Chương 10

Đêm dài

cũng kết thúc, trời vẫn sẽ sáng.

Liễu

Lục Phi vẫn như bình thường bình tĩnh lui tới, sau khi dùng cơm sáng, ôn nhu

nói lời từ biệt với nhóm tỳ nữ hầu hạ nàng mấy ngày nay tới giờ, sau đó nói,

nàng phải đi.

Bọn hạ

nhân nghe vậy tất cả đều chấn động, sắc mặt trắng xanh, sợ tới mức nói đều nói

không được, có tiểu nha đầu lập tức xoay người bỏ chạy, chạy đi thông báo.

Tổng

quản vừa nghe nói liền lập tức đến xin chỉ thị của tiểu vương gia, không nghĩ

tới tiểu vương gia nghe xong, chỉ lắc đầu, vẻ mặt tiêu điều nói, “ Để cho nàng

đi đi, duyên phận hết, giữ hay không cũng vô dụng.”

“Thiếu gia…..” Tổng quản nóng nảy

Đêm hôm

qua cảm thấy thiếu gia cùng Liễu đại phu là lạ, hơn nửa đêm còn không ngủ, du

đãng bên ngoài, chẳng lẽ là ầm ĩ đến mức Liễu đại phu giận muốn rời đi, mà

thiếu gia cũng giận đến mức không ngăn cản sao? Rõ ràng lúc trước nói chỉ cần

có người không xem trọng Liễu đại phu, để cho nàng bước ra cửa lớn một bước sẽ

đánh gãy một đôi chân…

“ Không cần sợ, là ta để nàng đi, không phải chuyện

của các ngươi.” Nhạn Cận Thần mệt mỏi nhu nhu mặt, tiếng nói cũng mỏi mệt, “

Đều đi xuống đi, để ta yên lặng một chút, đừng đến ầm ĩ ta.”

Xem ra

là không thể vãn hồi rồi, Liễu đại phu ngay cả hành lý cũng đều thu thập tốt,

từ chối khéo léo xa phu cùng kiệu phu, cũng không cần bọn hạ nhân, thân ảnh

mảnh khảnh một mình bước ra phòng khách.

Mọi

người nhìn theo, từ trước tới nay, nếu không có Liễu đại phu, có khả năng thiếu

gia phát điên rồi, mạng nhỏ của bọn họ cũng không biết bị tra tấn thành cái

dạng gì. Nàng đi qua đình viện rộng lớn, thẳng đến khi sắp ra cửa lớn..

“Liễu đại phu, Liễu đại phu ! Xin dừng bước…”

Tổng

quản đuổi theo, hắn luôn luôn ổn trọng lúc này lại bước nhanh mà đến, dấu vết

năm tháng ngăm đen trên khuôn mặt lão thành, tất cả đều là bắt buộc.

“Lưu tổng quản, còn có việc sao?” Liễu Lục Phi liếc

nhìn hắn, thản nhiên hỏi.

Trước

cửa lớn phủ vương gia kim bích huy hoàng, thân ảnh của nàng hiển nhiên hèn mọn.

Tổng

quản trầm ngâm, sau khi chần chờ được một lúc lâu, mới hỏi, “Liễu đại phu phải

đi thật, không có cách cứu vãn đường sống sao?”

Liễu

Lục Phi lắc đầu,“Duyên phận đã hết.” Cách nói cũng giống như tiểu vương gia,

sắc mặt cũng lộ ra tuyệt vọng.

Thấy

nàng xoay người lại muốn đi, tổng quản rốt cục nhịn không được, đáng thương cho

một hán tử đảm nhiệm chức tổng quản suốt ba mươi năm, giờ phút này hốc mắt bỗng

nhiên đỏ.

Hắn từ

trong lòng lấy ra một cái túi gấm tinh xảo nho nhỏ, giao cho Liễu Lục Phi.

Liễu

Lục Phi cầm lấy, có chút hoang mang nhìn tổng quản, “Lưu tổng quản, ta chỉ là

trở về y quán, cũng không cần vòng vo…”

“Đây là… Lão Vương gia trước khi chết dặn dò trăm ngàn

lần.” tổng quản vạch trần việc khó hiểu, hắn tới gần từng bước, thành tâm thành

ý nói, “ Cầu Liễu đại phu đừng dễ dàng rời đi tiểu vương gia, trước xem qua túi

gấm này rồi mới quyết định.”

Nàng xiết chặt túi gấm, mở miệng muốn cự tuyệt, nhưng

đối mặt chân tình của tổng quản, lời từ chối của nàng liền nói không nên lời.

“ Ta sẽ…sẽ xem.” Liễu Lục Phi cuối cùng vẫn là không

thể không đáp ứng rồi.

Tổng

quản gật gật đầu, chần chờ một chút mới nói, “Bất luận khi nào, chỉ cần Liễu

đại phu muốn trở lại, chỉ cần một câu, trong phủ lập tức phái người đi đón.”

Liễu

Lục Phi không hề nhiều lời, im lặng xoay người rời đi, trong tay nắm chặt túi

gấm, nắm quá chặt, chặt đến nỗi tay đổ mồ hôi.

Đã lâu

không trở lại y quán, Bảo Trụ vừa thấy nàng đôi mắt cũng đỏ, kỳ quái, hôm nay

như thế nào mọi người đều muốn khóc?

“Đại phu, người rốt cục cũng đã trở lại.” bởi vì tính

Bảo Trụ còn trẻ con nên trên mặt thanh tú tất cả đều hiện lên vẻ vui mừng, “ Ta

thực sự sợ người muốn ở lại phủ vương gia không bao giờ muốn quản chúng ta

nữa.”

“Ta không phải vẫn viết thư về sao?” Liễu Lục Phi vừa

bực mình vừa buồn cười, “ Huống chi y quán ngươi cũng chiếu cố tốt.”

“ Không giống! Đương nhiên không giống!” Bảo Trụ lớn

tiếng phản đối, “ Nơi này là Liễu y quán, phải là Liễu đại phu chủ trì mới

được.”

“ Được rồi, ngươi ồn ào cái gì?” Liễu Lục Phi không

biết nên khóc hay cười, “Ta trước đem vài thứ này nọ vào, lát sau sẽ ra, hôm

trước chuẩn bị dược, ngày mai bắt đầu có thể mở cửa.”

Bảo Trụ

dùng sức gật đầu, một mặt đi theo bên người nàng, lải nhải giống như tranh

công, “ Ta có đi quét tước phòng, gian cất dược cũng sửa sang mỗi ngày, đại phu

muốn ta đọc sách thuốc, ta đều đọc xong tất cả….”

Bị làm

cho chịu không nổi, Liễu Lục Phi lắc đầu, đẩy hắn một phen, “ Ngươi tới phía

trước làm việc, đừng ầm ĩ, ta lập tức đi ra.”

Bảo Trụ

thế mới tạm thời im miệng, ngoan ngoãn trở lại trước phòng khách chờ, đi quét

rác, lau bàn, chuẩn bị dược liệu để nấu, tính thời gian cũng không kém nhiều

lắm, còn chọn riêng một ít thuốc bổ dưỡng thân mình giúp…. Lòng tràn đầy vui

sướng chờ Liễu đại phu đi ra khích lệ hắn.

Kết quả

chờ trái chờ phải, vẫn đợi không được“lập tức đi ra” Liễu đại phu nói.

Bảo Trụ

lại đợi một lát vẫn không thấy bóng hình xinh đẹp hiện thân, hắn rốt cuộc nhịn

không được, quay đầu lại đi đến phòng Liễu đại phu.

Chỉ

thấy cửa phòng khép hờ, Liễu đại phu ngồi ở mép giường, trong tay nắm tờ giấy

nhỏ, trên đầu gối có cái túi sa tanh nhỏ, ở trên túi còn có thêu đồ án phiền

phức bằng kim tuyến sáng lạn.

Cả

người nàng như lão tăng nhập định, ngồi không nhúc nhích, thần thái thật không

ổn chút nào.

“Đại phu, người làm sao vậy?” Bảo Trụ vội vàng đẩy cửa

vọt vào.

Liễu

Lục Phi mờ mịt ngẩng đầu, trong tay vẫn nắm chặt mảnh giấy nhỏ kia

Tập

trung nhìn vào, chỉ thấy chữ trên giấy mặc dù cứng cáp nhưng có chút nghiêng

ngả, bắt đầu là “ Liễu đại phu lục phi phương giám”, còn có vài câu là, “ Con

ta không tốt, thuở nhỏ ngạo mạn không nghe lời, còn nhờ đại phu giúp đỡ….”

Liễu

đại phu lục phi phương giám: nôm na là, viết để gởi cho Liễu đại phu.

Bảo Trụ

còn vội vàng hỏi cái gì, hắn tuổi trẻ non nớt nên tiếng nói giống như bay đi

thật xa, nghe cũng không rõ ràng lắm…

Lão

vương gia…. ở một khắc cuối cùng của sự sống, đúng là đề bút viết thư, không

phải viết cho bất kỳ kẻ nào, không phải dặn dò hậu sự, mà là viết cho nàng, một

người không hề có quan hệ, một tiểu đại phu hèn mọn.

Thư

dùng từ đơn giản, ý nghĩa lại phi thường rõ ràng.

Lão

vương gia nhờ Liễu Lục Phi bất luận như thế nào cũng không rời khỏi đứa con của

ông, Nhạn Cận Thần mặc dù bất hảo bất tuân, nhưng tình cảm đối với Liễu đại phu

vô cùng sâu sắc, khi còn nhỏ có tang mẹ, lang bạc giang hồ, sau lại lẻ loi một

mình, vi phụ thật sự không yên lòng, lão vương gia biết nếu mình hết sức ngăn

cản con nhất định sẽ làm trái, rốt cuộc khẳng định tuyệt không rời Liễu Lục

Phi, kể từ đó, tâm nguyện duy nhất trước khi chết có thể hoàn thành, hai người

bọn bọ uyên minh nhất định giai…..

“ Nói như vậy, chúng ta đều bị lão vương gia bày bố?”

Nàng thì thào tự nói, căn bản không thể tin được chính mình nhìn thấy bút tích

của lão vương gia.

“Đại phu, Vương gia đối với người làm sao vậy ? Hắn

khi dễ người sao ? Hay là làm khó dễ người?” Bảo Trụ lên giọng dũng mãnh nói, “

Đại phu! Đại phu! Người đừng khóc a!”

Nói

xong, bản thân Bảo Trụ lại âm thầm khóc, hốc mắt lại hồng toàn bộ, nước mắt

trong mắt rơi rơi, chỉ kém không có lên tiếng khóc lớn.

Liễu Lục Phi kinh ngạc ngẩng đầu, “Ta nào có khóc…”

Sau đó,

một giọt lệ trong suốt cứ như vậy chảy xuống hai má.

Ở Liễu

y quán từ nhỏ cho đến lớn, Bảo Trụ chưa từng nhìn thấy Liễu Lục Phi rơi lệ, cho

dù là khi phụ thân nàng mất cũng không thấy nàng yếu đuối, cũng khó trách dọa

Bảo Trụ thành như vậy.

“Đại, đại phu, người đừng khóc, tiểu vương gia không

cần người, không sao cả! Trở về y quán, ta sẽ chiếu cố người, cả đời….” Bảo Trụ

cũng khóc thút thít nghẹn ngào nói tiếp.

Liễu

Lục Phi nín khóc mỉm cười, mu bàn tay lau đi nước mắt, một mặt thân ái vỗ vỗ

Bảo Trụ, ôn thanh an ủi, “ Đừng lo lắng, ta sẽ không hại ngươi cả đời, nhưng vì

những lời này, tương lai khi ngươi đón dâu, ta nhất định sẽ cho ngươi cái đại

hồng bao.”

“Ta không cần đại hồng bao!” Bảo Trụ lớn tiếng nói:“Ta

muốn đi theo đại phu cả đời!”

Liễu

Lục Phi hai mắt tròn xoe, lộ ra một ánh nhìn ấm áp mỉm cười.

“ Ta bị một cái đại phiền toái bám cả đời là đủ rồi,

Bảo Trụ, ngươi tha cho ta đi.”

Đại phu

đã trở lại.

Liễu y

quán không chiêu bài lần nữa mở cửa, hàng xóm láng giềng đều vạn phần cảm kích,

thời tiết lạnh như thế, trẻ em người già bị phong hàn không ít, hơn nữa nhà nhà

muốn phương thuốc trừ khử hàn khí không ít, có đại phu ở đây thật sự là quá

tốt.

Cho nên vừa trở về mấy ngày, nàng đều làm việc cho đến

muộn, xem bệnh đến nỗi không có cách nào đi ăn cơm, nghĩ ngơi, cổ họng đều nói

đến nghẹn lại.

“ Đại phu, trước không thể nghỉ ngơi một chút

sao?” Bảo Trụ ở bên cạnh giúp

đỡ, có khi cũng nhịn không được lên tiếng khuyên bảo.

“ Không sao, hôm nay xem xong rồi nói sau.” Liễu Lục Phi luôn luôn trả lời như vậy.

Mà khi

đã làm việc cả một ngày xong, đến buổi tối Liễu Lục Phi luôn luôn thu thập này

nọ, mang theo mấy cuốn sách thuốc, sau đó nhanh nhẹn rời đi.

“ Đã trễ thế này, đại phu còn muốn đi chỗ nào?”

“ Đến phủ vương gia .” nàng thản nhiên nói.

Đến đó,

vì chờ người kia trở về.

Sau đó,

thấy Bảo Trụ nghẹn họng trân trối nhìn chằm chằm, nàng thản nhiên cười, “ Đừng

sợ, sáng mai ta sẽ về.”

Quả

nhiên, sáng sớm hôm sau, Liễu Lục Phi nhanh nhẹn từ trong cỗ kiệu ở phủ vương

gia đi ra, thần sắc tự nhiên đi vào Liễu y quán, bắt đầu một ngày xem bệnh.

Cứ tới

tới lui lui như vậy, mấy ngày sau, có một sáng sớm Liễu đại phu đến muộn.

Bởi vì

buổi tối trước đó, nàng nằm mơ thấy Nhạn Cận Thần một thân toàn là máu.

Trong

mơ có bóng dáng đao kiếm, có chém giết chiến đấu dã man, nàng nghe thấy tiếng

gió vù vù giống như rống giận, thấy ánh đao chói lọi bổ về phía các huynh đệ lấy

thân hộ vệ Nhạn Cận Thần…

Trở về,

ngươi trở về, ta trị liệu cho ngươi….để ta giúp ngươi.

Nàng

kêu khàn cả giọng lại không ra tiếng, không biết hắn có thể trở về hay không,

càng sợ hãi thời điểm hắn trở về, hắn đã, hắn đã…

Gió bắc

mạnh mẽ như trước, cửa sổ khanh khách rung động, đêm dài, nàng không dám tiếp

tục ngủ bởi vì sợ lại nhìn thấy Nhạn Cận Thần một thân toàn là máu.

Làm đại

phu đã bao nhiêu năm, cái gì huyết nhục mơ hồ không có gặp qua, cũng ít khi

nháy hai mắt, nhưng..

Đốt đèn

lên, nàng ngồi xuống trước bàn, mở ra phong thư luôn mang theo bên mình muốn

đọc, nhưng ban ngày xem bệnh vất vả, hơn nữa gần đây đặc biệt dễ dàng mệt mỏi,

nàng nhìn một lát, ghé vào trên bàn nằm ngủ.

Khi

đang mơ mơ màng màng, một mùi máu đậm đặc lại thổi qua chóp mũi, nàng ở trong

mộng thì thào nói, “ Không cần….ta không cần thấy ngươi như vậy….”

“ Vì sao?” tiếng nói trầm thấp hỏi, “ Vì sao không cần nhìn ta? Ta chạy đến Liễu y

quán tìm không thấy ngươi mới trở về nơi này.”

Nàng bị

ôm lấy, ấm áp, quen thuộc, lại mang theo mùi máu tươi, con mắt sáng chậm rãi

mở, trông ngóng tiến vào một đôi tuấn mâu thâm trầm, nàng thì thào nói tiếp, “

Bởi vì trên người ngươi toàn là máu.”

“ Ngươi là đại phu còn sợ máu?” hắn ngạc nhiên hỏi.

“ Ta đương nhiên không sợ máu, chỉ sợ ngươi

chết.” nàng rầu rĩ nói, “

Không cho phép ngươi chết, ta cũng… chỉ còn lại ngươi.”

Là mộng

cũng tốt, nói một lần như vậy cũng tốt, nàng đem hết đáy lòng mình nói ra.

Nói

xong, nàng đem khuôn mặt chôn ở đầu vai hắn, dán tại vị trí cái vết thương cũ

quen thuộc.

Hai

cánh tay mạnh mẽ ôn càng nhanh, càng chặt.

“ Ta biết.” Khuôn mặt tuấn tú phong trần mệt mỏi cũng vùi vào vị trí hắn rất quen

thuộc, mái tóc đen mềm mại, thật sâu ngửi hương vị đặc trù, hơi thở mang vị

thuốc.

“ Cho nên ta chết cũng bò đến.”

Ngày

hôm sau nắng chiếu rực rỡ, Liễu Lục Phi chấn động.

Trên

người nàng dính toàn là máu, mà trên người vạm vỡ cùng ôm nàng, cái chăn đắp

trên hai người, cũng dính toàn là vết máu loang lổ, phi thường đáng sợ.

“Ngươi… Ngươi…” Liễu Lục Phi cả người cứng đờ, động

cũng không dám động, khẩu khí lại nén giận, “ Ngươi bị thương ra sao? Vì sao không gọi ta tỉnh

dậy, để cho ta giúp ngươi...”

“ Ngô…” hắn ôm càng nhanh , lên tiếng cho có lệ, vẫn không chịu mở mắt ra.

“ Ngươi buông tay, nhanh đứng lên để ta xem vết thương

cho ngươi.”

“ Không có việc gì, ta đã trở lại, không chết

được.” hắn mơ mơ hồ hồ nói, “

Đừng ầm ĩ ta, ta đã ba ngày ba đêm không ngủ.”

“ Nhạn Cận Thần! Ngươi đứng lên cho ta!” Đại phu tức giận, “ Rốt cuộc là vết thương của ngươi

hay của ta? Trị thương còn đợi ngươi tỉnh ngủ hay sao?”

người miệng hơi hơi cong lên, lộ ra tươi cười vừa lòng, tiếp tục ngủ.

“ Ngươi đứng lên…cho ta!” nàng cố gắng chụp lấy ngực hắn, hắn lại văn phong bất

động.

Náo

loạn một thời gian, bên ngoài có tiếng bước chân đến gần, Liễu Lục Phi mới tạm

thời dừng nói.

Chỉ

nghe tiếng bước chân bên ngoài dừng lại, sau đó, tổng quản cẩn thận cúi đầu

nói, “ Tiểu vương gia, Cảnh đại nhân tới, muốn cầu kiến, không biết là…”

“ Ta lập tức đi ra, trước hết mời hắn đến phòng khách

ngồi.”

“ Dạ.” Tổng quản lĩnh mệnh đi.

Nhạn

Cận Thần xoay người ngồi dậy, thần thái hoàn toàn khác lạ, Liễu Lục Phi vừa

thấy liền biết có chuyện không hay, vội vàng giữ chặt hắn, “ Ngươi đừng xúc

động..”

“ Người này cứ hai ba ngày lại đến tra xét hành tung

của ta, rõ ràng là muốn đập phá, nhưng lại mượn sức ngươi, lại nói khách sáo

với ngươi, hôm nay ta sẽ hảo hảo nói rõ ràng với hắn, hắn muốn hỏi, cái ta biết

ta sẽ không nói, chỉ nói cái không biết.”

Từng

chữ từng chữ từ trong kẽ răng đi ra, thập phần đáng sợ.

Nếu để

cho khâm sai đại nhân biết mã tặc chẳng những lẻn vào kinh thành, còn tự do ra

vào phủ vương gia, thậm chí đường đường là tiểu vương gia lại đi đầu giết người

phóng hỏa, cái mạng Nhạn Cận Thần còn giữ được sao? Sợ là ngay lập tức bị áp

giải lên triều đình….

Liễu

Lục Phi gấp quá, tay nhỏ bé cố sống cố chết giữ chặt hắn, “ Đợi chút, đợi chút

đã.”

“ Chờ cái gì?” hắn quay đầu liếc nhìn nàng, “ Ngươi sợ

ta làm hắn bị thương? Đau lòng?”

Lúc này

mà còn ăn giấm chua cái gì? Liễu Lục Phi cho hắn một cái sắc mặt đáng sợ, dưới

tình thế cấp bách, linh cảm đột nhiên đến, “ Đừng nói hươu nói vượn, trước để

cho ta xem vết thương trên người ngươi rồi nói sau.”

Nhạn

Cận Thần cũng không làm gì vô nghĩa, dù sao người đầy máu cũng không thể ra

ngoài gặp khách, hắn nhanh nhẹn mau chân, lập tức đem quần áo bẩn cởi ra, lộ ra

thân mình cường tráng, ở trên da thịt quả nhiên có một vết thương, miệng vết

thương còn đọng máu, thập phần đáng sợ.

Nhưng

nhìn kỳ lại, tất cả đều là vết thương cạn, không có trở ngại, Liễu Lục Phi một

mặt kiểm tra, một mặt kêu nha đầu đem nước ấm dùng để rửa mặt tiến vào, tự tay

giúp hắn lau sạch sẽ vết máu, sau đó khâu khâu, bôi thuốc, tay chân nhanh nhẹn

điêu luyện, quả không hổ là đại phu.

Trong

ngực, bên hông, sau lưng, đùi… nơi nơi đều có thương, đã nhiều ngày, hắn dẫn

theo các huynh đệ đại khái là chiến đấu hăng hái mới có thể thương thành như

vậy.

Lục Phi

nghiêm mặt lạnh lùng chữa thương, thản nhiên hỏi, “ Đánh thắng hay là thua?

Giết bao nhiêu người?”

Nhạn

Cận Thần lẩm bẩm trong miệng vài câu, không dám trả lời.

“ Các huynh đệ đâu? Ngươi khi nào thì đi?” nàng vẫn

tiếp tục hỏi, biểu tình vẫn như cũ không thay đổi, thập phần bình tĩnh nói, “ Ta nghĩ ngày đó, quả thật nghĩ không

ra biện pháp giải quyết, ngươi nhất định phải trở về làm mã tặc, ta không có

biện pháp ngăn cản ngươi, bất quá, ta cùng Cảnh đại nhân đã bàn bạc tốt lắm, về

sau nếu có tai biến, chỗ có đạo tặc hoành hành, ta sẽ lên đường đi trước, giúp

bọn hắn chữa thương, chữa bệnh…..”

Bàn tay

bé nhỏ bận rộn mãnh liệt bị bắt lấy, “ Ngươi nói cái gì? Vì sao muốn như vậy?

Hắn dựa vào cái gì muốn ngươi đi đến nơi nguy hiểm đó?”

Nàng

lại trừng mắt liếc hắn một cái, “Không phải Cảnh đại nhân muốn ta đi, là ta tự

nguyện muốn đi, nơi nào có đạo tặc, đại phu bình thường không dám đi. Nhưng

ngươi không sợ nguy hiểm, ta cũng không sợ, huống chi….”

Có lẽ,

cuộc sống giữa đao kiếm sẽ có lúc hắn cần đại phu, nhóm tặc nhân bọn hắn có lẽ

không có khả năng tìm y quán để chữa bệnh, nếu hắn bị thương chí tử, giống như

mò kim đáy bể thử thời vận….

Nhạn Cận Thần ngây dại, hắn ngây ngốc nhìn Liễu đại

phu tinh tế lại kiên cường trước mắt.

“Ngươi… Ngươi…”

“Ta cái gì?” Liễu Lục Phi hỏi lại, “ Dù sao lúc trước

ngươi quyết định, cũng không có hỏi qua ta, vậy ta quyết định như thế cũng

không cần hỏi qua ngươi đi? Được rồi, còn có chỗ nào bị thương chưa nhìn đến

không? Cũng không sai biệt cho lắm.”

Nhạn

Cận Thần còn sững sờ, hai mắt nhìn chằm chằm nàng, giống như thấy việc không

thể nào tin được.

Sau một

lúc lâu, miệng hắn đột nhiên lộ ra một chút quen thuộc, ý cười bất chính đã lâu

không thấy.

“ Còn có một chỗ rất đau,đại phu thông minh như thế,

lợi hại như thế, sao lại không phát hiện được?”

“ Chỗ nào?” nàng không hiểu hỏi.

Nhạn

Cận Thần cầm tay nàng kéo đi xuống, đặt tại tiết khố của hắn, cách một làn vải

mỏng manh nàng lập tức cảm giác được một vật nảy lên, hắn vừa phấn khởi vừa

nóng lại cứng, cực kỳ rõ ràng.

“ Ngươi….thật không biêt xấu hổ.” Liễu Lục Phi tức

giận nói, “ Đến khi nào thì, không cần đùa cái chuyện hạ lưu này.”

“ Ta không phải nói giỡn, nơi này rất đau, ngươi là

đại phu của ta, ngươi chữa trị cho ta.” Hắn không chịu buông bàn tay nhỏ bé ra

sức giãy giụa, dùng lực lôi kéo, đem nàng kéo vào trong lòng, chân dài chống

đỡ, dám bức nàng cưỡi ở trên người mình.

“ Ngươi buông ra! Ngươi thật vô sỉ, để ta đi xuống…”

Liễu Lục Phi thật sự nóng nảy, “ Việc đứng đắn còn chưa nói xong, ngươi làm cái

gì vậy? Bên ngoài còn có Cảnh đại nhân đang chờ!”

“ Ai để ý hắn, hắn thích chờ thì để cho hắn chờ đi.”

Hắn vùi đầu vào tóc nàng, thỏa mãn thở dài một hơi, sau đó bắt đầu hôn vành tai

nho nhỏ, thậm chí ngậm lại cắn cắn, bởi vì hắn biết làm như vậy nàng sẽ rất

nhanh mềm yếu vô lực.

Quả

nhiên, lực đạo chống cự của nàng nhỏ lại, vẫn ngoan cố mắng, “ Ngươi….ngươi

đúng là thổ phỉ!”

“ Sớm đã nói qua, ta là mã tặc, không phải thổ phỉ.”

Tay hắn không ngừng cởi vạt áo của người trong lòng ra, hắn vùi vào ngực non

mềm của nàng, bắt đầu tàn sát bừa bãi một yếu điểm khác.

Vừa cắn

lại l**m lại m*t, làm cho đỉnh mai đỏ tươi trên tuyết trắng to ra, phá lệ mê

người.

Không

thể nào, hắn sẽ không thật sự muốn nuốt nàng ở đây chứ? Nhưng là, trong mảnh mơ

hồ hoa mắt, Liễu Lục Phi bất lực thở dài..

Hắn,

nào có cái gì không dám đâu?

Cảnh

đại nhân đợi đến gần giờ ngọ tiểu vương gia mới hiện thân, một thân sạch sẽ

ngăn nắp, thần thái xâu xa khó hiểu, cũng rất trầm ổn, nghiễm nhiên là quý công

tử, hoàn toàn không giống như bộ dáng muốn trở về làm thủ lĩnh mã tặc.

Cảnh Tứ

Đoan không tin tình báo của mình sai lầm, hắn nghe nói tiểu vương gia đột nhiên

mất tích, nghe đồn Liễu đại phu cũng rời phủ vương gia, không biết sự tình nên

một mình tiến đến thăm hỏi, mà giờ phút này, tiểu vương gia không phải êm đẹp

đứng trước mặt hắn, một chút dị trạng cũng không có sao?

Sau khi

vấn an, Cảnh Tứ Đoan hỏi, “Liễu đại phu đâu? Còn ở quý phủ không? Hạ quan có

việc muốn thỉnh giáo?”

“ Ngươi lại có chuyện gì? Lão bà ngươi có thể sinh có

thể dưỡng, đảm bảo các ngươi trăm tử ngàn tôn, không có vấn đề gì, ngươi đừng

mượn danh phu nhân lại đây làm phiền nàng.” Nhạn Cận Thần không kiên nhẫn trả lời, “ Nàng còn đang

ngủ, người ta làm đại phu không giống cẩu quan các ngươi, cả ngày rảnh rỗi

không có việc gì chỉ biết đến tìm phiền toái.”

Thật

lợi hại, hành động không có chút sơ hở, bên trong Cảnh Tứ Đoan âm thầm tán

thưởng.

Nhưng

hắn đương nhiên là không nói ra, chỉ khách khách khí khí, cung kính nói, “Tiểu

vương gia nói đúng, Liễu đại phu chẳng những y thuật cao, còn có tâm bồ tát,

nàng đáp ứng hạ quan, muốn đi hỗ trợ…..”

“ Đi những nơi thiên tai, dịch bệnh lưu hành, đạo tặc

hoành hành hỗ trợ khám bệnh sao?” Nhạn Cận Thần mày rậm nhăn lại, “Không cần

nói nhiều, có ta ở đây một ngày, nàng một ngày cũng không được rời đi, ngươi

sớm tìm người khác đi, đừng mộng tưởng hảo huyền, không bàn nữa!”

Bị hung

hăng trách móc một chút, không biết là Cảnh Tứ Đoan được nuôi dưỡng tốt hay là

gian trá, hắn cũng chỉ cười cười.

“ Vậy sao? Vậy không làm phiền, thỉnh chuyển cáo cho

Liễu đại phu hạ quan đã tới, về dược, đơn thuốc linh tinh, tương lai còn muốn

thỉnh giáo.”

“ Thái y quán lớn như vậy, chẳng lẽ không thể hỏi ?

Ngươi đừng lấy cớ lung tung.” Nhạn

Cận Thần tuyệt không lưu tình, quả thật là muốn tự mình đuổi khâm sai đại nhân

xuất môn, “ Cút đi, đừng không có việc gì đã tới, phủ vương gia không phải quán

trà để cho ngươi hai ba ngày lại chạy tới ngồi.”

“ Nếu tiểu vương gia ở đây, hạ quan đương nhiên sẽ

không thường đến.”

Lời này

rất quỷ dị, ý tứ là, hắn muốn Nhạn Cận Thần cam đoan tuyệt đối ở kinh thành,

bên trong phủ vương gia? Nếu Nhạn Cận Thần một mình ra kinh, hắn biết được sẽ

đuổi theo?

Nhạn

Cận Thần nheo mắt lại, đánh giá khâm sai đại nhân gian trá tận xương trước mắt này, Cảnh Tứ Đoan cũng

nhìn lại hắn, như hai mãnh hổ đánh giá lẫn nhau, đoán chiến lực bản thân cùng

đối phương.

Sau đó,

một trận tiếng bước chân rất nhỏ vang lên ở phía sau hai người, Liễu Lục Phi

một thân trắng trong xuất hiện.

Nàng

vào đại sảnh, một đôi mắt hạnh trước tiên bay đến chỗ Nhạn Cận Thần, nhìn một

vòng mới chuyển lại nhìn Cảnh Tứ Đoan.

Sóng

mắt lưu chuyển ngắn ngủn trong nháy mắt, ngũ quan tục tằng, biểu tình tiểu

vương gia cũng mềm hóa, ánh mắt cũng không giống nhau.

Nguyên

nhân, là tại người này.

“Cảnh đại nhân tìm ta sao?” Nàng lạnh nhạt hỏi, “ Đã

sớm viết phương thuốc cho ngài….”

“ Ta đã giao cho Thái y quán, bọn họ đang chiếu theo

phương thuốc luyện dược, đa tạ Liễu đại phu tương trợ.” Cảnh Tứ Đoan cười nói,

“Ít nhiều còn được Liễu đại phu hỗ trợ, kế tiếp còn phải thỉnh giáo nhiều hơn.”

“ Dân chúng gặp nạn, việc ta có thể giúp đỡ đương

nhiên sẽ không bỏ qua, Cảnh đại nhân không cần khách khí.” Nàng khiêm tốn nói.

“ Vừa vặn hôm nay ta mang đến đây vài bản y luận, muốn

cùng Liễu đại phu thỉnh giáo về bệnh thương hàn…”

Hai

người cư nhiên cứ đứng hàn huyên như vậy, có hỏi có đáp, phi thường hòa hợp.

Vậy

tiểu vương gia đâu?

Hắn

miễn cưỡng ngồi ở một bên, chỗ nào cũng không đi, cho dù nghe không hiểu, cho

dù nội dung buồn tẻ nhàm chán, chết cũng không chịu rời đi.

Có hắn,

Cảnh Tứ Đoan cũng đừng mơ cùng đại phu của hắn ở một chỗ!

Mà Cảnh

đại nhân cảm thấy ánh mắt lợi hại của tiểu vương gia làm cho hắn như đứng ngồi

không yên, dù sao mục đích hôm nay cũng đã đạt được, xác nhận tiểu vương gia

còn ở trong phủ, hắn lãnh giáo qua loa, cáo từ rời đi.

Người

ta chân vừa mới bước đi, Liễu Lục Phi liền xoay người, trừng mắt liếc nhìn

người nào đó còn ngồi trên ghế một cái.

“ Ngươi nhất định phải giám thị ta như vậy sao?” nàng chất vấn, “ Còn ở bên cạnh thở dài, lâu lâu lại

chậc chậc, thực không lễ phép!”

“ Không như vậy, họ Cảnh làm sao có thể mau cút?” hắn

nói lý, một phen kéo đại phu qua, lại nhu lại nắm bàn tay nhỏ bé, yêu thích

không buông tay.

“ Có ngươi bên cạnh ngắt lời như vậy, người ta làm sao

có thể ở lâu? Chúng ta là nói chuyện đứng đắn…”

Nhạn

Cận Thần cố ý làm ra biểu tình kinh ngạc đến cực điểm, “ Như vậy còn không tính

lâu? Vậy các ngươi tính làm cho người ta chảy máu tới chết mới tính đủ lâu

sao?”

Liễu Lục Phi kiềm chế tính tình, đạm hỏi: “ Ngươi còn

đổ máu chỗ nào? Không phải ta đều giúp ngươi xử lý miệng vết thương sao? Nói

bậy bạ gì đó?”

Chẳng

lẽ, là lúc trước kịch liệt triền miên không dứt….

Nghĩ

vậy, hai gò má nàng thản nhiên đỏ ửng, đẹp đến cực điểm, tâm Nhạn Cận Thần ngứa

ngứa, nhịn không được lại trộm hương, hôn hai má như quả trứng gà bóc vỏ của

nàng.

“ Đại phu, ta nói các huynh đệ trốn ở sài phòng, người

nào trên người cũng có thương, chảy máu, ngươi nghĩ đi đâu?” hắn đè thấp tiếng

nói, quỷ dị hỏi, làm cho Liễu Lục Phi tức giận đến nhéo thắt lưng hắn.

“ Người bị thương trốn trong sài phòng? Sao ngươi

không nói sớm?” nàng dùng sức nhéo vài cái, sau khi tức quá mới bỏ lại hắn ra

ngoài, “Ta đi nhìn xem.”

Mắt

thấy nàng vội vàng muốn chạy tới hậu viện, Nhạn Cận Thần ở phía sau lười biếng

cất giọng nói, “Đừng nóng vội, người bị thương cũng không chạy được, dù sao bọn

họ chỗ nào cũng không đi, ngươi từ từ đi.”

Nghe

đến đó, Liễu Lục Phi đột nhiên dừng lại, xoay người, không dám tin lại hoang

mang nhìn khuôn mặt tuấn tú tục tằng kia đang mỉm cười.

“Ngươi nói cái gì?” Nàng chậm rãi, cẩn thận hỏi,“Chỗ

nào cũng không đi? Ý là….”

Nhạn

Cận Thần buông tay, vẻ mặt thản nhiên, “ Chính là không đi, báo thù, bàn cãi,

còn chưa tính tìm việc cho bọn hắn làm, dưỡng vài cái huynh đệ tiểu vương gia

ta có thể làm.”

Một

thân mình mềm mại tinh tế chạy vội tới, đầu ngã vào giữa hai tay kia, cặp cánh

tay cứng rắn ngay lập tức tự động vòng qua ôm lấy thiên hạ, gắt gao, tuyệt

không …

“ Đại phu.” Môi hôn tóc nàng, Nhạn Cận Thần mỉm cười

hỏi, “ Quý y quán…có thiếu người làm ?”

“ Thiếu, thiếu nhiều lắm.” Liễu Lục Phi vùi đầu vào trong ngực hắn, ngẹn ngào.

Bọn hạ

nhân đều làm bộ như không có việc gì lảng tránh, nhưng khóe mắt đều vụng trộm ngắm

một đôi thân ảnh gắn bó ở hành lang dài, trong lòng vui mừng vô hạn.

Từ nay

về sau…..bọn họ hẳn là không bao giờ cần lo lắng chân bị ai đánh gãy đi.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.