Chương 32: Gian nan muôn nỗi

Khép chặt hai cánh tay

ôm ngực, cô đột nhiên nghĩ, cơ thể này từng qua hai người đàn ông ôm ấp, ngực

hơi tức, há miệng thở, lại nghĩ đôi môi này đã lưu hơi ấm của hai người đàn

ông. Giơ tay nhìn, lòng bàn tay hằn những vết móng tay sâu, đỏ bầm. Đã có hai

người đàn ông lưu dấu ấn trên đó.

Nghiêu Vũ đóng cửa sổ, mở máy tính, lên mạng đọc tiểu

thuyết, lòng bất an, đọc không vào.

Tiếng gõ cửa lại vang. Cô thở dài, lại ai đây? Ra mở

cửa.

Hứa Dực Trung điềm nhiên bước vào, “Sao mở mắt to thế?

Tưởng ai? Đồng Tư Thành ư?”.

“Có chuyện gì?”.

“Quan tâm cô không được sao?”. Hứa Dực Trung thầm đắc

ý, mặt tỉnh khô.

Đầu Nghiêu Vũ lại buốt, “Sao anh lắm chuyện thế? Nửa

đêm chạy đến đây, không sợ Đỗ Lối ghen à?”.

“Tôi sợ cô ghen!”. Hứa Dực Trung thong thả quay người

đăm đăm nhìn cô.

Mặt Nghiêu Vũ bỗng đỏ bừng, miệng hơi hé, trợn mắt

nhìn Hứa Dực Trung, quá kinh ngạc vì câu nói đó. Ngây ra mãi mới khẽ kêu, “Anh

nói bừa gì thế? Muộn quá rồi, tôi buồn ngủ”.

Hứa Dực Trung một bước đến gần cô, Nghiêu Vũ bị ép lùi

về sau, ngồi sụp xuống sofa, không đợi cô đứng lên, Hứa Dực Trung đứng chắn

trước mặt cô, từ trên cao nhìn xuống, “Tại sao cô khó chịu? Thấy tôi đối tốt

với Đỗ Lối cô liền khó chịu? Tại sao?”.

Nghiêu Vũ hừ một tiếng, ngoảnh đầu sang bên, “Đỗ Lối

cố ý, cố ý đưa Đồng Tư Thành đến, tôi sợ anh ấy hiểu lầm sẽ không vui”.

“Thật sao?”.

“Đương nhiên là thật? Tại sao tôi lại ghen với Đỗ Lối,

nực cười!”. Nghiêu Vũ xoay đầu nhìn thẳng Hứa Dực Trung, anh đứng quá gần, cô

đỏ mặt, giơ tay đẩy ra, “Thôi đi, đừng thần kinh!”.

Hứa Dực Trung vẫn không nhúc nhích, vẫn lặng lẽ nhìn

cô, đột nhiên bật cười, ngồi xuống sofa vẫn còn cười, “Trêu cô thật thú vị!”.

Nghiêu Vũ nhảy lên, “Thích trêu đi trêu Đỗ Lối, bớt

trêu tôi, có gì hay ho chứ?”.

“Không phải, tối nay tôi rất buồn chán, nếu không muộn

thế này sao còn đến tìm cô?”.

“Anh buồn chán nỗi gì? Nhạc phụ tương lai đích thân

đến thăm, lại còn buồn, còn chán?”. Nghiêu Vũ nói xong không nhịn được, cũng

cười.

“Cô cũng biết là giả mà? Còn phải giữ thể diện không

tiện nói, kì thực tôi rất bực”.

“Anh cũng có lúc không tiện nói?”.

“Sao lại không? Chủ nhiệm Đỗ cùng phái đoàn đến khảo

sát tập đoàn, bàn về chương trình đầu tư của chúng tôi vào thành phố đó. Ông ấy

một lòng coi tôi là con rể tương lai, vỗ ngực nói riêng với anh tôi, có ông ta

giúp sẽ không có bất kì trở ngại nào, anh trai tôi cười mỏi quai hàm, lúc này

sao tôi có thể nói thẳng nội tình?”. Hứa Dực Trung nghĩ chuyện đó lại thấy bực.

Đỗ Lối đã nhìn ra điều đó, nên gọi bố đến, lại còn Đồng Tư Thành, nói là nhân

tiện bàn vấn đề mua phần mềm quản lí, nhưng sao anh không biết, Đỗ Lối chỉ muốn

để anh nhìn thấy Nghiêu Vũ và Đồng Tư Thành bên nhau.

Hứa Dực Trung cười khẩy, về điểm này Đỗ Lối còn non

tay, làm sao lừa được anh? Xem chừng cô cũng không muốn giấu, muốn để anh chứng

kiến, tự hiểu ra. Nếu anh không đến tìm Nghiêu Vũ, e rằng sau này thật sự không

thể nói được gì.

“Chỉ vì một dự án đầu tư đã phải dùng nam nhân kế. Vậy

nếu có lợi nhuận lớn hơn, có khi anh gán cả thân mình?”.

“Tôi đâu có dùng nam nhân kế, rõ ràng tôi là người bị

hại! Tuyết rơi tháng sáu!”. Hứa Dực Trung nghiêm trang phản đối.

Nghiêu Vũ cười khanh khách, không hiểu sao tâm trạng

đột nhiên thay đổi, “Anh có muốn uống trà? Trà Minh Tiền, mới có hôm nay”.

“Không phải em tự xao chứ?”. Hứa Dực Trung nhớ có lần

Nghiêu Vũ kể chuyện xao trà.

“Không, là mẹ tôi xao, búp trà mới hái, tôi không có

thời gian đi với mẹ”. Nói xong lấy bình sứ Thanh Hoa, đổ trà vào cốc pha nước.

Lúc quay người, bắt gặp ánh mắt âu yếm của Hứa Dực Trung.

Rõ ràng là ghen còn nói cứng! Anh nghĩ, có nên lợi

dụng Đỗ Lối, cho thêm củi vào lò? Nhưng lại xua đi ý nghĩ, sợ quá rắc rối,

trong đầu lướt nhanh bao ý nghĩ, cảm thấy mình cũng bỉ ổi, dùng đến cả thủ đoạn

đó. Trước đây đâu có thấy theo đuổi phụ nữ mệt như vậy? Lại còn dùng cả chiến

lược, chiến thuật, biết người biết ta, thăm dò tình hình, phân tích tâm lí.

Đón cốc trà Nghiêu Vũ đưa, anh ngớ ra, “Sao keo kiệt

thế? Chỉ có bốn lá trà?”.

“Nhà Phật coi trọng tứ đại giai không, lúc này tâm anh

không tĩnh, khí bế vô cùng, uống trà nhạt để hạ hỏa”. Nghiêu Vũ nén cười, nói

nghiêm túc.

“Ồ, tôi không tĩnh tâm, tôi bế khí, tôi không thể tứ

đại giai không, còn em? Quyết định quay về với Đồng Tư Thành rồi à?”. Hứa Dực

Trung uống một ngụm trà nhạt “tứ đại giai không” chỉ thoang thoảng vị trà,

thủng thẳng hỏi Nghiêu Vũ.

“Vâng”.

Hứa Dực Trung để cốc xuống, “Không được, nhạt quá, pha

cốc khác!”.

“Tự làm lấy, sướng quen rồi. Hôm đó anh nói rất đúng,

tôi vẫn nên gần gũi anh ấy, để nhìn rõ hơn”.

Hứa Dực Trung chợt lạnh người, trong quan hệ khác giới

sự mập mờ như vậy lại rất có sức cám dỗ. Anh vừa rót trà vừa nói: “Thực ra vẫn

còn một cách nữa, cũng có thể khiến cô nhìn rõ”.

“Sao?”.

“Ví dụ, làm bạn gái của tôi. Nếu như cô vẫn suốt ngày

nghĩ đến anh ấy, nhớ anh ấy, thì vấn đề đã rất rõ ràng. Nhân tiện thêm dầu vào

lửa, khiến anh ấy càng dốc sức theo đuổi cô”. Hứa Dực Trung không quay lại nhìn

Nghiêu Vũ, nửa đùa nửa thật, cảm thấy lẽ ra lần trước nên đưa ra chủ ý này,

nhân lúc Nghiêu Vũ tâm thần bất ổn, đành một đòn ăn ngay, cứ phải nhìn cô và

Đồng Tư Thành cặp kè anh em, anh sợ mình không nhẫn nại được.

Nghiêu Vũ nhìn lưng Hứa Dực Trung rất lâu, cười vang,

“Hứa Dực Trung, anh thật nghĩa khí với bạn bè, giúp đến thế là cùng. Nói thật,

tôi thà tìm một hòn đá khác để thử cũng tốt hơn anh, tôi không muốn rắc rối với

Đỗ Lối”.

Hứa Dực Trung quay đầu lại, cười tươi, “Tôi cầu xin cô

không được sao? Tôi cũng không muốn rắc rối với Đỗ Lối, bây giờ tôi đang vướng

vào một rắc rối lớn với cô ấy! Cô cũng nghĩa khí một chút được không?”.

Nghiêu Vũ cười nghiêng ngả, “Cầu xin cũng không được,

làm thế là hại bạn!”.

“Hừ!”. Hứa Dực Trung than thở, “Vậy tôi theo đuổi cô

được không? Nếu tổn thương mọi người đều chịu!”.

“Anh đừng nói bừa, tôi không có hứng đối phó với Đỗ

Lối. Cô ấy nhất định đến tận nhà tìm tôi cho xem!”.

“Thật thế à, thỏa thuận vậy nhé, tôi quyết định theo

đuổi cô, để cho Đỗ Lối quấy rầy cô!”. Hứa Dực Trung cười hi hí, nửa đùa nửa

thật thổ lộ lòng mình.

Giống như chơi cờ, Hứa Dực Trung từng bước bao vây,

khéo léo dẫn dắt Nghiêu Vũ vào cục diện anh bố trí, chặn cửa khẩu, khép vòng

vây, làm loạn thế cục không để cô nhận ra.

“Đừng trách tôi không nhắc anh, tôi ngán nhất đối đầu

với Đỗ Lối, không muốn dây dưa với cô ấy nữa, tôi sẽ không đi vào vũng lầy đó.

Làm bạn gái của anh, đừng nói thật, giả cũng không được. Anh đi tìm người khác,

tôi nhìn thấy hai người là mệt, vẫn là Đồng Tư Thành tốt. Có lúc tôi nghĩ cứ ở

bên anh ấy như vậy, cũng thấy yên ổn, cứ bình tĩnh, nhẹ nhàng, có lẽ có tuổi

rồi, bình yên mới là hạnh phúc”.

Nụ cười vụt tắt trên môi Hứa Dực Trung, anh chăm chú

nhìn cô, mọi mưu toan, dự định vứt hết sang một bên, vứt hết mọi dàn dựng, mọi

thủ đoạn, bỗng xúc động, buột miệng, “Em tinh tế như vậy, lẽ nào thật sự không

nhìn ra, tôi đã theo đuổi em từ lâu?”.

Nghiêu Vũ phì cười, xua tay, “Thôi, anh đừng lúc thế

này lúc thế khác”.

Toàn thân đột nhiên va vào một cơ thể rắn chắc, Nghiêu

Vũ không kịp định thần, Hứa Dực Trung đã hôn cô, làn hơi nóng ập tới, trùm lên,

đầu cô chợt trống rỗng, trong bàng hoàng đã để anh tùy ý, môi anh dịu dàng

chiếm hữu môi cô, triền miên quấn quýt. Khi Nghiêu Vũ ý thức được, ra sức đẩy,

tay vừa vung, một cái tát văng ra.

Âm thanh đanh giòn, phá vỡ không gian tĩnh mịch.

Nghiêu Vũ hơi há miệng, không hiểu chuyện gì.

Cái tát giống như bàn tay vị thần hô phong hoán vũ,

một chưởng vừa tung, đêm xuân hoa lệ chớp mắt đã chớp giật sấm rền. Trong tia

sáng lóe của ánh chớp, một cơn sóng trắng xóa cuồn cuộn trồi lên, cô đứng ở đầu

con sóng, kinh hãi bàng hoàng chìm vào đôi đồng tử sâu hút không đáy, trong

điểm sâu đen thẳm đó phản chiếu khuôn mặt thất thần trắng bệch của cô.

Phẳng lặng như tấm gương, soi rõ bóng tim đập dồn.

Gió muộn tháng tư mát dịu, kéo từng sợi đau khổ thành

những hơi thở dài.

Rất lâu, đôi môi rõ nét đó từ từ nhả tiếng, “Em thực

sự không nhận ra lòng tôi với em? Đồng Tư Thành hôn em, em cũng như vậy?”.

Nghiêu Vũ nắm chặt tay, ngón run run, móng ấn vào lòng

bàn tay đau điếng, “Anh… anh ấy khác! Tôi không phải Đỗ Lối, cũng không phải

những cô gái anh thường đùa bỡn, anh đi đi!”.

Hứa Dực Trung xám mặt chòng chọc nhìn cô, lòng kiêu

hãnh như bị một mũi kim chích, giật nảy mình đau đớn, nhưng mặt anh lại lộ vẻ

ngang tàng.

“Đá vào sắt thì ra mùi vị là thế!”.

“Sai rồi, đó là đá vào không khí!”. Nghiêu Vũ không

chịu thua, bồi thêm một câu.

Lưng Hứa Dực Trung cứng đờ, nhướn mày, nói: “Cảm ơn đã

chỉ giáo! Tạm biệt!”.

Hứa Dực Trung cảm thấy đường gân trên thái dương giật

mạnh, máu nóng trong đó chảy ra rần rần. Anh không nói gì, đi thẳng ra cửa,

không ngoái lại.

Đi xuống đường, tung chân đá vào xe của mình, còi báo

động “u u” réo vang. Anh mở cửa xe, phóng như bay khỏi nhà Nghiêu Vũ.

Anh đã sai, anh tưởng ít nhiều cô đã động lòng, tưởng

là cô chỉ không hiểu, chỉ chưa nhìn rõ. Thì ra cô ghét anh như vậy, cự tuyệt

anh như vậy! Mọi việc anh làm thì ra đều là trò cười không hơn! Mới vượt bãi

mìn một bước, không, nửa bước, cô đã thế?!

Tiếng cửa đóng “rầm” một tiếng, con chó Muội Muội dưới

tầng sủa vang. Nghiêu Vũ nhũn người, đổ xuống sofa, người nảy lên trên tấm nệm.

Đầu réo ù ù, người bức bối không thể chịu.

Khép chặt hai tay ôm ngực, đột nhiên nghĩ, cơ thể này

từng qua hai người đàn ông ôm ấp, ngực tưng tức, vừa há miệng thở, lại nghĩ đôi

môi này đã lưu hơi ấm hai người đàn ông. Giơ tay nhìn, lòng bàn tay hằn những

dấu móng tay sâu, đỏ bầm. Đã có hai người đàn ông lưu dấu ấn trên đó.

Đồng Tư Thành nói, anh không thể quên cô.

Hứa Dực Trung nói anh theo đuổi cô từ lâu.

Mắt Đồng Tư Thành sâu lặng như đêm.

Đáy mắt Hứa Dực Trung như sóng dậy.

Nghiêu Vũ bất chợt hồ nghi, họ thích gì ở cô?

Cô đứng dậy đi đến nhìn tấm gương ở tủ quần áo, vầng

trán đầy đặn, nhưng không đủ rộng, cặp mày không thật thanh tú, mắt sáng nhưng

không to, mũi nhỏ nhưng không thật thẳng, miệng hơi hé, còn tàm tạm. Ngậm lại

nhìn, không xấu. Không dịu dàng như Tuệ An, không thanh thoát như Thiên Trần,

không rực rỡ như Đỗ Lối, chỉ có mái tóc mềm như thác nước là tạm được, khẽ xoay

người, suối tóc xổ tung, có thể thêm vài phần duyên dáng, đột nhiên, cô nhìn

thấy cái kéo bên cạnh, vừa chộp lấy đã cắt xoẹt một nắm.

Khi lưỡi kéo cắt vào tóc phát ra tiếng “xoẹt”, dường

như cắt đứt một sợi ưu phiền, Nghiêu Vũ nghe rất dễ chịu, đưa lưỡi kéo như bay,

khoan khoái cắt đi mái tóc dài chấm lưng, lát sau, trong gương xuất hiện một

cái đầu tóc ngắn nham nhở.

Cô sờ tay lên cổ, đầu nhẹ đi nhiều, tựa như nhấc đi

hòn đá đè ln đnh đầu. Liếc vào gương, thì ra cô còn có cái cổ cao, thon trắng

muốt như bạch ngọc. Ha!

Cũng chính tích tắc đó, Nghiêu Vũ bật khóc, vừa khóc

tay vừa cuống quýt vơ đám tóc rơi trên sàn, những sợi tóc trơn tuột như đã mất

đi sự sống, khô sắc đâm vào tay. Cô ngồi sụp xuống nền, cầm lên một nắm ôm vào

lòng, áp vào mặt, nước mắt trào ra, thấm ướt cả nắm tóc. Nỗi tủi hờn trong lòng

phút chốc tràn ra như đê vỡ, cô vớ điện thoại gọi cho mẹ, “Mẹ”.

Tiếng khóc nức nở khiến mẹ cô hốt hoảng, cuống quýt

gọi, “Nghiêu Nghiêu, sao thế?”.

Cô vừa khóc vừa nói, “Con không còn tóc nữa, mẹ! Con

cắt tóc rồi!”.

Đầu mẹ cô “ù” một tiếng, sửng sốt. Nghiêu Nghiêu cắt

tóc rồi? Nó khóc đau lòng như vậy, nó tự cắt tóc rồi?

Khi Nghiêu Vũ tám tuổi, theo bố ra ngoại tỉnh học hai

năm, bố không biết chải đầu tết bím cho con, đưa cô đi cắt tóc, kết quả Nghiêu

Vũ đứng khóc nửa ngày trước tủ gương, hôm sau còn dỗi không chịu đi học.

Từ đó cô chưa từng để tóc ngắn, mỗi năm cắt một ít,

chưa bao giờ cắt quá một gang tay. Hôm nay lại tự tay cắt đi.

Bà kinh sợ thất đảm, Nghiêu Nghiêu của bà định xuất gia

ư? Vừa nghĩ vậy, đã kinh hãi gọi chồng nghe điện, thấy Nghiêu Vũ vẫn khóc to,

bà đỏ mắt cố bình tĩnh hỏi, “Nói mẹ nghe, đã xảy ra chuyện gì?”.

Nghiêu Vũ chỉ khóc, đầu bên kia mẹ ra sức dỗ dành. Mãi

lâu sau trận mưa nước mắt từ mưa rào trở thành mưa nhỏ, cuối cùng chỉ còn tí

tách, Nghiêu Vũ mới nghẹn ngào nói: “Con chỉ có mái tóc là đẹp nhất, cắt đi rồi

chẳng còn gì đẹp nữa”.

Mẹ cô nghe vậy, thở phào, dở khóc dở cười, nhỏ nhẹ dỗ

cô, “Ngày mai đến spa sửa lại một chút, mẹ sẽ mua quần áo khác cho con, đảm bảo

còn đẹp hơn bây giờ, nha?”.

“Vâng”. Cuối cùng Nghiêu Vũ bình tĩnh trở lại, cúp

máy, nhìn món tóc thấm nước mắt trong tay, lại lặng lẽ khóc. Vừa sụt sùi thu

gom sắp xếp lại, dùng một sợi tóc buộc chặt, tết thành bím, ướm lên đầu con

tinh tinh bằng vải, thầm nghĩ, phải đội một cái mũ da mới phù hợp.

Cô đi tắm, ôm bím tóc to dày lên giường ngủ.

Ngày hôm sau Nghiêu Vũ đi làm muộn. Sáng sớm, lắc lắc

cái đầu nhẹ bẫng, lại nhìn bím tóc dày cộm vẫn nằm trong tay, mắt liếc thấy

những sợi tóc còn vương trên sàn nhà, không tin nổi tối qua mình đã ra tay mạnh

như vậy, ngơ ngẩn hồi lâu mới đi thu dọn.

Một lúc sau mẹ cô mang hai cái hộp to đến. Bà nhìn mái

tóc cô, không dám nhắc lại, cười vui vẻ: “Nhìn xem mẹ mua gì này?”.

Nghiêu Vũ mở ra, toàn là sườn xám bằng nhiễu Hương Vân

mới tinh, lại còn một đôi giày hoa đế nhọn bảy phân.

“Mặc vào nhất định sẽ đẹp!”.

Nghiêu Vũ cười khúc khích mặc lên người, cùng mẹ đi

xuống, đến thẳng hiệu tóc.

Một giờ sau, cô ung dung ra khỏi cửa hiệu. Dễ chịu

quá, cảm giác mới mẻ hoàn toàn thật dễ chịu. Sau đó, hai mẹ con lại vào trung

tâm tư vấn trang điểm.

Lúc gần trưa, cô bước những bước nhỏ, thanh lịch đi

vào phòng làm việc. Vương Lũy ngồi trong văn phòng, đang nói điện thoại với Hứa

Dực Trung, tiếng Hứa Dực Trung giận dữ: “Đừng nhắc đến Nghiêu Vũ với tôi, tôi

sẽ hẹn hò với Đỗ Lối…”. Mắt liếc Nghiêu Vũ một cái, lập tức sặc nước bọt, cầm

điện thoại đi ra cửa, lại nhìn kĩ lần nữa, xác nhận chính là cô.

Hứa Dực Trung vẫn cằn nhằn trong máy, “…người đâu có

sắc nước hương trời, lại ra vẻ như ngàn vàng… đừng trách tôi không nhắc anh,

anh từ bỏ ý định với Đỗ Lối đi, đằng nào bây giờ nhà anh đã có một con hổ

cái…”.

“Dực Trung, cậu vừa nói gì?”. Vương Lũy ngắt lời anh.

“Tôi nói là Đỗ Lối sẽ trở thành bạn gái tôi, anh nên

từ bỏ ý định, đằng nào nhà anh…”.

“Được rồi, tôi bao Nghiêu Vũ được không?”.

“Cái gì?”.

“Tôi quả thực chưa nhìn ra, sau khi trang điểm cô ấy

trở thành một người khác”.

“Anh nói gì?”.

Vương Lũy cười hi hí, “Tối qua cậu và cô ấy có chuyện

gì? Sao gây ra chấn động lớn như thế!”.

“Rốt cuộc anh định nói gì!”.

“Đừng trách anh đây không tiết lộ với cậu thông tin về

cô ấy, đằng nào cậu cũng rút lui, chuyển sang Đỗ Lối rồi, xin miễn quan tâm”.

Hứa Dực Trung biết Vương Lũy có ý với Đỗ Lối, nên nói

qua một tiếng. Nghe Vương Lũy nói thế lại băn khoăn, hỏi ba câu cũng chưa hiểu

chuyện gì, tức tối “hừ” một tiếng, “Ai thèm quan tâm nữa? Tưởng tôi vô duyên

không tìm được người chắc, thế nhé!”.

Vương Lũy nhìn điện thoại mủm mỉm, thầm nghĩ, chú em

chờ đấy mà hối hận.

Thu hết mọi vẻ sững sờ, nghi hoặc của mọi người xung

quanh vào mắt, Nghiêu Vũ nghĩ tới lời mẹ hãnh diện khen, cô còn đẹp hơn lúc để

tóc dài, một nụ cười nhạt nở trên mặt, “Xin lỗi, đến muộn!”.

Tiểu Điền ngạc nhiên nhảy lên, “Nghiêu Vũ đây sao?”.

“Tiểu Điền, đẹp không?”.

“Dọa em suýt chết!”.

Nghiêu Vũ lườm một cái, “Hỏi có đẹp không, lại bảo dọa

suýt chết, tôi mới bị cô dọa suýt chết. À, tôi cắt tóc, thay kiểu quần áo khác,

dứt khoát đi tư vấn trang điểm, chỉ có điều cổ hơi lạnh, không quen lắm.

Tiểu Điền giơ tay sờ tóc cô, “Chà chà, dám mạnh tay

như thế, bộ tóc dài như vậy, nuôi bao nhiêu năm mới được!”.

“Từ tám tuổi, tôi chưa bao giờ để tóc ngắn, bây giờ

thay đổi, rất dễ chịu!”. Nghiêu Vũ ngửa đầu cười ngất.

“Đúng, nụ cười này mới hợp, đẹp đến nỗi em lại tưởng

chị bị ma nhập!”. Tiểu Điền cuối cùng trấn tĩnh xuýt xoa khen hình ảnh mới của

Nghiêu Vũ.

Nghiêu Vũ nhắn tin cho Đồng Tư Thành: Tối nay cùng ăn

cơm!

Anh nhắn lại: Sung sướng suýt ngất.

Nghiêu Vũ khẽ cười, cắt đi phiền phức, người nhẹ nhõm.

Cô nhảy chân sáo, ha, mình cũng có lúc khiến thiên hạ giật mình, lòng vui tràn

trề. Thì ra phụ nữ đúng là có thể dùng trang điểm, làm đẹp để thay đổi tâm

trạng.

Hứa Dực Trung còn chưa hết bực, lại thấy tò mò vì câu

nói mập mờ của Vương Lũy, gần năm giờ, gõ cửa phòng làm việc, “Đỗ Lối, tối nay

đi ăn nhé?”.

Đỗ Lối lạ lùng nhìn anh, nhoẻn cười, “Được, còn ai

nữa?”.

“Vương Lũy và bạn gái anh ta! Giới thiệu em làm quen”.

Thế là thế nào? Cô nhìn Hứa Dực Trung, anh đứng tựa

khung cửa phòng làm việc, ánh nắng lọt qua cửa sổ chiếu vào càng làm tôn các

đường nét rực rỡ trên mặt anh, đẹp trai ngời ngời. Bất giác nghĩ tới vẻ hồn

nhiên háo hức của anh khi ngẩng đầu nhìn pháo bông, niềm vui bùng lên trong

lòng cô như những chùm pháo bông.

Lúc đi, Hứa Dực Trung hiếm hoi mở cửa xe cho Đỗ Lối,

khiến tim cô nảy lên, nhưng lòng càng hồ nghi.

Hứa Dực Trung lên xe, ngoái nhìn cô, cười: “Thế nào?

Không quen tôi đối tốt với em?”.

Đỗ Lối tư lự, “Anh sẽ khiến em hiểu lầm”.

“Vậy được, tôi không đối tốt với em nữa, em khỏi hiểu

lầm”.

Đỗ Lối hơi nghẹn ngào, giận dỗi nhìn anh, “Anh lại đùa

em?”.

Hứa Dực Trung cười vang, sảng khoái. Nhìn người ta

đấy, người đẹp như vậy, không cần vất vả động não, chỉ một chút thể hiện tế nhị

là hiểu ngay. Anh thở dài. Phải rồi, có thời gian sẽ hẹn Vương Lâm đi chơi.

Khi hai người đến công ty Đại Đường, đúng vào cuối

buổi làm. Ánh nắng ấm vàng suộm trải đầy con đường trước mặt, Đồng Tư Thành

nhìn thấy Hứa Dực Trung và Đỗ Lối trong chiếc xe đi tới, gật đầu cười coi như

chào, sau đó nhìn về phía cổng công ty. Hứa Dực Trung thấy Đồng Tư Thành chợt

sững ra, cả người ngây ngây dưới tán cây. Không biết có chuyện gì, anh vội nhìn

theo.

Một cô gái tóc ngắn yểu điệu mỉm cười đi về phía Đồng

Tư Thành, mình vận sườn xám cách điệu bó sát, trên nền vải màu thiên thanh nổi

những vân mây mào vàng kim, lóng lánh theo nhịp bước. Cặp chân thon ẩn hiện nơi

đường xẻ hơi sâu, chiếc cổ cao tròn trịa, chiếc cằm hơi hếch, để lộ một khuôn

mặt vô cùng xinh xắn.

Cho xe nhích thêm một đoạn tới gần, Hứa Dực Trung cuối

cùng nhận ra Nghiêu Vũ. Hỏa khí bốc ngùn ngụt trong lòng anh, sôi sục không tìm

ra lối thoát, chỉ thấy ngực nặng, khó thở, và nỗi chua chát vô cớ xộc tới.

“Oa, là Nghiêu Vũ phải không? Cô ấy cắt tóc, trang

điểm, thay kiểu quần áo trông khác hẳn, kiểu tóc rất hợp, còn đẹp hơn nhiều so

với để tóc dài!”. Đỗ Lối cũng lần đầu tiên nhìn thấy Nghiêu Vũ như thế, vừa nói

vừa quan sát mặt Hứa Dực Trung.

“Đẹp gì? Trông như hươu cao cổ!”. Hứa Dực Trung sầm

mặt bĩu môi.

Nói xong lại nhớ hồi lễ Giáng sinh cô nói: Hi hi, tôi

không để tóc ngắn, cả đời không, cả người tôi chỉ có mái tóc còn tạm được, chưa

từng uốn, chưa từng nhuộm, chưa từng sấy, cắt đi, chà chà, xấu chết.

Thảo nào Vương Lũy hỏi tối qua xảy ra chuyện gì, thảo

nào Vương Lũy bảo cô ấy thay đổi rất lớn, tại sao Nghiêu Vũ cắt tóc? Vì chuyện

tối qua? Lúc đó tâm trạng thế nào? Cô có khóc không? Hứa Dực Trung bỗng thấy

buồn, buồn hơn cả lúc bị cái tát tối qua của cô.

Môi anh mím thành đường thẳng. Đỗ Lối cười nói: “Anh

không biết đấy, chiếc váy trên người cô ấy rất đặc biệt. Hà, cuối cùng đã mặc

váy, nghe nói sau khi chia tay với Đồng Tư Thành, Nghiêu Vũ không mặc váy nữa,

thực ra cô ấy cũng rất biết trang điểm, vẫn luôn biết…”.

Hứa Dực Trung nghe hết nửa sau câu nói của Đỗ Lối,

lòng lại sôi lên, không còn tâm trạng nghe tiếp. Cô ấy vì Đồng Tư Thành! Cô ấy

muốn bắt đầu lại với anh ta, cho nên mới cắt tóc! Cho nên mới cắt đi mái tóc

dài đã định suốt đời không cắt! Ý nghĩ đó, từng lần đọc lên, giống như từng

lưỡi cưa, cưa từng nhát trên trái tim bằng máu thịt, từng vệt máu rỉ ra không

dứt, phát ra từng âm thanh ghê rợn.

Anh co người, tiếp tục gọi cho Vương Lũy, mắt nhìn về

tòa nhà của công ty Đại Đường.

Chỉ khi đến gần hơn nhìn vào mắt anh, mới thấy trong

đó in một bóng người yểu điệu.

Nghiêu Vũ đi đến, mắt liếc Hứa Dực Trung và Đỗ Lối

ngồi trong xe, đi qua như không nhìn thấy. Khuôn mặt cô lộ ra hoàn toàn do mái

tóc ngắn, lúc này Hứa Dực Trung mới phát hiện, cằm cô luôn trong tư thế hơi

hất, mọi cử chỉ thì ra đều cao ngạo, cô luôn như thế, chưa bao giờ cúi đầu

trước anh! Lòng lại đau, Hứa Dực Trung cố kiềm chế không để lộ mình. Sau đó

thấy cô mỉm cười với Đồng Tư Thành, “Thay đổi một chút, đẹp không?”.

Nụ cười đó sáng đến lóa mắt, trong khoảng cách ba mét,

cô cười rạng rỡ với Đồng Tư Thành. Ánh mặt trời của cô chỉ chiếu sáng khoảng

cách ba mét đó. Đến chỗ anh lại thành đám mây dày. Trong tích tắc, Hứa Dực

Trung run lên trong ý nghĩ, muốn xuống xe đi về phía cô.

Môi hơi giật, nỗi chua chát thoảng qua như bóng mây.

Cái tát cự tuyệt của cô vung ra, mọi rung động trong lòng anh biến thành Tôn

Ngộ Không bị đè dưới núi đá. Mọi phép thần công phi thiên nhập địa, hô phong

hoán vũ tất thảy bị khống chế bởi một lá bùa, lá bùa bay phất phơ, trên đó viết

một lời chú: Anh ấy… anh ấy khác.

Đồng Tư Thành giơ tay nhón lọn tóc bên mái chưa đủ một

tấc của cô, lòng kinh ngạc vui sướng, cô thay đổi hình ảnh, cắt tóc, một dáng

vẻ mới toanh là thực sự muốn cùng anh làm lại sao? Nụ cười không sao kìm được

hiện ra trên môi, “Nghiêu Nghiêu, em luôn rất đẹp, ngày trước anh đã nói như

vậy”.

Nghiêu Vũ khoác tay anh, “Mặc thế này đi ăn thịt

nướng, không sao chứ?”.

“Không!”. Nụ cười dâng lên trong đáy mắt Đồng Tư

Thành. “Có điều anh có thể dùng complet của mình để em trải làm khăn ăn”.

Trong gió truyền đến tiếng cười của Nghiêu Vũ, lanh

lảnh hân hoan như những viên đá cuội lắc trong bình thủy tinh, còn lòng Hứa Dực

Trung giống như viên đá cuội chen chúc va vào nhau trong bình, không phải quá

đau, cũng không phải buồn, mà choáng váng, âm ỉ, chua xót ngấm ngầm.

Anh nhìn Nghiêu Vũ khoác tay Đồng Tư Thành đi xa. Tầm

mắt có thể nhìn được là đôi gót chân xinh xắn trong đôi giày đế nhọn, cao như

vậy, mỗi bước chân đi, gót giày gõ xuống vỉa hè, từng tiếng dội vào lòng, anh

bỗng lo âu, liệu có bị vấp ngã?

Nghiêu Vũ thật sự định quay về với Đồng Tư Thành rồi

chăng? Mặt anh chợt tối, lại nghĩ tới cái tát đêm qua. Anh ngoái nhìn Đỗ Lối,

đúng lúc bắt gặp đôi mắt long lanh của cô. Anh mỉm cười, “Tối nay em muốn ăn

gì?”.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.