Chương6: Lòng xuân

Lái chiếc QQ màu xanh lá cây, Viên Nhuận Chi từ từ

tiến về đường Quảng Châu, tìm tòa nhà NB cạnh số nhà 264 được nhắc đến trước

đó. Càng lái xe cô lại càng cảm thấy có gì đó bất ổn, phương hướng này không

phải tiến về nhà “Tùy gì đó” hay sao? Chỉ cần là người đều sẽ biết nhà “Tùy

gìđó” đã trở thành từ thay thế cho nguồn tư bản thần thánh của thành phố này.

Đừng nói là tên Kỷ bn th kia thật sự bắt cô phải mang số đồ này đến chỗ đó

chứ?

Dưới sự chỉ đường của những người hảo tâm, cuối cùng

cô cũng tìm đến được số nhà 264, thế nhưng hỏi rất nhiều người rồi, ai cũng nói

là không biết xung quanh đây có tòa lầu nào như thế. Mãi cho tới khi gặp được

một ông lão lớn tuổi, dưới lời chỉ dẫn củaông, cô đi vào một con ngõ nhỏ, vòng

vèo rất lâu, cuối cùng cũng tìm ra tòa nhà NB.

Viên Nhuận Chi ngồi trong xe, ngước đầu lên nhìn tòa

nhà trước mặt. Cả tòa lầu nhìn ra từ ngoài vào cũ nát, người không đểý sẽ tưởng

nhầm đây là tòa nhà nằm trong khuôn viên Bệnh viện não khoa bên cạnh.

Viên Nhuận Chi vô cùng khâm phục Kỷ Ngôn Tắc. Một nơi

khó tìm như thế này mà anh ta cũng có thể biết đượ cở đây đang cần trùng tu,

sửa chữa lại. Cô đỗ xe xong, đang định bê viên gạch kia từ trong xe ra, đột

nhiên cảm thấy bụng đau ê ẩm, tiếp đó nỗi đau như dòng điện lưu truyền đi khắp

các tế bào trên cơ thể. Cả người cô ớn lạnh run run, khẽ rủa một câu: “Đúng là

tạo nghiệt!”

Người ta thường nói con người có ba điều gấp gáp, vậy

mà vào đúng lúc này lại bắt cô gặp phải một trong những “điều gấp gáp” đó. May

mà đã tới được đúng chỗ, cứ vào trong tòa nhà này rồi tính sau.

Cô nghiến răng nghiến lợi, dồn nén cảm xúc lại, còn

chưa kịp đứng thẳng người lên đã đưa tay ra ấn vào nút cầu thang máy. Bây giờ

không cần biết lên tầng mấy, trước tiên phải đi vào nhà vệ sinh rồi tính sau.

Rất nhanh, “Tinh” một tiếng, cửa thang máy mở ra với tốc độ cực kì chậm chạp.

Ra khỏi thang máy, cô ôm theo viên gạch chạy từ đầu

này đến đầu kia của tòa nhà, sau đó lại chạy từ đầu kia lại đầu này. Điều bất

hạnh chính là, bi kịch đã xảy ra… tại sao tòa nhà này lại quỷ quái, dị thường

đến thế, ngay một nhà vệ sinh công cộng cũng không có. Tất cả đều là những căn

phòng nối tiếp căn phòng chẳng khác nào trong khách sạn, mà cửa căn phòng nào

cũng được đóng chặt kín.

Lại một dòng điện lưu truyền từ bụng đi khắp thân thể

cô, nỗi đau đớn có thể hủy diệt cả nhân gian này khiến cho Viên Nhuận Chi có

mong muốn đâm đầu vào tường.Trong nỗi thất vọng nặng nề, cô đành phải ôm viên

gạch về cửa thang máy, tức tối ấn loạn nút cầu thang máy. “Ting” một tiếng,

cuối cùng thang máy cũng dừng lại. Khi hai cánh cửa của thang máy đủ để một

người đi vào, cô liền tức tối bê viên gạch xông vào bên trong.

“Á…”

Viên Nhuận Chi chỉ để tâm việc chen vào thang máy,

hoàn toàn phớt lờ xem trong thang máy liệu có còn người khác không, lại cộng

thêm cô xông vào đây với tốc độ vừa nhanh vừa dứt khoát, cả người lẫn gạch đập

mạnh khiến cho người kia đập cả người vào thành thang máy.

“Khụ, khụ, khụ…”.Người đàn ông thân hình cao lớn bị

Viên Nhuận Chi ôm viên gạch nặng xông thẳng vào người, nhất thời không nhẫn

nhịn được, ho sặc sụa. Cô theo bản năng đưa tay ra chống đỡ, giữ chắc viên gạch

ở phía trước mình.

Trong kinh ngạc, phản ứng đầu tiên của Viên Nhuận Chi

chính là tự bảo vệ lấy thân mình, thế nên hai tay ôm lấy viên gạch và sách sản

phẩm mẫu buông lỏng ra. Một giây sau, khi cô ý thức được “viên lựu đạn” mình

vứt xuống, Viên Nhuận Chi liền thét lên hoảng hốt: “Chết tôi rồi…”

Điều may mắn là người kia thân thủ phi phàm, đón lấy

viên gạch kia một cách chuẩn xác. Nếu như cứ để mặc viên gạch rơi xuống thì

chắc chắn sẽ xảy ra một bi kịch thảm khốc.

“Cái đó… may quá, đỡ chuẩn rồi!” Giọng đàn ông vang

lên phía trên đầu cô, giọng nói trầm ồm nghe rất lọt tai, khiến cho người khác

cảm thấy hứng thú.

Viên Nhuận Chi kinh ngạc đưa mắt lên nhìn người đàn

ông đang đứng rất gần mình. Chỉ trong giây lát, cô gần như chết lặng người đi.

Cô trợn tròn đôi mắt, ánh mắt lại lướt từ dưới lên

trên, nhìn người đàn ông này kĩ lưỡng một lần nữa. Trên người anh ta mặc một

chiếc áo sơ mi màu ghi nhạt, chín chắn, đĩnh đạc, tuyệt đối không phải màu

trắng tinh khiết chết tiệt kia. Chiếc cằm tuyệt đẹp thể hiện rõ cá tính của chủ

nhân, đôi môi mỏng gợi cảm đang nhoẻn một nụ cười hoàn mỹ, vừa nhìn là biết con

người không bao giờ nói điều gì làm tổn thương chị em phụ nữ. Màu da cũng là

màu đồng khỏe mạnh đang thịnh hành nhất hiện nay, chứ tuyệt đối không phải màu

da trắng trẻo của tên “mặt trắng” nào đó cho dù phơi nắng bao lâu cũng không

đen được. Dưới đôi lông mày đen rậm là đôi mắt mềm mại tựa nước, chẳng khác nào

những ngôi sao ban đêm…

Cô vẫn thường không có chút đề kháng trước những anh

chàng đẹp trai thế này, bụng cũng chẳng còn đau nữa, ngay cả “ba việc gấp gáp”

nọ cũng quên sạch sẽ…

“Cô muốn lên tầng mấy?” Giọng nói quyếnrũ kia lại vang

lên lần nữa.

Cô tham lam muốn nhìn khuôn mặt tuấn tú kia thêm một

lúc nữa, ấp a ấp úng trả lời anh bằng tiếng nói dịu dàng, nhu mì: “Tầng… tầng

bảy…”

“Trùng hợp quá, tôi cũng lên tầng bảy”. Anh chàng đẹp

trai khẽ nhoẻn miệng cười, đôi lông mi dài rậm khép lại, đưa anh mắt nhìn vào

trước lồng ngực mình.

Viên Nhuận Chi cũng nhìn theo hướng anh, mới nhận ra

viên gạch mình ôm trong lòng giờ đã chuyển sang tay của anh chàng đẹp trai. Cô

ngại ngùng gãi đầu gãi tai, sau đó đưa tay ra phía viên gạch nói: “Thật ngại

quá, cứ để tôi tự mình bê cho!”

“Cô để một người đàn ông như tôi đứng không nhìn cô bê

một thứ nặng thế này sao?” Giọng nói của anh chàng đẹp trai dịu dàng mà ấm áp.

Lời nói của anh chẳng khác nào một luồng khí nóng

truyền đi khắp thân thể, sau cùng tràn cả vào trái tim của Viên Nhuận Chi. Vào

giờ khắc này, cô cảm nhận bản thân chẳng khác nào một nàng công chúa ngồi trên

chiếc xe ngựa được hoàng tử tận tình bao bọc, chăm sóc. Cô vội vã đứng cạnh bên

anh rồi nói: “Vậy cảm ơn anh nhiều nhiều!”

“Không cần khách khí!”

Khuôn mặt cô đỏ hồng lên.

Cùng là đàn ông, tại sao cách biệt giữa người với

người lại có thể lớn đến thế? Tên Kỷ bn th kia suốt ngày chỉ ỷ mình là cấp

trên ăn h**p cô, đối đãi với cô chẳng khác nào công nhân lao động. Đừng nói là

cô bé lọ lem, rõ ràng khiến cô cảm thấy mình chẳng khác nào người đánh xe ngựa.

Không biết liệu có phải do bát tự của cô với Kỷ Ngôn

Tắc không hợp nhau?

Cô hít một hơi thật sâu, theo phản xạ tự nhiên đưa tay

xuống ôm bụng, ngại ngùng ngẩng đầu lên, hỏi thăm anh chàng đẹp trai đứng cạnh

bằng giọng nhỏ nhẹ: “Xin hỏi… chỗ này nhà vệ sinh ở đâu thế?”

Anh chàng đẹp trai ngây người trong giây lát rồi mỉm

cười nói: “Ở tầng nào cũng có hết!”

Cô mệt mỏi tựa người vào tay vịn ở sau lưng rồi mím

chặt môi, trong lòng than thở đầy bi phẫn: Gặp quỷ rồi, tầng ba làm gì có…

Lúc này, khi đã lên tới tầng bảy, cánh cửa thang máy

từ từ mở ra, Viên Nhuận Chi nhìn anh chàng đẹp trai gật gật đầu, bước ra khỏi

cầu thang trước, bước sang trái mấy bước, sang phải mấy bước rồi lại dừng lại,

trong lòng bất giác dâng lên cảm giác bi phẫn tột cùng. Làm gì có chuyện tầng

nào cũng có? Kết cấu, bố trí giống hệt như nhau, tại sao trên đời lại tồn tại

một lầu nhà quỷ quái, dị thường thế này chứ?

“Này, ở bên này này!”

Viên Nhuận Chi ôm bụng quay đầu lại, liền nhìn thấy

anh chàng đẹp trai đã đặt viên gạch kia xuống, mở một trong những cánh cửa gỗ.

Rốt cuộc nhà vệ sinh có dáng vẻ thế nào mà lại được

cất giấu kín mít như vậy? Viên Nhuận Chi nhanh bước tiến về phía trước, mới

bước đến cửa, cô đã hoàn toàn kinh hãi. Cô nhìn vào cách bài bố trong gian

phòng đó, kinh ngạc đến mức không nói được lời nào.

Đối diện cô là bục dài được làm bằng thủy tinh có hoa

văn bao bọc phần bên trong.Trên bục đài đó sắp đặt gọn gàng các đồ dùng riêng

cho đàn ông. Trên tường bên cạnh còn đặt một chiếc tủ để ti vi, trên tủ là

chiếc ti vi màn hình tinh thể lỏng. Cô run run người nhìn xéo sang bên cạnh,

đưa ánh mắt ra phía sau bục vách thủy tinh hoa văn, là một chiếc giường đôi rộng

mét tám, vị trí gần cửa sổ có một chiếc bàn viết chữ và giá sách,

Là thế giới này đã phát triển quá nhanh hay là do cô

quá đỗi lạc hậu? Không ngờ có người bằng lòng đem nhà vệ sinh trong căn phòng

của mình làm nhà vệ sinh công cộng. Người nào không biết chuyện lại còn tưởng

rằng bọn họ đang “làm dịch vụ”.

Lương tâm trời đất chứng giám, cô thuần khiết biết

bao…

“Tại sao cô không vào đi? Phía bên tay trái cửa thủy

tinh chính là nhà vệ sinh đấy!”Anh chàng đẹp trai ôm viên gạch đi qua cửa gỗ.

Đôi môi của Viên Nhuận Chi mấp ma mấp máp, sau cùng

vẫn lớn tiếng hỏi: “Xin hỏi chỗ này… có phải là nhà vệ sinh công cộng không?”

Anh chàng đẹp trai nọ đặt viện gạch trên bàn viết chữ,

quay người lại, mỉm cười nói: “Cô nhìn xem trông có giống với nhà vệ sinh công cộng

không?”

Đương nhiên là không giống…

“Thế nhưng không phải anh nói tầng nào cũng có nhà vệ

sinh sao?”

“Đúng thế, mỗi tầng đều có 20 gian phòng, chỉ có điều

mỗi gian phòng có một nhà vệ sinh riêng”.

Trước câu trả lời của anh chàng đẹp trai, Viên Nhuận

Chi hoàn toàn im bặt, không biết nói gì.

Anh chàng đẹp trai lại nhiệt tình nói: “Cô mau vào

đi!”

Trái tim của Viên Nhuận Chi đập thình thịch như sắp

nhảy ra khỏi lồng ngực. Gần đây bn th dm tc càng ngày càng nhiều, truyền

hình hàng ngày đều đưa tin, nhắc nhở công dân phải chú ý an toàn ở những nơi

công cộng. Anh chàng đẹp trai này nhìn bề ngoài vô hại là thế, nhưng liệu có

phải là loại bn th dm tc nhân cơ hội h**p đáp con gái nhà lành?

Viên Nhuận Chi lại một lần nữa nhìn vào đôi mắt sáng

trong như nước của anh chàng đẹp trai, chỉ một giây sau, liền gạt bỏ ngay suy

nghĩ này. Nếu như trong khoảnh khắc này có người biến thành “kẻ háo sắc” thì

tuyệt đối không phải là anh mà chính là cô. Dựa vào sắc đẹp thường thường bậc

trung như cô, có thể được một anh chàng đẹp trai nhìn đến, nhất định là ông

trời đang ngủ gật rồi. Cho dù nhìn từ bất cứ góc độ nào, người chiếm lợi thế

vẫn cứ là cô…

“Vậy điều đó… tôi đành thất lễ vậy…”. Cô đã quyết

định, dũng cảm tiến lên phía trước, khi tay vừa chạm lên chiếc cửa thủy tinh

nọ, cô lại do dự thêm lần nữa.

Bây giờ trang trí nột thất đều theo đuổi phong cách đơn

giản, thời thượng, phòng vệ sinh trông chẳng có chút cảm giác an toàn gì cả,

liệu người kiến trúc sư này có phải là “kẻ thích khoe hàng” bn th, thất đức

hay không?

Người đời thường nói, thất lễ chuyện nhỏ, “nhịn” chết

chuyện lớn!

Nếu như để cho mọi người biết rằng Viên Nhuận Chi cô

chết vì không “đi nặng”, cô thà rằng để cho anh chàng đẹp trai có cơ hội “xông

lên”.

Đấu tranh trong lòng một thời gian ngắn, cô vẫn quyết

định đi vào trong.

Kỷ Vũ Ngang nhìn người phụ nữ tóc dài đang bước vào trong

nhà vệ sinh, tuy rằng phải bê viên gạch nặng mà hai má cô đỏ hồng, trên trán

mướt mát đầy mồ hôi, thế nhưng vẫn có thể nhận ra đây là một giai nhân thanh

tú. Trên khuôn mặt trái xoan kia là đôi mắt to, sáng chói, linh hoạt, khi mỉm

cười chẳng khác nào vầng trăng khuyết. Không biết tại sao lại cảm thấy cô rất

buồn cười, đặc biệt là thái độ và hành động cô kéo cửa khi nãy, cứ như thể dũng

sỹ ra đi vì nghĩa lớn vậy.

Anh cảm thấy hơi nghi hoặc, tuy rằng Kỷ Ngôn Tắc không

hề để tâm đến những người phụ nữ bên cạnh mình, khi nói chuyện dùng từ hơi quá

đáng, nhưng không đến mức bắt người ta phải làm mấy việc nặng nhọc như mang vác

gạch ngói thế này.

Cứ nghĩ tới đôi mắt cong cong như vầng trăng đó, anh

lại bật cười lắc đầu, cúi người xuống lấy cuốn sách sản phẩm mẫu được buộc chặt

vào viên gạch dưới mặt đất.

Viên Nhuận Chi ngồi trên bồn vệ sinh, hai mắt nhìn

chằm chằm vào rèm cửa cạnh bên, trong đầu vừa nghĩ đến anh chàng đẹp trai bên

ngoài liệu có bn th đến mức kéo tấm rèm ra không, lại vừa xem lúc này anh

đang làm gì bên ngoài kia.

Sau khi chinh chiến mấy phút liền, cuối cùng cô cũng

đứng dậy. Cô kéo cánh cửa thủy tinh ra, liền nhìn thấy anh chàng đẹp trai đang

ngồi bên cạnh bàn không biết đang đọc thứ gì.Có lẽ anh chàng đẹp trai nghe thấy

tiếng động, liền quay đầu lại, nhìn thấy cô mỉm cười dịu dàng. Nụ cười đó chẳng

khác nào cơn gió xuân tháng Ba, khiến cho trái tim của cô chẳng khác nào nụ

hoa, gặp không khí ấm áp bật cánh nở rộ sặc sỡ.

Khuôn mặt ngại ngùng của cô lại ửng đỏ lên, cô cũng

không dám nói bằng giọng nói oang oang của mình như thường ngày, sợ sẽ làm anh

chàng đẹp trai kia sợ hãi, thế nên nhỏ nhẹ lên tiếng: “Thật sự ngại quá đi

mất!”

“Không sao cả!”

Cô lại cười ha ha trông ngốc nghếch vô cùng, thấy viên

gạch dựng trước chiếc bàn, lập tức đưa tay vỗ trước ngực, chỉ để tâm đến anh

chàng đẹp trai, suýt chút nữa quên mất chuyện đưa gạch với sách sản phẩm mẫu.

Cô vội vã đi về phía anh chàng đẹp trai rồi nói: “Xin

hỏi, anh có viết Kỷ Vũ Ngang tiên sinh cũng ở tại tầng này không?”

“Ồ, tôi có biết!”

“Woa, vậy thì tốt quá!Xin hỏi anh có biết vị tiên sinh

ấy ở phòng nào không?”

“Anh ta sống ở phòng 706”.

“À, cảm ơn anh nhiều!” Sau khi gật đầu cảm ơn, cô lại

bê viên gạch lên, quay người bước ra ngoài cửa.

“Này, chuyện đó, tôi…” Kỷ Vũ Ngang hoàn toàn không thể

ngờ rằng người phụ nữ vừa đáng yêu vừa buồn cười trước mắt lại tự mình bê viên

gạch kia rồi đi ra ngoài.

Viên Nhuận Chi lại hiểu nhầm anh chàng đẹp trai muốn

giúp đỡ, liền quay đầu lại nhìn anh mỉm cười nói: “Anh không cần phải bê giúp

nữa đâu, tự tôi cũng có thể làm được. Cảm ơn anh nhiều nhế, anh đích thực là

một người tốt!”

Kỷ Vũ Ngang định mở miệng mấy lần, cứ định nói rồi lại

thôi, bởi vì cảm thấy bộ dạng cô ôm viên gạch thật quá đỗi buồn cười. Những

người phụ nữ mà anh quen biết hầu như đều đặt hình tượng của bản thân lên hàng

đầu. Đừng nói đến việc bắt bọn họ phải bê một viên gạch vừa to vừa nặng như

thế, ngay cả một vật gì cồng kềnh một chút là bọn họ sẽ kêu ca, oán thán cả

ngày trời không dứt.

Người tốt? Đây là lần đầu tiên anh nghe thấy phụ nữ

đánh giá về mình như vậy. Do dự vài giây, anh vội vã đứng dậy, đi về phía cửa

lớn.

Viên Nhuận Chi ôm lấy gạch đi từng gian phòng tìm số

Thật là kì quái, tại sao kể từ khi bước ra khỏi căn

phòng đó, những căn tiếp theo đều là 707, 708,709,710. Quay đầu lại tìm dãy số

ở đầu đằng kia, thì lại là 720, 719, 718…

Trong đầu cô dâng lên một dự cảm không lành.

Đứng trước cửa gian phòng số 717, cô ngước mắt nhìn về

phía đối diện, cả tầng này, căn phòng duy nhất mở cửa chính là nơi cô vừa mới

bước ra, còn anh chàng đẹp trai đã nhiệt tình giúp đỡ cô trước đó đang đứng

ngoài cửa.

Cô nhìn lại anh mỉm cười tươi tắn, tiếp tục tiến lên

phía trước, khi nhìn thấy tấm biển thủy tinh có dòng chữ màu vàng “705” ở trên

cánh cửa đóng chặt kia, cô bất giác dừng chân lại.

Cô từ từ quay đầu lại, cố gắng nhìn tấm biển bị anh

chàng đẹp trai với thân hình cao to, vạm vỡ kia che mất. Ai ngờ anh cũng phối

hợp rất nhịp nhàng, dịch thân người sang một bên, dòng số 706 vàng chóe hiện

lên trước mắt cô. Nhất thời, tất cả các cơ trên khuôn mặt cô đều co giật không

ngừng, khóe miệng là nơi co giật kịch liệt nhất.

Vào giây phút đó, cô vô cùng hy vọng anh chàng đẹp

trai trước mặt mình không phải là Kỷ Vũ Ngang mà cô đang tìm…

“Lúc nãy tôi đã định gọi cô lại, thế nhưng không ngờ

cô bê gạch chạy nhanh đến thế!” Kỷ Vũ Ngang thành khẩn nhìn Viên Nhuận Chi rồi

giãi bày sự thật, sau đó tiến nhanh về phía trước, đỡ lấy viên gạch trong tay

cô.

Viên Nhuận Chi ngây thần người nhìn anh chàng đẹp trai

đón lấy viên gạch rồi ôm vào trong phòng một lần nữa. Suy nghĩ âm thầm chỉ

trích anh Kỷ đẹp trai vô nhân đạo trong lòng khi nãy hoàn toàn biến mất. Tuy

rằng cùng họ Kỷ, nhưng Kỷ đẹp trai và Kỷ bn th khác hẳn nhau về bản chất.

Một người lịch sự, nho nhã, dịu dàng, cho dù cố ý trêu chọc, đùa giỡn, nhưng đã

thành khẩn nhận lỗi cùng cô. Còn một tên khác thì vĩnh viễn không bao giờ biết

“thương hoa tiếc ngọc”, nhân đạo, dịu dàng là thế nào!

Viên Nhuận Chi lại một lần nữa bước vào căn phòng 706,

mím môi cười rồi nói: “Kỷ tiên sinh, Kỷ tổng bảo tôi mang đồ này đến cho anh.

Giờ đồ đã mang tới rồi, tôi về trước nhé!”

Kỷ Vũ Ngang không hề trả lời trực tiếp mà đi đễn chỗ

bình nước, rót một ly rồi đi về phía Viên Nhuận Chi, mỉm cười nói: “Xin lỗi

nhé, tôi không ngờ Kỷ tổng của các cô lại để một cô gái yêu đuối mang viên gạch

nặng thế này sang đây. Cô vất vả rồi. Ngoài trời nóng nực là vậy, cô uống ly

nước giải khát, ngồi nghỉ một lát rồi đi sau!”

Anh đưa ly nước cho Viên Nhuận Chi, chỉ vào chiếc sofa

đơn đối diện ra hiệu cho cô ngồi xuống. Ban đầu, Viên Nhuận Chi định từ chối,

thế nhưng khi bàn tay cầm ly nước mát, trái tim cùng bàn tay cô bất giác run

run xúc động.

“Cảm ơn anh!” Cô thận trọng hớp ngụm nước rồi từ từ

ngồi xuống chiếc sofa đơn, hai mắt ngước lên nhìn về phía Kỷ Vũ Ngang, bất giác

thần người.

Kỷ Vũ Ngang khí chất tuyệt vời, tướng mạo tuấn tú, cái

tên này thật sự vô cùng hợp với bản thân con người của anh.

Vừa tốt nghiệp cô đã bước chân ngay vào ngành nội

thất, kiến trúc, đã gặp rất nhiều lại đàn ông, có người ăn mặc tùy tiện, có

người ăn nói th* t*c, có người tính khí nóng nảy, có người coi thường phụ nữ,

lại còn có người độc mồm độc miệng. Còn người đàn ông nho nhã, dịu dàng, khiêm

tốn, lịch sự như thế này, ngoại trừ Thẩm sư huynh phải lòng Tang sư tỷ ra thì

gần như đã tuyệt diệt trên địa cầu này.

Thật ra, cô đã miễn dịch với những người đàn ông đẹp

trai từ lâu, thế nhưng lại chẳng thể nào từ chối nổi người đàn ông phong độ

ngời ngời như anh. Trái tim nằm trước ngực cô ngay từ lúc đầu đã không an phận,

giờ đây lại càng đập mạnh hơn.

Cô thầm hét trong lòng: “Viên Nhuận Chi, mày tiêu đời

rồi! Không ngờ lại phải lòng người đàn ông mới gặp chưa đến một phút, người đàn

ông này lại còn là khách hàng của công ty…” Ngay vào khoảnh khắc nhận được ly

nước mát, cô đã tiêu đời triệt để với người đàn ông trước mặt này. Cô đã trúng

tiếng sét ái tình, hix.

Bị Viên Nhuận Chi nhìn chằm chằm, Kỷ Vũ Ngang cảm thấy

hơi nghi hoặc, đưa tay lên sờ mặt mình rồi hỏi: “Trên mặt tôi có thứ gì kì lạ

sao?”

Viên Nhuận Chi định thần lại rồi đáp: “À, không có,

không có!” Cô cắn chặt răng vào chiếc ly giấy. Thật sự ngại quáđi mất.Cô bắt

đầu tự khinh bỉ chính bản thân mình.

Kỷ Vũ Ngang mỉm cười dịu dàng rồi đáp: “Đã nói chuyên

lâu vậy rồi, tôi vẫn chưa biết cô tên là gì?”

“Hả?À, tôi tên là Viên Nhuận Chi. “Nhuận” trong từ

“Nhuận trạch[1]”, “Chi” trong từ “Chi hồ

giả dã[2]””.

[1]

Là óng ả, mượt mà

[2]

Là trợ từ dùng trong văn chương – thể loại văn nửa cổ điển, nửa hiện đại của

Trung Quốc.

“Viên Nhuận Chi, cái tên nghe rất hay”.

Trước lời khen của Kỷ đẹp trai, khuôn mặt của Viên

Nhuận Chi lại ửng hồng. Cô đưa tay sờ lên mái tóc, mỉm cười ngốc nghếch nói “Có thật không? Ha ha, đây là lần đầu tiên tôi nghe thấy người khác khen tên

của tôi hay đấy. Thật ra, cái tên này là do dì tôi tùy tiện đặt cho. Hình như

hôm ấy dì vừa hay đi qua một trường học, nghe thấy đám học sinh đang đứng đồng

thanh đọc bài thơ Xuân dạ hỉ vũ của Đỗ

Phủ[3] Tùy phong tiềm nhập dạ

Nhuận vật tế vô thanh.

(Nghĩa là Đưa nhẹ một cơn bừng giấc thắm

Rơi ra từng sợi thấm cành khô.)

Cho nên dì mới đặt cái tên này cho tôi”.

[3] Ông được coi là một trong hai nhà

thơ vĩ đại nhất của Trung Quốc, cùng với Lý Bạch. Ông được các nhà phê bình

Trung Quốc đặt cho hai danh hiệu Thi sử và Thi thánh. Đỗ Phủ có sức ảnh hưởng

lớn đến văn hóa Trung Quốc và Nhật Bản.

“Dì của cô?” Kỷ Vũ Ngang ngây người đôi lát, một lúc

sau dường như ý thức được điều gì đó, vội vàng tạ lỗi: “Nếu như có chỗ nào

không phải tôi thành thật xin lỗi!”

Viên Nhuận Chi xua xua tay: “À, không có gì cả, tôi

xuất thân từ gia đình đơn thân, mẹ tôi lại qua đời sớm, cũng chẳng có ấn tượng

gì sâu đậm. Từ nhỏ dì đã nuôi tôi khôn lớn. Chỉ có vậy thôi, anh không cần phải

xin lỗi gì hết!”

Cô lại nghiến chặt răng vào mép chiếc cốc giấy, bởi vì

cô có cảm tình đặc biệt với Kỷ Vũ Ngang, cho nên cũng nói với anh nhiều hơn

người khác đôi chút.

Kỷ Vũ Ngang gật gật đầu, nghĩ một hồi rồi hỏi thêm cô

làm vị trí gì trong công ty? “Đi tìm kiếm thị trường? Hình như không có nhiều

con gái chọn công việc tìm kiếm thị trường nội thất kiến trúc này?”

“Ồ, chức vụ hiện nay của tôi là Trợ lí Tổng Giám thị

trường cũng chính là Trợ lý của Kỷ tổng. Quả thực không có nhiều phụ nữ làm

ngành này, nhưng tôi cảm thấy cũng khá tuyệt, làm lâu cũng thành quen”.

“Thì ra cô là Trợ lí của anh ta”. Kỷ Vũ Ngang tỏ ra

hài lòng trước câu trả lời của Viên Nhuận Chi. “Vào thời buổi hiện nay mà

cóđược người phụ nữ có khả năng chịu khổ, một người Trợ lí năng động như cô, Kỷ

tổng đúng là có phúc quá!”

“Anh quá khen rồi…” Trước lời tán thưởng tiếp theo của

Kỷ đẹp trai, khuôn mặt Viên Nhuận Chi lúc này lại phết màu hồng phấn, trong

lòng trào dâng cảm giác ấm áp, sung sướng khó nói thành lời.

Kỷ Vũ Ngang mỉm cười, cầm bản đề án từ mặt bàn lên,

tiện tay lật giở rồi nói: “Phiền cô trước khi quay về nói với Tổng kỷ một câu,

tôi đọc qua đề án này trước, có điều gì không rõ tôi sẽ gọi điện thoại hỏi

sau”.

“Dạ được”.

Kỷ Vũ Ngang còn định nói gì đó nhưng di động lại vang

lên.

“Thật ngại quá, tôi nghe cuộc điện thoại đã”. Khi anh

mở điện thoại nhìn thấy số hiển thị trên màn hình, sắc mặt nhanh chóng biến

đổi, vội vã ấn nút nhận.

Viên Nhuận Chi nhìn thấy sắc mặt của anh không ổn,

trong lòng bất giác cũng thấy lo lắng, thấp thỏm. Đầu bên kia không biết nói

những gì, nhưng sắc mặt của anh càng ngày càng thêm khó coi, chỉ nghe thấy anh

trả lời lại như sau: “Tôi đang ở ngay bên cạnh, tôi sẽ sang luôn, tôi sẽ sang

luôn!”

“Phập” một tiếng, Kỷ Vũ Ngang gập di động lại, vội vã

đi ra phía cửa.

Chợt nhận ra Viên Nhuận Chi vẫn còn ở trong phòng anh

vội vã quay người lại nói: “Thành thật xin lỗi, bây giờ tôi có chút việc phải

ra ngoài trước!”

Nhìn thấy Kỷ Vũ Ngang bỗng nhiên hoang mang như vậy,

Viên Nhuận Chi cũng không biết phải làm thế nào, không biết đặt tay ở đâu mới

ổn. Cô tốt bụng hỏi thăm: “Tôi có thể giúp đỡ được gì cho anh không?” Cô thấp

thỏm lo lắng nhìn khuôn mặt đang căng thẳng của Kỷ Vũ Ngang.

Anh nhìn Viên Nhuận Chi rồi nói: “Cô đi theo tôi”. Nói

xong anh liền nhanh chân bước ra ngoài.

“Vâng”. Viên Nhuận Chi đáp lại rồi bước ra khỏi cửa,

đuổi theo đến thang máy, đột nhiên nghĩ tới việc anh vẫn chưa đóng cửa, cô liền

nói: “Anh vẫn chưa đóng cửa kìa!”

“Không cần bận tâm đâu”. Kỷ Vũ Ngang nhanh chóng kéo

cô vào trong thang máy, ấn nút đi xuống. Viên Nhuận Chi nhìn anh, không nói lời

nào.Tại sao anh lại có thể thiếu ý thức phòng chống trộm cắp như vậy chứ? Có

điều như vậy thật sự rất là Man!

Cửa thang máy mở ra, Kỷ Vũ Ngang liền xông ra ngoài,

Viên Nhuận Chi hít hơi thật sâu rồi nhanh chóng theo sau. Khi nhìn thấy nơi Kỷ

Vũ Ngang muốn tới chính là Bệnh viện não khoa bên cạnh, Viên Nhuận Chi bất giác

dừng chân lại.

Lẽ nào một người nào đó của anh chàng đẹp trai này

đang ở trong? Nhìn bộ dạng vội vã, gấp gáp đó của anh, nhất định đó phải là một

người vô cùng, vô cùng quan trọng với anh. Cảm giác đau xót, tiếc thương khó

diễn tả bằng lời dần dần dâng trào trong lòng. Cô hít một hơi thật sâu, nhanh

chóng tiến về phía trước, đuổi theo bóng dáng to cao, vội vã trước mặt.

Kỷ Vũ Ngang chạy thẳng tới tầng ba khu C của bệnh

viện, phía trước có một bác sỹ mặc chiếc áo khoác trắng bên ngoài bước tới.

“Cao tiên sinh!” Kỷ Vũ Ngang bước về phía Cao tiên

sinh, bác sỹ chủ trị rồi vội vã nói: “Trước khi tôi đi, bà ấy vẫn khỏe mạnh mà,

mới khoảng mười phút, tại sao đột nhiên lại như vậy?”

Cao tiên sinh vừa nói vừa giải thích: “Hôm nay, có một

y tá thực tập tới, chưa quen thuộc lắm với tình hình ở đây. Nhìn thấy chú gấu

bông nhỏ hàng ngày mẹ anh ôm hơi bẩn, nên định đưa đến phòng giặt để làm sạch

đi. Kết quả lại khiến cho mẹ anh phát bệnh, hơn nữa cô y tá thực tập đó còn bị

mẹ anh đè lên giường, dùng sức bóp cổ, suýt chút nữa là ngộp thở mà chết”.

“Tôi thành thật xin lỗi, cô y tá thực tập đó bây giờ

thế nào rồi?” Kỷ Vũ Ngang nghe thấy bác sỹ nói vậy, trái tim trong lồng ngực

cũng đập thình thịch mãnh liệt.

“Người phải nói xin lỗi là chúng tôi mới đúng, đây là

lỗi của chúng tôi. Cô y tá thực tập kia không sao rồi, nhưng lúc này tinh thần

của mẹ anh không ổn định lắm, chúng tôi sẽ phải tiêm thuốc trấn tĩnh cho bà,

anh vào trong trước rồi bàn thêm”. Bác sỹ Cao mở cửa phòng bệnh ra.

Kỷ Vũ Ngang còn chưa bước vào trong đã nghe thấy tiếng

la hét thất thanh vang lên: “Các người cút đi! Nếu như các người dám tới đây,

tôi sẽ g**t ch*t hết. Không ai được động đến đứa con của tôi. Cút đi! Cút đi…”

Viên Nhuận Chi theo sát phía sau Kỷ Vũ Ngang. Vừa

bướcvào bên trong cô liền nhìn thấy một người phụ nữ trung niên đầu tóc rối bù,

thân hình gầy guộc đang áp người vào khung cửa sổ. Tay phải bà ôm một chú gấu

bông nhỏ màu trắng đã khá bẩn, tay còn lại cầm một ống kim tiêm, giơ về phía

hai nam bác sĩ cùng với ba y tá rồi thét lớn: “Các người còn dám tới gần tôi sẽ

giết hết. g**t ch*t hết các người!”

Bác sĩ và y tá thấy Kỷ Vũ Ngang đến, tất cả đều đứng

dẹp sang một bên.

Kỷ Vũ Ngang thận trọng đi về chỗ người mẹ của mình, bà

Trang Vân Hà, giọng nói vô cùng dịu dàng: “Vân Hà, là anh đây, Bình Viễn đây!”

Trang Vân Hà vừa nhìn thấy Kỷ Vũ Ngang đến lập tức thả

ống kim tiêm trong tay ra. Bà mở to mắt nhìn thấy Kỷ Vũ Ngang bước tới, hoảng

hốt ôm chặt lấy rồi bật khóc thành tiếng: “Viễn, anh vừa đi cái là bọn họ lại

định cướp Vũ Ngang của chúng ta. Em nhất định không để bọn họ cướp đi Vũ Ngang

đi, em sẽ g**t ch*t hết bọn họ!”

Kỷ Vũ Ngang ôm chặt lấy mẹ, khẽ khàng vỗ phần lưng của

bà rồi nói: “Có anh ở đây, bọn họ không dám cướp Vũ Ngang đi đâu. Vũ Ngang vẫn

luôn ở bên cạnh em đấy thôi, mãi mãi ở cạnh bên em, không một ai dám cướp thằng

bé đi đâu!”

Viên Nhuận Chi há hốc miệng nhìn về phía Kỷ Vũ Ngang,

sau đó lại nhìn người phụ nữ trung niên thân hình gầy guộc đang nằm gọn trong

vòng tay của anh, cảm thấy chẳng hiểu tình huống lúc này ra sao.

Bây giờ đang xảy ra chuyện gì thế? Tại sao bản thân cô

lại có cảm giác đang xem một bộ phim tình yêu khổ sở của Hồng Kông? Kỷ đẹp trai

tại sao lại xưng mình là “Bình Viễn”? Người phụ nữ kia tại sao cũng ôm lấy anh

rồi gọi là “Viễn”? Lại còn nói là có người muốn cướp đi đứa con của họ -Vũ

Ngang? Kỷ đẹp trai không phải chính là Kỷ Vũ Ngang sao?

Bỗng nhiên, cô sực nhớ lại lời nói của bác sỹ khi nãy,

bất giác vỗ nhẹ lên đầu, bây giờ cô đã biết người phụ nữ này là ai. Cô mím chặt

môi, nhìn Kỷ Vũ Ngang bằng đôi mắt thương xót.

Đúng lúc này, ánh nắng mặt trời bên ngoài luồn qua tấm

rèm tràn vào trong phòng, anh ôm chặt lấy người mẹ của mình. Hai người trông

giống như đang tắm nắng, lại giống như đôi tình nhân ngọt ngào, ấm áp, khiến cô

có cảm giác xót thương khó diễn tả bằng lời.

Kỷ Vũ Ngang đỡ mẹ mình ngồi lại trên chiếc giường, dỗ

dành bà nằm xuống. Y tá cầm theo mũi thuốc an thần đã chuẩn bị trước đó bước

vào phòng, Trang Vân Hà vừa nhìn thấy mũi tiêm, lập tức bật người ra khỏi

giường, chỉ vào y tá rồi nói: “Mày định làm cái gì? Viễn đang ở đây, tao không

sợ chúng mày đâu?”

Kỷ Vũ Ngang ôm chặt lấy mẹ mình, dịu dàng nói: “Vân

Hà, bọn họ không phải là người xấu, họ đều là bác sỹ và y tá, em mau nhìn y

phục họ mặc trên người kìa, đều là màu trắng cả. Em đang bị ốm, cho nên phải

tiêm thuốc!”

Trang Vân Hà đưa mắt nhìn quanh về phía Viên Nhuận

Chi, nhìn thấy chiếc áo phông, quần soóc bò của cô, lập tức trợn tròn mắt lên,

chỉ vào cô rồi thét lên đầy kích động: “Y phục cô kia đâu phải là màu trắng? Cô

ta nhất định là người xấu, muốn đến đây cướp đi Vũ Ngang của chúng ta!”

Bỗng nhiên bị Trang Vân Hà chỉ trỏ, Viên Nhuận Chi cảm

thấy vô cùng kinh hãi, biết trước như vậy cô đã khoác tấm áo trắng bên ngoài

rồi mới vào. Bây giờ đi ra ngoài mặc chắc vẫn còn kịp, thế là cô liền quay

người bước đi.

Lúc này, giọng nói trầm ồm, dịu dàng của Kỷ Vũ Ngang

lại vang lên: “Vân Hà, cô ấy không phải là người xấu, cô ấy là nhà cung cấp vật

liệu cho anh, nghe nói em bị bệnh nên cũng đi theo sang đây thăm em”.

Viên Nhuận Chi nghe thấy lời này, lập tức quay người

lại rồi bước tới trước giường: “Cô là Vân Hà đúng không? Xin chào, Kỷ tiên sinh

chính là khách hàng VIP của công ty chúng tôi. Nghe nói hai người mới sinh được

một em bé vừa đẹp trai vừa đáng yêu, cho nên tiện đường qua đây ghé thăm cô với

em bé. Em bé của cô tên là Vũ Ngang đúng không? Đó là một cái tên rất hay, khí

chất tuyệt vời, sau này lớn lên nhất định là một anh chàng đẹp trai, khiến bao

cô gái phải chết mê chết mệt”.

Kỷ Vũ Ngang kinh ngạc đưa mắt nhìn về phía Viên Nhuận

Chi, đôi mắt trong sáng của cô đang ra hiệu cùng anh.

Trang Vân Hà nghe thấy lời tán tụng con trai Vũ Ngang

của bà lập tức bế chú gấu bông nhỏ trong tay mình cho cô xem, vui vẻ nói: “Đúng

thế, đúng thế. Vũ Ngang của tôi vừa ngoan lại vừa nghe lời. Có điều trước đó bị

một người mặc áo trắng dọa cho sợ quá, vừa khóc vừa quấy. Tôi giận cô ta làm

cho Vũ Ngang khóc, nên đã bóp cổ cô ta”.

Nói xong, Trang Vân Hà liền đưa tay về phía trước mặt

Viên Nhuận Chi làm động tác như thể bóp cổ ai đó.

Trước một động tác nguy hiểm như vậy, Viên Nhuận Chi

cảm thấy hơi hoảng sợ, khóe miệng bất giác co giật một hồi, thân hình dần lui

về phía sau. Cô sực nhớ trong túi quần mình có một chiếc kẹo m*t, vội vã lấy

ra, rồi đưa cho Trang Vân Hà. “Này, cái này tôi tặng cho Tiểu Vũ Ngang, là kẹo

m*t của hãng Bất Nhị Gia đó. Tôi thích ăn mùi vị trà sữa, đảm bảo Tiểu Vũ Ngang

ăn rồi sẽ hết khóc, hết quấy ngay thôi!”

Trang Vân Hà nhìn chiếc kẹo m*t bọc đẹp bên ngoài, do

dự một hồi rồi nói: “Có thật thế không?”

Viên Nhuận Chi lập tức bóc lớp vỏ bên ngoài ra nói “Không tin thì cô nếm thử coi”.

Trang Vân Hà đưa đầu lưỡi ra l**m thử, mùi vị thanh

nhạt của trà sữa dần tan trong miệng, bà vui vẻ nhận lấy chiếc kẹo m*t, sau đó

đưa cho chú gấu bông nhỏ màu trắng ăn. “Tiểu Vũ Ngang, mau nếm thử món kẹo m*t

dì tặng cho con này!”

Nghe thấy tiếng “dì”, Viên Nhuận Chi liền đỏ bừng cả

khuôn mặt lên, không ngờ lại khiến Kỷ đẹp trai phải chịu thiệt thòi. Cô thật sự

không hề cố ý…

Cô lén lút nhìn sang phía Kỷ Vũ Ngang, anh đang mỉm

cười nhìn cô, đôi mắt thâm sâu, đen láy đang vui mừng, lấp lánh. Trái tim của

Viên Nhuận Chi đang đập mãnh liệt trong lồng ngực. Trời ơi, Thượng Đế ơi, Thánh

Mẫu ơi, cô cảm thấy như mình sắp ngộp thở vậy. Viên Nhuận Chi hít một hơi thật

sâu. Cứ như vậy cô đứng trong phòng bệnh, nhìn Kỷ Vũ Ngang ở bên cạnh mẹ mình

Trang Vân Hà, mãi cho tới khi tinh thần Trang Vân Hà dần dần ổn định lại, sau

đó tiêm một mũi trấn tĩnh bà ngủ thiếp đi, anh mới đứng dậy.

Viên Nhuận Chi theo Kỷ Vũ Ngang ra bên ngoài. Giẫm

chân lên bờ cỏ xanh mượt phía dưới, bọn họ nhanh chóng quay về phía trước tòa

nhà NB bên cạnh, thời gian trôi qua thật quá nhanh!

Cô mím chặt môi nhìn vào chiếc mũi của mình rồi lấy

hết mọi dũng khí, liền nói với Kỷ Vũ Ngang đang đứng cách mình khoảng hơn một

mét: “Hôm nay thật sự cảm ơn anh rất nhiều. Tôi phải quay về công ty bây giờ!”

“Người nói lời cảm ơn phải là tôi mới đúng. Cảm ơn cô

dã tặng cho mẹ tôi chiếc kẹo m*t Bất Nhị Gia!” Kỷ Vũ Ngang đút hai tay vào túi

quần, khóe miệng nhoẻn cười.

“À, cũng không có gì”. Viên Nhuận Chi lúc này mới cảm

thấy mình thật ngốc nghếch, cô hoàn toàn không biết phải nói gì, đành ngô nghê

đưa tay lên gãi đầu gãi tai.

Kỷ Vũ Ngang lại mỉm cười, bỗng nhiên tiếng điện thoại

vừa quen thuộc vừa xa lạ vnag lên, nhìn ba chữ hiển thị trên màn hình, Kỷ Vũ

Ngang bất giác nhíu chặt đôi mày nói: “A lô?”

Đầu dây bên kia điện thoại, người nào đó chẳng buồn

chào hỏi, trực tiếp đi vào vấn đề: “Người phụ nữ mà tôi phái tới có ở bên chỗ

anh không?”

Kỷ Vũ Ngang “ừm” một tiếng rồi đáp: “Có”.

Đầu dây bên kia im lặng vài giây, ngữ khí lại cứng rắn

hơn trước vài phần: “Mau bảo cô ta nghe điện thoại!”

Kỷ Vũ Ngang cau chặt đôi mày, nghe khẩu khí này anh có

thể nhận ra Kỷ Ngôn Tắc đang không vui. Kỷ Ngôn Tắc lấy theo họ mẹ, cũng có thể

coi là người nhà họ Kỷ, đương nhiên cũng là một trong những quái thai của Kỷ

gia. Kỷ Ngôn Tắc là một người kiệm lời, mỗi lần quay về nhà họ Kỷ, nói chuyện

với người nhà tuyệt đối không có bất kì câu thừa thãi nào. Nhiều lúc giấu cảm

xúc chân thực của bản thân rất kĩ, có lúc lại chẳng che đậy gì, chỉ nói một câu

cũng đủ khiến cho cho cả nhà tức đến mức chết đi sống lại. Còn người phải chịu

đựng nhiều nhất chính là Kỷ lão thái gia, người chủ gia đình họ Kỷ, cũng là ông

nội của Kỷ Vũ Ngang, ông ngoại của Kỷ Ngôn Tắc. Thời gian lâu dần, mọi người

trong nhà đều kính trọng mà tránh xa Kỷ Ngôn Tắc, bởi vì tất cả đều biết được

tính khí của vị thiếu gia này quái lạ, bất thường, khó dây.

Anh nheo nheo đôi mắt, liếc nhìn Viên Nhuận Chi, đưa

tay ấn vào nút bật loa, đợi một lúc rồi đưa di động cho cô bảo: “Kỷ tổng bên

công ty đang tìm cô đấy!”

“Hả?” Viên Nhuận Chi vô cùng kinh ngạc, lúc này vẫn

còn nghiên cứu xem rút cuộc tại sao sắc mặt của Kỷ đẹp trai lại kì quái như

vậy, bây giờ lại nghe thấy Kỷ Ngôn Tắc đang tìm mình, cô vỗ mạnh vào đầu mới

sực nhớ ra mình để quên di động trong xe.

Thôi toi rồi, trước khi đi, Kỷ Ngôn Tắc đã dặn dò cô

đi sớm về sớm, bây giờ cô đã dằn dứ ở đây biết bao lâu rồi, không hiểu tên khốn

này lại nghĩ ra trò gì để giày vò cô đây? Vì đôi chút phần trăm doanh thu, làm

người đến được độ như cô, bà nhà nó, thật sự bi thảm.

Cô nhận lấy chiếc di động, đặt bên tai nói: “A lô”

Ai ngờ đầu dây kia truyền lại giọng nói bình thản như

không, lãnh đạm của Kỷ Ngôn Tắc: “Viên Nhuận Chi, xin mời cô ngay lập tức quay

về công ty cho tôi!”

Giọng nói lớn đột nhiên vang lên khiến cho cô đinh tai

nhức óc, theo ý thức cô đưa di động ra xa khỏi tai mình, nếu như không nể tình

đây là di động của Kỷ đẹp trai, cô nhất định sẽ vứt nó đi không chút do dự.

Tên khốn khiếp này đúng là bị thần kinh, bảo quay về

công ty thì cô sẽ về ngay, cần gì phải nói lớn tiếng thế làm cô sợ hãi, may mà

không có tiền sử bệnh tim mạch. Chỉ để tâm thầm rủa Kỷ Ngôn Tắc, cô hoàn toàn

không ý thức được rằng, không phải Kỷ Ngôn Tắc đang lớn tiếng mà do di động

đang để chế độ bật loa ngoài.

Cô dập điện thoại, cau chặt đôi mày, hít một hơi thở

sâu rồi đưa trả chiếc di động cho Kỷ Vũ Ngang, ngần ngại nhìn anh mỉm cười rồi

nói: “Thật ngại quá, tôi phải quay về công ty đây!” Nói xong, cô liền mở khóa

rồi vội vã ngồi vào xe.

Làm anh em họ bao lâu nay, Kỷ Vũ Ngang chưa bao giờ

thấy Kỷ Ngôn Tắc đối xử với phụ nữ như thế. Nghĩ vậy, anh bất giác nhìn lại kỹ

càng người phụ nữ đang mỉm cười vô cùng đáng yêu nọ. Chiếc xe vừa mới khởi

động, anh liền đưa tay ra, khẽ gõ vào cửa kính ô tô. Viên Nhuận Chi hạ cửa sổ

xuống, tỏ ra nghi hoặc hỏi: “Kỷ tiên sinh, có chuyện gì thế?”

Anh mỉm cười dịu dàng nói: “Liệu cô có thể nhớ rõ mười

một chữ số không?”

“Hả?”Viên Nhuận Chi hoàn toàn mơ hồ.

“138 518 XXX XXX”. Nhanh chóng đọc số di động của mình

ra, anh lại nhoẻn miệng cười dặn thêm: “Đi đường cẩn thận!” Nói xong, anh liền

quay người đi vào bên trong tòa nhà.

138 518 XXX XXX…

“138 518 XXX XXX”. Viên Nhuận Chi ngây ngô đọc lại

từng chữ số một trong dãy mười một chữ số nọ lần nữa, khi nhận ra rằng đây

chính là số di động của Kỷ Vũ Ngang, cô bất giác trợn to mắt, một giây sau cô

kích động mỉm cười sung sướng. Cô lập tức lấy di động ra định lưu lại số điện

thoại này, chợt nhìn thấy bảy cuộc điện thoại nhỡ, mở ra xem, tất cả đều bắt

đầu bằng số “138 518…”, có điều của tên Kỷ bn th đáng ghét kia. Sau ngàn

lần nguyền rủa dãy số này, nhập số của Kỷ Vũ Ngang rồi lưu lại, cô mới nhìn chiếc

di động, mỉm cười ngốc nghếch, sau đó lái xe trở về công ty.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.