Chương 28

Kiếp sau, tôi sẽ là cây dạ hợp nở đầy hoa đỏ, vì tình yêu của

mình, tôi đứng trứớc Phật cầu xin ngàn lần, chỉ mong muốn được tương ngộ với tình yêu của mình.

Tôi luôn tin vào điều đó.

Trước khi đi, tôi bắt buộc phải gặp một người Hiểu Lối.

Hiểu Lối bị giam ở trại cải tạo một năm, tôi đến thăm cô ấy, gương

mặt cô ấy bình thản, không hề biểu lộ tình cảm. Đây không còn là cô gái

lạnh lùng, kiêu ngạo, tài hoa năm xưa tôi có cảm giác rằng nỗi tuyệt

vọng hiện rõ trong ánh mắt cô.

Cho tớ điếu thuốc.

Tôi đưa cho cô ấy một điếu thuốc Moer, chúng tôi vừa hút thuốc vừa nói

một vài câu chuyện không đầu không cuối, giống như không biết phải nói

gì, cô ấy bảo, tớ hát cho cậu nghe một đoạn kịch nhé, hồi xưa toàn là

Phần Na hát cho cậu nghe, giờ tớ hát cho cậu nghe được không Vì si tình mà lòng em day dứt khôn nguôi, ngày lại ngày tâm hồn

em héo hon. Em và anh từng thề nguyền trước đèn, ai ngờ đâu tình xưa

dang dở. Giờ đây kẻ bạc mệnh đã cận kề cái chết, mắt rưng rưng nàng sắp

xuống suối vàng.

Hiểu Lối hát bài Mồ uyên ương, da diết buồn thương, trong chốc lát, tất

cả mọi tình cảm bỗng chốc tràn về trong tôi, tình yêu và tất cả những

dan díu giữa tôi và Bắc cũng giống như vậy!

Tôi bảo, tớ sắp phải đi rồi, đi Pháp, tớ chuẩn bị lấy chồng.

Hiểu Lối nhìn tôi và nói, khi trái tim một người đã chết hoặc không còn tin vào tình yêu thì họ sẽ rất dễ lấy chồng.

Không biết, tôi nói, chỉ biết là tớ muốn lấy chồng, không phải cậu cũng

rất thích sang Pháp đó sao? Tớ nghĩ, chắc ông trời đã sắp đặt cho hai

chúng mình bắt buộc phải có một người đi Pháp, lần đầu tiên gặp anh ấy

tớ đã nghĩ ngay rằng, không biết tớ có tới Pháp được với anh chàng này

không?

Chúng tôi chuyện trò, không ai nghĩ rằng đây có lẽ là lần gặp nhau

cuối cùng giữa hai chúng tôi, tôi chuẩn bị sang Pháp, còn Hiểu Lối muốn

quay về Cáp Nhĩ Tân, một trường trung học đã nhận cô làm giáo viên dạy

học. Hiểu Lối nói, dạy môn mỹ thuật cho tụi trẻ cũng hay lắm, cậu thấy

thế nào?

Lần này tôi đi chắc sẽ khá lâu, không biết bao giờ tôi lại được gặp

cô ấy, từ hồi mười mấy tuổi chúng tôi đã ở bên nhau, lúc nào cũng như

hình với bóng, tôi hiểu ra rằng, kiếp này mình được gặp ai cũng đều là

do ông trời sắp đặt.

Trên tay Hiểu Lối vẫn là chiếc vòng năm xưa, chiếc vòng hồi 16 tuổi

tôi tặng cô trước lúc chia tay, còn tôi vẫn đem theo chiếc gương con có

khắc hoa đỏ, tôi đã xếp nó vào va li để mang sang Pháp.

Tạm biệt Hiểu Lối, ánh mặt trời lan tỏa khắp đất trời. Mùa đông năm

nay, tôi không còn là cô nữ sinh đứng dưới gốc cây dạ hợp, không còn gặp chàng trai với gọi theo tôi, tôi chỉ là một cô gái để mất đôi cánh

không còn muốn bay, chỉ muốn có một nơi yên tĩnh sống một cuộc đời yên

ổn, bình lặng, nước Pháp, miền Tây nước Pháp, miền Nam nước Pháp có gì

khác nhau nhỉ?

Tôi đã từng được yêu, thế đã đủ lắm rồi.

Tình yêu là liều thuốc phiện, càng hút càng say, và cai yêu sẽ chẳng

khác gì uống thuốc độc để thỏa mãn cơn khát. Tình yêu của tôi và Bắc vẫn chưa kết thúc, anh từng nói rằng, chúng mình sẽ còn kiếp sau.

Sau khi đặt chân đến Paris, lòng tôi dần dần cảm thấy thanh thản hơn, gió mát trăng thanh, tôi biết rằng, đó không phải đã quên mà là vì cuộc đời dài lâu sau này, để ký ức của mình giống như bình rượu đã được ủ

nhiều năm, hương thơm dịu nhẹ, chảy mãi không ngừng.

Có một lần tôi lại mơ được gặp Bắc, anh đứng trên cổng thiên đường

đợi tôi, vẫn nụ cười như lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau, anh nói, Tiểu

Bạch, anh đang đợi em.

Em sẽ đến, Bắc ạ.

Trong giấc mơ, tôi đã nói như vậy.

Tôi vẫn còn nhớ như in.

Tất cả mọi thứ vẫn chưa đến hồi kết, khi kiếp này kết thúc, vẫn còn kiếp sau.

Kiếp sau, tôi sẽ là cây dạ hợp nở đầy hoa đỏ, vì tình yêu của mình,

tôi đứng trước Phật cầu xin ngàn lần, chỉ mong muốn được tương ngộ vời

tình yêu của mình. Tôi luôn tin vào điều đó.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.