Chương 31: Ngư�i n� đứng ngược sáng, hai tay khoanh trước ngực, áo thụng vải xanh, đai lưng đeo túi thơm, một đôi mắt lả lư�

Ngư�i n� đứng ngược sáng, hai tay khoanh trước ngực, áo thụng vải xanh, đai lưng đeo túi thơm, một đôi mắt lả lướt phong lưu từ trên xuống dưới săm soi Cố Niệm, như thể rình mò con mồi đã sa lưới.
Hắn ta bước lên một bước, gương mặt đã quen ngắm gió trăng cuối cùng cũng lộ ra dưới ánh sáng.
Cố Minh Chương cư�i hì hì nói: “Nhị muội muội đi vội và ng như vậy, tr�i sắp mưa lớn, muội thế mà còn đón thuy�n đêm, thật khiến ngư�i ta lo lắng. Ta đây là m huynh trưởng không yên tâm, đặc biệt đến đi cùng muội một đoạn đư�ng.�
Chân Cố Niệm nặng tựa ngà n cân không thể nhúc nhích, tứ chi nà ng lạnh ngắt, toà n thân run rẩy nhè nhẹ, không biết là bước nà o đã là m lộ tin tức, lại để Cố Minh Chương thừa cơ xen và o.
Nà ng đã cố hết sức rút ngắn th�i gian tin tức truy�n ra ngoà i, chính là định lẳng lặng r�i kh�i Kinh thà nh không để ngư�i ngoà i phát giác.
Nà ng cứng đ� nhích v� sau nửa bước, Cố Minh Chương lại cư�i: “Muội muội là m gì vậy? Thuy�n đã giương buồm, chúng ta r�i bến rồi.�
Cố Niệm theo bản năng quay đầu liếc một cái, chỉ thấy bến tà u chìm trong sương đêm, m�i ngư�i m�i vật bên b� đ�u đã mơ hồ không rõ.
Thình lình một tiếng nổ lớn vang lên, sấm r�n cuồn cuộn nơi chân tr�i xa, gió quấn mưa đ�ng, xem ra cơn giông bão sắp ập tới.
Nà ng giật nảy mình, nhân cơ hội lại lùi v� sau một bước.
Cố Minh Chương đã lạnh mặt xuống “Muội muội vẫn nên ngoan ngoãn một chút thì hơn, muội là nữ nhân đã hòa ly, tái giá vốn cũng không sao, nhưng lại trót nhận được sự yêu thương của Tạ Nghiễn, trong Kinh thà nh có nhà quy�n quý nà o nguyện ý rước lấy sự kiêng kỵ nà y? Bây gi� không có Tiểu hầu gia chống lưng cho muội, chi bằng ngoan ngoãn đi theo ta, tốt xấu gì cũng là một chốn nương thân.�
Cố Niệm kinh hãi, nà ng siết chặt lòng bà n tay, đốt ngón tay trắng bệch vì dùng sức, nà ng th* d*c từng hơi, ngà n vạn l�i nói nghẹn ở cổ h�ng, không dám h�i, không thể h�i.
Cố Minh Chương thưởng thức vẻ kinh hoảng bối rối trên mặt nà ng, ung dung không động, lại nói: “Lão già Lăng A Cửu đó miệng lưỡi kín kẽ, nhưng không quản nổi dược đư�ng lắm ngư�i nhi�u miệng, chuyện đã là m rồi, thì tất nhiên sẽ để lại dấu vết. Muội không cần kinh ngạc như vậy, ta không ngu như muội nghĩ đâu, cà ng không phải đột nhiên mới có hứng thú với muội. Niệm Nhi ngoan của ta, muội từ nh� đã xinh đẹp yêu ki�u, là m sao có thể khiến nam nhân không nhung nhớ chứ?�
Nà ng cắn chặt môi dưới, lại lặng lẽ nhích v� sau mấy tấc.
Cố Minh Chương lả lướt đảo mắt qua ngư�i nà ng, gi�ng điệu nhà n nhã: “Trà ở Vạn Hoa yến kia đưa thật không đúng lúc… sao muội lại vừa khéo bị Trư�ng Bình công chúa mang đi mất? Hại ta tìm một hồi lâu, cuối cùng cà ng để Tạ Nghiễn h�i to.�
Tiếng sấm dồn dập, gió thổi vù vù lướt qua boong tà u, kéo giật cánh buồm nhẹ phát ra tiếng rít gà o nho nh�.
Bầu không khí trong khoang tà u nặng n�, Cố Niệm bỗng thấy cổ h�ng nghẹn đắng, nà ng sợ hãi vô cùng, giơ tay chỉ Cố Minh Chương nhưng nửa chữ cũng không nói nên l�i.
Sự cố ngoà i ý muốn ở Vạn Hoa yến kia, vậy mà lại là thủ đoạn dơ bẩn Cố Minh Chương đã mưu tính từ lâu… Nà ng vẫn luôn không nghĩ ra, tại sao quý nhân chưa xuất hiện, lại đột nhiên có ngư�i đưa tới trà ng�t, mà sau khi nà ng uống chén trà đó thần trí li�n dần dần trở nên mơ hồ.
“Chỉ là m�i chuyện vẫn chưa muộn, muội rốt cuộc vẫn rơi và o tay ta. Bây gi� thân thể nà y của muội đã trải qua phong nguyệt, lát nữa không cần dùng thêm thủ đoạn gì, muội và ta cũng có thể sung sướng hơn…� Hắn ta dừng một chút, cư�i cà ng thêm bỉ ổi “Ai cũng nói Tạ Tiểu hầu gia không gần nữ sắc, hẳn là hắn ở trên giư�ng chẳng có gì thú vị. Muội cứ yên tâm, lần nà y ta nhất định sẽ cho muội biết ** *n nam nữ rốt cuộc có thể vui sướng đến mức nà o, khó tránh kh�i khiến muội sau nà y không r�i xa được sự yêu chi�u của nam nhân.�
Tiếng lộp bộp lách tách nặng n� quẩn quanh bên ngoà i khoang tà u, hạt mưa như thác, dà y đặc trút xuống boong tà u, tựa như hung hăng đóng đinh và o đáy lòng nà ng…
Sắc mặt Cố Niệm trắng bệch, lập tức mắng: “Ngươi thật vô liêm sỉ!�
Thân thuy�n chao đảo, kéo theo trái tim trôi nổi của nà ng, nà ng biết rõ không thể tiếp tục dây dưa với hắn ta.
Cố Niệm xoay ngư�i mở cửa b� chạy, mà thân thủ Cố Minh Chương còn nhanh hơn nà ng, đã đuổi theo sải tay ôm lấy nà ng.
“Bây gi� muội r�i xa Kinh đô, ở trên thuy�n nà y không nơi nương tựa, còn v�ng tưởng trốn thoát sao?� d*c v*ng của hắn ta ngập tr�i, siết chặt Cố Niệm không cho nà ng giãy giụa “Ngoan ngoãn dâng thân thể cho ta, muội chỉ cần hầu hạ ta sung sướng, Cố Minh Chương ta tuyệt đối sẽ không bạc đãi muội.�
Một cơn tủi nhục ngập tr�i lan ra từ trong tim, Cố Niệm vặn vẹo hai vai, nước mắt tuôn trà o. Nà ng không còn hy v�ng hão huy�n mắng tỉnh được tên cầm thú Cố Minh Chương nà y, chỉ mong có thể cầu được một tia hy v�ng sống.
Nà ng sống chết ghì chặt khe cửa, gà o to ra bên ngoà i: “Cứu mạng —— cứu ta với ——�
Âm thanh chưa kịp truy�n ra ngoà i cửa, đã bị mưa lớn nuốt chửng.
Cố Minh Chương cư�i nham hiểm áp sát: “Niệm Nhi ngoan, muội muội ngoan, muội thật đúng là ngây thơ đáng yêu lắm… Tầng nà y đã bị ta d�n sạch rồi, muội còn có thể trốn đi đâu, lại trông cậy ai tới cứu?�
Trái tim Cố Niệm chùng xuống, sự việc đến nước nà y, nà ng quả thực không cầu xin được gì.
Gương mặt xinh đẹp của nà ng trắng bệch, ngoà i cửa mà n mưa mịt m�, dư�ng như cuộn cả đất tr�i, thế giới bên ngoà i là một mảng mơ hồ, nà ng không nhìn thấy gì cả.
Cánh tay Cố Minh Chương cà ng siết cà ng chặt, Cố Niệm trong lòng quyết li�u một phen, há miệng hung hăng cắn lấy tay hắn ta.
Sau lưng truy�n đến một tiếng rên hừ, vì đau nên theo bản năng nới l�ng mấy phần sức, cũng chính trong khoảnh khắc nhanh như chớp đó, Cố Niệm giãy thoát kh�i sự kìm kẹp, hoảng hốt không kịp ch�n đư�ng chạy mà trốn ra boong tà u.
Mưa dà y như kim, sấm r�n trên tr�i, mà n đêm đen kịt không thấy một tia sáng.
Nà ng lắc lư theo chiếc thuy�n khách trên mặt nước, chực ch� ngã quỵ, thân tâm hoảng loạn. Tầm mắt bị những hạt nước dà y đặc là m ướt, thấm đẫm hà ng mi dà i, đè nặng khiến nà ng không mở nổi mắt.
Cố Minh Chương chửi thầm đuổi theo ra, Cố Niệm lùi lại liên tục, tấm lưng m�ng manh đụng phải lan can.
Hắn ta từng bước dồn ép, cà ng thêm vẻ đắc ý: “Muội còn có thể đi đâu?�
Hắn ta vươn tay muốn kéo cánh tay Cố Niệm, nà ng mượn thế nước trơn trượt thoát ra, cuối cùng cắn răng mà nói: “Sẽ có nơi mà ngươi không tìm thấy ta…�
Không đợi Cố Minh Chương có phản ứng gì, nà ng đã trèo qua lan can, trong tiếng kêu kinh hãi của hắn ta mà ngửa ngư�i rơi xuống nước.
Gió lay nước động, một cụm sóng ngầm cuốn đi vạt váy mà u xanh đen, bóng hình nh� bé của Cố Niệm cứ thế bị mà n đêm ầm ầm xóa nhòa…
Gió giật mưa sa, tri�u thu không nghỉ, cũng không biết bị sóng tà n vứt b� đến nơi nà o, Cố Niệm yếu ớt mở đôi mắt, lại thấy tr�i đang hửng sáng.
Hơi thở trì trệ, nhưng lại có thể ngửi thấy thoang thoảng một tia hơi gỗ ẩm ướt, mí mắt nà ng nặng trĩu, hà ng mi dà i run rẩy, cuối cùng vẫn ngất đi.
Không biết ngà y tháng đổi d�i, đợi đến khi Cố Niệm bị một cơn buồn nôn dữ dội là m tỉnh giấc, mở mắt ra lần nữa, đã lại là lúc mặt tr�i lặn v� tây.
Thân hình nà ng chao đảo, định thần nhìn kỹ mới biết mình đang nằm trong một chiếc thuy�n con, đầu thuy�n có một cặp ngư dân áo vải thô ngồi đối diện, tóc mai đã bạc, dáng vẻ còng lưng, trông đã có tuổi.
Cố Niệm gắng gượng gượng dậy, mư�i ngón tay run rẩy nhè nhẹ truy�n đến cảm giác chân thật, nà ng hoang mang vô định, lòng còn sợ hãi, không dám tin mình vẫn còn sống tạm bợ trên đ�i.
Cặp ngư dân ở đầu thuy�n nghe thấy động tĩnh, cả hai cùng quay đầu lại, đ�u vui mừng.
Bà lão đi đầu vội khom lưng đi và o trong thuy�n, nói tiếng quan thoại không mấy thuần thục, thăm dò bắt chuyện với nà ng: “Cô nương, cô cuối cùng cũng tỉnh rồi!�
Tấm chăn m�ng trên ngư�i Cố Niệm trượt xuống, nà ng theo bản năng cúi đầu, mới phát hiện mình đã được thay một bộ váy dà i vải thô khô ráo, may vá tuy thô kệch, nhưng đư�ng kim mũi chỉ cẩn thận, có thể nhìn ra sự tỉ mỉ của ngư�i may áo.
Nà ng yếu ớt nở một nụ cư�i: “�a tạ thẩm tử đã cứu giúp, xin h�i chuyện là thế nà o ạ?�
Bà lão từ từ kể lại, bà tự xưng là Thôi Ngô thị, cùng phu quân nhi�u năm nay sống bằng ngh� chà i lưới, ngà y đó giông bão, h� đậu thuy�n và o b� neo lại tránh sóng gió, đợi đến khi tr�i hửng sáng tri�u tối rút đi, bỗng thấy nà ng ngất xỉu bên bãi cạn, may mắn là nà ng vẫn còn một hơi thở, thế là vội và ng cứu ngư�i dậy.
Cố Niệm lẳng lặng gật đầu, vì bị thương nên ho không ngừng, Ngô đại nương vội lấy nước sạch đưa cho nà ng, từ từ vỗ lưng giúp nà ng thuận khí.
�ợi đến khi nà ng ổn định lại, Ngô đại nương cẩn thận h�i và i câu, nhưng Cố Niệm không nói quá nhi�u, chỉ nói mình là con gái của ngư�i là m ở một dược đư�ng nà o đó ở ngoại ô Kinh thà nh, ngư�i nhà đ�u đã mất cả rồi, lần nà y vốn định đến �ồ Châu tìm chút kế sinh nhai nuôi sống bản thân, không ng� đêm mưa bão bất cẩn rơi xuống thuy�n.
Thật thật giả giả, không thể phân biệt, Cố Niệm vẫn còn sợ hãi với tai nạn nà y.
Huống hồ thân thế nà ng phức tạp, trải qua cay đắng, nà ng không muốn thẳng thắn nói quá khứ với ngư�i lạ, dù cho h� có ơn cứu mạng với nà ng.
Ngô đại nương vốn cũng là ngư�i thật thà , nhìn ra Cố Niệm không muốn tiết lộ nhi�u, bèn an ủi nà ng nghỉ ngơi cho kh�e, đợi thuy�n cập bến rồi hãy tính con đư�ng phía trước, hoặc nếu nà ng có nơi muốn đến thì có thể ghé b� bất cứ lúc nà o.
Cố Niệm cảm tạ mấy lần, yếu ớt nằm bò trên ván thuy�n nhìn bầu tr�i xa xăm ngoà i mui, lắc la lắc lư, trôi dạt lững l�, y như quá khứ của nà ng.
Lần nà y giống như đã cắt đứt hoà n toà n với con ngư�i và sự việc ở Kinh thà nh, nà ng thậm chí ngay cả ý định tố cáo Cố Minh Chương cũng không có.
Nà ng cảm thấy vô cùng bất lực, như con thiêu thân trôi nổi giữa đất tr�i, dư�ng như ai cũng có thể bắt nạt nà ng, sỉ nhục nà ng…
Nhưng ai mà biết, nà ng chưa từng có ý nghĩ hại ngư�i, bao nhiêu năm nay nhẫn nhục chịu đựng, bị ngư�i ta nói là ngu ngốc ngây thơ, bị ngư�i ta chê bai chậm chạp nhát gan, nhưng nà ng sao lại không hâm mộ những cô nương có phụ mẫu yêu thương, gia đình tr�n vẹn chứ?
Các nà ng ấy có thể chủ động đòi h�i, có thể có cảm xúc, có thể hùng hồn nói l�i từ chối mà không trái với lòng mình.
Dù không phải là hạng ngư�i cao cao tại thượng như Nhiếp Xu Nhi, Thi Diệu Nhân, ngay cả Cố Tuyết Ngưng cũng từ nh� được ngư�i nhà hết mực cưng chi�u, tính tình tự nhiên phóng khoáng ngang tà ng.
Nếu có thể, nà o có ai muốn ngà y ngà y nhìn sắc mặt ngư�i khác mà sống… Nà ng vốn là cô nhi, ngư�i khác nếu cho một chút xíu thiện ý, nà ng đã hoảng sợ, tự thấy không xứng, cà ng muốn lấy tính mạng ra báo đáp.
Bao nhiêu năm nay không nơi nương tựa, đi�u duy nhất nà ng cầu mong chẳng qua chỉ là được sống thật tốt, có thể cùng ngư�i thân trải qua những ngà y tháng bình đạm, có một nơi ấm áp có thể g�i là nhà để được an ủi.
Chỉ là toà n sự việc trái với mong muốn mà thôi…
Nà ng thân tâm mệt m�i, không muốn kéo mình và o vòng xoáy nữa, chỉ cầu nửa đ�i sau có thể trốn đi thật xa, giống như l�i nà ng nói với Cố Minh Chương trước khi nhảy kh�i boong tà u, trốn đến một nơi không ai tìm thấy được, r�i xa những con ngư�i và sự việc phức tạp đó.
Ở một nơi không ai biết quá khứ của nà ng, cũng không ai có thể uy h**p nà ng đôi chút, nà ng có thể tìm một ngh� mưu sinh tự cung tự cấp, bất kể là là m quét d�n hay là m tỳ nữ, hoặc là tiệm nà o đó tìm ngư�i là m, ngư�i khác là m được nà ng cũng có thể h�c là m cho tốt, nà ng có thể chịu khổ cũng bằng lòng h�c, nà ng nghĩ, thực ra nà ng cũng không phải vụng v� đến thế.
Thỉnh thoảng ban đêm không ngủ được, nà ng nhìn tr�i sao xa xăm, cũng sẽ lo lắng Thanh Tâm rồi sẽ đi đâu v� đâu. Sau nà y rốt cuộc cũng nghĩ thông, dù nà ng mất tích không dấu vết, Thanh Tâm với ngư�i khác không thù không oán, tự có thể nương nh� Lăng A Cửu tiếp tục sống ở dược đư�ng.
Chỉ cần khế đất được bảo quản nguyên vẹn trong Hầu phủ, Vương di nương sẽ không là m gì được.
Cố Niệm nghĩ bà ta rồi sẽ từ b� ý định thôi, �ổng thị đã qua đ�i nhi�u năm, đợi đến khi bà ta nghĩ thông suốt, sẽ biết thực sự không cần thiết phải tranh già nh cơn tức giận nà y với ngư�i đã khuất.
Còn v� những thứ khác… Gia sản nhà h� Cố vốn đã bị dưỡng phụ thua sạch cho Nhị phòng, nà ng xưa nay cũng không có tâm tư tranh đoạt, trước gi� đi�u duy nhất nà ng cố hết sức muốn giữ lại cũng chỉ là tâm huyết của �ổng thị.
Xem ra như vậy, nà ng cũng coi như miễn cưỡng đạt được mong muốn…
Thuy�n nh� lại trôi thêm mấy ngà y, Cố Niệm biết nà ng cà ng lúc cà ng xa Kinh thà nh.
Thôi bá và Ngô đại nương thư�ng nương theo con nước mà đi, đậu thuy�n quăng lưới, rồi lại bội thu, h� còn nhiệt tình kể cho nà ng nghe và i chuyện mắt thấy tai nghe của ngư dân.
Dần dần, sức kh�e Cố Niệm tốt lên nhi�u, cũng bắt đầu h�c phụ giúp một tay.
Nà ng không là m được việc nặng nh�c, bèn ngoan ngoãn nhóm lửa nấu nước nấu cơm ở phía sau thuy�n, ba ngư�i cà ng lúc cà ng ăn ý thân thiết, nói cư�i vui vẻ.
Chiếc thuy�n nh� trôi dạt bồng b�nh đi một mạch thật xa, giống như rũ b� từng chút một tâm sự nặng trĩu của Cố Niệm xuống dòng sông, nà ng rốt cuộc cũng trút được gánh nặng đè nén trong lồng ngực.
Nửa tháng chớp mắt đã qua, sau khi Cố Niệm rơi xuống sông, toà n thân trên dưới có không ít vết bầm dập trầy xước, bây gi� những vết thương ngoà i da đó đã lặng lẽ lặn đi, vết sẹo li ti dần dần m� mà u, dư�ng như cũng mang theo con ngư�i quá khứ của nà ng đi mất, Cố Niệm quyết tâm bắt đầu cuộc sống mới thật tốt.
Nà ng biết được phu thê Thôi bá vốn là ngư�i huyện Tầm Khê, mỗi năm ra ngoà i đánh cá hai lần, và i tháng không chừng. Năm nay mùa lũ và o thu muộn, do đó đã trì hoãn ở bên ngoà i rất lâu, hai ngư�i đã gần bốn tháng hơn chưa v� nhà .
H� nhìn ra Cố Niệm muốn tìm một nơi để an cư, trong l�i nói mấy lần m�i m�c, lâu dần lại ngầm đồng ý điểm đến.
Cố Niệm có lòng báo đáp ơn cứu mạng của hai ông bà lão, ngà y thư�ng nghe h� nhắc đến con ngư�i sự việc ở quê nhà , chỉ cảm thấy nơi đó phong cảnh tuyệt đẹp, lòng ngư�i lương thiện thuần phác, dư�ng như là một nơi chốn tốt.
Ngô đại nương biết Cố Niệm cuối cùng đã quyết định, đương nhiên vui mừng, h� ở chung bấy nhiêu ngà y, chỉ thấy Cố Niệm ngoan ngoãn đáng yêu, tính tình hi�n là nh thuần thiện, dung mạo lại nổi bật, trong lòng vô cùng yêu thích.
Nửa tháng nữa trôi qua, thuy�n nh� cuối cùng cũng cập bến bên b� sông Nam Thủy ngoà i thà nh huyện Tầm Khê.
Bên b� đậu không ít thuy�n, ngư�i qua kẻ lại, đ�u quen biết lẫn nhau. H� thấy Cố Niệm thì hơi kinh ngạc, không tiện h�i nhi�u, chỉ cẩn thận lén lút nhìn trộm, vừa thầm cảm thán vẻ tuyệt sắc của nà ng dù áo vải trâm gai cũng khó che giấu.
Cố Niệm hơi cúi đầu, rốt cuộc vẫn có chút không tự tại.
Nà ng xách b�c hà nh lý giúp ông bà lão, yên lặng ch� trên b�, nhìn h� đối chiếu sổ sách, kiểm đếm thu ti�n với thương hộ thu mua hà ng.
Cố Niệm dù sao cũng đã trải qua một hồi kiếp nạn, tuy đã nghỉ ngơi trên thuy�n rất lâu, nhưng rốt cuộc vẫn thiếu ăn thiếu mặc ngủ không an ổn, mang một dáng vẻ m�m mại yếu ớt m�ng manh, xa xa nhìn lại dư�ng như gió thổi tới cũng là m nà ng tổn thương mấy phần.
Hai ông bà lão cuối cùng cũng xong việc, nhận được thù lao xứng đáng, lòng đầy th�a mãn kéo Cố Niệm đi v� phía bến đò.
Ngay lúc nà y, từ xa chạy tới một nam nhân mặc công phục bổ khoái, mà y kiếm mắt sáng, tướng mạo anh tuấn phóng khoáng, có và i phần tư thế hiên ngang.
Hắn ta một tay đè chuôi đao, dừng bước phía trước, vừa định mở miệng, một đôi mắt sao sắc bén lướt qua Cố Niệm, sắc mặt hơi khác lạ, lúc nà y mới nói: “Phụ thân, nương, chuyến nà y đi đư�ng có thuận lợi không?�
Cố Niệm hơi ngạc nhiên, trong lòng ngầm hiểu ngư�i nà y chính là nhi tử độc nhất đang là m sai dịch ở nha môn mà Ngô đại nương đã nói.
Thôi bá lập tức mà y mặt hớn hở, không ngừng kéo nhi tử nói chuyện nhà .
Ba ngư�i một nhà nói cư�i không dứt, Cố Niệm yên lặng lùi sang một bên, chỉ cảm thấy gia đình h� thật hạnh phúc viên mãn, trong lòng không kh�i nảy sinh một tia hâm mộ và cảm khái.
Ba ngư�i nói chuyện một lúc, Ngô đại nương lúc nà y mới nhận ra đã lơ là với giai nhân, vội thân mật kéo cánh tay Cố Niệm, đẩy nà ng đến trước mặt, cư�i nói: “Vân Trì, mau tới gặp Cố cô nương.�
Không đợi Thôi Vân Trì mở miệng, Cố Niệm đã hơi cúi đầu, gi�ng nói nh� nhẹ: “Thôi đại ca chà o huynh.�
Thôi Vân Trì chỉ cảm thấy như gió xuân lướt qua mặt, nhất th�i tâm thần hơi xao động.
Hắn ta hơi thu liễm ánh mắt, nhìn sâu và o nà ng một cái, cư�i sảng khoái: “Không cần xa lạ, cô nương đã là khách quý phụ mẫu ta mang v�, nhận của cô nương một tiếng �ại ca, sau nà y ta tự nhiên sẽ đối đãi với cô nương như ngư�i một nhà .�
Một trà ng l�i nói không chê và o đâu được, khách sáo có lễ, lại khiến Cố Niệm đ� mặt. Nói xong, hắn ta cà ng tự nhiên nhận lấy b�c hà nh lý Cố Niệm đang đeo trên vai, một tay nhấc lên, mặt không đổi sắc, khí thế bức ngư�i.
Ngô đại nương nghe vậy lại cư�i nói và i câu, một đoà n ngư�i từ từ đi v� phía huyện thà nh.
Trên đư�ng đi, Cố Niệm nghe được chút ít, thì ra Thôi Vân Trì là m sai dịch ở huyện nha bản địa, dạo gần đây rất được Huyện lệnh coi tr�ng, tuổi còn trẻ đã thăng là m bổ đầu, quả đúng là thiếu niên tà i cao.
Hắn ta biết được phụ mẫu hôm nay trở v�, đặc biệt xin Huyện nha nghỉ nửa ngà y phép để ra bến tà u đón, tấm lòng hiếu thảo có thể thấy được phần nà o.
Thôi Vân Trì dẫn đư�ng phía trước, Thôi bá đi song song với hắn ta, Ngô đại nương ở phía sau thân mật khoác tay Cố Niệm, thoáng nhìn qua lại ngỡ như một nhà .
Nhà h� Thôi ở tại hẻm Thanh Hà phía nam huyện thà nh, một căn nhà nh� hẹp chỉ có một gian, tự nhiên không thể g�i là rộng rãi sang tr�ng, nhưng lại được thu d�n vô cùng sạch sẽ ngăn nắp.
Trong sân có một cái giếng, bên cạnh dựng một cái giá gỗ, còn đang phơi quần áo của nam nhân, bên trái là một gian bếp nh�, chính giữa là nhà chính.
Ngô đại nương m�i Cố Niệm và o nhà , Thôi bá mang theo Thôi Vân Trì sắp xếp hà nh lý, chắc là còn có chuyện khác muốn nói, sảnh đư�ng chỉ còn lại hai ngư�i phụ nữ.
Cố Niệm ngồi bên bà n tròn được lau chùi sạch bóng, nà ng bưng trà nóng, dần dần nhận ra không ổn.
Trước đó ba ngư�i nói chuyện phiếm trên thuy�n, Cố Niệm đã nói với hai ngư�i v� dự định, nà ng vốn muốn đến Tầm Khê li�n tìm mối thuê một căn phòng trước, để tiện tính toán cho kế sinh nhai sau nà y.
Nhưng không chịu nổi sự nhiệt tình khuyên can đủ đư�ng của h�, lúc nà y mới m�m lòng đồng ý ở tạm Thôi gia trước, ổn định chỗ ở xong rồi hãy sắp xếp chuyện khác.
Nhưng bây gi� thật sự theo h� v� đến nhà , mới biết Thôi gia là ba ngư�i cùng ở đây, nhà chính chẳng qua chỉ có hai gian sương phòng trái phải, ngay cả phòng nh� xây thêm sát nhà chính hay phòng nh� ở hai bên gian chính cũng không có chỗ thừa, nà ng ở lại nơi nà y thật sự không thích hợp.
Nà ng bèn lại nhắc đến kế hoạch ban đầu với Ngô đại nương.
Ngô đại nương trong lòng kinh ngạc, vội nói không ổn, bà nghĩ đến tình cảm sâu đậm của hai ngư�i, rõ rà ng là chuyện đã nói xong rồi sao lại đột nhiên đổi ý?
�ang nói thì Thôi Vân Trì đã đi và o trong nhà .
Hắn ta đã thay công phục, mặc một bộ y phục vải xanh vừa vặn, khí chất sắc bén kia nhạt đi mấy phần, cà ng có khí chất của một vị đại ca nhà bên.
Hắn ta nghe qua ng�n nguồn, bèn cư�i nhẹ: “Không sao, cô nương mới đến Tầm Khê, ngư�i không quen đất không thuộc, huống hồ thuê nhà cũng không phải một sớm một chi�u là xong, nương ta nếu thật sự thuận theo cô nương, ngược lại giống như chúng ta không biết đối nhân xử thế vậy.�
Hắn ta dừng một chút, hai mắt lướt nhẹ, cuối cùng cũng đưa ra quyết định: “�úng lúc mấy ngà y nay Huyện nha nhi�u việc, ta ở nhà đi sớm v� khuya cũng không tiện, chi bằng cứ ở tạm hậu nha* một th�i gian. �ợi đến khi cô nương sắp xếp ổn th�a rồi hãy bà n chuyện khác, Cố cô nương thấy thế nà o?�
Hậu nha*: Khu nhà sau nha môn
Không đợi Cố Niệm từ chối, Ngô đại nương đã thay nà ng quyết định: “Cứ quyết định vậy đi, Vân Trì là nam nhi, lại hay có nhi�u chủ ý, nó tự nhiên sẽ không để mình chịu thiệt thòi đâu.�
Cố Niệm muốn nói lại thôi, trong lòng biết rõ Thôi gia là ngư�i cương trực thiện lương, một lòng xem nà ng như ngư�i nhà mà chăm sóc.
Nà ng nếu còn từ chối nữa thật sự là không biết đi�u, cà ng không muốn phụ tấm lòng tốt của Thôi gia, bèn lẳng lặng gật đầu, cảm động đến mức lại cúi ngư�i lạy tạ, trong lòng vô cùng cảm khái, chỉ mong có thể mau chóng tìm được kế sinh nhai ở nơi nà y, để kiếm chút ti�n bạc mà báo đáp.
Thoắt đó đã là mùa đông giá rét tháng chạp, trong chớp mắt tuyết tan đón xuân, bất tri bất giác lại một mùa thu se lạnh nữa đã trôi qua.
Cố Niệm ổn định cuộc sống ở Tầm Khê.
Thôi Vân Trì biết nà ng từng đi h�c mấy năm, bèn nh� ngư�i là m trung gian bắc cầu, tìm một vị giáo dụ*nói giúp, cuối cùng cũng tìm được cho nà ng một con đư�ng phù hợp.
Giáo dụ*: Chức quan phụ trách giáo dục ở huyện
Ngà y thư�ng nà ng đến là m trợ giúp ở thư viện Liễu Trương trong huyện thà nh, vì tính tình dịu dà ng ngoan ngõan, nói chuyện cũng ôn hòa, lại từng h�c quy củ ở Hầu phủ, cử chỉ nhã nhặn đúng mực, do đó rất được Trình phu tử quản lý thư viện tán thưởng.
Dần dà , ông khảo sát trình độ của Cố Niệm, thỉnh thoảng cũng để nà ng lên lớp giảng bà i, dạy h�c trò một ít kiến thức nhập môn, trẻ con tâm tư đơn giản, thích nà ng mặt hi�n xinh đẹp, tính tình lại khoan dung dịu dà ng, thư�ng xuyên vây quanh gối nà ng nghe giảng.
Lâu dần, Tầm Khê nho nh� lại có được tiếng tăm tốt đẹp v� vị nữ phu tử là nà ng, Cố Niệm cũng dư�ng như tìm thấy được ý nghĩa sống trên đ�i từ việc nà y.
Nà ng bận rộn ở thư viện, thấy b�n trẻ chuyên tâm nghe giảng, bắt gặp ánh mắt tò mò và tìm tòi của chúng, nà ng mới nhận ra, thực ra nà ng không phải vô dụng, nà ng cũng có thể được ngư�i khác cần đến, cũng có thể được ngư�i khác khen ngợi thật lòng.
Cố Niệm trong lòng cảm động, như vậy lại cà ng thêm cảm kích ba ngư�i Thôi gia, chỉ sợ cả đ�i nà y không gì báo đáp nổi.
Những lúc thư viện không bận, nà ng thỉnh thoảng cũng nhận việc thêu thùa là m thêm, vì là ngư�i kinh thà nh lại từng h�c nữ công với Nguyệt Mai một th�i gian, mắt nhìn của nà ng không tầm thư�ng, được chưởng quầy tiệm thêu yêu thích mấy phần, cà ng hận không thể lôi kéo nà ng đến là m cố định trong tiệm.
Chí hướng của Cố Niệm không ở đây, cà ng biết rõ trình độ của mình có hạn, vẫn ở lại thư viện chuyên tâm h�c h�i thêm.
Nhi�u năm trôi qua, xuân đi hạ đến.
Cố Niệm đã dần dần quên lãng con ngư�i và sự việc ở Kinh thà nh, đôi lúc cảm khái cuộc đ�i vô thư�ng, nhưng vô cùng trân tr�ng hoà n cảnh hiện tại.
Những ngà y tháng ở Tầm Khê bình đạm yên ổn, th�i gian thấm thoắt thoi đưa, đã qua ba năm.
Hôm đó Trình phu tử ra ngoà i dạy h�c miễn phí cho trẻ con, cũng không cho nà ng đi theo, thư viện được nghỉ, Cố Niệm vừa hay ở nhà là m gấp việc thêu thùa.
Tr�i trong mây tạnh, nắng vẫn chưa gắt, nà ng nép dưới bóng cây cúi đầu chậm rãi xe chỉ.
Bên nà y vừa đẩy xong tấm lụa, cửa lớn bỗng bị đẩy ra.
Thôi Vân Trì hớn hở bước và o sân, miệng cư�i nói: “Niệm Nhi, ngà y tốt là nh của chúng ta sắp đến rồi!�
Cố Niệm nhất th�i không để ý, đầu kim bất cẩn đâm và o đầu ngón tay nà ng, một gi�t máu từ từ ứa ra trên phần thịt m�m.
Nà ng đau điếng rên hừ, vội giơ ngón tay ngậm và o môi, bất giác tò mò nhìn v� phía Thôi Vân Trì.
Nam nhân vừa và o cửa, li�n thấy mặt nà ng như hoa đà o phơn phớt, mà y tựa trăng non, yểu điệu dựa và o ghế ngắn, dưới váy lộ ra nửa chiếc già y thêu mà u xanh trắng, dung mạo thanh lệ, không giống vật phà m trần.
Hắn ta tâm thần xao động, yết hầu hơi chuyển động, sắc mặt lập tức dịu dà ng hẳn.
Thôi Vân Trì kéo một chiếc ghế đẩu ngồi xuống bên cạnh nà ng, giơ tay nhận lấy cái rổ tre trong tay nà ng, thuận thế nắm lấy bà n tay thon thả còn lại của nà ng.
Hắn ta cư�i rạng rỡ, trong gi�ng nói có ni�m vui không thể che giấu: “Sứ thần nam tuần từ Kinh đô sắp đến chỗ chúng ta thị sát công vụ, Tưởng huyện lệnh đặc biệt chỉ định ta đi theo hầu cận. Lần nà y nếu có thể được Khâm sai ngự mệnh ưu ái, e là không chỉ thăng được một chức hay nửa chức đâu!�
Cố Niệm không hiểu lắm mấy chuyện quan trư�ng huyện nha, bỗng nghe hắn nhắc tới ngư�i từ Kinh thà nh đến, không kh�i sững s�, rồi lại nhanh chóng bình tĩnh trở lại.
Thôi Vân Trì dốc hết hoà i bão lớn lao trong suy nghĩ mà thao thao bất tuyệt, nà ng yên lặng ngồi một bên, mặc hắn ta nắm tay, chăm chú lắng nghe chi tiết.
Nà ng ngắm nhìn Thôi Vân Trì đang hăng hái, trong lòng lặng lẽ cảm khái.
Nà ng ngà y trước được Thôi bá và Ngô đại nương cứu giúp, cuối cùng cũng an cư ở tòa thà nh nh� phương nam xa xôi Kinh đô nà y.
Cố Niệm chung sống với h� một th�i gian dà i, vốn muốn nhận Ngô thị là m dưỡng mẫu, để sau nà y tận hiếu báo đáp ân tình, ai ng� hai ông bà lão sớm đã để ý nà ng, lại vì lớn tuổi mới có con, trong lòng vẫn luôn canh cánh chuyện đại sự cả đ�i của Thôi Vân Trì.
H� mấy lần lựa l�i khuyên nhủ, còn tìm bà mối là m trung gian bắc cầu, thỉnh thoảng lại nhắc đến điểm tốt của Thôi Vân Trì với Cố Niệm, chỉ mong có thể tác thà nh chuyện tốt.
Cố Niệm ban đầu kiên quyết từ chối, vì đoạn ký ức tồi tệ trong quá khứ, trong lòng đã quyết tâm không bà n đến chuyện hôn phối gả cưới nữa.
Nà ng tôn tr�ng hai ông bà lão, lại khăng khăng g�i Thôi Vân Trì là huynh trưởng, vẫn luôn không nhượng bộ.
Thôi Vân Trì ngược lại không vội, hắn ta chưa bao gi� ép Cố Niệm bà y t� thái độ, vẫn qua lại bình thư�ng với nà ng, trước sau như một luôn chăm sóc nà ng, hết mực ân cần dịu dà ng, tỉ mỉ chu đáo.
Nà ng từ nh� bơ vơ không nơi nương tựa, chưa bao gi� nhận được sự quan tâm chu đáo ấm lòng đến vậy, cộng thêm Thôi Vân Trì tướng mạo tuấn tú, tuổi trẻ tà i cao, Cố Niệm sớm tối chung đụng với hắn ta, lâu dần tự nhiên cũng động lòng.
Phụ mẫu Thôi Vân Trì coi nà ng như nữ nhi của mình, cũng là những ngư�i có bản tính thật thà , nà ng thầm nghĩ, nếu có thể sống an ổn bình đạm qua hết kiếp nà y ở Tầm Khê, cũng là một chuyện may mắn.
Do đó cuối cùng cũng đồng ý, gật đầu trước mặt bà mối.
Như vậy, Thôi Vân Trì đối với nà ng cà ng thêm trăm b� nghe theo, yêu thương hết mực, cùng phụ mẫu định ngà y là nh đón giai nhân qua cửa.
Chỉ tiếc ngư�i tốt lại thư�ng phúc m�ng, sang năm sau và o hạ, phu thê Thôi bá ra ngoà i đánh cá, lại vì một trận sóng gió mà mất mạng.
Chuyện vui sắp tới bỗng biến thà nh tang trắng, hôn sự của nà ng và Thôi Vân Trì dừng lại ở l�i hẹn suông.
Hai ngư�i cùng nhau lo liệu xong hậu sự cho trưởng bối, lại nói rõ đợi mãn tang rồi mới tiến hà nh hôn ước, như vậy tuy sống chung một nơi, nhưng vẫn ở riêng phòng.
Hà ng xóm láng gi�ng tuy biết hai ngư�i chưa là m lễ thà nh hôn, nhưng biết h� sớm đã có l�i của mai mối, phụ mẫu cũng đã gật đầu đồng ý, cho nên sớm đã coi h� như một đôi phu thê.
Lại vì Thôi Vân Trì bây gi� nhậm chức úy quan ở nha môn, thân ở chức vụ quan tr�ng rất có thủ đoạn, do đó trong thà nh cũng không ai dám nhi�u l�i bà n tán.
Qua quá nửa th�i gian chịu tang, Thôi Vân Trì cà ng được tri huyện coi tr�ng, công vụ cũng bận rộn hơn nhi�u.
Công việc của Cố Niệm ở thư viện cũng ngà y cà ng thuận buồm xuôi gió, m�i thứ đ�u đang phát triển theo hướng tốt nhất, đúng như mong m�i ban đầu của Cố Niệm.
Nà ng rốt cuộc cũng có thể thực hiện được nguyện v�ng nho nh� trong lòng…
Cố Niệm tạm gác suy nghĩ vẩn vơ, hoà n hồn lại, bên môi mỉm cư�i nhìn sang, thật lòng vui mừng thay cho hắn ta.
Thôi Vân Trì bên nà y nói đến hứng khởi, nhất th�i tâm trạng dâng trà o, vội kéo Cố Niệm đứng dậy, lập tức quyết định muốn đến tửu lầu ăn mừng một phen.
Cố Niệm vội nói: “Vân Trì, trong nhà đã chuẩn bị cơm nước rồi, chúng ta đừng lãng phí ti�n bạc.�
Thôi Vân Trì cư�i sang sảng: “Ta mỗi tháng đ�u kiếm không ít, không thiếu mấy đồng nà y. �ợi sau nà y ta một bước lên mây, mua cho nà ng một nhà nha hoà n ma ma, sau nà y không cần nà ng vất vả nữa, chỉ cần an tâm thay ta quản lý gia đình, ngà y ngà y hưởng thanh phúc, là m một vị phu nhân nhà n hạ.�
Cố Niệm nghe mà đ� mặt, giơ tay đánh và o miệng hắn ta h�n dỗi nói không đứng đắn.
Lại nói: “Ta không ham thứ phú quý hư vô m� mịt đó, chỉ cần huynh và ta hòa thuận suôn sẻ, dù cả đ�i bình đạm trôi qua cũng là may mắn lắm rồi.�
Nà ng không cản được hứng thú của Thôi Vân Trì, bèn vén rèm cửa và o phòng bếp cất kỹ thịt thà rau dưa đã chuẩn bị.
Thôi Vân Trì thấy bóng hình xinh đẹp bận rộn, trong lòng cảm thấy vô cùng ấm áp.
Cố Niệm thu d�n xong xuôi, hai ngư�i đóng cửa sân đi ra ngoà i, còn chưa rẽ kh�i hẻm Thanh Hà , lại thấy từ xa có một tiểu bổ khoái tay đè chuôi đao chạy tới.
Thôi Vân Trì quát bảo hắn ta dừng lại: “Hốt ha hốt hoảng, là m gì thế!�
Ngư�i tới là hậu sinh* ở huyện nha tên Thà nh Phà m, hắn ta còn nh� hơn Cố Niệm một tuổi, trên mặt vẫn còn nét non nớt, vì bị Thôi Vân Trì quát một tiếng trước mặt m�i ngư�i, lập tức gương mặt hơi ửng đ�.
Hậu sinh*: thế hệ sau
Hắn ta lén liếc Cố Niệm một cái, không dám vượt quá khuôn phép, chỉ ôm quy�n vái chà o: “�ại ca, Tưởng huyện lệnh sai tiểu nhân báo gấp, nói là Khâm sai đại nhân thần không biết quỷ không hay đã tiến và o Tầm Khê, hiện đã dẫn ngư�i đến ở tại Hà nh phủ…�
Hắn ta dừng một chút “Thủ bị truy�n lệnh, Phủ đà i* triệu kiến toà n bộ sai dịch huyện nha tại Hà nh phủ, theo quy chế, trong nhà có gia quyến thì dắt theo cùng đi bái kiến quý nhân.�
Phủ đà i*: quan Tuần phủ

Â

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.