Chương 33: Gia Nhập Hiệp Hội

Những khán giả đang hào hứng bấm vào livestream cá nhân của Khương Thanh đều có chút bối rối khi nhìn thấy cảnh này.

[Hiệp hội Huyền Môn này nhìn sao cứ không nghiêm túc vậy nhỉ... không phải lừa đảo đấy chứ? Nhưng đời nào có kiểu lừa đảo mà tự mang tiền tới tận cửa chứ.]

[Mở cửa thả Tiểu Hoàng!]

[Nhìn ra được là bé Thanh thật sự nổi rồi, lượng fan tăng rất nhiều, không còn là "tuyến 18" nữa. Bây giờ ai theo từ livestream này chắc tính là fan cũ luôn ha?]

[Bé Thanh ơi đừng bị lừa nhé, biết đâu là chiêu mới khi thấy bé nổi tiếng đó! Đầu tiên gửi vài trăm vạn, rồi dụ thêm tiền, kiểu như 100 vạn tiền xem bói trước đó của bé ấy ấy.]

Ánh mắt Khương Thanh rơi lên màn đạn, cô gật đầu, sau đó ngẩng lên nhìn Lý Lâm, đôi mắt tròn tròn, trong trẻo vô cùng, mang vẻ vừa ngoan vừa mềm, rất nghiêm túc hỏi ba câu liền "Anh là lừa đảo à?"

"Anh đến để lừa tiền tôi à?"

"Nhưng nhìn tướng anh... lại giống người tốt."

Cái dáng vẻ này khiến người ta mềm cả lòng. Lý Lâm bỗng dưng có chút áy náy, nghĩ xem có phải mình trông quá dữ nên dọa cô gái nhỏ rồi không.

Anh ta nhìn xung quanh căn đạo quán cũ kỹ, lại nhìn cô gái nhỏ ngoan ngoãn ngồi trên chiếc ghế nhỏ, giọng vô thức hạ thấp: "Tôi không phải lừa đảo, thật sự là người của Hiệp hội Huyền Môn. Gia nhập hiệp hội cũng không phải đóng tiền, cô cứ yên tâm."

Nói xong, anh ta lại chỉ vào một khoản: "Đây là một trăm vạn tệ tiền hương khói do vị 'người tốt không muốn lộ danh tính' tên Lâm Thanh Dục quyên góp. Người này rất giàu, cô cứ dùng thoải mái, không cần áp lực. Có thể sửa lại đạo quán, mua chút đồ ngon cho mình."

Anh ta vừa nói vừa đưa một cuốn sổ nhỏ cho cô.

Đó là một quyển giới thiệu in ấn rất chỉnh tề, nội dung về Hiệp hội Huyền Môn.

Khương Thanh lật xem.

Hiệp hội Huyền Môn do những lão tiền bối đứng đầu sáng lập, mục đích là để các người trong giới giao lưu, học hỏi lẫn nhau. Người giỏi mỗi lĩnh vực khác nhau: có người giỏi bói toán, có người giỏi phong thủy, có người giỏi vẽ bùa, có người giỏi trận pháp... có thể hỗ trợ lẫn nhau và nhận thù lao.

Ngoài ra, hiệp hội còn dùng để quản lý. Huyền học nếu bị người xấu lợi dụng thì có thể gây ảnh hưởng rất lớn đến xã hội, nên hiệp hội cũng nhằm ngăn chặn việc dùng huyền thuật làm hại người khác.

Mỗi năm còn có một cuộc thi lớn, đệ tử của các đại sư đều tham gia để tranh danh tiếng cho sư môn. Người mới cũng có thể tham gia, nếu thể hiện tốt sẽ được tiền bối thu nhận, tiền đồ vô lượng.

Nhưng Khương Thanh chỉ liếc qua, không mấy hứng thú, tiếp tục lật xuống dưới.

Phần sau là các nghiên cứu học thuật mới in gần đây 《 Bàn về mối liên hệ giữa donate livestream và nghiên cứu huyền thuật》

《Xác suất ra vàng trong gacha và quy luật quẻ tượng》

《Nhân quả học giữa donate streamer và việc rút thẻ trúng SSR》

"?"

Khương Thanh nhìn những tiêu đề khó hiểu đến mức có phần không đứng đắn này, ngẩng đầu nhìn Lý Lâm, ánh mắt như đang hỏi: anh thật sự không phải lừa đảo chứ?

"Tôi thật sự không phải lừa đảo..." Lý Lâm vội nói.

"Tóm lại, cô có muốn gia nhập không? Chỉ cần điền biểu mẫu là được, sẽ được vào nội bộ hiệp hội, còn có thể tham gia cuộc thi sắp tới. Lần này giải thưởng rất lớn, còn có lão huyền sư muốn thu đồ đệ nữa..."

Nghe đến giải thưởng, ánh mắt Khương Thanh hơi sáng lên.

"Bây giờ tôi có thể điền luôn không?"

"Được!"

Lý Lâm lập tức lấy biểu mẫu ra.

Không lâu sau, cô đã được thêm vào nội bộ hiệp hội.

Vừa vào trang nội bộ, hàng loạt bài đăng kỳ quái hiện ra [Một nhóm học sinh tới vùng quê thực tập, trưởng thôn bảo đừng nuôi cổ nữa sợ dọa học sinh... có bán cổ nha, cổ ăn mỡ giảm cân không đau...]

Khương Thanh lướt xuống, lại thấy một bài liên quan đến mình, hoặc chính xác là liên quan đến chương trình Dân Tục Thám Hiểm. Bên dưới còn có phân tích địa thế thôn Táng Long, thuật tà của dân làng, kèm video livestream của cô.

Phần bình luận bên dưới cũng đủ loại ý kiến hỗn loạn...

——"Đây là một đại lão rồi. Trước hết, trận pháp đặt trong đạo quán kia tay nghề cực kỳ tinh diệu, chỉ cần sai lệch một chút thôi là Thủy Lôi Truân sẽ phế ngay. Con tiểu Hoàng này đúng là vô tình ôm được đùi của đại lão rồi."

——"Quá vô lý rồi. Một đại lão như vậy mà lại chỉ là một diễn viên tuyến 18 vô danh, trước giờ sao chưa từng nghe thấy hay gặp qua người như thế này. Nếu cô ấy có thể gia nhập hiệp hội thì tốt rồi, tôi nhất định sẽ lên trao đổi học hỏi."

——"Khốn thật, tôi mất cả tháng trời mới miễn cưỡng vẽ ra được bốn lá phù ổn, vậy mà người ta chỉ trong một ngày, không đúng, trong vài phút đã vẽ ra hàng chục lá. Thế giới này đúng là quá ảo. Tôi còn tưởng mình đã có thiên phú rồi, vậy thì cái này phải gọi là gì..."

Trong bài đăng cũng có một số lời khinh thường, nhưng cơ bản đều bị phản bác lại.

"Những người này đại khái có thể xem là fan của cô, người trong huyền môn. Những đoạn livestream trong show đã gây ảnh hưởng nên đều bị giữ bí mật và niêm phong, nhưng trong mạng nội bộ của huyền môn vẫn có thể xem, cũng coi như tài liệu học tập." Lý Lâm lên tiếng, khóe mắt vô tình lướt qua giao diện điện thoại của Khương Thanh.

Trong giới huyền môn, hay có thể nói là giới huyền học, là nơi hoàn toàn dùng thực lực để nói chuyện. Điều bị xem thường nhất chính là loại lợi dụng danh nghĩa huyền học để đi lừa gạt.

Từ đoạn livestream của show có thể thấy, Khương Thanh có thiên phú cực mạnh. Điều đáng sợ nhất là cô không chỉ có thiên phú mà còn học rất nhanh, rất tốt, dường như nắm giữ rất nhiều thứ. Trong huyền môn, kiểu người như vậy luôn là đối tượng được hoan nghênh nhất.

Khương Thanh gật đầu, rồi chọn vào đường link trong mạng nội bộ huyền môn, là đơn đăng ký tham gia một cuộc thi giao lưu nội bộ. Thời gian thi được định vào nửa cuối năm. Đăng ký xong, cô thoát ra và không quan tâm nữa.

"Chị ơi, em tắm xong rồi." Đúng lúc đó, Vương Tống Đệ bước ra, tóc còn ướt, trên người mặc quần áo cũ của Khương Thanh, hơi không vừa người, nhưng so với trước kia thì đã tốt hơn rất nhiều, cô bé trông như một con vật nhỏ sợ bị bỏ rơi.

"Em không biết buộc tóc." Vương Tống Đệ có chút ngượng ngùng nhìn Khương Thanh. Em chưa từng buộc tóc, bình thường tóc dài quá thì dùng liềm cắt đi, để xõa rất xấu, nhưng ở trong làng quê bẩn thỉu thì cũng chẳng sao.

Nhưng bây giờ em đã đến thành phố rồi.

Vương Tống Đệ nhìn gương mặt xinh đẹp của Khương Thanh, mặt hơi đỏ lên.

Bây giờ em cũng là một thành viên của đạo quán rồi, không thể làm mất mặt chị được.

Em cầm chiếc lược, rõ ràng đã thử nhưng làm rối tung cả lên.

"Anh Lý, anh biết buộc tóc cho con gái không?" Khương Thanh nhìn người đang đứng bên cạnh hỏi.

"Hả, có biết." Lý Lâm không ngờ cô đột nhiên hỏi vậy, hơi ngượng ngùng dời ánh mắt khỏi Vương Tống Đệ. Anh ta vốn rất thích trẻ con, nhất là con gái, nhưng đáng tiếc vợ anh không thể mang thai, cả đời này họ cũng không có con.

"Có thể nhờ anh giúp không?" Khương Thanh hỏi tiếp.

Nghe vậy, Lý Lâm gật đầu. Anh ta nhìn Vương Tống Đệ với vẻ hơi rụt rè, cố gắng làm cho ánh mắt mình trở nên hiền hòa, rồi ngồi xuống ngang tầm mắt em.

"Chú dạy con buộc một kiểu tóc đẹp được không?" Anh ta nói.

Vương Tống Đệ mím môi. Rõ ràng em vẫn còn bị bóng ma từ Táng Long, rất nhút nhát, không dám tin người khác. Em vô thức nhìn Khương Thanh, nhận được ánh mắt trấn an từ cô, lúc này mới lấy hết dũng khí gật đầu, đưa lược cho Lý Lâm.

Lý Lâm nhận lấy chiếc lược rồi bắt đầu buộc tóc cho em. Có thể thấy anh ta tuy vẻ ngoài thô ráp nhưng lại rất tỉ mỉ và kiên nhẫn, từng bước một dạy em cách chải tóc cho đúng. Từ lúc đầu căng cứng, Vương Tống Đệ dần dần thả lỏng, thậm chí còn bị anh ta chọc cười, nở một nụ cười ngượng ngùng.

Thấy vậy, Khương Thanh thu ánh nhìn lại, cầm bát nhỏ của mình, nhón một quả cherry. Vị ngọt lan trong khoang miệng, Tiểu Hoàng cũng làm xong việc trong bếp, nhẹ nhàng nhảy lên người cô nằm xuống.

"Đây chính là người mà cô xem ra có duyên thân nhân sao? Hiện tại xem ra cũng không tệ, còn phải quan sát thêm." Tiểu Hoàng có chút kiêu ngạo nhận xét.

"Cái thứ thân nhân này cũng chẳng có gì tốt đẹp, cô đừng buồn. Ta... ta đã nhận hương hỏa của cô, cũng sẽ luôn ở bên cô." Tiểu Hoàng nhìn cảnh đó, nghĩ đến gia đình của Khương Thanh, nó cho rằng con người luôn khao khát tình thân nên sợ cô buồn.

"Ta không buồn." Khương Thanh nói.

Kiếp trước cô vốn là trẻ mồ côi, kiếp này dù có gia đình nhưng cũng không khác biệt quá nhiều. Cô không thể vì một thứ chưa từng cảm nhận được mà buồn bã.

Tay của Lý Lâm rất khéo. Chỉ trong chốc lát đã buộc xong mái tóc cho Vương Tống Đệ, còn cài lên một chiếc kẹp tóc màu hồng xinh xắn.

Anh ta cũng biết thân thế của em, nhìn dáng vẻ ngoan ngoãn, rụt rè ấy, trong lòng càng mềm lại, rồi không nhịn được mà rút ra một tấm thẻ ngân hàng.

"Tôi cũng góp chút tiền hương hỏa cho Thiên Trắc Quán nhé. Khụ... thấy quần áo của con bé không vừa, tiện lấy tiền này mua thêm đồ cho con bé, gầy quá rồi, nên bồi bổ một chút."

Vương Tống Đệ hơi kéo vạt áo, cuối cùng lấy hết dũng khí nhận lấy thẻ, rồi lập tức đưa lại cho Khương Thanh, dáng vẻ như muốn cố gắng làm việc, giống hệt tiểu Hoàng lúc mới theo cô.

Thiên Trắc Quán thật sự không nuôi người nhàn rỗi, lớn nhỏ đều rất tích cực kiếm tiền cho Khương Thanh.

Khương Thanh xoa đầu em, mỉm cười, rồi dùng ngón tay viết vào lòng bàn tay em từng nét chữ: "Hôm nay là ngày đầu tiên em rời khỏi thôn Táng Long. Em xem, chị đoán mệnh không sai chứ? Nếu đã là ngày đầu tiên, có muốn một khởi đầu mới không? Đổi tên nhé, gọi là Tân Sinh được không? Còn họ thì sau này hãy chọn."

Vương Tống Đệ ngơ ngác gật đầu. Em không biết chữ, cũng không hiểu hết nhiều từ, nhưng khi nghe cái tên ấy, em cảm thấy vui.

Một cái tên mới.

Không phải cái tên mang ý nghĩa mong em trai, mong con trai nữa, mà là một cái tên hoàn toàn thuộc về em.

Tân Sinh, từ nay về sau em sẽ gọi là Tân Sinh.

Lý Lâm nhìn cảnh đó, không khỏi mỉm cười. Nhất là khi thấy nụ cười thật sự của Tân Sinh, trong lòng cũng thấy vui thay cho em.

Không khí đang hòa hợp thì bên ngoài lại vang lên tiếng động, hai người ngoài cửa đẩy cửa bước vào, sắc mặt trắng bệch, khó coi.

Chính là Lâm Hữu Vi.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.