Chương 4: Ngổn ngang trăm mối

Không gì day dứt, đau

khổ bằng khi hai người yêu nhau say đắm lại bị ngoại lực ngăn cản. Ngoại lực đó

lại là bố mẹ, những người thân yêu nhất cô chưa bao giờ có ý nghĩ trái

lời.

Thiên Trần và Tiêu Dương nói là có chương trình riêng

không cần đưa về, ba người nhìn theo hai chiếc xe rời đi. Lúc này di động của

Thiên Trần đổ chuông. “Mẹ, mới mười giờ!”. Thiên Trần liếc nhanh Nghiêu Vũ và

Tiêu Dương, “Con… con đang đi với Tiểu Vũ, hôm nay gặp bạn cũ, vâng, Trần Tuệ

An, làm việc ở ban kinh tế thành phố, vừa mới liên lạc được… vâng, thật mà!

Không tin mẹ nói chuyện với Tiểu Vũ”.

Thiên Trần e ngại nhìn Tiêu Dương: “Mẹ bảo, đúng nửa

tiếng nữa em phải có mặt ở nhà”.

“Ừ, anh đưa em về. Yên tâm, nửa tiếng nữa nhất định

đến nhà. Chúng tôi đi đây! Chúc ngủ ngon!”.

Tiêu Dương nhẹ nhàng nói.

“A Dương!”. Thiên Trần ngả đầu lên vai anh, vẫy tay

bảo Nghiêu Vũ, “Lên nhà đi!”.

“Ờ, ờ, mình lên, hai người cứ tự nhiên tình tự!”.

Nghiêu Vũ cười khúc khích quay lên nhà.

Nhất định là một đêm không bình yên. Tiêu Dương đưa

Thiên Trần về trường Đại học C, vừa đến gần khu chung cư dành cho các giáo sư

đã thấy mẹ cô mặt sa sầm đứng đợi ở cổng.

Tiêu Dương cảm thấy người Thiên Trần hơi run. Anh siết

nhẹ tay cô rồi buông ra, lễ phép chào mẹ cô: “Chào bác, cháu đưa Thiên Trần

về”.

Mẹ cô rõ ràng đang nén giận, không nhìn anh: “Thiên

Trần, về nhà!”.

“Mẹ!”. Thiên Trần hơi tủi thân. Ngoái nhìn Tiêu Dương,

anh mỉm cười với cô. Thiên Trần khe khẽ thở dài, bước nhanh về phía mẹ, khoác

tay mẹ đi vào.

Tiêu Dương lặng nhìn hai người khuất sau cánh cổng.

Nhìn khu nhà đẹp đẽ yên tĩnh, lòng tê tái một cảm giác như bị sỉ nhục.

Bố mẹ Thiên Trần phản đối, anh biết, nguyên nhân họ

phản đối, anh cũng biết. Thiên Trần xuất sắc như vậy, chưa bao giờ chê hoàn

cảnh gia đình anh, công việc của anh. Đôi mắt trong veo của cô nhìn anh luôn

lóng lánh lạc quan. Sự trong sáng và lương thiện của cô cho anh dũng khí quyết

chí lập nghiệp. Thiên Trần không quá nôn nóng mong anh thành đạt, cũng chưa

từng gây áp lực với anh, nhưng anh lại vì cô càng gây nhiều áp lực cho mình.

Một cô gái hồn nhiên không toan tính như Thiên Trần,

trong xa hội ngày nay càng đáng trân trọng. Nỗi đau khổ ngấm ngầm, sâu xa và

bất lực làm khuôn mặt sáng sủa của Tiêu Dương phủ đầy bóng tối.

Thời gian với anh vô cùng quan trọng, anh cần thời

gian, anh cần thể hiện cho thiên hạ, cho Thiên Trần của anh, không, cho bố mẹ

Thiên Trần để Thiên Trần không phải khó xử khi lấy anh, anh phải chạy đua với

thời gian. Tiêu Dương xúc động, mắt loáng ướt, đứng ngây mãi rồi mới quay đi.

Vừa vào nhà, mẹ lại bắt đầu chì chiết: “Mẹ đã nói với

con bao nhiêu lần, Tiêu Dương không phù hợp! Sao con vẫn đi lại với nó? Lại còn

lừa mẹ là đi gặp bạn cũ? Nghiêu Vũ cũng nói dối!”.

“Sao lại không phù hợp? Bây giờ anh ấy đang tự lập

nghiệp đấy thôi! Hôm nay đúng là gặp bạn cũ, anh ấy cũng học cùng trường, sao

lại nói dối mẹ?”. Thiên Trần hơi khó chịu, nhỏ nhẹ giải thích.

“Lại còn cãi? Tự lập nghiệp? Bây giờ lập nghiệp đâu có

đơn giản thế? Nó chỉ làm thuê cho cửa hiệu máy tính! Điều kiện hai gia đình

khác nhau, thói quen sống khác nhau, sớm muộn cũng mâu thuẫn, mẹ chỉ muốn tốt

cho con!”.

“Con thấy ở bên anh ấy rất vui, con thấy anh ấy rất

tốt!”. Cô cũng bất giác hơi cao giọng.

Mẹ cô tức run người: “Con còn trẻ, chưa từng trải, mẹ

không đành nhìn con nhảy vào lửa! Mẹ nói thẳng, mẹ không đồng ý!”.

“Mẹ! Tiêu Dương rất có năng lực, lại rất tốt với

con!”. Thiên Trần giọng van nài.

“Không là không, con còn trẻ, có biết hôn nhân thực sự

cần gì không? Sao con cứ làm mẹ lo lắng”. Mẹ cô bỗng nghẹn ngào.

Thiên Trần lại căng thẳng, nỗi buồn thấm thía dần biến

thành nỗi chua xót sâu xa. Cuối cùng cô không tranh cãi nữa, nói nhỏ: “Mẹ đừng

giận”. Thấy mẹ vốn là người mạnh mẽ, bỗng lộ vẻ yếu đuối, cô không đành lòng,

nói khẽ: “Con đi ngủ đây”.

Căn nhà của bố mẹ Thiên Trần là dạng biệt thự kiểu cũ,

gồm hai tầng biệt lập, tắm xong cô vội vàng lên gác. Loáng thoáng nghe thấy

tiếng bố nói với mẹ: “Con đã lớn, đã ra trường, đi làm hai năm, chuyện tình

cảm…”.

“Không được! Nó thích làm phóng viên suốt ngày chạy

rông bên ngoài tôi không nói, nhưng hôn nhân đại sự không thể mặc nó làm bừa,

trừ phi tôi chết… năm xưa mẹ tôi khuyên can, tôi không nghe, cuối cùng chịu bao

nhiêu ánh mắt khinh rẻ của người đời mới có ngày nay… Ông xem con gái giáo sư

Vương đấy…”.

Mắt Thiên Trần rớm nước. Bố không xuất thân dòng dõi

thư hương như mẹ. Hồi đó trong mấy chị em gái chỉ có mẹ lấy chồng kém nhất. Lúc

nhỏ về nhà ông bà ngoại, thấy thái độ của ông bà đối với bố rất lạnh nhạt. Mãi

đến khi bố dần dần có danh tiếng trong giới học thuật, điều kiện gia đình có

chuyển biến tốt, tình hình mới thay đổi. Còn mẹ vẫn tỏ ra lấn át bố, mỗi lần

nói đến bên ngoại bố chỉ yên lặng.

Ngoài chuyện đó, bố mẹ cô đều là người thông tuệ, thương

cô hết lòng. Thiên Trần không ngờ cô yêu Tiêu Dương lại khiến họ phản ứng mạnh

như thế.

Bỗ mẹ vốn muốn cô chưa vội yêu đương, học tiếp nghiên

cứu sinh. Cô vẫn giấu họ. Tốt nghiệp xong cô và Tiêu Dương đều bận tìm việc,

trì hoãn hai năm mới nói với gia đình.

Còn nhớ, tuần trước khi cô rất e dè nói mình đã có bạn

trai. Mẹ hỏi han tình hình, kiên quyết phản đối, không ăn cơm bỏ về phòng

riêng. Thiên Trần nằm trên giường mãi không ngủ được, lòng buồn vô hạn.

Mẹ kì vọng rất lớn vào cô, từ nhỏ đã cho học thêm các

môn nghệ thuật, chơi đàn, luyện thư pháp, giám sát chặt chẽ việc học hành của

cô. Thiên Trần luôn là con ngoan, đỗ vào một trường đại học danh tiếng trong

nước. Tốt nghiệp lại trở thành phóng viên thời sự báo mạng trực tuyến, lương

tuy không cao, nhưng cũng coi như có địa vị xã hội.

Cô và Tiêu Dương yêu nhau sáu năm, tình cảm vẫn như

ban đầu. Cô cho rằng, với năng lực của Tiêu Dương dần dần anh sẽ làm nên sự

nghiệp, còn cô sẽ làm tốt công việc phóng viên của mình, sau đó họ sẽ có cuộc

sống bình thường như bao gia đình khác… Nhưng thái độ phản đối quyết liệt của

mẹ khiến cô vô cùng hoang mang về tương lai.

Không gì day dứt đau khổ bằng khi hai người đang yêu

nhau thắm thiết lại bị ngoại lực ngăn cản. Mà ngoại lực đó lại là bố mẹ, những

người thân yêu nhất cô chưa từng có ý nghĩ

trái lời.

Thiên Trần nhắm mắt, nhớ lại tất cả.

Cô và Tiêu Dương là hai thái cực. Thiên Trần nhu mì nề

nếp, còn Tiêu Dương lại như tia nắng hoạt náo sôi động. Sau khi yêu anh, cô mới

biết đến chữ “chơi”. Tiêu Dương dạy cô khiêu vũ, đưa cô đến quán bar, đi hát,

đi ăn, tham gia các hoạt động đoàn thể, Tiêu Dương sôi nổi mạnh mẽ, nụ cười như

nắng ấm trên khuôn mặt anh tú của anh. Thiên Trần cảm thấy mỗi ngày sống bên

Tiêu Dương cô như được truyền thêm năng lượng sống.

Cô vốn ít ra khỏi nhà. Đi với Tiêu Dương đột nhiên

phát hiện thì ra thế giới phong phú muôn màu như vậy. Tính cách phóng khoáng,

lối cư xử hào hiệp với bạn bè của anh đều khiến cô được mở rộng tầm mắt. Điều

kiện gia đình anh bình thường, người ta nói, con nhà nghèo sớm trưởng thành,

Tiêu Dương có ý thức và suy nghĩ độc

lập từ rất sớm, biết quan hệ, ngoại giao. Khả năng giao tiếp của anh hơn hẳn

Thiên Trần điều kiện gia đình tốt nhưng ít giao tiếp xã hội.

Thiên Trần là người mẫn cảm, hướng nội. Sau khi yêu Tiêu

Dương đã thay đổi rất nhiều. Khi đã là phóng viên, cô vẫn không quen phỏng vấn

người lạ, Tiêu Dương hễ có thời gian là cùng cô đi phỏng vấn, giúp cô tra cứu

tư liệu trên mạng. Sáu năm nay, Thiên Trần đã quen dựa vào anh, quen được anh

chăm sóc. Lòng cô bỗng thấy đau. Cô và Tiêu Dương lẽ nào đúng là trẻ song sinh

dính liền như Nghiêu Vũ nói, chia cắt sẽ đau, phẫu thuật làm không cẩn thận có

thể sẽ chết?

Thiên Trần không chịu nổi gọi điện cho Tiêu Dương: “A

Dương…”.

“Anh đây, bé yêu”. Giọng điềm tĩnh của Tiêu Dương lập

tức làm dịu tâm trạng rối ren của cô.

Điểm nổi bật của Tiêu Dương là điềm tĩnh lạc quan. Sự

mạnh mẽ bình thản của anh làm cô thấy rất yên tâm. Có lúc cô đã nghĩ, chỉ cần

có Tiêu Dương dù trời sập cũng không đáng sợ.

Mùa đông năm đó, Thiên Trần hẹn anh ở đầu cầu gần

trường đại học. Cô không dám gặp anh trong trường vì sợ bị người nhà phát hiện,

đứng chờ một lát, sốt ruột thấp thỏm, chỗ này gần trường, chỉ sợ gặp người

quen. Cô đăm đăm nhìn về phía đầu cầu bên kia. Trời tối dần, gió rất lạnh, cô

phải nhảy lò cò, liên tục hà hơi sưởi bàn tay lạnh cóng. Đột nhiên nghe thấy

giọng Tiêu Dương, thanh sảng và sôi nổi gọi tên cô.

Thiên Trần ngẩng đầu, Tiêu Dương mặc áo khoác đen, như

cây thông trước gió đứng bên cầu tươi cười nhìn cô. Trong phút chốc, niềm vui

ùa đến, nỗi lo sợ, thấp phỏng lúc chờ đợi lập tức tan biến. Cô cảm thấy Tiêu

Dương như đã chờ cô một đời một kiếp. Thiên Trần mỉm cười chạy lại: “A Dương,

anh đến nhanh thế!”.

Tiêu Dương nhìn khuôn mặt đỏ ửng của cô. Kéo tay cô ủ

vào trong áo khoác của anh, rồi nhân đà ôm cô. Đây là lần đầu tiên anh ôm cô

ngoài đường.

Tay Thiên Trần ôm chặt anh trong áo khoác, mặt áp vào

lồng ngực phập phồng bởi tiếng tim đập dồn của anh, cô thích vòng tay mạnh mẽ,

nồng nhiệt của Tiêu Dương. Ngẩng đầu nhìn thấy nụ cười và đôi mắt âu yếm của

anh. Lúc này, nỗi lo sợ bị người nhà phát hiện hoàn toàn tan biến, cả thế giới

đối với cô chỉ có mình anh. Chiều muộn, người qua lại trên cầu, dòng xe tấp nập

trên phố, cùng màn đêm đang buông dường như không tồn tại. Họ ép chặt vào nhau,

chìm trong thế giới chỉ có hai người.

Cô mãi mãi không quên vòng tay hôm đó, hình ảnh Tiêu

Dương hôm đó và cảm giác của mình hôm đó.

Lòng ngổn ngang, không biết nói gì, lại không muốn

ngắt máy, liền áp vào tai, nghe hơi thở của anh.

Tiêu Dương cũng không biết nói gì, cũng không ngắt

máy, dường như dù Thiên Trần yên lặng bao lâu, anh cũng chờ cô.

Một lát sau, cảm thấy ưu tư vơi chút ít, hơi buồn ngủ,

cô mới khẽ nói: “A Dương, em ngủ đây”.

“Ừ, ngủ ngon!”. Giọng anh ôn tồn.

Miệng cô thoáng cười: “Em cúp máy đây?”.

“Ừ”.

“Ngày mai mình cùng ăn cơm?”.

“Ừ”.

“Ngày mai hết giờ làm em đến tìm anh”.

“Ừ”.

“Anh muốn ăn gì? Đồ nướng ở quán ven sông lần trước

rất ngon”.

“Bé ngoan, ngày mai mình cùng đi ăn”.

“Vâng, A Dương”.

“Sao?”.

“Em ngắt máy đây”.

Thiên Trần nhẹ nhàng tắt điện thoại, mãn nguyện ngủ

thiếp. Ngày mai, Scarlett o’Hara[1] đã nói “Tomorrow is another day”.

[1]

Nhân vật trong cuốn tiểu thuyết Cuốn theo chiều gió của nhà

văn Margeret Mitchell.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.