Chương 18: Sinh nhật của hai người

Anh tìm đến mệt bã

người, Nghiêu Vũ lại tắt máy? Hôm nay còn là sinh nhật anh, vậy mà

nửa đêm còn chạy đi mua quà cho cô! Chắc là nhìn thấy số điện thoại

c̉a anh cô mới tắt máy, một ć điện lại hỏi thăm c*̃ng không có?

Thứ năm, người c*̉a hiệu bán hoa mang đến bó hoa

và một hộp quà nói rõ là đưa tặng Nghiêu Vũ. Một bó hoa uất kim

cương màu tím được bó rất đẹp, các cô gái ở văn phòng đều hiếu kì

vậy lại xem.

Nghiêu Vũ hơi giật mình, đang định đi lấy hộp

quà, Tiểu Điền và Tiểu Trần đã tranh lấy trước. Hét to bắt Nghiêu

Vũ khai thật.

“Trả đây! Mình đâu biết c*̉a ai tặng!”.

“Chị Nghiêu, chị mong là ai tặng?”. Hai cô gái

biết Nghiêu Vũ dễ tính, có thể đùa được, cười hi hí nhất định không

chịu trả.

Lại còn có thể là ai? Tặng cô uất kim cương

chỉ có thể là Đồng Tư Thành. Nghiêu Vũ cười thầm, Đồng Tư Thành

không quên ngày hôm nay. Cho dù không có cô ở bên, anh c*̃ng không quên.

Nhưng, nụ cười lại vụt tắt, anh vẫn phải chờ đến khi sự nghiệp ổn

định mói đến gặp cô. Quả thực anh làm cô thất vọng.

Bỗng nhiên mất hứng, liếc mắt hai lần, c*̃ng chẳng

còn hứng thú với hoa, cô nhìn ra cửa, bên ngoài lại có mưa. Đồng Tư

Thành anh coi tôi là người thế nào? Anh muốn chia tay thì chia tay,

muốn quay lại thì quay lại? Anh trở về muốn lúc nào đến gặp tôi thì

đến? Cô càng nghĩ càng tức.

Cô c̃ng căm ghét thái độ c̉a mình, muốn quay

lại thì quay lại, không muốn thì dứt khoát đoạn tuyệt. Nhưng tại sao?

Hôm nay cô cứ mong ngóng như vậy? Còn bực bội vì anh?

Hai cô gái thấy Nghiêu Vũ im bặt, rụt rè để

món quà trước mặt cô, “Chị Nghiêu, xin lỗi!”.

Nghiêu Vũ ngoảnh mặt cười với họ, “Tưởng tôi

giận thật à?”. Cô cầm cái hộp cười khanh khách. Tiếng cười lại rộ

trong phòng. Nghiêu Vũ ngao ngán nghĩ, mình không bực, c*̃ng không vui

như vậy, chỉ tìm cách di chuyển sự chú ý, tìm cách thay đổi tâm

trạng c*̉a mình.

Cô nhìn cái hộp, trấn tĩnh mở ra, bên trong là

đôi khuyên tai bằng vàng, chế tác thành chiếc chìa khóa.

Anh muốn mở lòng cô? Anh vẫn là chiếc chìa

khóa có thể mở cánh cửa lòng cô chăng?

Giơ tay sờ tai, Nghiêu Vũ nhớ hồi đại học c*̀ng

bạn bè đi bấm lỗ tai. Lỗ tai vừa bấm rất mẫn cảm, Nghiêu Vũ lại

thích đeo khuyên. Có lần chỗ đó dị ứng viêm tấy, Đồng Tư Thành dùng

bông tẩm cồn lau chỗ viêm cho cô, nói: Sau này em đừng đeo khuyên tai

nữa, đừng ham đồ rẻ, đeo khuyên vàng, hoặc bạc còn được.

Nghiêu Vũ không chịu, lẩm bẩm: Khuyên vàng không

thanh nhã, lại không đẹp.

Đồng Tư Thành cười nói, sau này anh sẽ mua

khuyên vàng thanh nhã cho em xem có bị dị ứng không.

Khuyên tai là đồ trang sức Nghiêu Vũ thích nhất,

sau khi bấm lỗ tai, đồ trang sức cô mua nhiều nhất là khuyên tai.

Đầu ngón tay chạm vào đôi khuyên vàng, hơi lạnh,

Nghiêu Vũ mở ngăn kéo, bỏ vào đó.

Đồng Tư Thành không viết một chữ, Nghiêu Vũ

hiểu ý anh. Cô không thấy cảm động.

Nghiêu Vũ buồn bã nghĩ, cô không cảm động nữa

rồi, hai năm nay thỉnh thoảng nghĩ đến quá khứ, những mảnh vụn lấp

lánh trong kí ức theo thời gian đều là những kỉ niệm đẹp.

Từ khi biết Đồng Tư Thành tháng mười hai sẽ

trở về cô đã ngóng đợi ngày này ư? Món quà c̉a anh, hoa c̉a anh, cô

đã nhận được, nhưng không thấy cảm động, không cảm thấy vui sướng bất

ngờ. Cô biết ngày hôm nay Đồng Tư Thành sẽ có quà, nhưng không ngờ anh

không đến gặp cô.

Anh chắc chắn tự tin là cô sẽ đợi, đợi thư anh,

đợi quà c̉a anh, đợi anh bằng mọi cách đánh thức hồi ức c̉a cô,

vậy là bỏ mặc cô, treo cô lên, đến khi anh đột ngột xuất hiện cô sẽ

đầu hàng chấp nhận, lại dán vào anh như xưa?

Sống mũi chợt xay sè, cay đỏ mắt, Nghiêu Vũ

khóa ngăn kéo, mình sẽ không đợi anh ta nữa.

Cô sẽ đi dự tiệc, định trình diện xong hoàn

thành nhiệm vụ Vương Lũy giao rồi đi. Nếu trước đây, Nghiêu Vũ nghĩ,

cô sẽ không làm như vậy.

c*̃ng như bữa tiệc ở sơn trang nửa năm trước, cô

vẫn không cầu kì trong trang phục, lần trước là do không kịp, lần này

là không có tâm trạng. May bên trong mặc áo nỉ, cởi áo khoác ngoài

c*̃ng không đến nỗi thất lễ.

Nghiêu Vũ đi vào, Hứa Dực Trung nhìn thấy cô,

lòng vẫn bực, lập tức ngoảnh đi. Sau khi chủ tọa khai mạc, bữa tiệc

bắt đầu, lúc anh không nén nổi ngoái lại nhìn lần nữa, Nghiêu Vũ đã

biến mất.

Hứa Dực Trung ngây ra hồi lâu, quay người ra khỏi

phòng tiệc. Nhân viên hai phòng vẫn chờ anh ở nhà thủy tạ bên hồ

nước nóng. “Dực Trung!”. Đỗ Lối nhìn thấy anh, vội gọi.

“A, Vương Lũy tối nay vui vẻ nhé! À, sinh nhật

Đỗ Lối ở thủy tạ có đi không?”.

Vương Lũy cười: “Hôm nay không đi, ở đây chẳng

phải vẫn còn bao quan khách!”.

“Anh đúng là, đầu óc lúc nào c*̃ng chỉ có lợi

nhuận!”. Hứa Dực Trung vỗ vai anh ta, đi thẳng ra thủy tạ.

Tiệc sinh nhật Đỗ Lối tiến hành đồng thời với

tiệc mừng năm mới c*̉a tập đoàn. Hầu như nhân viên hai phòng đều hiếu

kì như nhau, muốn chờ xem Hứa Dực Trung thể hiện thế nào với cô trợ

lí xinh đẹp, một đôi kim đồng ngọc nữ sắp xuống trần.

Hai mươi lăm cây nến mảnh dẻ màu hồng tỏa ánh

hồng mờ tỏ, rung rinh nhảy múa, dưới ánh nến dịu dàng Đỗ Lối nhẹ

nhàng khép mắt, hàng mi dài đổ bóng tạo một quầng tối dưới mi,

khuôn mặt xinh đẹp tươi thắm như đóa hoa ngậm sương. Cô mở mắt thổi

từng ngọn nến, tiếng vỗ tay, tiếng hú vang dậy xung quanh.

“Đỗ Lối, ước điều gì? Mau nói ra!”.

“Đúng, phải nói ra, nhất định phải nói ra!”.

Nhân viên hai phòng chủ yếu là cánh trẻ, reo hò ầm ĩ.

Đỗ Lối dẩu môi: “Nói ra là không linh!”.

“Làm gì có chuyện! Nhất định phải nói!”.

Mắt Đỗ Lối lóng lánh, tươi cười: “Điều ước

c*̉a tôi chính là muốn biết hôm sinh nhật phó tổng Hứa, phó tổng Hứa

cầu ước điều gì!”. Nói xong, tình tứ liếc nhìn Hứa Dực Trung.

Nhoáng cái đã phải trả lời chất vấn, Hứa Dực

Trung cười ngất, “Được rồi, hôm nay mới phát hiện trợ lí Đỗ không

học binh pháp quả thật đáng tiếc, chỉ một chiêu đã cứu nguy cho

mình, bao vây tôi!”.

Hứa Dực Trung thầm nhớ lại, hôm đó mình cầu

xin điều gì? Thổi nến, cầu xin vào ngày sinh nhật là trò chơi c*̉a

các cô gái trẻ, hình như anh không cầu điều gì.

Anh nhìn lướt những khuôn mặt trẻ háo hức tò

mò, nụ cười vẫn trên môi, “Điều ước hôm đó c*̉a tôi liên quan đến các

bạn ngồi đây! Tôi đã nghĩ, sau này nếu tập đoàn có thể nhân ngày

sinh c*̉a các nhân viên để mọi người tụ tập liên hoan, tăng cường đoàn

kết, vui vẻ như hôm nay thì tốt biết mấy. Cho nên bên giờ tôi quyết

định, từ nay tất cả nhân viên c̉a tập đoàn vào ngày sinh nhật c̉a

mình đều có thể đưa người nhà đến tắm suối nước nóng miễn phí! Hôm

nay Đỗ Lối là đầu tiên, sau này trở thành quy định c*̉a tập đoàn, coi

như là một trong những phúc lợi c*̉a nhân viên”.

Mọi người vỗ tay ầm ầm, Đỗ Lối c*̃ng vỗ theo,

lòng thầm khâm phục ứng phó vừa rồi c*̉a Hứa Dực Trung, vừa có thể

loại bỏ ảnh hưởng đặc biệt do tổ chức tiệc sinh nhật cho cô ở sơn

trang, vừa có thể lấy lòng nhân viên.

“Hôm nay tiệc sinh nhật này thay đổi địa điểm

tổ chức ở sơn trang còn có một mục đích khác”. Hứa Dực Trung dừng

lại, “Bữa tiệc này chuẩn bị theo tiêu chuẩn mỗi suất ba tám đồng, tôi

hi vọng mỗi bạn trẻ ở đây đều đóng góp ý kiến c*̉a mình! Giám đốc

Trương thấy thế nào?”. Hứa Dực Trung quay đầu cười cười nhìn giám

đốc sơn trang, “Mọi người đóng góp ý kiến coi như một lần điều tra

thăm dò ý kiến trong nội bộ sơn trang, còn những gì bất cập chúng ta

sẽ sửa đổi. Tôi hi vọng suối nóng c*̉a chúng ta có thể nổi tiếng

toàn tỉnh, chứ không phải chỉ trong phạm vi thành phố này, bởi rốt

cuộc toàn tỉnh chỉ có suối nóng c*̉a chúng ta có chứa khí trơ Radon,

các vị giám đốc suy nghĩ cho kĩ!”.

Ba vị giám đốc nhìn nhau, thầm nghĩ phó tổng

Hứa đâu có ý theo đuổi trợ lí c*̉a mình chỉ nói rõ lí do mở tiệc

ở đây. Họ phấn khởi, thêm phần trọng nể Hứa Dực Trung.

Đỗ Lối đứng một bên nhìn Hứa Dực Trung, lòng

âm thầm thất vọng. Ngay một ý nghĩ thân thiết anh c*̃ng không dành cho

cô.

Tiệc sinh nhật tổ chức ở thủy tạ bên hồ nước

nóng. Nhà gỗ cổ kính, cửa sổ treo rèm trúc, hơi nước mù mịt từ

dưới hồ bốc lên, đèn lồng mờ tỏ cảnh sắc càng mộng ảo.

Sau bữa tiệc, mọi người thay áo tắm nhảy xuống

hồ tắm.

Hứa Dực Trung không ngờ Đỗ Lối không đi tắm

suối nóng, anh đứng một mình bên cửa sổ, nhìn làn sương mờ mịt

nhuốm ánh đèn hồng trong đêm, bất giác nhớ lại lần anh vô tình nghe

được tâm sự c*̉a Thiên Trần và Nghiêu Vũ ở hồ tắm này. Sau đó, hai cô

gái mượn cớ phỏng vấn định săm soi anh. Cô ấy không thích người khác

biết chuyện riêng c*̉a mình?

Nghiêu Vũ chỉ đến một lúc rồi đi, có việc

thật sao?

Hứa Dực Trung trầm ngâm.

“Dực Trung”. Đỗ Lối đi đến bên anh, dựa vào cửa

sổ thủy tạ nhìn ra ngoài, “Sơn trang chúng ta buổi tối thật đẹp, cảm

ơn anh đã giúp em tổ chức sinh nhật ở đây”.

Hứa Dực Trung quay đầu. Dưới ánh đèn lồng,

trong khung cảnh này Đỗ Lối đẹp mê hồn, anh mỉm cười, “Đừng khách

sáo! Nên như vậy, mọi nhân viên đều thế, có điều nếu tổ chức sinh

nhật cho từng người e là không đủ sức, số lượng quá đông. À…”. Anh

rút ra một cái hộp, “Quà sinh nhật!”.

Đỗ Lối hơi ngạc nhiên mở ra, trong hộp là một

đôi búp bê gỗ, “Cảm ơn anh, thực ra hôm nay anh đã tặng em món quà sinh

nhật tốt nhất rồi”.

“Ha ha, trưởng phòng Trương bận, đây là quà anh

ấy nhờ tôi chuyển cho em, quà này là c*̉a anh ấy. Còn tôi, giúp em tổ

chức sinh nhật coi như là quà rồi, nhân viên đầu tiên c*̉a tập đoàn tổ

chức sinh nhật ở đây, ha ha!”. Hứa Dực Trung cười, anh không có thời

gian đi mua quà, đến quầy lưu niệm c*̉a sơn trang đi một vòng, thấy đôi

búp bê đáng yêu, nên mua giúp Trương Lâm Sơn.

Nỗi thất vọng từng cơn xâm chiếm lòng cô. Đỗ

Lối biết đây là quà ở quầy lưu niệm c*̉a sơn trang, con búp bê còn

được mặc chiếc quần bơi bé tý. Hứa Dực Trung hôm nay không có thời

gian ra ngoài mua, chỉ cần anh có ý nghĩ mua cho cô, hoặc hái mấy bông

hoa ở sơn trang tặng, cô c*̃ng vui. Nhưng, nếu anh không nhớ cần mua quà

thay Trương Lâm Sơn, e là c*̃ng không có đôi búp bê này?

Đỗ Lối đột nhiên có cảm giác không hiểu Hứa

Dực Trung. Nhìn cảnh sắc hư ảo xung quanh, cảm giác đó càng thêm rõ

rệt.

Hứa Dực Trung chưa có bạn gái, tại sao vẫn từ

chối cô? Nghĩ tới lần anh chạy đi c*̀ng Nghiêu Vũ lắp hộp đèn quảng

cáo, nếu không có ý với Nghiêu Vũ, cớ gì anh phải thế? Cảm giác

nghèn nghẹn khó thở. Anh tổ chức sinh nhật cho cô, nhưng lại nói đó

là phúc lợi c*̉a nhân viên, anh mua quà sinh nhật, khi đứa tặng lại

nói đó là quà c*̉a Trương Lâm Sơn.

Đỗ Lối hoang mang, mà cô tuyệt nhiên không muốn

thấy mình hoang mang.

Nhìn cảnh sắc liêu trai, mắt mơ màng, cô khẽ

nói: “Hồi đại học, chúng em c*̃ng thường như vậy, sinh nhật ai là lớp

trưởng thay mặt cả lớp tặng một món quà nhỏ, rồi tất cả hát bài

chúc mừng sinh nhật”.

Hứa Dực Trung lặng lẽ nhìn cô, thầm nghĩ, phụ

nữ thường dễ mủi lòng vào những lúc như thế.

“Em và Nghiêu Vũ sinh nhật c*̀ng ngày. Ngày đó

chúng em đều nhận được quà c̉a lớp, còn nhớ có lần c̃ng được tặng

búp bê, lớp trưởng dứt khoát mua một đôi, một gái một trai, em và cô

ấy vừa hay đúng một đôi!”.

Hôm nay là sinh nhật Nghiêu Vũ? Cảm giác bị

chích vào mạng sườn, hôm nay sinh nhật cô ấy? Anh thất vọng vô c*̀ng,

Nghiêu Vũ đúng là có việc.

“Bây giờ nghĩ lại, cảm giác mừng sinh nhật ở

tập đoàn vẫn là tốt”.

“Đúng, sau này tập đoàn sẽ hình thành tiền lệ

đó, để mọi người càng thêm gắn bó!”. Hứa Dực Trung nói, bụng nghĩ,

có nên đi tìm Nghiêu Vũ? Lại bực mình hối hận, sao lần nào c*̃ng ngớ

ngẩn chạy đi tìm cô ta?

“Dực Trung, hôm nay sinh nhật em, một mình em ở

thành phố này”.

Hứa Dực Trung nhìn ánh mắt chờ đợi c*̉a Đỗ

Lối, không khỏi xao lòng bởi vẻ cô đơn thấm buồn trong đó. Anh cười,

“Chẳng phải có bao nhiêu đồng nghiệp ở bên em đấy thôi? Sao lại một

mình?”.

Đỗ Lối cười, “Nhiều người nhưng vẫn thấy như

có một người”.

Hứa Dực Trung không nói gì, Đỗ Lối xinh đẹp,

một cô gái đơn độc cố gắng tự khẳng định, vươn lên trong xã hội rất

đáng nể trọng, nâng niu. Anh lắc đầu như xua đi ý nghĩ, không muốn

nghĩ tới Nghiêu Vũ.

“Nghiêu Vũ và em c*̀ng ngày sinh, nhưng chưa bao

giờ cô ấy phải qua sinh nhật một mình, cho dù chia tay với Đồng Tư

Thành, cuối năm anh ta về nước, chắc chắn sẽ về kịp sinh nhật cô ấy

hôm nay. Tình cảm c*̉a họ rất tốt”. Đỗ Lối nói rất tự nhiên.

Hứa Dực Trung kinh ngạc, Đồng Tư Thành thật

biết tìm thời điểm. Với tâm trạng hiện nay c*̉a Nghiêu Vũ, không cảm

động mới lạ.

Đỗ Lối sực tỉnh nhìn anh, “Dực Trung, anh coi

trọng quá trình hay kết quả? Có lúc em nghĩ Nghiêu Vũ và Đồng Tư

Thành cho dù chia chia tay nhưng quá trình bốn năm c*̉a họ đã đủ đầy”.

Nhìn Đỗ Lối đang chăm chú quan sát anh, lòng

Hứa Dực Trung rối loạn, không phải chưa tiếp xúc với phụ nữ, có

phải Đỗ Lối chỉ muốn quá trình thật đơn giản?

Ánh mắt cô long lanh, trên mặt là nỗi buồn tủi,

cô đơn vời vợi. Đỗ Lối thế này sao có thể không khiến anh mủi lòng,

quan trọng nhất là cô còn quá ngưỡng mộ anh! Nếu Nghiêu Vũ dành cho

anh bằng một nửa tình cảm c*̉a Đỗ Lối! Ồ, sao đã lại nghĩ đến

Nghiêu Vũ? Lòng lại nôn nao muốn đi tìm Nghiêu Vũ, cảm giác mỗi lúc

càng thôi thúc, cuối c*̀ng biến thành tiếng thở dài. Anh biết, anh sẽ

đi tìm cô, ý nghĩ nảy sinh, người đã nhẹ nhõm. Anh vui vẻ nhìn cô,

“Đỗ Lối, chơi vui nhé, tôi đi trước đây”.

“Vâng!”. Đỗ Lối tựa lan can nhìn Hứa Dực Trung

rời đi.

Được mấy bước anh chợt dừng, ngoái đầu, vẫn

mỉm cười, “Đỗ Lối. Em là cô gái rất tuyệt vời, quá trình mặc dù

đẹp, nhưng đối với một cô gái kết quả có lẽ quan trọng hơn, một lần

nữa chúc em sinh nhật vui vẻ!”.

Hứa Dực Trung bước thật nhanh. Đỗ Lối đăm đăm

nhìn theo bóng lưng đó, mạnh mẽ, thẳng tắp, tự tin, lòng cô một lần

nữa tan nát.

Cô lại cười gằn, anh ta thật thông minh, cô nói

gì, ý tứ thế nào anh vừa nghe đã hiểu. Đỗ Lối thật sự thích đàn

ông như vậy, đầy thách thức, cô lặng lẽ mong lúc Hứa Dực Trung tìm

thấy Nghiêu Vũ sẽ chạm trán với Đồng Tư Thành.

Thực tế, Đỗ Lối đoán không sai. Đúng là Đồng

Tư Thành vẫn chờ Nghiêu Vũ dưới tầng, anh vẫn không định gặp cô, nhưng

muốn im lặng nhìn cô từ xa.

Mưa to dần, áo khoác c*̉a anh đọng một lớp hạt

mưa nhỏ, anh dùng ngón tay búng đi, nước từ chân hạt mưa bắn tóe.

Trước đây Nghiêu Vũ bảo anh không cần búng, chỉ

cần giũ, như con chó giũ lông là được, nói xong cười giòn tan.

Đồng Tư Thành nhớ lại chuyện đó, bất giác mỉm

cười, ngẩng đầu nhìn cửa sổ tầng bảy tối om, cảm giác như lại thấy

Nghiêu Vũ ngó đầu ra vẫy tay với anh.

Ngày xưa, mỗi lần quay đi, anh biết Nghiêu Vũ

vẫn nhìn theo, lúc nào cô c*̃ng bịn rịn quyến luyến dán vào anh.

Trước đây có lần anh nửa đùa nói với cô: Nghiêu Nghiêu, sự quyến

luyến c̉a em khiến lòng kiêu hãnh đàn ông c̉a anh được thỏa mãn cực

độ.

Bây giờ cô có còn nhìn anh như thế, lưu luyến

anh như thế nữa không?

Đèn tầng bảy mãi chưa thấy sáng, Nghiêu Vũ vẫn

chưa về. Đồng Tư Thành đứng chẵn hai tiếng đồng hồ dưới vòm cổng khu

nhà, sắp mười hai giờ, Nghiêu Vũ vẫn chưa về.

Anh đột nhiên nhớ ra Thiên Trần đã nói, hôm nay

tập đoàn Gia Lâm có tiệc mừng năm mới, Nghiêu Vũ và đồng nghiệp trong

công ty đều đến đó, không biết có quay về. Thiên Trần c*̃ng nhận được

giấy mời, nhưng đưa giấy mời cho bố mẹ lấy cớ xin đi, tìm cơ hội gặp

Tiêu Dương.

Đồng Tư Thành thở dài. Suối nóng ở Tây Sơn,

khách tắm xong hầu như đều qua đêm ở sơn trang. Hôm nay anh không nhìn

thấy cô rồi.

Nén lại nỗi thất vọng, Đồng Tư Thành tự nhắc

mình không được nôn nóng, muốn làm lại với Nghiêu Vũ nhất định không

được nôn nóng. Mỉm cười tự tin, anh quá hiểu cô.

Nhìn trời mưa, anh bước nhanh khỏi đó.

Mưa bụi lất phất, Nghiêu Vũ một mình lang thang

trên phố. Cô không muốn về nhà, muốn đến một nơi ồn ào, về nhà một

mình lại nghĩ tới Đồng Tư Thành. Cô đã cả trăm lần tự nhủ, chuyện

đã qua chỉ còn là kí ức, nhưng sự trở về c*̉a anh vẫn đánh thẳng

vào chỗ yếu trong cô. Anh không xuất hiện lại khơi dậy những hoài

niệm miên man c*̉a cô về những ngày xưa. Thời gian hai năm đã vơi bớt

nỗi đau trong lòng, nhưng lúc này lại càng cô đơn.

“Nghiêu Nghiêu, sinh nhật con thế nào? Có vui

c*̀ng bạn bè không?”. Mẹ gọi điện hỏi.

Nghiêu Vũ bỗng thấy tủi thân, cắn môi, trấn

tĩnh, nói giọng vui vẻ: “Vâng, con đang trên núi, đang tắm suối nước

nóng, bố mẹ có khỏe không?”.

“Nghiêu Nghiêu, mẹ nhớ con, bao giờ con về nhà?”.

“Đến Tết con về”. Cô hít nhẹ nước mũi, Đồng Tư

Thành trở về, nếu Tết này cô ở lại đây, có thể vì buồn và cô đơn

cô sẽ quay lại với anh.

“Thật không”. Giọng mẹ cô vui hẳn, “Tốt quá, con

về mẹ sẽ làm nhiều món ngon cho mà ăn! Con thuê xe mà về, ngày Tết

đông người, hay là bố đến đón con?”.

“Không cần đâu, còn hai tháng nữa mới Tết, được

nghỉ là con về ngay. Bạn bè đang chờ, con tắt máy đây”. Giọng phấn

khởi c*̉a mẹ làm cô mủi lòng, hai năm không về, Nghiêu Vũ không muốn

nói nhiều với mẹ, nghe tiếng mẹ mắt cô đã cay cay. Những ngày này,

đêm mưa lạnh, cô dường như càng khó kiểm soát tâm trạng.

Tắt máy, đi lang thang dọc theo con phố, nước mưa

từ tán lá đa bên đường, từng giọt nhỏ trên cổ áo, lạnh buốt. Giơ tay

ra giũ, canh tay nổi gai.

Lại khoanh tay trước ngực. Ngày xưa Đồng Tư

Thành hay gồng tay làm nổi những bắp thịt, trêu cô: Nghiêu Nghiêu, em

như cây sậy, nuôi mấy c*̃ng không béo.

Vậy càng khỏi mất tiền giảm béo, tốt quá!

Béo thì sao? Có biết bốn lạng thắng ngàn cân không?

Đúng là châu chấu đá xe! Không tin, em thử xem,

anh chẳng cần bỏ sức em c*̃ng không nhúc nhích được!

Nghiêu Vũ bĩu môi, anh khỏe lắm, được rồi, sau

này lò sưởi nhà chúng ta cho mình anh dùng tất!

Đó là Nghiêu Vũ ngày xưa, Đồng Tư Thành ngày

xưa, cô và anh ngày xưa!

Cô cứ đi vô định như vậy trên phố. Trên phố Rượu

nổi tiếng nhất thành phố đèn muôn màu lấp lánh, muộn thế này chỉ

có quán bar là còn đông vui. Một cô phục vụ niềm nở ra đón, “Cô đi

mấy người?”.

“Một mình”.

“Ngồi ở bàn quầy được không?”.

“Được”.

“Uống gì?”.

“Có Baileys không? Một li!”.

Nghiêu Vũ nhìn khắp lượt xung quanh, lúc này cô

rất hâm mộ đám thanh niên hoạt náo kia. Tiếng cười ồn ào, tiếng nhạc

chói tai… cô cay đắng nghĩ, cho dù đến đây, vẫn chỉ nghe thấy hơi thở

bình lặng c*̉a mình.

Nhìn ly rượu Baileys, cầm lên lắc mạnh, rượu trong

ly trào lên, uống một ngụm, chất cồn như cháy từ cổ họng xộc thẳng

vào dạ dày, cô rất muốn lòng mình c*̃ng có thể sôi sục trào lên như

thế để qua được nỗi cô đơn lúc này.

Nghiêu Vũ uống xong, trả tiền đi ngay.

Cô phục vụ nhướn mày nhìn theo, một ly rượu,

ngồi không quá hai phút, một khách hàng kì quặc.

Nghiêu Vũ nhìn đồng hồ, mười một giờ, cô đã

một mình lang thang suốt ba tiếng. Đứng ở ngã tư đầu phố Rượu, sau

lưng là thế giới huyên náo, trước mặt là con đường tĩnh mịch, đầu

hơi choáng, tửu lượng kém, lẽ nào lại một mình đi trong đêm.

Anh ta đã trở về, anh ta tặng hoa, tặng quà,

nhưng không đến với cô, anh ta muốn treo cô lơ lửng như vậy! Cô hận mình

vẫn còn muốn gặp anh ta, nước mắt bỗng trào ra, Nghiêu Vũ đứng cạnh

thảm cỏ xanh bên đường, khe khẽ khóc.

“Ánh trăng lạnh, chiếu hai đầu vực thẳm, một

góc nào trong tim…”. Tiếng nhạc chuông buồn thảm vang lên.

“Ai?”.

“Tôi, Hứa Dực Trung”.

Nghiêu Vũ ngây người.

“Nói đi!”.

Nói gì? Nghiêu Vũ không biết. Sao anh ta lại gọi

cho cô vào lúc này? “Có chuyện gì?”.

Tiếng cười rộ vọng ra từ các quán bar sau lưng,

Nghiêu Vũ ngây người lắng nghe. Cô có thể ở đây suốt đêm không?

Lắc lắc cái đầu đã hơi choáng, cảm giác say

thật là tốt, mọi thứ trước mắt biến thành ảo ảnh kì dị, nhưng âm

thanh xung quanh lại như cả một thế giới.

“Cô không ở lại sơn trang, ra ngoài chơi à? Xung

quanh hình như rất ồn?”.

“Vâng, ra ngoài chơi…”. Nghiêu Vũ hít vài hơi

không khí lạnh giá, thật sự rất lạnh.

Hứa Dực Trung nhạy cảm nhận ra, giọng Nghiêu Vũ

có gì không ổn, “Cô đi một mình sao? Đang ở đâu?”.

“Vâng, một mình! Trên phố Rượu. Có chuyện gì

không? Không thì tôi tắt máy”. Nghiêu Vũ không muốn nói tiếp, cô nhận

ra mình đã khó kiểm soát bản thân. Trong đêm cô đơn, lúc lòng phiền

muộn, một ly rượu Baileys sủi bọt giống như đổ nước lạnh vào chảo

dầu, “xèo” một tiếng bùng ra mọi đau khổ c*̉a cô, khiến cô không thể

nào che giấu tâm trạng.

“Cô đang khóc ư?”. Hứa Dực Trung lạnh lùng buông

một câu.

Nghiêu Vũ sững sờ. Trợn mắt nhìn điện thoại

trong tay, vô thức tắt máy. Sờ lên mặt, không biết nước mưa hay nước

mắt, một đám nhòe nhoẹt.

Vội vàng lau, áo c*̃ng ướt. Nhân lúc còn tỉnh,

Nghiêu Vũ vội vẫy taxi về nhà.

Lảo đảo lên tầng, tắm xong, thay quần áo, gọn

gàng xong xuôi, mới nhìn thấy có mấy cuộc gọi nhỡ. Không nhìn số

máy, tắt luôn.

Đồng Tư Thành quả biết cách dày vò cô. Anh nói

muốn làm lại từ đầu, trở về rồi vẫn không đến gặp cô, ngày sinh

nhật vẫn lịch sự tặng hoa, tặng quà, anh treo cô, treo cô lơ lửng như

vậy! Lúc này cô chỉ muốn để đầu óc trống không, nhắm mắt ngủ.

Hưa Dực Trung nhìn điện thoại đột nhiên bị

ngắt, ngây ra một lát, Nghiêu Vũ chỉ có một mình sao? Anh lái xe đến

phố Rượu, không hiểu sao lòng hơi lo lắng.

Đến nơi gọi cho cô, không nghe máy, liệu có phải

trong quán quá ồn, không nghe thấy, vậy là đến từng quán tìm.

Trên phố Rượu có đến bốn năm quán, Hứa Dực

Trung tìm từ đông sang tây, tìm suốt năm quán không thấy, gọi lại đã

tắt máy.

Anh đi tìm mệt đứt hơi, cô lại tắt máy? Hôm nay

là sinh nhật anh, lại nửa đêm chạy đi mua quà cho cô! Chắc Nghiêu Vũ

thấy số máy c̉a anh nên mới tắt, c̃ng không thèm gọi lại? Hứa Dực

Trung tức giận đứng ngoài quán. Nghe Đỗ Lối nói hôm nay sinh nhật

Nghiêu Vũ, anh đã tha thứ cho cô, nhưng bây giờ lại giận, giận cô luôn

phớt lờ anh, giận mình ngốc nghếch chạy đến đây tìm cô. Còn nữa! Vì

thiết kế chương trình c*̉a cô mà anh bị mắng!

Mưa vẫn rơi. Hứa Dực Trung đứng một lát, bị mưa

lạnh đánh thức, nhớ lại giọng nói c*̉a Nghiêu Vũ, đoán là cô có

chuyện. Anh cáu kỉnh lên xe, lái thẳng đến nhà cô.

Cửa sổ tầng bảy tối om, cô đã ngủ chưa hay chưa

về? Lúc Nghiêu Vũ tắt máy, anh liền khẳng định phán đoán c*̉a mình,

cô đang khóc. Hứa Dực Trung ngồi trên xe một lát, chịu không nổi cuối

c*̀ng xuống xe, anh một mực biện bạch, chỉ đi xác nhận cô đã bình an

trở về hay chưa.

Nghiêu Vũ nằm trên giường, đầu u u mê mê, khuôn

mặt Đồng Tư Thành ngày xưa, khuôn mặt Đồng Tư Thành hai năm trước, đôi

khuyên tai hình chìa khóa, xen lồng trong trí óc.

Tiếng gõ cửa rất mạnh làm cô giật mình, Đồng

Tư Thành sao? Bỗng hốt hoảng, nằm im giả bộ nhà không có người.

“Nghiêu Vũ!”.

Giọng Hứa Dực Trung sốt ruột, gõ một lúc không

thấy có phản ứng, Nghiêu Vũ lại tắt máy. Rốt cuộc là thế nào? Anh

lo lắng gọi.

Tiếng động lúc một giờ sáng kinh động con chó

đầu bò tầng dưới, nó sủa vang một hồi. Nghiêu Vũ vội bật đèn xuống

giường, hàng xóm c*̃ng mở cửa, ngó ra: “Ai? Làm gì ầm lên thế?”.

“Xin lỗi! Xin lội!”. Nghiêu Vũ vội đẩy Hứa Dực

Trung vào phòng, hàng xóm đóng sập cửa.

“Một giờ đêm, sao anh làm ồn như vậy?!”.

Hứa Dực Trung thở phào, Nghiêu Vũ đã ở nhà an

toàn, anh quả thực hối hận mình lắm chuyện. “Ai bảo cô không trả lời

lại còn tắt máy, nói đi, có chuyện gì?”.

“Anh nửa đêm gọi cửa, là vì tôi không trả lời

điện thoại?”. Nghiêu Vũ cảm thấy không thể hiểu được, đi đi lại lại

rồi đến ngồi trên salon.

Câu hỏi làm Hứa Dực Trung bối rối, chẳng lẽ

nói là mình lo cho cô? Anh trợn mắt nhìn cô, lại không biết giải

thích thế nào cho thỏa.

“Có chuyện gì ngày mai đi làm rồi nói. Hay là

bên đó lại có công việc mới?”. Nghiêu Vũ lẩm bẩm như nói mê.

Công việc mới? Hứa Dực Trung tức muốn phì

cười, ai có thể vì công việc nửa đêm chạy đến đây? Lại anh đích thân

đến? Anh sầm mặt nhìn cô, “Nói đi, hôm nay làm sao?”.

“Chẳng sao hết?”. Nghiêu Vũ nói gọn lỏn, liếc

trộm Hứa Dực Trung đứng giữa phòng, cảm thấy anh quá cao to, ngược

ánh đèn, trông giống con gì? À, con gấu! Cô cười khanh khách.

“Uống rượu phải không?”.

Biểu hiện khác thường c*̉a Nghiêu Vũ khiến anh

bình tĩnh lại, “Cô không uống được rượu cơ mà?”.

Nghiêu Vũ cảm thấy nếu Hứa Dực Trung không đi,

cô sẽ có chuyện ngay bây giờ. Cố gắng duy trì tia tỉnh táo cuối

c*̀ng, lúng búng nói, “Rốt cuộc nửa đêm anh đến đây làm gì? Có việc

nói đi, hi hi, tôi c*̃ng không còn nhớ gì nữa”.

Thái độ Nghiêu Vũ chọc tức Hứa Dực Trung, anh

nói từng chữ, “Cô không muốn gặp tôi vậy sao? Cô tưởng tôi vì công

việc có thể tìm khắp phố Rượu vào lúc nửa đêm? Rồi lại đến gõ

cửa phòng cô?”. Anh tìm khắp phố Rượu? Nghiêu Vũ kinh ngạc nhìn anh,

đầu réo ù u, cố giữ giọng bình thường, “Đúng là không có chuyện

gì. Chẳng phải tôi vẫn khỏe ra đấy thôi?”. Đầu cô mỗi lúc một nặng “Cảm ơn, muộn quá rồi, anh c*̃ng về nghỉ sớm đi”.

Nghiêu Vũ nhanh chóng hạ lệnh đuổi khách, muốn

anh nhanh chóng rời khỏi đây, bây giờ cô không còn tỉnh táo để tìm

hiểu vì sao anh đến.

Hứa Dực Trung một lần nữa hụt hẫng. Mấy lần

Nghiêu Vũ từ chối, đẩy anh ra xa ngàn dặm, ngay nói chuyện với anh cô

c*̃ng không muốn! Anh liếc mắt nhìn giá nến lần trước lấy trộm cho

cô!

“Không có chuyện gì thì tốt, tại tôi đường

đột, chúc ngủ ngon!”. Nói xong anh quay người đi ra cửa, thề từ nay

không bao giờ bận tâm đến Nghiêu Vũ. Anh vốn định chúc cô sinh nhật vui

vẻ.

Tiếng khép cửa chạm vào thần kinh Nghiêu

Vũ, cuối c*̀ng cô òa khóc, vừa khóc vừa chửi Đồng Tư Thành, chửi anh

hám lợi, chửi câu nói làm lại từ đầu c*̉a anh khiến cô sống không yên,

chửi anh đã khiến cô loạn trí không biết làm sao, chửi anh đã cho cô

những biết bao kỉ niệm đẹp như vậy, lại lạnh lùng tuyên bố chia tay

khiến cô đau khổ muốn chết… Nghiêu Vũ khóc mãi, ngã lên salon ngủ

thiếp.

Thực ra Hứa Dực Trung vẫn chưa đi, anh vẫn đứng

ở ngưỡng cửa. Khi anh mở cửa định bước ra, đột nhiên lần trong áo

ngực lấy ra chiếc hộp, đang định đưa cho cô thì cửa phòng đóng, quay

người thấy tiếng Nghiêu Vũ khóc. Mấy lần định an ủi, thấy cô vừa

khóc vừa chửi Đồng Tư Thành, lại cố kìm.

Trong lòng ấm ức, xả ra là đúng. Anh vẫn đứng

nhìn Nghiêu Vũ vừa khóc vừa chửi. Cô đúng là cứ uống rượu là xảy

ra chuyện. Mọi bực tức và quyết tâm đoạn tuyệt bỗng chốc bay lên

chín tầng mây. Anh còn buồn cười nhìn cô say rượu.

Hứa Dực Trung nghe mãi, cau mày, Đồng Tư Thành

sao lại chê nhà Nghiêu Vũ nghèo mà chia tay? Bốn năm? Nghiêu Vũ vẫn kể

tội Đồng Tư Thành, những gì tốt đẹp suốt bốn năm không địch nổi một

lần xuất ngoại, hình như hôm nay Đồng Tư Thành đã khiến cô nổi giận.

Hứa Dực Trung sực nhớ Nghiêu Vũ nói, tối nay

có việc không đi dự tiệc, cô chờ Đồng Tư Thành? Cô uống rượu là vì

anh ta không đến? Xem ra Nghiêu Vũ rất nặng tình với anh ta. Cô không

muốn gặp anh là vì anh ta? Cô không biết quyết định thế nào, nên không

muốn qua lại với anh?

Nụ cười hiện lên, rồi lại tan biến. Tiếng khóc

c*̉a Nghiêu Vũ nhỏ dần, rồi cô ngủ thiếp đi trên salon. Đã không uống

được rượu lại chạy đến phố Rượu uống? Nếu say ở đó thì sao?

Hứa Dực Trung nghĩ vậy lòng chợt se lại, ngơ

ngẩn một lát, mới thở dài, đến cạnh salon, mặt cô đỏ lựng, ngủ say

tít. Anh khẽ lay, “Nghiêu Vũ?!”.

Không hề có phản ứng, cô hoàn toàn không biết

anh chưa đi. Mất cảm giác vậy sao? Hứa Dực Trung cau mày, thầm nhủ,

sau này nhất định không để Nghiêu Vũ đụng đến một giọt rượu.

Anh khẽ khàng bế cô lên giường, Nghiêu Vũ cuộn

tròn trong lòng anh như con mèo, má đỏ au như trái táo, anh lại bật

cười. Đắp chăn cho cô, nhìn đồng hồ, đã ba giờ sáng, lúc này anh

không buồn ngủ nữa, càng không muốn ra về, quyết định ở lại đây cho

cô một bài học.

Hứa Dực Trung ra phòng khách mở tủ sách, đang

định lấy một cuốn ra xem, mặt chợt thấy cuốn Từ

điển Triện khắc thư pháp, liền rút ra, gập lại

ba trang có chữ “Đồng Tư Thành” tìm ba chữ tên mình gấp mép lại, hài

lòng trả về chỗ c*̃.

Anh lấy tấm chăn, ra nằm trên salon ngủ.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.