Chương 93: Trái tim đều là của em

Lâm Cẩm Sắt nhìn hắn rất lâu, trong lòng có một loại tư vị không biết

phải diễn tả thế nào, là một loại cảm giác buồn vui khó tả.

Làm sao có thể cười mãi đến phong đạm vân thanh như vậy, giống như tất

cả những chuyện xảy ra đều không liên quan gì tới cô, dường như cô chỉ

là một nhân vật phụ trong bộ phim. Nhưng hắn muốn biết, một câu nói đó

của hắn đã dập nát bao nhiêu kiêu ngạo của cô?

“Suy

nghĩ gì vậy?” Lúc này họ đã đi đến trước cửa nhà hàng, một chiếc Maybach tao nhã hình giọt nước đang kiêu ngạo đỗ ở đó, thu hút không ít ánh mắt của người khác.

“Nghĩ xem ngài đang nghĩ cái gì.” Cô nói ra, tuyệt đối không có vòng vo.

Đường Lưu Nhan cúi người phủ lên môi cô, cười nói, “Cô bé ngốc, còn phải nghĩ sao? Trái tim đều là của em.”

Lâm Cẩm Sắt trong phút chút hô hấp ngừng trệ, lời này có ý gì? Trái tim? Trái tim của ai?

Của cô? Hay là của hắn ?

Lúc này cửa xe Maybach đột nhiên mở ra, Trình Mi toàn thân phong cách

anh tuấn theo kiểu kị sĩ chui ra ngoài từ vị trí ghế điều khiển, khẽ

cười nói, “Thanh thiên bạch nhật, Nhan công tử làm cái gì đó? Cẩn thận

nha…” Cố ý dừng lại, không nói tiếp.

Đường Lưu Nhan buông bàn tay đang đặt trên vai Lâm Cẩm Sắt ra, cũng mỉm cười, “A May, em luôn quản nhiều chuyện quá đấy.”

Trình Mi nghe xong lông mi anh tuấn lại cong lên, “Họ Đường , anh đừng

có mà không biết phân biệt. Nếu không phải em, lão già anh bây giờ không biết còn sống hay đã chết rồi ấy…”

“Oh?”

“oh cái shit, giả vờ…”

Trong lúc bọn họ nói chuyện đó, có một người thừa ra không thể nói chen vào một câu nào. Rốt cục cô cũng chỉ là một người ngoài cuộc, nghe

không hiểu. Lâm Cẩm Sắt bĩu môi, kiềm chế cảm giác không thoải mái không ngừng dâng lên trong lòng… cô đem lí giải loại cảm giác này là vì cô

không biết gì chứ không phải là đang hờn giận.

Chờ đến khi vào xe, Lâm Cẩm Sắt mới phát hiện thì ra trong xe còn có những người khác nữa.

Người kia ngồi trên ghế phó, khuôn mặt nghiêng đi, mỉm cười với cô, nếp nhăn trên khóe mắt khi cười nhẹ nhàng hằn rõ hơn, nhưng vẫn mang vẻ ôn

nhuận như nước.

Cô rất nhanh nhớ ra, người đàn ông đó

ngày ấy ở trong phòng cấp cứu, cô gặp khi đưa Đường Lưu Nhan tới bệnh

viện. Ấn tượng không hẳn là rất sâu sắc, nhưng khi gặp mặt thì lại không có cảm giác bất ngờ.

Cô vẫn như trước nhớ rõ ánh mắt

của anh ta lúc đó, cực kỳ giống một ai đó nhiều năm trước, nhu hòa như

vậy, kiên nhẫn cô bé nhỏ tuổi là cô.

Là một người đàn ông ôn nhu, bình lặng nhưng lại cực kì có cảm giác tồn tại.

Lâm Cẩm Sắt trong lòng hạ lời bình.

Người đó kéo cửa kính xe xuống, mỉm cười nói với cô, “Lâm tiểu thư, lại gặp nhau, tôi là Trình Mị, đêm không thể mị mị(mị = ngủ).”

Lâm Cẩm Sắt theo trực giác mở miệng, “Anh là Trình Mi …”

“Anh trai.” Người đàn ông mỉm cười tiếp lời. (ở tiếng trung, anh trai

sẽ nói sau từ Trình Mi, cho nên tác giả dùng từ tiếp lời, thực ra nối cả hai câu của anh chị thì sẽ là “Anh là anh trai của Trình Mi, giống với

tiếng anh ấy, Trình Mi’s brother)

“Vậy…” Đang định nói gì đó, vai lại bị một ban tày tay ấm áp đặt lên, hơi thở ấm nóng tràn

vào tai cô, “Ngừoi này không quan trọng, sao lại muốn tìm hiểu kỹ thế?”

Vừa nói vừa mở cửa sau xe ra, cứ như vậy ôm cô tiến vào.

Hắn sao lại có thể nói như vậy?

Hơi mím môi, nghe lời hắn nói cô cảm thấy không thoải mái. Thực ra khẩu khí cũng không phải trào phúng hay mỉa mai gì, nhưng cô rất chán ghét

khi hắn như vậy, cách nói chuyện chỉ là đùa vui, nhưng làm cho da đầu

người ta run lên.

Khiến cô không thể đoán được rốt cục là hắn muốn nói cái gì.

Lúc này trình mi cũng quay trở về ghế điều khiển, liếc mắt tà nghễ nhìn người nào đó đang âm thầm phát ra loại yêu khí của hồ ly, khi ánh mắt

chuyển sang Lâm Cẩm Sắt lại biến thành thiện ý trêu đùa, “Anh trai em là bác sĩ tư nhân, nhưng đường đường lại nắm được tính mạng của Nhan công

tử trong lòng bàn tay… thế nào, công việc rất tốt phải không?”

Lâm Cẩm Sắt rất vui vẻ, gật đầu không chút do dự.

Đường Lưu Nhan miễn cưỡng tựa lưng vào ghế ngồi, khẽ hừ một tiếng khó mà nghe thấy.

Đem tất cả mọi chuyện thu vào trong mắt, Trình Mị vô tình mỉm cười, rất có khí chất khoan dung của một người anh, mở miệng nói, “Nhan rất ít

khi bị bệnh , cho nên thời điểm cần dùng đến tôi cũng không nhiều.”

Trình Mi rất nhanh tiếp lời, “Nhưng lần nào anh ấy cũng chỉ cần mình anh.”

Lâm Cẩm Sắt bị những lời này làm cho nổi da gà. Mấy năm gần đây có một từ đượclưu hành rất rộng rãi, là BL…

Quả nhiên, Đường Lưu Nhan nghe vậy, ánh mắt nhỏ dài nhíu lại, đôi mắt

lập tức quét qua, lạnh lùng , chậm chạp nói, “Trình Mị, quản cái miệng

của em gái cậu đi .”

Trình Mị ôn hòa , có vẻ bất đắc dĩ nói tiếp, “Nhan, không chỉ tớ, nó cũng là em gái của cậu mà.”

Lâm Cẩm Sắt nghe thấy câu này hoàn toàn ngây ngẩn cả người.

Thì ra mọi chuyện là như thế, sự thật lại là như thế này, những người

đứng xem thì phiền muộn xoắn xuýt , nhưng đương sự thì lại chẳng để ý

chút nào, nhẹ nhàng bâng quơ , tùy tiện nói ra.

Vì thế tâm tình của những người đứng xem lúc trước biến thành sự chê cười khó có thể mở miệng.

Cô quay mặt ra ngoài cửa sổ, không muốn để cho người khác thấy sự thay đổi thất thường của mình.

Bên tai tiếng cười nhẹ nhàng của Đường Lưu Nhan, “Là em họ.”

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.