Chương 104: Chưa bao giờ ngừng yêu thương cô

“Chuyện mẹ em qua đời, khiến em rất hận mẹ con Lâm Lan và bao gồm…

cả ông ta nữa ” Lâm Cẩm Sắt nắm chặt hai tay, nhãn cầu có chút ảm đạm,

cô chậm rãi nói “Anh sẽ không biết là em hận đến mức nào đâu …họ cướp đi tất cả những gì mà em có, đồng thời em cũng hận ông ta, hận ông ta vô

tâm mà đem tất cả yêu thương cho hết mẹ con Lâm Lan, vì thế em muốn trả

thù họ.”

“Cho nên sau đó em muốn tìm cách lợi dụng

anh.” Hứa Thuyền bình tĩnh nói, thần sắc yên lặng phảng phất như mình

không phải là “người bị hại” đang được nói đến kia.

Ánh mắt sáng lên, Lâm Cẩm Sắt đột nhiên nghĩ tới lễ Noel năm ấy, cô ở

trong tầng băng tuyết dày đặc mờ mịt gặp được anh, một người con trai

thuần khiết sạch sẽ. Vốn là một sự gặp gỡ rất bất ngờ và cũng rất đẹp,

nhưng chỉ sau một cú điện thoại, một âm mưu đã bắt đầu được đặt ra.

Trong lòng kêu to một cái, khi đó giống như là bị ma quỷ ám ảnh, từ đó

về sau, cô bắt đầu dần dần tiếp cận anh, muốn để anh…yêu cô. Biết rõ là

không đúng, nhưng cô vẫn cứ làm như vậy.

Nhịn xuống

từng cơn đau đớn đang cuồn cuộn trong lồng ngực, cô mím chặt môi, nói,

“Đúng, khi đó em tìm cách để lợi dụng anh… Sau đó, em cố ý dẫn anh về

Lâm gia…” Cổ họng dường như bị một cái gì đó chặn lại, cô không muốn nói tiếp nữa, thật ghê tởm…. cô năm đó, cư nhiên lại có những thủ đoạn ác

độc đến thế!

Hứa Thuyền cũng có chút giật mình, kí ức

dần hiện lên, đúng là có một chuyện như thứ. Năm ấy, anh học năm thứ ba, cô học năm thứ hai, đã kết giao được khoảng nửa năm, rồi đến một hôm,

anh vẫn nhớ rõ ngày đó là lễ quốc khánh “Ngày 1 tháng 10″ , nhà trường

cho phép toàn bộ sinh viên được nghỉ một tuần, anh đang ở trong kí túc

xá lật giở tạp chí du lịch, suy nghĩ làm sao mới có thể thuyết phục Cẩm

Sắt cùng đi du lịch với anh, đột nhiên điện thoại đúng lúc đó lại vang

lên.

“Hứa Thuyền, em muốn… Ờ, anh có thể cùng về nhà

với em được không? Em muốn để anh gặp gỡ người nhà của em.” Khi nói

chuyện giọng nói của Lâm Cẩm Sắt có chút kì quái, nhưng anh lúc ấy chỉ

biết vui mừng mà nghĩ đến đám cưới sau này của họ, mở miệng đó là câu

đồng ý, căn bản không hề chú ý tới chi tiết đó, chỉ nghĩ là cô đang

ngượng ngùng mà thôi.

Bây giờ nhớ lại, mọi loại tư vị đều xuất hiện trong lòng.

“Em đã bỏ thuốc vào bữa tối hôm đó …phần ăn của anh và Lâm Lan… tất cả

mọi người đều biết, người xuống bếp là dì Phương, nửa chút cũng không

liên quan đến em.”

“Lúc ấy em chỉ nghĩ muốn cho cha em nhận ra, người con riêng của ông, lại cố tình muốn chống lại ý ông, có

tình ý với người con trai mà con gái ông dẫn về …còn nữa, đến khi ông

biết người vợ vừa mới tái giá của ông thế mà lại giúp con gái mình câu

dẫn bạn trai của chị nó… Lâm gia từ nay về sau nhất định sẽ vĩnh viện

không có một ngày được bình yên!”

“Nhưng không biết

tại sao ” nói tới đây, Lâm Cẩm Sắt cười nhạt tự giễu, ánh mắt cũng tối

đi, “Người ăn phải phần cơm bị bỏ thuốc đó , lại là em và Tần Miễn…cuối

cùng thì mọi người cũng đã thấy hết , dì Phương “thương yêu” đến gọi em

ra ăn khuya, đẩy cửa ra lại nhìn thấy em và Tần Miễn l** th* nằm trên

giường… “

Hứa Thuyền vô ý thức nắm chặt hai tay thành

quyền, đau khổ nhắm hai mắt lại mà hít thở không khí, từng đường gân

xanh trắng trên tay anh lộ rõ.

Môi dưới của Lâm Cẩm

Sắt cơ hồ bị cắn tới mức tái nhợt, toàn thân không kìm chế được mà run

lên bần bật. Rất lâu sau, cô chậm rãi ngồi xuống trước mặt Hứa Thuyền,

bụm mặt thấp giọng nói,

“Nghe hiểu chưa? Đây mới là sự thật, anh xem, Hứa Thuyền, em là một đứa con gái như thế, ăn trộm gà

bất thành, lại mất cả kho thóc, tự làm tự chịu… không xứng với sự tốt

đẹp của anh.”

Thật sự đó là một kí ức rất đáng sợ.

Nghĩ lại, khi đó cô bị tiếng thét chói tai của dì Phương đánh thức, lại

phát hiện bản thân mình đang ở trong lòng Tần Miễn, cả người đau nhức

không chịu nổi, người phía sau cũng là một vẻ khiếp sợ, rồi sau đó Lâm

Chấn và Hứa Thuyền cũng bị kinh động tới và nhanh chóng xuất hiện trước

cửa phòng…

Đối với cô mà nói, một màn năm ấy, là một

vết thương vẫn luôn chảy máu đầm đìa, một khi nhắc tới nó, thì lại biến

thành một trận đau thấu tim gan. Ban đầu cô cũng thấy kì lạ, tại sao ở

bữa cơm tối hôm đó, Tần Miễn lại xuất hiện , cho nên nhất thời cũng

hoảng loạn lo sợ, rối bời cả đầu đầy hắc tuyến. Sau đó mới biết Tần Miễn là anh họ do Lâm Lan đích thân mời tới.

Tất cả, đã rõ ràng rồi.

Hai mẹ con Lâm Lan rất thông minh, hung hăng phản công lại cô, khiến cô dường như không có đường nào để quay đầu cả.

Nhưng ai có thể đoán được chuyện đó? Cô là một con người ác độc, ngay

cả ông trời nhìn thấy cũng phải thấy kinh tởm, cho nên trừng phạt cô như thế. Tự làm tự chịu thôi.

Lâm Cẩm Sắt trước mặt anh

đang nghĩ lại mọi chuyện, khó chịu tới mức không thể hô hấp, Hứa Thuyền

chỉ cảm thấy trái tim mình giống như bị cô gái trước mắt nắm lấy , siết

trong tay, không chút lưu tình nào dùng lực bóp chặt khiến anh đau đớn

tới mức không thể chịu nổi, khi giật mình trên mặt đã là một vùng ẩm ướt ấm nóng.

Cho tới bây giờ, anh vẫn cố chấp cho rằng,

là Cẩm Sắt phản bội anh. Vì thế nên hận cô, nhưng hận như thế, kỳ thật

rất đơn thuần, bất quá chỉ là một người đàn ông hận cô gái của mình hồng hạnh vượt tường mà thôi. Hận cô nhiều năm như thế, thậm chí đã trở

thành một loại thói quen.

Nhưng hôm nay thì thế nào…

Được nghe rõ chân tướng, nhưng lại thành ra thế này, trong lúc nhất thời anh không biết mình phải phản ứng thế nào nữa. Phẫn nộ? Oán hận? Hối

hận bản thân lúc trước lại nhìn nhầm một cô gái thủ đoạn hiểm ác như thế thành một cô gái thuần khiết, hay… Đau lòng cho cô?

Không thể nói rõ ràng .

Anh chỉ biết một điều, anh chưa bao giờ ngừng yêu thương cô.

Mặc dù là khoảnh khắc khi tận mắt nhìn thấy cô và người đàn ông khác ở trên giường, cũng chưa từng ngừng lại.

Anh cúi người nhìn cô, cô vùi đầu trong hai đầu gối, bả vai run lên ,

không thể ức chế được kích động , giống như một con thú nhỏ phải chịu

quá nhiều thương tổn.

trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, trái tim ôn nhu của anh không lời nào mà nhói lên đau đớn.

Người phụ nữ này là kiếp nạn của anh.

Rất lâu sau, anh vươn tay, nhẫn nại vuốt lên mái tóc rối bời của cô,

nhẹ giọng nói; “Ngốc nghếch, lúc trước nếu em nói anh biết, anh sẽ giúp

em mà

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.