hạ không loạn sẽ không vui kia bép xép với nàng, người khác sẽ không dám nói đến chuyện này.

Nha đầu này

thật không hiểu được chuyện gì kỹ càng, nhưng cũng tốt, như vậy thì hắn

sẽ không tốn công sức giải thích cùng Trúc Âm.

Hắn biết hai ngày nữa Huyền U sẽ đến đây, đã hơn hai tháng trôi qua, chắc hẳn là hắn ta đã hiểu rõ mọi chuyện, nhưng không biết sau khi hiểu rõ rồi hắn ta

còn có dũng khí để gặp lại Diệu Trúc Âm hay không, hy vọng là hắn ta

không làm cho hắn thất vọng, vì hắn đã tốn nhiều thời gian và công sức

để dụ hắn ta trở về nơi này.

Hắn đứng dậy, chậm rãi đi đến phía trước, bàn tay đặt lên Huyền cầm, tiếng đàn im bặt.

Diệu Trúc Âm ngẩng đầu nhìn hắn mĩm cười ôn hòa, “Sao vậy?”

“Thân thể của ngài vừa mới khởi sắc, nên nghỉ ngơi nhiều mới tốt”

Nói xong liền đỡ nàng đứng lên, đưa nàng tới ngồi bên bàn ngọc.

Diệu Trúc Âm nhìn hắn thật kỹ, nét mặt hang thật hiền hòa, tràn ngập yêu thương,

nàng nhận chén trà từ hắn, cười tươi tự nhiên như hoa cỏ mùa xuân khoe

sắc thắm, nụ cười của nàng luôn đem đến cảm giác bình an cho mọi người.

Nàng không

có võ công, nhưng lại thuộc lòng hết tất cả những võ công trong thiên

hạ, ngũ hành bát quái, cơ quan trận pháp nàng đều có thể hạ bút thành

văn chi tiết tỉ mỉ, có thể nói nàng là giang hồ đệ nhất tài nữ. Nàng

không màng đến thế sự, chỉ ở trong Trúc Uyển, nhưng mà nàng trong sáng

thông minh có thể hiểu thấu tất cả mọi việc, chỉ không vượt qua được chữ tình, cho dù người kia đã làm nàng chịu đau khổ trên giường bệnh cả đời nàng cũng không bao giờ trách hắn.

“Ngài muốn hỏi gì thì hỏi đi”

Long Diệc Hân bình thản nói.

Diệu Trúc Âm thở dài, đặt tách trà trong tay xuống, kỳ thật nàng cũng không muốn hỏi điều gì, nàng biết được đến một lúc nào đó hắn sẽ nói cho nàng biết tất cả mọi việc, nếu hỏi thì thật dư thừa.

Nhưng mà hắn đã nói như thế, ánh nhìn của nàng chạm vào đôi mắt phượng sâu không thấy đáy.

“Diệc Hân, không cần tự trách, cũng không nên trách hắn”

Thân thể của nàng đã tốt hơn, thế nên không cần phải so đo chuyện cũ làm gì, người

nọ cũng không phải cố ý, hắn chỉ vì thương tâm quá độ mà phạm phải sai

lầm, nhưng thật ra hắn cũng không sai, hắn muốn tốt cho nàng.

Hơn nữa

Diệc Hân đã cho hắn một giáo huấn, đứa nhỏ này đã chờ đợi nhiều năm như

thế cũng thật là vất vả, nếu đã giáo huấn hắn xong thì nàng và hắn có

thể gặp nhau?!

Thật lòng, hai mươi năm qua nàng không lúc nào không nhớ đến hắn.

Long Diệc

Hân gật gật đầu, những việc hắn muốn làm đều đã làm xong, người nọ đối

với Trúc Âm là thật lòng, hắn sẽ không phạm sai lầm nữa.

“Sư phụ, sư huynh”

Đúng lúc

này,Mạc Lục bước vào, nàng sắp sửa làm tân nương tử nên khuôn mặt rạng

ngời, khóe mắt đuôi mày đều thể hiện sự vui mừng.

“Lục nhi”

Diệu Trúc Âm thấy Lục nhi đã đến, trong lòng vui vẻ vạn phần, tiểu đồ nhi của nàng

sắp thành thân, thời gian quả thực trôi qua rất mau, nhớ lại thời điểm

nàng nhặt được Lục nhi, lúc đó vẫn còn là tiểu oa nhi được quấn trong tã lót, trong nháy mắt đã biến thành một đại cô nương xinh đẹp rung động

lòng người, nàng có cảm giác như là mẫu thân có nhi nữ đã trưởng thành

sắp sữa được gả đi.

Mạc Lục ngồi xuống bên cạnh Trúc Âm, nàng vô cùng vui sướng và hồi hộp vì ngày mai

nàng sẽ gả cho Xích ca, có lẽ các tân nương đều có tâm trạng giống như

vậy.

Long Diệc Hân nhìn thấy Mạc Lục, biết nàng muốn tâm sự với Diệu Trúc Âm, hắn thấy không tiện ở lại nên đứng dậy rời đi.

“Lục nhi của ta sắp lập gia đình rồi”

Diệu Trúc Âm v**t v* má lúm đồng tiền xinh đẹp của đồ nhi, nàng cười rất hiền hòa.

“Sau khi Lục nhi lập gia đình, sư phụ vẫn là sư phụ của Lục nhi”

Nàng muốn

gọi sư phụ một tiếng mẫu thân, nhưng nàng chỉ dám gọi thầm trong lòng,

nàng đã xem sư phụ cũng như là mẫu thân của mình.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.