Chương 12: Hết
Kiếp trước , khi bệnh tình nguy kịch, sắp sửa lâm chung, hắn từng sai nha hoàn đến mời ta .
Khi ấy , ta và hắn đã nhiều năm không gặp.
Ta đứng trước giường, hắn khó nhọc ngước mắt, nhìn gương mặt trông trẻ hơn hắn vài phần của ta , đáy mắt dần hiện lên vẻ hối hận.
“Thuở thiếu thời ta quá đắm chìm vào dung mạo, phụ bạc người thật lòng với mình . Sau này hiểu ra thì đã không còn dũng khí mở lời.”
Hắn còn nói A Man vì không có ta bảo vệ nên ở nhà chồng phải chịu đủ mọi ánh mắt lạnh nhạt.
Hai người họ đều hối hận.
Nhưng vậy thì đã sao ?
Thôi Cảnh nói nếu có kiếp sau , hắn nhất định sẽ bù đắp cho ta thật tốt .
Nhưng … ai cần hắn bù đắp?
Hắn có kiếp sau , ta cũng có kiếp sau .
Chẳng lẽ ta không thể tự bù đắp cho chính mình sao ?
…
Thôi Cảnh bị Nhiếp Vân Tiêu đuổi đi .
Hắn bung cây dù vàng vừa dung tục vừa ch.ói mắt, nói bằng giọng bất cần: “Thôi công t.ử đi thong thả, không tiễn nhé. Đừng quay đầu, quay đầu cũng vô dụng.”
Sau khi người đã đi xa, Nhiếp Vân Tiêu quay lại ghé sát bên ta , hắng giọng nói “Tinh Dao, ta không giống hắn . Ta không có cả đại gia đình cần nàng hầu hạ, sau này ta sẽ hầu hạ nàng.”
“Nàng cưới ta đi , ba phần lợi nhuận kia ta cũng không cần nữa.”
Hắn vỗ n.g.ự.c.
“Ta sẽ kiếm tiền cho nàng, kiếm tiền cả đời.”
Ta không nhịn được bật cười : “Được.”
Vừa hay ta có cả một đống cách kiếm tiền muốn cùng hắn thử sức.
Hai mắt hắn lập tức sáng lên: “Vậy quyết định như thế.”
…
Ngày tháng dần trôi, việc làm ăn của cửa hàng càng lúc càng phát triển, bạc chảy vào như nước.
Ta đang tính toán xem nên mở cửa hàng tiếp theo ở nơi nào thì mẫu thân tìm đến.
Bên tóc mai của bà đã có thêm vài sợi bạc, vừa nhìn thấy ta liền miễn cưỡng nặn ra một nụ cười : “Tinh Dao, phụ thân con chỉ ngoài miệng cay nghiệt nhưng trong lòng vẫn mềm yếu, con đừng để bụng. Người một nhà làm gì có thù hận để qua đêm, trở về thăm nhà đi .”
Trong lòng ta không nổi lên dù chỉ nửa phần gợn sóng.
Đối với tình yêu thương của phụ mẫu, kiếp trước ta đã sớm lạnh thấu lòng.
Khi ấy , Thôi Cảnh oán trách ta , ngày ngày đối xử lạnh nhạt.
Ta từng hết lòng mong người nhà mẹ đẻ có thể nói giúp mình một câu công đạo.
Nhưng bọn họ chỉ hờ hững đáp “Nếu là thứ con tự mình cầu lấy thì phải tự mình chịu đựng. Trưởng tỷ con còn sống không tốt , sao con có thể sống tốt hơn nó?”
Vì vậy , đời này ta đã sớm không còn trông mong vào họ.
Thấy ta không nói gì, mẫu thân lại lấy lòng nói : “Tổ mẫu con bị bệnh, ngày nào cũng nhắc đến con, còn nói nếu con không trở về thì bà sẽ không uống t.h.u.ố.c, ai khuyên cũng không nghe .”
Ta đáp: “Vậy thì đừng uống nữa. Bà không nỡ giày vò Khương Minh Nguyệt, lại nỡ giày vò ta sao ?”
Sắc mặt bà lập tức trắng bệch.
Ta gọi tiểu nhị tiễn khách.
Sau này , bất kể bọn họ có tìm đến bao nhiêu lần , ta đều chặn ngoài cửa.
Về sau ta nghe nói , sau khi bị từ hôn, trưởng tỷ từng muốn đi tìm Vân tướng quân.
Nhưng người ta đã sớm thành thân , nàng tìm đến cũng chỉ uổng công, hối hận đến xanh ruột.
May thay , phụ mẫu lại thay nàng mưu tính, cuối cùng cũng gả nàng vào một gia đình huân quý.
Có điều cuộc sống của nàng không hề tốt đẹp , mẹ chồng hà khắc, cô tẩu ức h.i.ế.p, ngày ngày nàng phải vùi đầu vào những việc vụn vặt trong nội trạch, không lúc nào được thảnh thơi.
Phu quân không hề bảo vệ nàng, trái lại còn lần lượt đưa hết cơ thiếp này đến cơ thiếp khác vào cửa.
Chưa đầy hai năm, dung mạo nàng đã nhanh ch.óng già nua, hoàn toàn khác trước .
Phụ mẫu đến cửa chống lưng cho nàng, nhà chồng còn giữ lại ba phần thể diện trước mặt họ, nhưng sau khi họ rời đi lại càng đối xử tệ bạc hơn.
Nhà chồng còn không cho phép trưởng tỷ trở về thăm nhà mẹ đẻ, đến khi phụ mẫu lâm bệnh nặng, trước giường bệnh lại chẳng có một người hầu hạ.
Tổ mẫu cũng hối hận, trước khi lâm chung sai người gọi ta trở về, muốn gặp mặt ta lần cuối.
Nhưng khi ấy , ta đã cùng Nhiếp Vân Tiêu đi đến quận ngoài, mua cửa hàng kinh thương.
Đời này ta không gả vào Thôi gia, vậy mà Thôi gia lại tự mình phân gia.
Nghe nói người trong tộc bất mãn vì Thôi phu nhân dồn toàn bộ tâm huyết lên một mình Thôi Cảnh, lại luôn chèn ép những chi khác, khiến mọi người tranh cãi đến mức không thể vãn hồi, cuối cùng hoàn toàn chia tách.
Điều kỳ lạ là sau khi phân gia, cuộc sống của những chi khác ngược lại ngày càng tốt hơn.
Trạng nguyên của khoa thi năm ấy vậy mà lại là tam công t.ử Thôi gia.
Thôi Cảnh vô tình nhiễm phong hàn, sau đó còn đến dự yến uống rượu, dẫn đến thất bại trong trường thi, tên rơi khỏi bảng vàng.
Kể từ đó, hắn u uất không vui, chí khí dần tiêu tan, cuối cùng dứt khoát mượn rượu giải sầu, ngày ngày say như c.h.ế.t.
Có một lần hắn say ngã bên đường, đêm tối không nhìn rõ lối, bị một cỗ xe ngựa đang lao nhanh đ.â.m trúng.
Đến khi có người phát hiện, t.h.i t.h.ể hắn đã lạnh ngắt.
…
Truyện tới đây là hết, xin phép các bác Gia viết thêm vài dòng cho cái kết ko bị cụt nhé ạ, có gì sai sót mong mng bỏ qua🥰
…
Nhiều năm sau nữa, việc làm ăn của ta và Nhiếp Vân Tiêu trải rộng khắp nam bắc, cửa hàng mở hết nơi này đến nơi khác.
Một ngày trời đổ mưa, hắn quả thật che cây dù vàng năm ấy , đứng bên cạnh ta cười đến đắc ý.
“Tinh Dao, ta đã nói sẽ che chở nàng cả đời, tuyệt đối không nuốt lời.”
Ta nhìn hắn , khẽ nắm lấy bàn tay đang chìa về phía mình .
Kiếp trước , ta tranh giành cả đời chỉ để cầu mong chút yêu thương từ những người chưa từng thật lòng yêu ta .
Kiếp này , ta không tranh nữa, bởi những gì từng không thể với tới, ta đều đã tự tay giành lấy bằng một con đường khác.
Sau cùng ta mới hiểu, ông trời cho ta sống lại không phải để bù đắp cho bất kỳ ai, mà là để ta được yêu thương chính mình một lần cho trọn vẹn.
Hết.
truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
