Chương 9: Người đàn bà nào có thể cưỡng lại sức hút của Lancer

Tuyết Nhung không thể nói rõ lí do tại sao lúc đó mình lại nhận lời mời đến vũ hội cùng

Lancer. Từ nhỏ đến lớn, cô đã từng tham gia rất nhiều buổi party, nhưng

tham gia một buổi khiêu vũ từ thiện được nhà trường đứng ra tổ chức như

thế này là lần đầu tiên. Vậy nên, cô cảm thấy khá căng thẳng. Không phải vì Tuyết Nhung không tự tin với bản thân mình, cũng không phải vì cô

không biết nên mặc bộ váy áo nào, trang điểm như thế nào, để kiểu tóc

nào. Điều khiến cô bối rối không biết phải làm gì chính là việc Lancer

mời cô làm bạn nhảy của anh ấy. Khi đứng trước Lancer Tuyết Nhung sẽ xử

sự như thế nào? Đó mới là điểm khiến cô căng thẳng. Nếu như cô cùng đến

đó với Lancer, hai người khiêu vũ cùng nhau, đứng sát cạnh nhau, cô sẽ

nói gì làm gì trong khoảng thời gian rất dài đó? Anh chàng quỷ quyệt

Lancer đó sẽ nói gì làm gì với cô? Người khác liệu có coi họ là một cặp

tình nhân thật sự không?

“Không được!” Đó là kết luận cuối cùng

Tuyết Nhung đưa ra sau nhiều lần trăn trở suy nghĩ. Mặc dù không thể

không thừa nhận cô đã bị Lancer thu hút nhưng bất luận thế nào cô cũng

chưa hiểu rõ người con trai này. Mặc dù đã quen biết nhau một thời gian, cảm thấy chàng trai đó rất hấp dẫn, nhân cách cũng tốt, song lúc này cô không thể mờ mắt được, tốt nhất là cứ mở to mắt quan sát kĩ lưỡng và

kiên nhẫn tìm kiếm giống như lời mẹ dặn dò. Thích cũng được, cảm thấy

rất tuyệt cũng được, thậm chí yêu một chút cũng được, nhưng để trở thành “tình nhân” thì tuyệt đối không thể dễ dàng. Nếu vượt qua ranh giới này thì sẽ không thể quay đầu lại nữa. Tuyết Nhung hiểu rất rõ bản thân

mình.

Song vấn đề khó khăn mà Tuyết Nhung gặp phải trước mắt là

cô đã nhận lời mời của Lancer trong lúc không tỉnh táo, làm sao để xóa

bỏ ấn tượng về buổi hẹn hò đầu tiên của họ trong suy nghĩ của mọi người? Tuyết Nhung lập tức nghĩ đến Ngô Vũ. Đúng thế, nếu dẫn theo cả Ngô Vũ,

rồi kéo cả Susan và Mia đi cùng, nhìn thấy cả đám người khiêu vũ cùng

nhau, mọi người sẽ nghĩ bọn cô là một nhóm bạn thân, đương nhiên sẽ

không hiểu lầm Tuyết Nhung và Lancer là một cặp.

Khi nhận được

lời mời của Tuyết Nhung, Ngô Vũ đã hiểu ra phần nào câu chuyện vì trước

khi đến Mĩ anh đã xem clip và những thông tin liên quan đến Tuyết Nhung

và Lancer trên mạng. Cũng giống việc Ngô Vũ trên đất Mĩ không làm Tuyết

Nhung ngạc nhiên, những bàn luận xung quanh hai người họ chẳng thể khiến anh thấy bất ngờ. Nhớ hồi nhỏ, trước một cuộc thi vĩ cầm, anh cũng đã

từng ăn nắm đấm của Tuyết Nhung, giờ đến lượt tên ngốc da trắng kia được nếm sự lợi hại của cô ấy. Dựa theo những gì Ngô Vũ biết về con người

Tuyết Nhung từ lúc còn nhỏ đến giờ, cô ấy là mẫu con gái trong cương

ngoài nhu. Cô ấy xinh đẹp nhưng lại là một đóa hồng có gai. Điều quan

trọng là cô ấy rất rõ ràng với đám đàn ông.

Song, Lancer trên

mạng và Lancer trong buổi khiêu vũ từ thiện lại khác nhau một trời một

vực. Điều này khiến Ngô Vũ không khỏi giật mình.

Khi Lancer bước

vào từ cánh cửa mạ vàng rực rỡ, dường như tất cả con gái có mặt ở đó đều hướng ánh mắt về phía anh ta. Lancer trên mạng là một tên ướt như chuột lột, thê thảm và ngốc nghếch, còn Lancer ngoài đời thực lại anh tuấn,

phong độ ngời ngời, có dáng dấp của con nhà quý tộc dù bộ lễ phục anh ta mặc chẳng sang trọng hơn những gã trai khác trong lễ hội là mấy. Lancer mặc com lê đen ánh bạc, hai cúc áo ở cổ tay được cài cẩn thận chỉn chu, cổ đeo một chiếc cà vạt màu xám bạc, áo sơ mi bỏ trong quần đen được

cắt may vừa vặn và tinh tế.

Ngô Vũ nghe thấy cô gái da trắng bên

cạnh thì thầm vào tai cô bạn đi cùng: “Chúa ơi! Anh ấy đến đây làm gì

chứ! Anh ấy phải đi đóng phim mới đúng!”

Tận mắt nhìn thấy Lancer, lại nghe những lời nói đó, Ngô Vũ bỗng cảm thấy hoang mang bất an trong lòng.

“Chào anh!” Lancer chìa tay về phía Ngô Vũ: “Tôi là Lancer! Rất vui khi được gặp anh!”

“Thực ra tôi đã biết anh qua mạng rồi!” Ngô Vũ hài hước nói, hai người liền bật cười lớn.

Lancer kéo Tuyết Nhung lại gần, đặt hai tay lên vai cô rồi nói với Ngô Vũ “Nghe Tuyết Nhung nói anh đã luyện đàn với cô ấy từ nhỏ, là bạn lâu năm. Chào mừng anh đến Mi-chi-gân! Sau này chúng ta sẽ là bạn tốt của nhau

nhé!”

Sự cởi mở của Lancer khiến cho Ngô Vũ có cái nhìn khác về

anh ta. Trước đây, khi xem màn hoạt náo của Lancer và Tuyết Nhung trên

mạng, Ngô Vũ vốn không xem “chàng Tây Starbucks” ra gì, nghĩ anh ta

chẳng qua chỉ là một gã ngốc da trắng làm trò mà thôi. Nhưng từ cách ăn

vận nói năng của Lancer hiện tại, Ngô Vũ nhận thấy anh ta là một kẻ

thông minh hơn người, có gia thế không phải tầm thường. Song Lancer lại

không có cái kiêu ngạo, tự cao tự đắc của những công tử nhà giàu, mà rất chân thành, hài hước, lịch sự và có khí chất. Được nhiều cô gái chú ý

như thế, nhưng anh ta không hề liếc mắt nhìn, chỉ chăm chăm quấn quýt

bên Tuyết Nhung. Trong khoảng khắc đó, Ngô Vũ chợt nghi ngờ không biết

việc mình bỏ tất cả mọi thứ để đến Mĩ là đúng hay sai?

Từ lúc sáu tuổi, khi anh mở cửa ra và nhìn thấy cô bé đó, anh đã thích cô. Song

anh cũng biết rõ Tuyết Nhung không hề thích mình. Hơn nữa thái độ đề

phòng của mẹ Tuyết Nhung khi cô ấy tiếp xúc với con trai chẳng khác nào

gà mẹ bảo vệ con, cứ nghĩ đến là Ngô Vũ lại không dám tiến gần đến bên

Tuyết Nhung nửa bước. Anh biết, chỉ cần anh cả gan vượt qua ranh giới

đó, Tuyết Nhung sẽ vĩnh viễn biến mất khỏi cuộc đời mình. Vì thế suốt

bao năm qua, Ngô Vũ chỉ có thể là một người anh trai ở bên giúp đỡ Tuyết Nhung, là một người đàn ông xa lạ chỉ dám đứng nhìn cô ấy từ phía xa.

Anh vẫn còn nhớ bộ phim mình thích nhất hồi nhỏ “The great Gasby”[1],

trong đó nhân vật chính Gasby chính là anh hùng trong lòng anh. Ngô Vũ

từng mơ mình sẽ là Gasby phiên bản Trung Quốc, còn Tuyết Nhung là Lucy.

Đợi đến lúc trưởng thành, anh cũng sẽ cố gắng kiếm thật nhiều tiền như

Gasby, rồi đường hoàng đứng trước mặt Tuyết Nhung cầu hôn. Tất nhiên,

kết cục cuối cùng của anh và Tuyết Nhung chắc chắn sẽ không thể thê thảm như Gasby và Lucy được. Họ sẽ giống như rất nhiều những cặp vợ chồng

hạnh phúc khác, cùng sống vui vẻ bên nhau đến cuối đời. Giờ mẹ Tuyết

Nhung – người không thích con mình được đàn ông Trung Quốc che chở đã ra đi, Ngô Vũ cũng đã đạt được ước nguyện, kiếm rất nhiều tiền từ việc

chơi cổ phiếu. Tuyết Nhung lúc này chỉ có một mình ở Mĩ, đã đến lúc anh

giống như Gasby xuất hiện trước mặt cô ấy. Hài, thật không ngờ, bên cạnh Lucy của anh đã có một hoàng tử bạch mã khác, hơn nữa tên hoàng tử này

lại không phải là đồ rác rưởi giống như Tim trong tiểu thuyết!

[1] The great Gasby: một kiệt tác của nhà văn F. Scott Fitzgerald người Mĩ, được xuất bản lần đầu vào 10-4-1925.

Lúc này, trong tiếng nhạc trầm bổng du dương, Lancer đã mời Tuyết Nhung

khiêu vũ. Khi anh nắm lấy tay và áp sát vào người cô, toàn thân Tuyết

Nhung run rẩy, tim thắt lại. Những phút đầu tiên, thậm chí cô còn không

thể nhìn thẳng vào mắt Lancer. Trước mắt cô chỉ thấy những cửa sổ lớn

được trang trí lộng lẫy, rèm cửa sổ màu nhung tím ánh vàng được vén lên

tinh tế bởi những chiếc tua rua, ánh đèn chùm rực rỡ và trần thạch cao

trắng chạm khắc tinh tế. Thậm chí Tuyết Nhung còn nhìn thấy cả quả bóng

bay vàng đang nhịp nhàng nhảy múa bên mình và Lancer. Cô cảm thấy đầu

mình chuếnh choáng, hơi thở mỗi lúc một dồn dập.

Hồi nhỏ, vì mẹ

là giáo viên tiếng Anh nên những câu chuyện mẹ kể cho cô hầu hết là

chuyện cổ tích nước ngoài, phim cô được xem đều là phim hoạt hình Walt

Disney bản gốc. Lớn lên một chút, Tuyết Nhung bắt đầu đọc tiểu thuyết,

đương nhiên đa số các tiểu thuyết cô đọc là những tác phẩm kinh điển của văn học Anh-Mĩ. Tác phẩm cô thích và đọc nhiều nhất là “Kiêu hãnh và

định kiến” và “Emma” của Jane Austen[2], “Jane Eyre” của Charlotte

Brontë[3].

[2] Jane Austen (16/12/1775 – 18/7/1817): nữ văn sĩ

người Anh, tác giả của những tác phẩm nổi tiếng như “Kiêu hãnh và định

kiến”, “Emma”, “Lý trí và tình cảm” v.v…

[3] Charlotte Brontë

(21/4/1816 – 31/3/1855): tiểu thuyết gia Anh, là chị cả trong 3 chị em

nổi tiếng Brontë, tác giả của những tiểu thuyết xếp vào hàng kinh điển

của văn học Anh.

Bây giờ, Tuyết Nhung như thấy chàng hoàng tử

bạch mã trong những giấc mơ xa xôi thuở nhỏ, chàng trai tuấn tú, phong

độ ngời ngời và muôn phần quyến rũ trong các tác phẩm của Austen bước ra khỏi trang sách, đến bên và khiêu vũ cùng cô. Cô đã hoàn toàn quên mất

Lancer l* m*ng ngu ngốc mà mình gặp lần đầu, quên mất Lancer với bộ dạng ướt nhẹp thảm hại và đáng thương, quên luôn cả Lancer khiêm nhường và

lém lỉnh thường gửi cho cô những khuôn mặt ngồ ngộ. Giờ đây, trước mắt

Tuyết Nhung, Lancer mới chính là hoàng tử trong những giấc mộng của cô.

Toàn bộ máu trong người Tuyết Nhung như dồn hết lên hai má, rồi lại nhanh

chóng tỏa ra khắp cơ thể. Cô thấy cả người mình như tan chảy, ngay cả

bàn tay đặt trong tay Lancer cũng đang đổ mồ hôi. Có lúc cô nghĩ mình là Elizabeth, lúc lại tưởng tượng mình là Emma. Trong khoảnh khắc khúc

nhạc đầu tiên kết thúc, cặp mắt xinh đẹp của Tuyết Nhung dừng lại trên

khuôn mặt Lancer như thể muốn nói: Liệu ai có thể cưỡng lại sức hút của

người đàn ông này?

Rất nhanh, những phán đoán của Tuyết Nhung đã được chứng minh là chính xác 100%.

Khi Tuyết Nhung vừa buông tay Lancer, cô bạn thân Susan lập tức đến mời

Lancer cùng khiêu vũ. Tuyết Nhung nhớ một lần nói chuyện trên mạng,

Susan đã từng nói như nhân vật Elizabeth: “Nếu cậu từ bỏ Lancer thì tớ

sẽ theo đuổi anh ấy ngay lập tức”. Lúc đó, Tuyết Nhung nghĩ Susan nói

đùa, nhưng bây giờ xem ra không phải như vậy, cô ấy rất nghiêm túc. Song không chỉ có Susan, trong buổi khiêu vũ còn có rất nhiều cô gái khác

công khai thể hiện tình cảm và mong muốn tiếp cận Lancer của mình.

Nhìn thấy cảnh tượng đó, Tuyết Nhung đã lấy lại được thăng bằng sau phút

giây xao xuyến. Cô sửa lại đầu tóc, rồi dần dần hòa mình vào đám đông.

“Nhung Nhi, anh có thể mời em nhảy được không?”

Ngô Vũ bất ngờ xuất hiện bên cạnh khiến Tuyết Nhung giật mình kèm theo một

chút khó xử. Cô nghĩ bộ dạng hèn mọn như cô bé Lọ Lem đứng trước hoàng

tử của mình vừa nãy đã bị Ngô Vũ nhìn thấy. Chính vì thế, cô thực sự

không muốn đối diện với Ngô Vũ lúc này.

Những giai điệu trữ tình

lãng mạn một lần nữa lại vang lên. Trong tiếng nhạc thánh thót vui tươi, Ngô Vũ nắm tay Tuyết Nhung, nhảy lướt qua Lancer và Susan. Đây là bản

nhạc thứ hai hai người họ nhảy cùng nhau. Susan đang nhìn chằm chằm vào

Lancer với ánh mắt say đắm, quyến rũ và đầy gợi cảm. Khi bắt gặp ánh mắt đó, trong lòng Tuyết Nhung bỗng dâng lên cảm giác bất an.

“Nhung Nhi, em không thấy những thứ thực sự thú vị trên thế giới này không chỉ có em mà rất nhiều người khác cũng thích sao?” Tuyết Nhung chẳng thể

nói gì, bản thân cô cũng không muốn trả lời bất kỳ câu hỏi nào lúc này.

Cô bắt đầu cảm thấy chán ghét lễ hội này vì nó đã thay cô gỡ bỏ lớp mặt

nạ của Lancer, khiến cô phát hiện ra ẩn sau lớp mặt nạ đó là một báu vật hiếm tìm. Trước kia, với tên người Mĩ này, Tuyết Nhung có thể tùy ý kén cá chọn canh, hò hét quát tháo, lm tnh làm tội. Nhưng bây giờ hắn đã

bay đến một nơi cách cô hàng ngàn hàng vạn dặm, biến thành thứ bảo vật

quý báu mà bất kỳ phụ nữ nào trên thế giới này đều khao khát được quàng

lên cổ. Sự hụt hẫng này quả thật quá lớn. Tuyết Nhung bỗng thấy mệt mỏi, sự mệt mỏi xen lẫn nỗi chán chường không thể diễn tả thành lời.

“Em muốn về kí túc xá.” Tuyết Nhung nói với Ngô Vũ.

“Hay là chúng ta qua kia uống chút nước trước đã!” Ngô Vũ gợi ý.

Sau khi lấy nước uống, hai người họ cùng đến một góc yên tĩnh. Tuyết Nhung

từ từ uống từng ngụm nước cam. Lúc này, cô thực chẳng muốn nói gì.

Nhìn bộ dạng lạnh nhạt của Tuyết Nhung, mặc dù có trăm ngàn lời muốn nói

nhưng Ngô Vũ chẳng thể thốt ra lời. Trong mắt người Trung Quốc, đặc biệt là trong mắt đàn ông Trung Quốc, Tuyết Nhung là giai nhân vạn người có

một. Ông trời đã ban tặng cho cô ấy quá nhiều thứ đặc biệt mà nhiều

người phụ nữ khác không có: sắc đẹp, trí tuệ, sự thuần khiết như băng

ngọc, nét kiêu sa, lòng tự tôn. Cô ấy chính là người con gái trong mộng

của biết bao đàn ông Trung Quốc. Nhưng nơi đây là nước Mĩ, với người Mĩ, Tuyết Nhung dù gì cũng chỉ là một cô gái da vàng, mắt của cô ấy dù có

đẹp thế nào cũng là màu đen, da cô ấy có mịn màng thế nào cũng có màu

vàng, thân hình cô ấy có thon thả thế nào cũng không thể gợi cảm bốc

lửa. Người Mĩ, đặc biệt là đàn ông Mĩ, trong mắt họ, phụ nữ châu Á ai

cũng giống ai. Liệu những gã đó có nhận ra vẻ đẹp của Tuyết Nhung không? Liệu họ có biết trân trọng cô ấy như đàn ông Trung Quốc không?

Từ một cô bé thắt nơ trên đỉnh đầu, giờ Tuyết Nhung giống như một tiên nữ

yêu kiều duyên dáng từ trên trời rơi xuống. Nghĩ lại thời gian hai người cùng nhau khôn lớn, lòng Ngô Vũ bỗng trào dâng nỗi xúc động khó tả. Bất luận là Tuyết Nhung khi còn nhỏ hay Tuyết Nhung đã trưởng thành thì với anh có một điều mãi mãi không thay đổi: ngày nào anh còn sống trên đời

ngày đó anh sẽ dùng để chứng minh cho Tuyết Nhung thấy đàn ông Trung

Quốc biết trân trọng người phụ nữ họ yêu hơn bất kỳ gã đàn ông Mĩ nào!

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.