Chương 100: Cái gọi là chân tướng

Thế nào là nhà? Nhà ở chốn nào?

Kể cả có quay lại Lâm

gia, đó cũng chỉ khiến cô liên tưởng đến một cái nhà giam thôi. Tất cả

những thứ nhận được chỉ có bi thương, khó chịu , đó là những dòng kí ức

mà cô không muốn nhớ đến. Dù có trở về đó thì cũng chỉ là tự tra tấn bản thân mà thôi.

“Ngài đã nói, Lâm gia không dạy dỗ nổi

một đứa con gái như tôi mà.” Lời nói của cô rất nhẹ nhàng bâng quơ,

nhưng hốc mắt lại khô lợi hại. Trái tim hoảng loạn, cô hiểu để nói ra

được những lời như vậy, cô đang phải tự lừa gạt bản thân rất nhiều điều, đã có rất nhiều thứ thay đổi rồi…

Quả nhiên, Lâm Chấn nghe thấy vậy, cơ thể bỗng giật lên một cái, dường như bị cái gì đó

kích động nặng, Phương Tâm nhanh chóng bước lên phía trước đỡ lấy ông,

tiếp đó ngẩng đầu, hai mắt đẫm lệ trong suốt nhìn cô, “Cẩm Sắt, mặc dù

cô thật sự không có dòng máu của Lâm gia, nhưng cha cô vẫn là người nuôi dưỡng cô từ khi cô ra đời , tại sao cô có thể nói ra những lời như

vậy?”

Lâm Cẩm Sắt trầm mặc không nói gì, cô gắt gao

nhìn thẳng vào Phương Tâm, thần sắc của bà, ánh mắt của bà, yêu thương,

thống khổ, hàm chứa cả sự trách cứ trong đó …không giấu vào đâu được.

Dường như khiến cô không nhìn thấy chút gì gọi là sơ hở khi diễn kịch.

Từ rất lâu trước kia Lâm Cẩm Sắt đã cảm thấy, vì người đàn bà này có

thể cố ý tàn nhẫn nói ra câu chuyện tàn nhẫn ấy bằng một ngữ khí thiện

lương vô tội đến mức đó?

Ví như năm đó, bà ta cũng chỉ dùng biểu tình như vậy nhìn cô giống như vô tình nói với cô rằng “Mẹ cô là tự sát, trước khi chết bà ta đã bị điên rồi” … Mười bảy tuổi, cô quả nhiên quá ngây thơ, cô sợ hãi chính bản thân mình sau này cũng sẽ có

kết cục như mẹ, cho nên vội vàng thu xếp tất cả để trốn đi.

Ánh mắt cô dần dần chuyển sang vẻ hứng thú, mỉm cười, nói, “Dì Phương,

bà còn lời gì muốn nói nữa? Bà nói đi, tôi đang chăm chú lắng nghe.” Ngữ khí của cô dường như mang vẻ dụ dỗ.

Đã trải qua nhiều chuyện như thế, cho dù rất khó, nhưng cô cũng đã bắt buộc chính bản thân mình thật kiên cường.

“Đủ rồi!” Cây quải trượng của Lâm Chấn tạo thành một tiếng vang trên

nền đá cẩm thạch, đánh gãy lời định nói lại thôi của Phương Tâm.

Vẻ mặt của ông rất mệt mỏi, lời nói tiếp theo của ông ta khiến Lâm Cẩm Sắt cả đời khó quên.

Ông nói, Cẩm Sắt, nhiều năm như vậy rồi, mặc kệ là con có tin hay không nhưng ta vẫn thủy chung coi con là con của Lâm gia…là đứa con gái mà

Lâm Chấn ta yêu thương nhất. Con suy nghĩ lại cho kĩ, Lâm gia… mãi mãi

luôn mở rộng cửa chào đón con.

Dứt lời, ông quay đầu,

thấp giọng nói với Đường Lưu Nhan đứng ở bên cạnh, “Đường tiên sinh, cảm ơn cậu đã báo cho tôi biết Cẩm Sắt ở đâu, tôi đã gặp nó rồi, không cần

thiết phải nói chuyện riêng gì với nó cả …” Cúi người ho khan vài tiếng, rồi sau đó lại ngẩng đầu nhìn hắn, vẻ mặt trong sự xa lạ còn mang theo

cả chút khẩn cầu, “Xin cậu thay tôi khuyên nhủ nó, đứa bé này từ nhỏ đã

làm cho người khác lo lắng, bị tôi làm hư, rất bướng.”

Đường Lưu Nhan nhẹ nhàng cười, chỉ có bàn tay là nắm lấy tay của Lâm Chấn, “Tôi sẽ cố.”

Lâm Chấn cứ như vậy đi mất.

Lâm Cẩm Sắt ngây ngốc đứng yên ở một chỗ, nhìn bóng dáng ông chống quải trượng hơi tập tễnh, mặt không chút thay đổi.

Nhíu mày, cô đang tự hỏi.

Cẩm Sắt, nhiều năm như vậy rồi, mặc kệ con có tin hay không, cha vẫn thủy chung coi con là con của Lâm gia.

Những lời này… Là gián tiếp nói cho cô biết, cô thật sự không phải là người của Lâm gia sao?

Là ý đó sao?

Đầu óc vẫn rất loạn , trong hoảng hốt cô bị một người kéo vào trong

lòng, mùi nước hoa CD quen thuộc, là Ngô Ưu. Chỉ nghe thấy cô ấy thấp

giọng nghiến răng nghiến lợi nói, “Đường Lưu Nhan, tôi thật muốn đnáh

chết anh, đồ vô lại!”

Đường Lưu Nhan không tức giận,

cười khẽ một tiếng, đồng tử thâm sâu không dấu vết đảo qua cô gái ở

trong lòng cô, chậm rãi nói “Ngô tiểu thư có lẽ vẫn còn rất nhiều sức

lực, chăm sóc cô ấy nhé.”

Ngô Ưu nghe xong ngẩn ra, bừng tỉnh đại ngộ, không trách nào lúc trước hắn nói cô phải chăm sóc thật tốt cho Cẩm Sắt, thì ra…

“Cẩm Sắt, tạm biệt.” Hắn nhẹ giọng nói, Lâm Cẩm Sắt ngẩng đầu, nhìn hắn, mờ mịt.

Đường Lưu Nhan thật sâu nhìn cô, cuối cùng không kiềm chế được, vươn

tay vuốt lên tóc cô, từng sợi tóc đều rất mềm mại, hắn dừng lại một chút rồi mới bỏ tay ra.

Sau đó cong môi nói vứi Ngô Ưu, “Ngô tiểu thư, phiền cô, tạm biệt.”

Dứt lời, hắn xoay chuyển bước chân . Áo khoác hắn vẫn vắt lên cánh tay, bước chân không nhanh không chậm, tư thái thanh tao lịch sự chỉ có ở

quý công tử.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.