Chương 9

Kể từ

khi Tử Hân rời Vân Mộng Cốc, những điều Mộ Dung Vô Phong biết được về lộ trình

của nhi tử đều chỉ trông vào một phong gia thư cứ hai tháng gửi về một lần cùng

với chút tin tức vụn vặt.

… Cả

hai thứ này đều không thể khiến chàng cảm thấy yên tâm.

Qua một

phen lao tâm khổ tứ phân tích kỹ càng, những thông tin nhỏ giọt đã dần dần trở

nên rõ ràng. Chàng biết nhi tử của mình đang men theo một lộ tuyến kỳ dị đi về

hướng tây, đi gần một năm lại bẻ ngoặt lên phương bắc, sau đó quay sang đông,

tựa như lấy Vân Mộng cốc làm trung tâm, vẽ nên một vòng tròn lớn trên bản đồ.

Tại sao

Tử Hân lại muốn đi như thế, không ai biết được.

Trong

thư, Tử Hân khẩn thiết mong phụ mẫu không cần viết thư cho mình, nhân bởi chỗ

dừng chân không cố định, chàng không thể nhận được thư hồi âm. Thư của Tử Hân

thì thường rất ngắn, qua loa vài câu, không vượt quá hai trang giấy. Có lúc

chàng kể một chút những chuyện tai nghe mắt thấy dọc đường, có điều trong câu

chữ lại có phần lơ đãng. Những địa danh nhắc tới cũng luôn có sự nhầm lẫn: Lúc

thì căn bản không tồn tại trên bản đồ, lúc thì lại cách rất xa so với lộ tuyến

đang đi. Những núi sông từng đi qua trong thư cũng thường lẫn lộn: Lúc thì đem

hai ngọn núi vốn không ở cùng một chỗ ra bình luận, lúc thì tên núi ở chỗ nào

đó không hợp với tên con sông ở cạnh. Những thứ đồ gửi kèm theo thư lại càng

buồn cười hơn: Chàng gửi về vô số phương thuốc chữa phong thấp cùng với những

loại thuốc lạ lùng cổ quái, đặt trong đủ các dạng bình lọ. Dưới cái nhìn của

Mộ Dung Vô Phong, không những thuốc không đáng thử, mà phương thuốc cũng không

rõ là nói gì.

Y quán,

nhà thuốc, hiệu đổi tiền, tiền trang của Vân Mộng cốc trải khắp thiên hạ, nếu

cần, Tử Hân có thể tới lấy tiền bất cứ lúc nào.

điều, từ trước tới giờ chàng chưa từng làm thế.

Sau khi

rời khỏi nhà, Tử Hân không lấy một xu nào từ nhà. Đi qua y quán của nhà mình

cũng không vào chào hỏi, mọi người cũng chẳng biết chàng từng qua đấy.

Trên

giang hồ thi thoảng lại truyền tới những tin tức như chàng đói rét cùng quẫn,

phải ngủ đầu đường. Đối với Hà Y mà nói, loại sinh hoạt này chỉ là tầm thường

không đáng nói, nhưng Mộ Dung Vô Phong thì lại phiền muộn không thôi. Cứ mỗi

khi nghe thấy một tin tức kiểu như thế, chắc chắn tối hôm đó chàng sẽ thức

trắng cả đêm, thở vắn than dài. Những người được phái đi bốn phương nghe ngóng

thì đều không thực sự tìm được Tử Hân, nhưng lại vô số lần đi lướt qua nhau mà

không biết, rồi lại đem về những tin tức càng khiến người ta lo lắng hơn. Thì

ra lúc Tử Hân thăm khám, thu tiền cực kỳ tùy hứng. Thông thường giá đưa ra rất

thấp, nếu bệnh nhân quả thật quá nghèo, ngoài việc không lấy tiền ra, chàng còn

tặng thêm tiền thuốc. Những chuyện này cũng không đến nỗi khiến chàng phá sản,

bởi vì y thuật khá giỏi, chàng không hề thiếu cơ hội kiếm tiền. Có điều chàng vung

tiền còn phóng khoáng hơn. Nghe nói chàng từng khám bệnh cho con của một vị phú

thương nọ, người ta liền đưa luôn cho chàng một trăm lượng vàng ròng. Vừa cầm

vàng bước ra khỏi cửa, thoắt một cái, chàng đã cho hết đám ăn mày đầu phố. Lúc

ấm túi, Tử Hân sẽ ở trong khách đ**m thượng hạng, ăn thức ăn cầu kỳ, một ngày

tắm rửa hai lần, không ngừng mua y phục sạch sẽ mới mẻ. Tới lúc không một cắc

dính thân thì sẽ cuộn mình trong một tấm áo tơi, ngủ nơi đồng không mông quạnh.

Còn may

Tử Hân rất ít tham gia vào chuyện tranh đấu trong võ lâm, luôn một mực lặng lẽ

viễn du xa khỏi vòng xoáy giang hồ. Chỉ biết có một lần trên đường ngao du,

chàng tình cờ gặp phải Tam hoa thần kiếm: Đường Cúc, Đường Nguyên và Đường Du,

những nhân vật nổi tiếng nhất trong thế hệ trẻ của Đường môn bấy giờ. Không

biết vì sao đôi bên lại động thủ, lỡ trúng phải một mũi Thất Tinh tiêu của

Đường Nguyên, nếu không phải có thuốc giải tùy thân thì thiếu chút nữa chàng đã

mất mạng…

Cái tin

này đăng trên Giang hồ khoái bảo, toàn

bộ chẳng quá một đoạn nhỏ nhưng nó đã đủ khiến cho Mộ Dung Vô Phong đầu to như

cái đấu.

Một

tháng sau, Mộ Dung Vô Phong gặp được Đường Tiềm, liền hỏi xem Tam hoa thần kiếm

là những nhân vật thế nào.

Đều là

cháu họ của mình, Đường Tiềm không tiện bày tỏ thái độ, chỉ giải thích đơn giản

một câu: “Tình hình cụ thể ta cũng không rõ. Có điều ba người này đều có thù

giết cha với tôn phu nhân. Còn may bọn chúng không biết Diêu Nhân là Tử Hân,

nếu không chỉ sợ Tử Hân sẽ càng gặp nhiều rắc rối hơn”.

Mộ Dung

Vô Phong biết, chuyện Đường Tiềm cưới Ngô Du đã chịu khá nhiều dị nghị trong

tộc. Ngô Du nguyên là đệ tử của Mộ Dung Vô Phong, nhưng đó là chuyện phụ, chủ

yếu là vì nàng đã là con dâu đích hệ của Đường môn nhưng lại cự tuyệt vào sống

trong Đường môn, càng cự tuyệt nghiên cứu điều chế bất cứ loại độc dược nào.

Các trưởng lão trong tộc giận dữ cực độ, muốn thi hành gia pháp, vẫn là nhờ

Đường Ẩn Tăng nhiều lần khuyên can, lại thêm danh vọng lúc sinh tiền của Đường

thị song đao mới miễn cưỡng áp chế lại được. Nhưng cũng bởi thế địa vị của

Đường Tiềm trong Đường gia phải chịu đả kích lớn, gần như bị xem là gian tế Vân

Mộng cốc cài c*m v** Đường môn.

Đường

Tiềm không nói, Mộ Dung Vô Phong cũng không tiện truy hỏi, chỉ đành đổi sang

một chủ đề khác, hỏi: “Sao lại không thấy Đường Hành cùng tới?”.

Lúc ấy

gió đêm ùa về, Đường Tiềm tay cầm chén trà, từ từ nói: “Đường Hành, tự nhiên

cũng vào giang hồ rồi”.

Trên

mặt hắn thoảng chút buồn phiền.

“Đứa

thứ hai vẫn thường không chịu yên phận”, Mộ Dung Vô Phong khẽ cười: “Đường Phất

vẫn là chín chắn hơn nhiều”.

Đường

Phất là con trưởng, luôn đi theo phụ thân. Cao to, anh tuấn, trầm mặc. Sau khi

Đường Bồng lấy vợ, hai nhà vẫn đi lại cực kỳ thân thiết, có điều khi Đường Tiềm

ra ngoài, người đi theo đã đổi thành Đường Phất.

Đường

Phất luôn đứng yên lặng sau lưng Đường Tiềm, cứ như một cái bóng.

“Ta

không muốn nó cứ luôn theo ta”, Đường Tiềm giải thích: “Nhưng hình như nó rất

không yên tâm”.

“Chắc

là mẫu thân nó không yên tâm đấy”, Mộ Dung Vô Phong nói: “Cô ấy không phải

người trong giang hồ, không khỏi có chỗ lo lắng với việc chốn giang hồ”.

“Thật

ra gan cô ấy không nhỏ chút nào”, rốt cuộc Đường Tiềm cũng bật cười thoải mái,

đôi mắt sâu thẳm tựa như một vịnh nước yên tĩnh: “Lúc phẫu thuật cho người

khác, đưa dao rất dứt khoát”.

… Trước

giờ Đường Tiềm chưa từng bỏ qua bất cứ cơ hội nào ca tụng thê tử của mình.

Mộ Dung

Vô Phong chăm chú nhìn hắn một lúc, cười gật đầu: “Cô ấy vốn là đại phu giỏi

nhất của Vân Mộng cốc”.

Lại yên

lặng một hồi, Đường Tiềm đột nhiên hỏi: “Ta rất lo về Đường Hành… Huynh thật sự

không có biện pháp nào sao?”.

Mộ Dung

Vô Phong hơi nhíu mày: “Ta thấy ít ra nó còn bình thường hơn Tử Hân”.

“Thật

sao?”, Đường Tiềm nhẹ giọng hỏi, có chút run run: “Thế nào là bình thường?”.

Trong

ấn tượng của Mộ Dung Vô Phong, Đường Tiềm rất ít khi lo âu như thế.

“Khi

một người chính là bản thân mình, hắn sẽ là bình thường. Nếu huynh chịu suy

nghĩ theo cách khác thì không còn gì phải lo lắng nữa.”

“Đây có

được xem như mấy câu nói lảng đi của đại phu không?”, Đường Tiềm xoay xoay cái

chén trên tay, trào phúng một câu: “Huynh không trị được cho nó, lại quay sang

trị cho ta?”.

“Chỉ

cần có hiệu quả là được”, Mộ Dung Vô Phong cười khổ.

Tháng

Mười một năm Mậu Tý, Mộ Dung Vô Phong nhận được thư của Tử Hân, nói rằng chàng

đã tìm được một nơi yên tĩnh để cư trú, quyết định sống ở đấy hai năm, không

hỏi sự đời, chuyên tâm tập trung viết sách. Lúc ấy Tử Hân đã rời khỏi Vân Mộng

cốc được hai năm có dư. Phu phụ Mộ Dung nghe tin mừng lắm, hỏi thăm người đưa

thư mới biết, thư được gửi từ một ngôi “Huyền Thanh quán” ở ngoại thành Sâm

Châu.

Trong

thư Tử Hân nói, chàng và một vị bằng hữu cùng trú trong quán, chiếu cố lẫn

nhau, sinh hoạt ổn định, cha mẹ không cần phải lo lắng.

Chàng

còn nói, đạo sĩ trong Huyền Thanh quán, trừ việc tuân thủ thanh quy truyền

thống còn tin theo một giới luật kỳ dị: Tất cả các đạo sĩ trong quán, bắt đầu

từ ngày gia nhập giáo thì phải thề rằng cả đời không nói năng gì nữa, bởi vì họ

tin rằng “Đạo chi xuất khẩu, đạm hồ vô vị”[1],

“Đại đạo vô ngôn, chí ngôn vô văn”[2].

[1]

Đạo mà nói ra khỏi miệng thì nhạt nhẽo vô vị.

[2]

Đạo lớn thì không gì để nói, mà nói ở cảnh giới cao nhất là không có lời.

Xem tới

đây, Mộ Dung phu phụ bốn mắt nhìn nhau, lòng nóng như lửa đốt, sợ rằng nhi tử

nhà mình gia nhập giáo, không dưng biến thành một kẻ câm. Đọc tiếp xuống dưới

mới biết: Lúc bắt đầu, chỉ có hai đạo sĩ như thế sống trong quán. Đạo quán

trông lụp sụp như muốn đổ, cực kỳ tàn tạ. Dần dần, những đạo sĩ thanh tu tới đó

ngày càng nhiều, trong vòng mấy năm đã có hơn bốn chục người, chỉ trong chốc

lát thanh danh đại chấn, hương hỏa thịnh vượng, tiền quyên xa gần cũng cực kỳ

rộng rãi. Đạo quán nhờ thế mà ngày càng đàng hoàng tráng lệ, đã xây mấy gian

nhà khách để khách hành hương từ xa tới có chỗ trú chân. Tử Hân ngao du tới đây,

chính là ở trong nhà khách đó. Bởi vì ngoài quán khí hậu hay thay đổi, gió mưa

bất chợt, đạo nhân thanh tu kham khổ, thường có người ốm đau. Muốn mời đại phu

thì phải đi mấy chục dặm đường núi, cực kỳ bất tiện, sau khi Tử Hân tới liền

được mời ở lại, ngày thường trừ chuyện khám bệnh bốc thuốc, thời gian còn lại

hoàn toàn tự do. Thời tiết nắng đẹp, chàng liền đeo sọt vào sâu trong núi hái

thuốc. Gửi kèm theo thư còn có năm cuốn bản thảo viết tay, tên gọi là Giang

hồ thái phương lục, là các loại phương thuốc chàng sưu tập được trên

đường. Bút tích hỗn loạn, sách đóng qua loa. Không ít chỗ tẩy xóa sửa chữa tới

mơ hồ. Mộ Dung Vô Phong đành phải giúp nhi tử chép lại một bản nghiêm chỉnh,

sau khi thẩm định cẩn thận mới cho khắc in.

Đây là

cuốn sách thứ hai của Mộ Dung Tử Hân lưu truyền trên đời. Cuốn đầu tiên là Vân

Mộng Cứu kinh chúđược in không lâu sau khi chàng rời khỏi nhà, sách có

ba tập bao gồm năm quyển, mời danh y đất Dương Châu là Đoàn Thạch Nguyên viết

lời tựa, có câu: “Trình bày kỹ càng súc tích, dẫn

chứng nhiều mà phong phú. Dung hợp nhiều loại, suy rộng mà thông suốt. Tường

tận ngọn nguồn, tự thành riêng một nhà”. Vân Mộng cứu kinh của Mộ

Dung Vô Phong nổi tiếng thâm ảo khó đọc, bản chú của Tử Hân đưa ra, không những

văn chương xán lạn như dệt gấm thêu hoa, giọng điệu thanh thoát như gõ vàng

rung ngọc mà còn phân tích tỉ mỉ độc đáo tựa như con tằm nhả tơ. Chỉ trong một

đêm đã vang dội, trở thành sách ắt phải đọc của giới hành nghề y.

Nhưng

chỉ sau khi cuốn sách được in không tới hai tháng, Mộ Dung Vô Phong đã viết

xong một cuốn Vân Mộng cứu kinh toản nghị, tự

phát huy thêm quan điểm vốn có của mình, đồng thời có rất nhiều chỗ thể hiện

chàng không hề đồng ý với những giải thích của nhi tử mình. Thế là, tất cả mọi

người trong giới hành nghề y đều biết cặp cha con này đang có tranh cãi.

Bởi Tử

Hân đang lang bạt giang hồ, hành tung bất định, cũng ít qua lại với người trong

y giới, chàng không hề biết phụ thân mình đã viết một cuốn sách như thế. Đợi

đến khi chàng định cư ở Sâm Châu, Mộ Dung Vô Phong lập tức sai người đưa bản Toản

nghị tới cho chàng. Sách đưa tới xong thì như đá chìm đáy

bể, trong những bức thư về sau, Tử Hân không hề nhắc tới, cứ như chàng chưa

từng đọc qua cuốn sách ấy vậy.

Mùa thu

năm Canh Dần, Hà Y không kìm được bèn để Tạ Đình Vân đi Sâm Châu một chuyến.

Lần ấy, dưới sự ép buộc của Hà Y, Mộ Dung Vô Phong đã viết một bức gia thư lời

lẽ ôn hòa, có lời khen tặng cuốn Giang hồ thái

phương lục của Tử Hân. Khi Tạ Đình Vân quay lại, có đem về một

bản thảo khác của Tử Hân, gọi là Vân Mộng cứu

kinh bổ.

Mộ Dung

Vô Phong cầm được bản thảo bèn đọc thâu đêm, liền ba ngày sau, chàng bâng

khuâng ngơ ngẩn.

Hà Y

thấy chàng đọc xong bản thảo liền bỏ vào ngăn tủ, không nhắc đến nữa, cuối cùng

không nhịn được hỏi dò: “Cuốn sách Tử Hân mới viết đó, chàng có thích không?”.

Mộ Dung

Vô Phong trầm ngâm hồi lâu, thở dài đáp: “Thích. Có điều đấy là một bản bổ sung

nguy hiểm”.

Cuốn

sách ấy, trừ năm chữ Vân Mộng cứu kinh bổở trang

đầu ra, cả cuốn sách từ đầu tới cuối đều không nhắc tới Vân

Mộng cứu kinh. Người trong nghề thì lại có thể nhìn ra ý đồ của Tử

Hân. Chàng gạt lý luận của phụ thân sang một bên, bắt đầu trường thiên đại luận

cách nhìn của bản thân, vừa rất mực uyển chuyển lại mạnh mẽ bức người mà phản

bác mấy quan điểm của Mộ Dung Vô Phong.

Được

mười ngày, Mộ Dung Vô Phong viết một bức thư hồi âm cho Tử Hân, gửi kèm một

thiên lời tựa bản thân viết cho Vân Mộng cứu kinh bổ. Trong

thư nói, nếu Tử Hân mong cuốn sách này được Vân Mộng cốc ấn hành thì phải đồng

ý cho in kèm lời tựa này vào đó.

Nhận

thấy thiên lời tựa ấy đem tất tần tật phản bác của Tử Hân phân tích tỉ mỉ lại

rồi lâm li tinh tế mà phê bỏ toàn bộ, Tử Hân lập tức gửi về một phong thư ngắn

gọn, không đồng ý đưa lời tựa của phụ thân vào, lại muốn Mộ Dung Vô Phong ban

lại bản thảo gốc “… Lý

giải khác lối, suy xét bất đồng. Cái thêm bớt của con, không dám cho là xác

đáng; lời phụ thân uốn nắn, liệu có quá mức chăng? Lời tựa cao minh uyên bác,

con thực tâm lĩnh. Nhưng chỉ ngắn ngủi vài lời thật khó đủ nêu hết, vả lại chỗ

nghi hoặc còn nhiều, cần phải cân nhắc. Xin cho suy ngẫm rồi lại gửi. Nếu phụ

thân không thích sách này, con cũng không có cách nào. Thiên hạ lớn nhường ấy,

ắt sẽ có nơi dung nó…”

Bởi vì

biết tính tình của Tử Hân trước giờ không có hai chữ “kìm nén”, thư đến tay Mộ

Dung Vô Phong cũng không gây ra sóng gió gì. Một tháng sau đó, Mộ Dung Vô Phong

y lời ấn hành Vân Mộng cứu kinh bổ, lời

tựa của mình thì mở rộng ra thành một cuốn Vân Mộng cứu

kinh bổ cảo in đồng thời. Y giới xôn xao, đệ tử các phái đua nhau

viết lách, hoặc là phê phán, hoặc là phụ họa, hoặc nêu ra nghị luận mới, tóm

lại là ồn ào náo nhiệt một phen. Tất cả văn chương lời bản đều được đưa vào Vân

Mộng cứu kinh bổ tập luận do Mộ Dung Vô Phong chủ

biên. Mọi người đều biết trường tranh luận học thuật của đôi phụ tử trong Vân

Mộng cốc này xem như đã tới hồi cao trào.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.