Chương 14

Tô Phong Nghi cho rằng, mỗi người đều có vài thói quen

khó nắm bắt được, không cần thiết phải kinh ngạc hay cho rằng kỳ quái gì, cho

nên, trong cái khách sảnh lớn chừng này có vẻ như chỉ có mình không có ấn tượng

đặc biệt gì với Đường Hành.

Nàng

thừa nhận người này thân hình cân đối, dung mạo anh tuấn, mắt sâu mà sáng, đôi

môi căng đầy, thần thái nhàn tản, lúc nhìn người thường híp mắt, lộ ra nét cười

nhàn nhạt khó đoán.

Trong

việc huấn luyện chuyên gia về đồ cổ có huấn luyện về mắt nhìn, bộ trường bào

lụa thêu hoa mây ngầm, chiếc áo trong màu bích bằng tơ tằm đó giá trị tuyệt

không rẻ. Còn chưa nói đai lưng sừng tê nạm ngọc lam, buộc thêm ngọc ngũ sắc,

bên dưới thắt túi thơm tử la, bên cạnh là một đôi ngọc bội song ngư, lúc đi

phát ra tiếng tinh tang, hương thơm nức mũi.

Sau khi

chào hỏi, Tô Phong Nghi và Thẩm Khinh Thiền ai nấy tự về phòng thu dọn đồ đạc

của mình. Qua một hồi, Tô Phong Nghi chợt nghe có người gõ cửa phòng.

Mở cửa

nhìn, thấy Đường Hành nở nụ cười đứng trước cửa, nói: “Thứ cho tôi mạo muội,

muốn hỏi thăm cô nương một việc, được chăng?”.

“Việc

gì thế? Nói đi!”, vừa nghĩ hắn là bạn tốt thuở bé của Tử Hân, Tô Phong Nghi đã

chẳng chút do dự mà ưa thích hắn.

“Tôi

xem mái tóc của cô nương bóng mượt đen nháy, có lẽ phải dài ba thước ba, phải

không?”

“Chưa

từng đo thử, nhưng mà sao huynh biết?”, nàng bật cười.

Câu

tiếp theo lại kiến nàng cười không nổi.

“Có bán

không?”

Nàng

nghi hoặc nhìn hắn: “Bán cái gì?”.

“Tóc

của cô... Không cần lo lắng, tôi không phải muốn toàn bộ, chỉ cần một thước là

đủ rồi.”

Nàng

bặm môi nghĩ một lát, hỏi: “Huynh nguyện ý trả bao nhiêu lượng?”.

“Giá

ngoài chợ là mười hai lượng một thước, tôi đồng ý trả gấp đôi.”

“Tóc

tai da thịt trên thân thể là phụ mẫu ban cho”, Tô Phong Nghi nói: “Năm mươi

lượng tôi mới khiến chúng tổn thương”.

“Thành

giao”, Đường Hành móc ngân phiếu trong người ra đưa cho Tô Phong Nghi.

Phong Nghi khép cửa lại, ước lượng độ dài, lấy kéo cắt tóc, lấy đai lưng buộc

lại, bọc vào vải hoa, đưa cho Đường Hành: “Tôi đã cắt thêm một tấc cho huynh,

hy vọng huynh hiểu được, trong thời gian ngắn không thể cung cấp hàng được

nữa”.

Đường

Hành nói một câu cám ơn rồi cất vào người, lại thấy tóc sợi dài sợi ngắn, lởm

chởm không đều, không nhịn được nói: “Cô nương cắt không ổn, có chút hỗn loạn.

Có cần tôi giúp chỉnh lại một chút không?”.

“Huynh

làm được sao?”

“Làm

tốt là đằng khác.”

Nàng

đưa kéo cho hắn, Đường Hành cẩn thận sửa sang chỉnh lý lại, hết một tuần trà

mới nói: “Soi gương xem, có phải đẹp hơn nhiều rồi không?”.

Phong Nghi nhìn trái ngó phải: “Đúng là đẹp hơn nhiều rồi! Đa tạ!”.

Đường

Hành quét mắt qua bàn trang điểm, lại hỏi: “Cô thích dùng kem ‘Ngọc Nữ Đào Hoa’

sao?”.

Phong Nghi nhíu mày, rốt cuộc cũng cảm thấy người này có gì đó không ổn: “Huynh

cũng biết thứ ấy?”.

“Thứ

này quá đắt. Kỳ thực ‘Xạ Hương Thập Hòa phấn’ rất khá, giá lại chỉ bằng phân

nửa, hiệu quả không khác nhau là bao”, Đường Hành nói.

“Nhãn

hiệu này sao tôi chưa từng nghe qua?”

“Đây là

hàng mới Tầm Phương các mới xuất ra tháng trước. Tên nghe có vẻ bình thường,

hàng bên trong thì lại cực tốt. Ngọc trai, chu sa, bột vỏ sò, bột khoáng, bột

tím, xạ hương thì đúng là tầm thường, hiếm có là cách làm cầu kỳ tinh tế. Màu

phấn ấy trông tựa sắc hoa đào nhàn nhạt, mềm mại mượt mà, thoa lên không thấy

vết, chỉ cần dùng nước là có thể hoàn toàn rửa sạch. Nếu là người nhan sắc tầm

thường, đi mua kem Ngọc Nữ Đào Hoa, tự nhiên sẽ làm tăng không ít phần nhan

sắc. Nhưng mà cô nương dung mạo tựa thiên tiên, hoàn toàn không cần lãng phí

tiền như thế.”

Phong Nghi nghe mà không nhịn được há hốc mồm, lùi lại một bước ngắm nghía

Đường Hành thật kỹ: “Loại phấn ấy huynh cũng dùng?”.

Đường

Hành vẻ mặt cổ quái cười với nàng, mãi không đáp lời.

“Huynh

cần tóc của tôi làm gì?”

“Làm

gối đầu”, Đường Hành nghĩ ngợi một chút, rồi lại thêm một câu: “Tránh tà”.

Phong Nghi đột nhiên vớ lấy cái chổi phang mạnh xuống đầu Đường Hành.

“Úi!

Nói là được rồi, sao tự dưng lại động thủ vậy?”, Đường Hành che đầu, yếu ớt hô

lên.

“Đánh

huynh đấy, làm sao?”, nàng chống nạnh, những suy nghĩ trong đầu đã đảo được cả

nghìn vòng, hung ác nhìn Đường Hành: “Thành thật khai ra, huynh thế lại quen Tử

Hân? Có phải huynh luôn bám lấy chàng không?”.

“Tôi là

một người không thể tốt hơn được nữa đấy”, Đường Hành cười khẩn khoản: “Đối với

nữ nhân, trước giờ tôi luôn có ba tín nhiệm, cô nương có muốn biết không?”.

Đường

Hành còn chưa nói, Tô Phong Nghi đã trở nên nghiêm túc: “Đương nhiên muốn

rồi!”.

“Một

lòng một dạ học tập nữ nhân, vui vẻ nhiệt tình phục vụ nữ nhân, kiên quyết

không chọc giận nữ nhân.”

...

So với

Thanh Nguyên khách đm hào hoa khí phái thì Dụ Long khách đm chỉ có thể xem

như một khách đ**m hạng ba cung cấp chỗ nghỉ chân cho người đi đường mà thôi.

Đương nhiên, loại tiểu đ**m này là nơi những kẻ bần cùng trong giang hồ thích

tới nhất. Cung cấp ba bữa, bao nước nóng với thức ăn cho ngựa, phòng tuy nhỏ

nhưng giá cả phải chăng, chăn đệm không quá cũ, cứ cách một ngày lại được đem

đi thay giặt.

Để tiết

kiệm diện tích, phòng bếp liền ngay với sảnh ăn, ở giữa chỉ có tấm rèm khó phân

biệt màu sắc. Cứ tới giờ ăn cơm, mùi dầu với khói bếp nghi ngút, trong không

khí có hạt mùi tiêu cay sặc mũi.

Giả như

một ngày mà anh có tới phân nửa thời gian ngồi trong sảnh ăn, vậy thì chuyện

tắm giặt gội đầu trở thành một chuyện phiền phức rồi.

Cho

nên, cứ vào thời gian này, Tô Phong Nghi tuyệt đối không nhìn thấy Tử Hân. Chỉ

có lúc phòng bếp nhàn tản chàng mới xuống ngồi một lúc, sau đó vào bếp gọi mấy

cái màn thầu, hai đĩa thức ăn, tự mình đem đến phòng của Quách Khuynh Quỳ.

“Xương

ngực của A Tuấn bị thương, cần phải tĩnh dưỡng tuyệt đối”, lúc xuống lầu, Đường

Hành giải thích với Tô Phong Nghi.

Phong Nghi lơ đãng đảo mắt nhìn một lượt sảnh ăn, ánh mắt đăm đăm dừng ở vị trí

Tử Hân thích ngồi.

Hoàng

hôn đã tận, màn đêm vừa buông.

Đại đa

số khách trọ không ăn uống trong sảnh ăn mà sẽ ra ngoài tìm một sạp nhỏ rẻ tiền

nơi đầu phố, cho nên khách ăn trong sảnh thưa thớt, việc buôn bán không được

tốt lắm.

Vào

tình huống ấy, lão bản sẽ sai người dập đi phân nửa số đèn dầu ở bốn vách,

trong sảnh tranh tối tranh sáng, một mảng mù mờ.

Đang

bước lên mấy bậc thang cuối, Đường Hành bỗng dừng phắt lại, Tô Phong Nghi cũng

dừng theo.

Nàng

thấy Thẩm Khinh Thiền đứng bất động trên bàn ăn, tay lăm lăm thanh kiếm.

Nhìn

theo hướng ánh mắt nàng, Tô Phong Nghi phát hiện Quách Khuynh Quỳ đang ngồi ở

một góc, trong tay là một chén rượu, trên mặt tỏ ra cực kỳ cứng cỏi.

Ánh mắt

họ chạm nhau trong không trung cũng đủ khiến mấy cái bàn trống giữa họ phải

rung lên rồi.

Thoắt

cái, không khí tựa hồ biến thành một thứ dịch đặc, đặc tới nỗi mỗi người đều có

thể nghe thấy tiếng hít thở của bản thân mình.

Phong Nghi quay sang Đường Hành, nhận thấy da cổ hắn căng ra, ngón tay bất giác

đưa về phía cán đao sau lưng.

Thậm

chí nàng còn có thể nghe thấy các đốt ngón tay hắn siết cán đao kêu “lách

cách”.

Tới tận

bây giờ nàng mới chợt nghĩ tới Thẩm Khinh Thiền họ Thẩm, thì ra nàng ấy là

người của Thẩm gia!

Cả buổi

chiều, hai cô gái hi hi ha ha, trò chuyện với nhau lâu như thế, thủ thỉ cho

nhau cả đống bí mật khuê phòng, thứ duy nhất không nói tới chính là gia thế của

nhau. Tuy Tô Phong Nghi biết khá nhiều chuyện trên giang hồ, nhưng xét cho cùng

đó chỉ là một loại hiếu kỳ, không dẫn tới chút hứng thú tìm hiểu nào. Nàng hài

lòng với việc biết một ít chuyện cũ, không quan tâm lắm tới tình tiết.

Nếu như

Thẩm Khinh Thiền đã là người của Thẩm gia, vậy thì bây giờ sẽ là thời cơ tốt

nhất để giết Quách Khuynh Quỳ.

Kế đó,

cửa phòng trên bất chợt “cọt kẹt” mở ra, Tử Hân chẫm rãi bước vào phòng, nhìn

thấy tình hình dưới lầu, hơi sững rồi lại tiếp tục đi xuống.

Phong Nghi nghe ra bước chân của nàng cực kỳ trầm trọng và cũng không thiếu

phần cảnh giác. Chỉ có những lúc tâm sự trùng trùng chàng mới bước đi mạnh như

thế.

Theo

bậc thang đi xuống, nàng thấy chàng sắp đi vào sảnh ăn thì bỗng dừng phắt lại,

quay đầu sang trao đổi một ánh mắt chớp nhoáng với Đường Hành.

Hai

người lập tức như hai quân cờ di động tới vị trí của mình.

Chỉ cần

Thẩm Khinh Thiền động thủ, bọn họ sẽ nhanh chóng xông tới đánh ngã nàng.

Đột

nhiên có tiếng cười nhẹ, Thẩm Khinh Thiền nói: “Quách Khuynh Quỳ, thì ra ngươi

cũng có trợ thủ”.

Lời

chưa dứt, Tô Phong Nghi bỗng nhảy tới, chân giẫm loạn trên sàn nhà, vừa giẫm

vừa kêu: “Giẫm chết ngươi! Giẫm chết ngươi! Ta giẫm chết ngươi! Xem ngươi còn

trốn đi đằng nào!”.

Bốn

người quay sang nhìn nàng kỳ dị.

“Sao

thế?”, Thẩm Khinh Thiền hỏi.

“Trên

sàn có một con gián”, không biết vì sao sắc mặt của Tô Phong Nghi tái đi: “Tử

Hân huynh chớ có qua đây”.

Ba

người kia lại ngước mắt quay sang nhìn Tử Hân.

Tử Hân

chớp chớp mắt, mặt không biến sắc: “Chư vị nhìn ta làm gì? Lẽ nào ta lại sợ một

con gián nhỏ?”.

Quách

Khuynh Quỳ và Đường Hành nói: “Trước đây ngươi luôn sợ”.

Sắc mặt

Tử Hân nóng lên: “Mười mấy năm rồi, con người ai cũng phải lớn lên”.

Quách

Khuynh Quỳ thở phào một tiếng: “Nói thế tức là xem như hiện giờ ngươi không còn

sợ nữa rồi!”.

Tử Hân

lùi về sau một bước, tay rụt vào ống tay áo: “Ta vẫn sợ”.

Sau đó

hai người cùng nhìn về phía Đường Hành.

Đường

Hành thở dài một tiếng: “Mười mấy năm qua rồi, lẽ nào cái kẻ phải quét dọn thi

thể ấy vẫn là ta?”.

“Đương

nhiên.”

Hắn ủ

rũ đi tới cạnh Tô Phong Nghi, nói: “Tô cô nương, làm phiền tránh ra một chút”.

Phong Nghi lắc đầu, cắn chặt môi, khuôn mặt lộ ra vẻ sợ hãi: “Tôi không dám cử

động”.

Đường

Hành ngẩn người: “Tại sao?”.

“Tôi

sợ.”

“Cô

cũng sợ gián?”

Phong Nghi lắc đầu, vẻ mặt như sắp khóc đến nơi.

“Cô chỉ

cần chích chân, lùi lại một bước là tôi có thể lấy con gián đó”, Đường Hành nhẹ

giọng khuyên nhủ.

“Tôi

không sợ gián, tôi... tôi sợ rết”, giọng nàng run rẩy cực độ: “Vừa rồi tôi giẫm

lên con gián, lúc giẫm mới phát hiện, cạnh con gián còn có một con rết dài ba

tấc, toàn thân đỏ rực, chắc chắn... chắc chắn là cực độc”.

Tử Hân

nghe thế bèn chạy tới, đưa trượng hơi vén váy nàng lên, cúi đầu xuống nhìn “Rết? Rết ở đâu? Sao ta không nhìn thấy?”.

Phong Nghi kêu ré lên: “Sao huynh lại động vào váy muội? Vừa rồi nó vẫn còn

ngoan ngoãn nằm dưới đất, bây giờ không thấy nữa rồi!”, nói rồi nàng túm lấy

váy, lùi sang bên một bước.

Quả

nhiên dưới đất chỉ còn một con gián bị giẫm cho tan nát, còn con rết nọ không

cánh mà bay.

Nàng sợ

hãi nhìn Tử Hân, thấy đôi mắt chàng nhìn chằm chằm vào con gián, mặt mày tái

xanh, hơi thở đứt quãng, tay cầm trượng run rẩy. Quách Khuynh Quỳ nhanh tay

nhanh mắt kéo chàng ra, tránh xa qua một phía.

Tuy kịp

thời uống thuốc, môi Tử Hân vẫn tái nhợt đáng sợ.

Thẩm

Khinh Thiền kéo Tô Phong Nghi, nói: “Đi theo tỷ”.

“Đi cái

gì mà đi! Con rết đang trốn trong váy của muội!”

“Loài

vật này thích tĩnh sợ động, muội càng chạy, nó càng sợ không dám thò đầu ra.”

“Thật

sao”, Tô Phong Nghi bán tín bán nghi, theo Thẩm Khinh Thiền chạy ra ngoài cửa,

vòng qua sơn đạo, xuyên qua rừng cây, tới bên một hồ nước.

“Giờ

trời tối rồi, bốn phía không có ai, cởi y phục ra, nhảy xuống hồ!”

“Tỷ...

tỷ điên rồi! Nhỡ ra có người thì làm thế nào?”, Tô Phong Nghi nhìn đông ngó

tây, nhỏ giọng nói.

“Đường

Hành theo phía sau, hắn sẽ giúp chúng ta trông chừng.”

“Đường

Hành? Đường Hành chính là nam nhân!”

“Được

rồi! Bệnh của hắn ai mà chẳng biết, coi hắn là nữ nhân cũng chẳng có gì là

không được”, Thẩm Khinh Thiền vừa cười vừa cởi bỏ y phục.

Phong Nghi đỏ mặt nhìn nàng, hỏi: “Sao tỷ cũng cởi y phục? Trên người tỷ đâu có

rết!”.

Thẩm

Khinh Thiền nói: “Sợ muội nhát gan, cởi trước cho muội xem”, nói xong, y phục

đã cởi hết, vù một cái nàng nhảy ào xuống nước.

Không

biết phải làm sao, Tô Phong Nghi chỉ đành quăng quần áo gọn sang một bên, nhảy

theo xuống.

Mới đầu

mùa hè, nước hồ lạnh giá.

Hai

người bơi đến giữa hồ, mới trông thấy Đường Hành đứng đằng xa sau rừng cây, lớn

tiếng goi: “Tô cô nương! Cô ở đâu? Tử Hân bảo tôi đưa thuốc cho cô”.

“Tôi ở

dưới hồ!”

“Rết

chưa cắn cô chứ?”, Đường Hành đi tới mép hồ, thấy một đống y phục nữ nhân ném

trên mặt đất đầy rêu, vội vàng ôm vào lòng.

“Chưa...

có điều, huynh có thể giúp tôi giũ từng cái một không? Tôi sợ nó vẫn nấp ở

đó...”, giọng Tô Phong Nghi xa xa vọng tới.

Đường

Hành mở cờ trong bụng, vội nói: “Được được”.

Nói

xong, lấy từng thứ, từng thứ ra cẩn thận quan sát, quả nhiên thấy một con rết

đỏ chói ẩn trong váy, vội một đao đập chết, sau đó đem váy áo gấp chỉnh tề,

nâng trong tay: “Tìm được con rết rồi! Vừa đập chết nó xong, cô yên tâm đi”.

“Quay

lưng lại, ném y phục qua đây, bọn tôi sắp lên rồi!”, Thẩm Khinh Thiền nói.

Đường

Hành quay đi, cởi áo choàng của mình ra, trải xuống đất, đặt y phục của hai

người ngay ngắn trên đó rồi bước đi mười bước, tránh xa chỗ ấy.

Thẩm

Khinh Thiền vừa mặc y phục vừa cười, thì thầm: “Người này tiếng tăm không được

tốt nhưng cũng rất có quy củ”.

Phong Nghi cười khẽ: “Muội thấy hắn không phải kẻ xấu”.

“Hình

như hắn rất sẵn lòng dốc sức cho nữ nhân...”

“Đây

chính là chỗ hiếm thấy của hắn.”

“Hay là

chúng ta thử hắn, xem xem rốt cuộc hắn sẵn lòng dốc sức bao nhiêu?”, Thẩm Khinh

Thiền ngồi trong lùm cỏ, mặt lộ ý trêu chọc: “Muội từng nhìn thân thể trần

truồng của nam nhân chưa?”.

Phong Nghi cắn môi, xấu hổ lắc đầu.

“Đối

với nam nhân, nữ nhân nhất định phải nhìn nhiều một chút mới tốt.”

“Oa!”

“Đường

Hành, qua đây một chút.”

Đường

Hành quay lại, đi tới trước mặt hai người, mỉm cười: “Thẩm cô nương có gì sai

bảo?”.

“c** đ*

ra, để Tô Phong Nghi nhìn ngươi... muội ấy nói muội ấy chưa từng nhìn thấy nam

nhân không mặc y phục.”

Đường

Hành lắc đầu như trống lắc: “Ta không cởi”.

“Tại

sao?”

“Xấu

hổ.”

“Ba tín

niệm của ngươi là gì?”

“Được

rồi, Khinh Thiền”, Tô Phong Nghi ngắt lời nàng: “Đừng làm khó người ta nữa”.

“Sợ cái

gì!”

Phong Nghi đột nhiên nghiêm mặt, nói từng chữ: “Chớ có bắt nạt huynh ấy...

Người bắt nạt huynh ấy trên đời này quá nhiều rồi”.

Thẩm

Khinh Thiền chỉ đành ngâm miệng.

Đường

Hành lặng lẽ nhìn Tô Phong Nghi, trầm mặc hồi lâu rồi nói: “Ngoài này rất lạnh,

hai vị nên quay về khách đ**m sớm một chút thì hơn”.

Nàng vỗ

vỗ vai hắn, đột nhiên nói: “Tôi luôn có chút hoài nghi tín niệm lớn nhất của

huynh”.

Đường

Hành vốn đã đi vài bước, chợt dừng lại, đợi nàng nói tiếp.

“Huynh

nói huynh muốn học tập nữ nhân. Nhưng ngay cả chính nữ nhân bọn tôi cũng không

biết nữ nhân là gì, huynh học thế nào đây?”

Đường

Hành cười khổ: “Đa tạ chỉ giáo, đây đích xác là vấn đề”.

...

Trà

trên bàn hãy còn âm ấm.

Xuyên

qua hành lang phòng trọ buông rèm xanh, dưới gốc liễu lưa thưa rủ có một bóng

người bận đồ đen.

Đợi

Thẩm Khinh Thiền tới gần, bóng đen đó đột nhiên thoáng động, chạy về phía sau

núi.

Hắn

không hề đi xa, đến khu đất rộng rãi cạnh hồ ban nãy nàng bơi lội thì dừng lại.

Dải

ngân hà trên bầu trời hướng về đông, đom đóm lập lòe trong lùm cỏ.

Sương

lạnh lùng buông, tán cây trùm xuống.

Nàng

bỗng cảm thấy căng thẳng, tim đập thình thịch nhưng vẫn to gan lớn mật đi về

phía người đó.

“Cô

đáng lẽ phải biết, người ta muốn tìm không phải là cô”, người áo đen lạnh nhạt.

“Chớ

quên ta họ Thẩm.”

“Cô

muốn sao?”, hắn nhìn nàng chăm chú, mi mày toát lên vẻ chế nhạo: “Ở đây quyết

đấu với ta?”.

“Không

thể sao?”

“Cô là

nữ nhân.”

“Ta là

kiếm khách”, nàng nhướng mày nâng kiếm, thần thái bình tĩnh: “Kiếm nặng sáu cân[1] hai

lạng, danh đứng thứ mười bốn trên kiếm bảng. Đối thủ của ta trước giờ đều là

nam nhân. Trò chơi của nam nhân ta rất thông thạo”.

[1]

Một cân Trung Quốc = ½ kg.

“Đây

không phải trò chơi, kẻ thua cuộc phải trả một cái giá”, hắn lạnh lùng quan sát

nàng.

“Ta

hiểu.”

Vào

thời khắc ấy, nàng không hề do dự rút kiếm liên tục công ra ba chiêu, kiếm khí

dày đặc, bức dạt đám đom đóm đang bay lượn trước mặt. Nàng vốn xuất thân từ

Huỳnh Ý môn, dùng xà kiếm thiên biến vạn hóa. Sau khi tham cứu kiếm phổ của

Trần Thanh Đình, đột nhiên ngộ đạo, hiểu được một câu nói xưa lưu truyền trong

giang hồ: “Chẳng sợ nghìn chiêu thường, chỉ sợ một chiêu tuyệt”.

Cho nên

chiêu thức của nàng đơn giản mà hữu hiệu, dùng tới dùng lui.

Hắn đưa

một tay sau lưng, một mạch thoái lui, chỉ khi bắt buộc mới dùng bao kiếm gạt

đỡ, tỏ ra cực kỳ khinh thường.

Nàng

thẹn quá hóa giận, vung kiếm như gió, càng đánh càng hung mãnh, cả thân hình

được bao phủ trong một tầng kiếm ảnh.

Hết ba

mươi chiêu, đột nhiên nghe “soạt” một tiếng, cuối cùng hắn cũng rút kiếm, mũi

kiếm đâm xéo vào không trung nhắm thẳng thn d** của nàng.

Hắn chỉ

dùng một chiêu, “xoẹt” một nhát đã xẻ đôi tấm váy dài của nàng, Thẩm Khinh

Thiền không thèm bận tâm, giậm chân tung mình đánh ngược một kiếm, kiếm khí

mạnh mẽ vạch một đường máu sau lưng hắn.

Hắn đau

đớn ngả đi một bước, quay người lại, kinh ngạc nhìn nàng, đột nhiên lật tay

xuất kiếm, từ một góc độ không ngờ tới nghiêng nghiêng đâm ra!

Thẩm

Khinh Thiền vội vàng tránh né nhưng đã chậm một bước! Chỉ cảm thấy mắt trái

lạnh buốt, một cơn đau khôn tả ập tới gần như khiến nàng ngất đi.

Một thứ

chất lỏng mằn mặn từ hốc mắt chảy ra, chảy xuống môi, nàng nếm vị tanh của máu.

Đấy

không phải nước mắt, là máu.

Kế đó,

nàng nhìn thấy con ngươi của mình cắm trên đầu mũi kiếm hắn.

Người

kia cười nhạt, lấy con ngươi xuống, cầm trên tay tung lên tung xuống cứ như

đang chơi một đồng xu: “Ta nói rồi, kẻ thua phải trả giá”.

Nàng ôm

nửa bên mặt máu không ngừng chảy, run rẩy nhìn hắn, răng lợi nghiến chặt “Quách Khuynh Trúc, có gan thì ngươi giết ta đi!”.

Quách

Khuynh Trúc quăng con ngươi xuống đất, đưa chân từ từ giẫm lên. “Bẹp” một

tiếng, con ngươi vỡ nát tựa như một quả nho. Âm thanh ấy cứ ung ung vọng vào

tai, như một mũi đinh sắt ghim vào não nàng.

“Giết

ngươi rất dễ”, hắn rút khăn, lau sạch tay: “Đáng tiếc, vẫn chưa phải lúc”.

Sau đó,

hắn thả khăn tay xuống đất: “Thay ta hỏi thăm phụ thân ngươi”.

...

Phong Nghi nằm trên giường đã lâu nhưng mãi vẫn không ngủ được. Nàng vốn có

thói quen tới gõ cửa phòng Tử Hân mỗi khi đi ngủ, phát hiện chàng không ở trong

phòng. Nàng tới tìm Quách Khuynh Quỳ, Quách Khuynh Quỳ nói với nàng, đứa con

thứ hai của họ Trương bán màn thầu phố bên bị ngựa hất ngã, vỡ đầu gối, nên họ

đã phái người tới mời chàng đi.

Tử Hân

ở ngay phòng sát vách với nàng. Chàng là một người sinh hoạt rất quy củ. Mỗi

ngày cuối giờ Hợi đi ngủ, đầu giờ Thìn dậy khỏi giường. Giờ Tỵ bắt đầu khám

bệnh, giờ Dậu thì ra về. Ăn xong cơm tối sẽ đi tản bộ; trước khi đi ngủ mà nhàn

rỗi thì sẽ đọc sách y. Một ngày ba bữa đều có thời gian cố định. Làm thức ăn

thì đã cầu kỳ còn muốn cầu kỳ hơn: Ví như thái rau được một nửa, phát hiện ra

gia vị bên cạnh thiếu một thứ gì đó, chàng sẽ bỏ dao xuống, đi khắp phố tìm

mua. Trong giang hồ phức tạp hỗn loạn này, chàng ngoan cố kiên trì giữ một loạt

nguyên tắc của bản thân, chăm sóc bản thân không hề cẩu thả.

Chàng

là một người rất phiền phức nhưng chưa bao giờ làm phiền tới người khác.

Ánh đèn

ngoài hành lang leo lét như hạt đậu, chút ánh sáng len qua khe cửa hẹp. Mỗi khi

có người đi ngang qua cửa, căn phòng thoáng chìm trong bóng tối. Không biết vì

sao, đêm nay nàng không ngủ nổi, cứ trằn trọc trên giường mãi, một mực dỏng tai

nghe tiếng động bên ngoài. Im lặng chờ đợi già nửa canh giờ, nàng chợt nghe

thấy dưới lầu vọng lên tiếng bước chân nặng nề. Nàng biết người này không phải

là Tử Hân, tiếng bước chân lại hướng về cửa phòng nàng. Kế đó, nàng nghe “bình”

một tiếng, khung cửa chấn động, hình như có người nặng nề ngả vào cửa.

Nàng

rút chủy thủ, chạy tới bên cửa, nhỏ giọng hỏi: “Ai đấy?”.

“Là

tỷ...”

Nàng

vội vàng mở cửa, thấy Thẩm Khinh Thiền hai mắt nhắm chặt, mặt toàn là máu, nửa

bên mặt sưng vù lên. Nàng một mực ôm lấy kiếm của mình, thấy cửa mở thì miễn

cưỡng mở mắt. Chính khi nàng mở mắt, Tô Phong Nghi phát hiện mắt trái của nàng

chỉ còn lại một hốc máu đáng sợ, không khỏi thất sắc mà kêu lên một tiếng kinh

hãi, vội vàng đỡ nàng dậy, đưa tới giường của mình, khi ấy Thẩm Khinh Thiền đã

hôn mê rồi.

Trong

tình huống này, người đầu tiên Tô Phong Nghi nghĩ tới là Tử Hân, nhưng mà Tử

Hân không có ở đây, cho nên nàng liều mạng gõ cửa phòng Đường Hành. Nửa đêm

canh ba, tiếng gõ cửa của nàng khiến khách thuê phòng hốt hoảng một phen, mọi

người còn cho rằng có cướp xông vào, kinh động tới tuần bổ trong thành. Có

người khoác áo ra khỏi giường, hé cửa thò đầu ngó đông ngó tây; có người nằm

trên giường ngoác miệng chửi chưởng quỹ, bảo là khách đ**m này đã khiến người

ta không được yên ổn như thế, ngày mai nhất định chuyển đi. Đường Hành thì lại

ngủ như chết, mãi một lúc lâu mới dậy mở cửa, ánh mắt ngái ngủ hỏi: “Tô cô

nương, xảy ra chuyện gì thế?”.

“Mau đi

tìm Tử Hân! Khinh Thiền bị trọng thương rồi.”

Đường

Hành nói: “Tôi không biết Tử Hân đi đâu. Huynh ấy không ở trong phòng à?”.

“Tuấn

ca nói có người bị bệnh, huynh ấy được người ta mời đi rồi.”

“Ta đi

xem Thẩm cô nương trước đã.”

Phong Nghi cuống quýt giậm chân: “Huynh xem tỷ ấy để làm gì? Để loạn thêm à?”.

“Tôi

biết chút y thuật.”

Phong Nghi đột nhiên đại ngộ, mừng rỡ nói: “Đúng rồi! Mẹ huynh là Ngô đại phu,

đệ tử của thần y Mộ Dung, tốt quá rồi! Mau lên, mau lên!”.

Đường

Hành cười khổ: “Chớ có hiểu lầm. Tôi từ nhỏ rất ghét học y. Chỉ biết một chút

tri thức nông cạn thôi”.

Hai

người tới bên giường Thẩm Khinh Thiền, Đường Hành vén màn, vừa nhìn thấy mặt

Thẩm Khinh Thiền lập tức hồn xiêu phách lạc, vội cụp mắt cúi đầu, rút trong

người ra một bức tượng nhỏ màu đen, đặt bên miệng, lầm rầm tụng niệm cầu khấn.

Phong Nghi vội nói: “Giờ là lúc nào rồi? Huynh còn ở đấy mà cầu thần bái phật

à! Mau mau nghĩ cách đi!”.

“Suỵt...

không được kinh động A Thanh.”

Phong Nghi trừng mắt nhìn tượng gỗ trong tay hắn, to giọng hỏi: “A Thanh? A

Thanh là ai?”.

Tiếng

niệm của Đường Hành bỗng trở nên cực kỳ cung kính, ánh mắt mờ ảo như u linh: “A

Thanh là thần của ta, thần của riêng ta. Trừ ta ra, người không bảo vệ ai

khác”, ngừng một chút, hắn lại nói: “Xin cô lúc nói ra tên của người, nhỏ giọng

một chút, được không? A Thanh không thích người khác to tiếng gọi tên mình”.

Phong Nghi một mực cho rằng bản thân rất có học vấn, chỉ trong thoáng chốc, não

đã quét qua ba nhà Nho, Thích, Đạo cho tới chư thần trong dân gian, trên tới

Như Lai Phật Tổ, Ngọc Hoàng Đại Đế, dưới có Quan Công, Táo Vương, Thần Tài gia,

nhưng vắt óc cũng không nghĩ được “A Thanh” là vị thần nào. Thần sắc Đường Hành

nghiêm túc, thái độ cung kính, có vẻ như đấy là một vị thần linh không thể xúc

phạm, trong lòng có chút sợ hãi, cười xin lỗi hắn: “Hay là huynh ở đây chăm sóc

cho Khinh Thiền, tôi đi tìm Tử Hân”.

“Tôi có

thể rửa sạch vết máu cho cô ấy. Hiện giờ miệng vết thương sưng to quá, chỉ sợ

dù Tử Hân có tới cũng khó giải quyết, trước hết phải tiêu sưng đã”, Đường Hành

điểm vào huyệt ngủ của Thẩm Khinh Thiền, về phòng lấy một cuộn vải trắng và

bông băng, sấp nước thuốc, nhẹ nhàng lau vết máu trên mặt nàng.

“Vậy

phải nhờ huynh rồi!”, thấy ngoài song, trời bỗng đổ mưa nhỏ, Tô Phong Nghi

Khoác áo ngoài, cầm ô vội vàng đi ra.

...

Tiểu

nhị trực đêm bảo với nàng, họ Trương bán màn thầu cách đây không xa, ở ngay ngã

rẽ đầu đông con phố.

Nàng

một mình cầm ô, nặng nề bước trên con phố tối đen. Đây không còn là lần đầu

tiên nàng đi trên phố vào ban đêm nữa, nhưng con phố xa lạ vẫn làm nàng sợ hãi.

Dưới ánh đèn lờ mờ của một khách đ**m phía xa, nàng thấy được một bóng người

lén lén lút lút ở góc phố. Có lần, nàng suýt trượt ngã bởi mảnh giấy dầu ở dưới

đất, quay đầu lại nhìn thì thấy một tên ăn mày nằm trên mảnh giấy đó. Trời đổ

mưa nhỏ, mặt đất ẩm ướt, người đó màn trời chiếu đất nhưng hoàn toàn không hay

biết, thật không rõ hắn còn sống hay là đã chết.

Khó

khăn lắm mới tới được chỗ rẽ, quả nhiên thấy ngựa của Tử Hân buộc trước cửa,

lòng nàng ấm lại, gõ cửa nhè nhẹ. Qua một lúc có người ứng tiếng hỏi: “Ai

đấy?”.

“Tôi

tới tìm Diêu đại phu.”

Cửa hé

mở, chiếc đèn lồng được đưa ra bên ngoài, chiếu tỏ khuôn mặt nàng, một giọng

già nua vang lên: “Cô nương, xin mời vào”.

Căn

phòng âm u ẩm ướt, mùi nấm mốc xua không chịu đi, trần nhà rủ xuống vô số mạng

nhện. Ông lão khom lưng, hắng giọng nói: “Diêu đại phu còn đang làm phẫu thuật,

nói là nghiêm cấm làm phiền. Lão hán tôi từ đầu tới giờ cũng chỉ đem một chậu

nước nóng vào đã bị ngài ấy đuổi ra ngoài”.

“Chân

của lệnh lang bị thương?”

Lão hán

gật đầu than thở: “Đứa bé này số khổ, đầu năm mẹ vừa mới mất, hôm nay lại ngã ngựa

gãy chân. Chỗ khác còn đỡ, đằng này lại vỡ nát xương bánh chè, dù là có trị

khỏi được cũng thành anh thọt. Lão hán tôi cầu xin lão gia với nãi nãi, tháng

Hai vừa rồi mới xin cho nó được một chân trong đội khiêng kiệu, vừa mới học

việc xong, đang hy vọng kiếm được ít bạc... Giờ thì hay rồi, ài! Uổng hết

rồi!”.

“Lệnh

lang năm nay bao nhiêu tuổi?”

“Mười

lăm.”

Phong Nghi có chút kinh ngạc nhìn ông lão. Lão hán này tóc trắng phau phau,

răng thì lưa thưa, già cả ốm yếu, tuổi tác xem ra phải trên sáu chục, không ngờ

lại có đứa con trai tuổi nhỏ như thế.

“Cô

nương cũng tới cầu khám bệnh sao? Diêu đại phu đúng là một người tốt, thấy

chúng tôi nhà nghèo khốn khó, không những một xu không nhận, lại cho chúng tôi

mười lượng bạc để mua thuốc. Đêm hôm có người tới mời, cũng chẳng nói một chữ

‘không’, một mạch bận bịu tới bây giờ, đến cả trà cũng không buồn uống lấy một

ngụm.”

Phong Nghi hé miệng cười: “Cháu là bằng hữu của huynh ấy, có việc gấp tới tìm.

Liệu cụ có thể vào hỏi một câu xem còn phải đợi bao lâu không?”.

Lão hán

lắc đầu lia lịa: “Diêu đại phu dặn đi dặn lại, bảo là phẫu thuật cần phải hoàn

toàn tập trung, ngộ nhỡ có gì sai sót sẽ di họa cả đời. Người bên cạnh tuyệt

đối không được làm phiền. Nếu có gì cần, người sẽ tự ra ngoài phân phó. Cô

nương phải ở đây đợi thôi”.

Nàng

chỉ đành tìm một cái ghế rồi ngồi xuống. Lão hán ân cần rót cho nàng một tách

trà, còn bưng tới một đĩa bánh táo. Tô Phong Nghi thấy bánh táo được bọc trong

ba lớp giấy, biết ngay là rất quý báu, nghĩ hẳn lão hán bản thân không nỡ ăn,

định để dành cho con trai. Nàng vội vàng cảm ơn, chỉ dùng tách trà nhấp một

ngụm, cảm thấy đắng chát liền đặt xuống, yên lặng ngồi đợi.

Không

lâu sau, cửa phòng kẽo kẹt một tràng. Tử Hân xách rương đồ nghề, chống trượng

đi ra, thấy Tô Phong Nghi thì hơi sững lại rồi quay sang đưa cho lão hán một

đơn thuốc, đắp bên ngoài ngày hai lần, không được qua quýt”.

Lão hán

cảm ơn mãi không thôi, sau đó tiễn hai người ra ngoài cửa, ngập ngừng một chút

chợt nói: “Sáng nay Tiền đại phu có qua khám, nói là... nói là... chân của nó

khó mà lành hẳn, e rằng sau này không thể làm nghề khiêng kiệu... Không biết...

không biết... có đúng hay không?”, nói xong chăm chăm nhìn Tử Hân, một giọt lệ

già nua từ đôi mắt đục lăn xuống, lão vội đưa tay lau đi. Ngón tay của Lão đen

đúa, móng tay nứt nẻ, bên trên hiện ra khá nhiều vết rạn.

Tử Hân

vỗ vỗ vai lão, cười nói: “Không cần để ý tới lời Tiền đại phu. Tình hình không

nghiêm trọng đến thế. Nếu như vết thương lành lại, thì sẽ không có hậu quả gì

đáng sợ. Nghỉ ngơi điều dưỡng bốn tháng là có thể đi khiêng kiệu được rồi”.

“Thật

sao? Ngài muốn nói, nó sẽ không... sẽ không...”, lão vốn định nói “sẽ không

biến thành một anh thọt”, nhưng lại nuốt hai chữ sau cùng vào bụng.

“Đương

nhiên không.”

Xét cho

cùng đây chỉ là lời của một giang hồ lang trung, nếu chẳng phải phí khám của

Tiền đại phu quá cao, lão hán không trả nổi thì cũng sẽ không đi mời cái tay

đại phu đi mở sạp ven đường này về. Thấy lời Tử Hân nói ra vừa tự tin, vừa chắc

chắn, càng lấy làm hoài nghi, chỉ cho rằng đấy là nói lời tốt lành cho mình dễ

chịu, bèn cười khổ một tiếng, đưa đèn lồng vào tay chàng: “Đường tối quá, cầm

cái đèn này đi”.

Tử Hân

đang định từ chối, Tô Phong Nghi đã nhận lấy, cười hì hì: “Đúng đấy, có cái đèn

này thì thật tốt. Đa tạ lão bá!”.

Hai

người cáo từ rời đi, thấy cửa đã đóng chặt, Tô Phong Nghi cầm rương đồ vào tay

mình, nói: “Đã mệt chưa? Muội cầm rương cho huynh!”.

Tử Hân

dắt ngựa hỏi: “Tối thế này tới tìm tôi có chuyện gì?”.

“Khinh

Thiền... bị thương rồi. Có người... có người móc mất một mắt của tỷ ấy.”

Tử Hân

dừng phắt lại, kinh hãi hỏi: “Hả? Lúc nào thế?”.

“Vừa

mới thôi.”

“Là kẻ

nào làm?”

“Không

rõ, hình như là một kẻ thù của tỷ ấy. Tỷ ấy vật vã trốn về được, giờ đã hôn mê

bất tỉnh rồi.”

“Cô đi

tìm Đường Hành chưa?”, chàng chợt hỏi.

“Tìm

rồi. Đường Hành nói trước tiên phải tiêu sưng, không hết sưng thì dù có là

huynh cũng không sao làm phẫu thuật được.”

“Hắn

nói không sai. Sưng to lắm sao?”

“Đến

mức bây giờ nhìn rất khó nhận ra là tỷ ấy.”

Tử Hân

vỗ yên ngựa, nói: “Cô lên ngựa đi, chúng ta phải mau mau trở về mới được”.

Phong Nghi lắc đầu: “Huynh mệt rồi, muội muốn huynh ngồi trên ngựa”.

Lúc ra

khỏi cửa, mượn ánh sáng của chiếc đèn lồng, nàng đã nhìn thấy vẻ mặt trắng tái

của Tử Hân, môi chàng nhợt nhạt không chút huyết sắc, liền biết ngay cái họa

con gián kia gây ra còn chưa hết. May là kịp thời uống thuốc nếu không chắc sẽ

có bộ dạng của sáu năm trước.

Dáng vẻ

ấy nàng vĩnh viễn không quên.

Tử Hân

không nói gì, lạnh lùng nhìn nàng, hồi lâu lại nói: “Lên ngựa, mặt đất ẩm ướt”.

Mỗi khi

chàng tức giận, khẩu khí luôn mang giọng điệu rất sốt ruột, khiến nàng sợ hãi.

Nàng ngoan ngoãn trèo lên lưng ngựa, nói: “Vậy huynh cũng lên đi”.

Chàng

không thèm để ý tới nàng, dắt ngựa tiếp tục đi về phía trước.

Mưa như

mắc cửi, nhẹ nhàng trải khắp. Yên lặng đi được một tuần nhang, bọn họ đi qua

một đền thờ, Tô Phong Nghi ôm rương thuốc, nhìn vào nền trời đen thẫm, nói “Muội nghĩ tới một bài thơ”.

“Y

thượng trinh trần tạp tửu ngân,

Viễn

du vô xứ bất tiêu hồn,

Thử

thân hợp thị thi nhân vị,

Tế

vũ kỵ lư nhập kiếm môn[2].”

[2]

Bài Kiếm Môn đạo trung ngộ vi vũ của Lục Du (1125-1209) thời

Nam Tống, Trung Quốc. Dịch Bụi

đường với rượu kia lấm áo,

Viễn

du nào chốn chẳng tiêu hồn.

Thân

này đã thi nhân chưa

nhỉ?

Mưa

nhỏ thúc lừa vào Kiếm Môn.

Tử Hân

nói: “Có phải bài này không?”.

Phong Nghi kinh ngạc: “Sao huynh biết?”.

“Đoán.”

“Thật

ra huynh không nhất thiết phải là giang hồ lang trung, làm giang hồ thi nhân

cũng không phải là không được.”

“Tại

sao tôi lại phải làm giang hồ thi nhân?”

“Như

thế thì chúng ta gần như là đồng nghiệp rồi.”

“Sao

lại nói thế?”

“Nghề

nghiệp của chúng ta chỉ giao tiếp với những thứ đẹp đẽ.”

“Đầu

lâu của con người rất đẹp. Chỉ là cô không quan sát kỹ mà thôi”, chàng bất giác

lại cắn móng tay.

“Muội

không thích huynh đánh giá bộ dạng của người khác. Đôi mắt huynh cứ như dao

phẫu thuật ấy.”

“Tôi

cũng không thích cô đánh giá bộ dạng của người khác, đôi mắt cô cứ như một cái

xẻng, à, không phải, một cái bàn chải.”

“Nói

không sai, muội thích đồ thanh đồng, chính là thích cái dáng vẻ tàn tạ sau bao

nhiêu niên đại hủ hóa của nó”, nàng nhướng mày nói.

“Chẳng

trách cô cứ theo tôi mãi”, chàng tự trào phúng một câu.

“Này,

người ta không có ý đó mà!”, nàng đỏ mặt: “Huống chi...”.

Trong

không gian vang vọng tiếng gậy trúc kỳ dị, sắc mặt Tô Phong Nghi đột nhiên thay

đổi nói: “Hắn tới rồi!”.

“Ai

tới?”

“Cái kẻ

móc mắt của Khinh Thiền... Khinh Thiền chính là nghe thấy âm thanh này mới đi

tìm hắn.”

Tử Hân

dừng bước, nói: “Bất kể hắn là ai, tôi đều hy vọng bây giờ cô đừng có chọc vào

người ta”.

Phong Nghi to tiếng nói: “Tại sao chứ? Thẩm Khinh Thiền là bằng hữu của muội,

tự dưng bị người ta móc mất mắt, huynh cho rằng muội sẽ khoanh tay đứng nhìn

à?”, Tử Hân đang định giữ lấy nàng, nàng đã nhảy xuống ngựa, rút trong người ra

một cây rìu nhỏ màu bạc, co chân nhanh như gió đuổi theo.

Ai ngờ

khinh công của nàng cũng không yếu, chạy rất nhanh, quả nhiên thấy có một bóng

áo đen dưới ánh đèn đằng trước, bóng áo đen nọ chuyển người vụt đi, dẫn nàng

vào một ngõ nhỏ tối đen.

Cơn mưa

chợt ngừng, vầng trăng ló khỏi tầng mây. Gió đêm ùa tới đem theo hơi ẩm ướt

lành lạnh, nàng cảm thấy lạnh nhưng không hề sợ hãi.

Trong

bóng tối, nam nhân kia lạnh giọng hỏi: “Cô là ai?”.

“Mắt

của Khinh Thiền có phải do ngươi móc mất không?”

“Không

sai.”

“Ngươi

có biết đối với nữ nhân mà nói, con mắt rất quan trọng không?”

“Mắt

của ai đối với người đó đều rất quan trọng.”

Nàng

không đáp lời, nín thở, quan sát hắn trong bóng tối.

“Hôm

nay ta không có hứng giết người, có điều ta giết người chưa bao giờ phân biệt

nam nữ.”

“Thứ ta

muốn cũng không nhiều, chỉ cần một con mắt của ngươi thôi.”

Kẻ kia

khinh miệt “phì” một tiếng: “Thế giới này làm sao vậy? Tối nay cứ để ta gặp đám

nữ nhân thích đi tìm cái chết”.

“Thật

sao? Là ai tìm cái chết, sao ngươi không châm đèn mà nhìn cho rõ đi?”

Lửa vừa

châm lên, mắt hắn chớp một cái, tựa như không quen đột nhiên có ánh sáng, kế đó

thân hình của hắn chợt cứng đờ.

Hắn

thấy nữ nhân trước mặt trong tay đang cầm một cái nỏ nhỏ, đoản tiễn sớm đã ngắm

chuẩn vào mắt trái hắn.

Sát thủ

cẩn thận rất ít khi phạm sai lầm, hôm nay hắn lại phạm phải một sai lầm không

nên phạm.

Lúc

đuổi bắt, hắn cảm thấy khinh công của cô gái này chỉ xếp vào hạng hai, nếu dốc

toàn lực mà chạy, chắc chắn nàng sẽ không theo nổi, dẫn nàng tới đây, vốn là có

ý chơi đùa.

Kiếm

của hắn đeo chếch sau lưng, cho rằng nàng chẳng thể làm gì nổi mình, hắn không

hề rút kiếm.

Tuy hắn

có thể chắc chắn bản thân nháy mắt rút kiếm, nháy mắt đâm thủng tim nữ nhân này

nhưng trước đó, mũi tên nho nhỏ ánh bạc kia nhất định sẽ bắn trúng một mắt hắn.

Chỉ là

bởi khoảng cách giữa hai người quá ngắn, ngắn tới mức không một kẻ nào có thể

chiếm được chút lợi thế.

“Ngươi

có biết...”, hắn đang định nói, muốn đánh lạc hướng sự chú ý của nàng, Tô Phong

Nghi đã không chút do dự bắn mũi tên.

“Vút...”

Hắn lật

tay xuất kiếm, chém ngang một nhát! Mũi tên sắp đâm tới con ngươi hắn thì bị

chặt đứt đôi.

Cùng

lúc ấy, hắn chợt cảm thấy mắt phải lạnh toát! Một thứ nhỏ như cọng lúa đưa tới

mắt hắn.

Hắn kịp

thời nhắm mắt lại, nhưng vẫn cảm thấy một trận nhói đau, tới mức tay bất giác

cũng run theo.

Phong Nghi nhổ một đoạn trúc nhỏ ra khỏi miệng, nhún vai nói: “Đây là một cái

mánh rất nhỏ, không ngờ ngươi cũng bị lừa”.

Bắn

trúng hắn là một cây ngân châm phóng từ ống trúc, mũi tên kia chẳng qua chỉ là

chiêu đánh lạc hướng.

Hắn nổi

cơn thịnh nộ, sát khí đùng đùng, điên cuồng vung kiếm, chém tới nàng như lôi

đình.

Dưới

cung kích hung hãn ấy, cái rìu nhỏ bé kia của nàng chẳng có chút sức phòng ngự

nào, cản về phía trước một cái lập tức bị gạt bay. “Vút” một tiếng, lưỡi kiếm

l**m qua mặt nàng, nếu không phải nàng nhanh nhẹn tránh kịp thì đầu đã bị xuyên

thủng!

Nàng

ném cái rìu trong tay như ném ám khí rồi co chân chạy, thanh kiếm kia đã chém

đứt búi tóc trên đầu nàng, “choang” một tiếng, chiếc trâm ngọc rơi xuống vỡ làm

đôi. Nàng đầu tóc tơi bời, cắm đầu chạy như bay.

Con ngõ

nhỏ rất chật hẹp, hai bên tường đá phẳng lì, trong lúc luống cuống, nàng chạy

bừa, chạy khỏi một cái ngõ lại cắm đầu vào một cái ngõ khác, nam nhân kia như

hình với bóng bám theo sau.

Nàng

gần như có thể nghe thấy tiếng hít thở sâu và dài của hắn, mũi kiếm như miệng

rắn vươn lên chực đớp vào đầu nàng.

Sau đó,

tiếng hít thở đáng sợ kia đột ngột biến mất!

Nàng

ngó đông ngó tây, không thấy bóng người, nhưng nàng biết người đó nhất định

đang nấp trong một góc tối nào đó.

Một

luồng sát khí dày đặc như sương đêm bao phủ xung quanh.

Nàng

siết chặt chủy thủ trong tay, căng thẳng quên cả hô hấp!

Đúng

vào lúc ấy, một bàn tay bỗng giữ lấy nàng. Động tác cực kỳ nhẹ nhàng.

Nàng

không nghĩ ngợi gì quay lại chém một nhát!

Bàn tay

ấy vẫn nhẹ nhàng tóm lấy cổ tay nàng.

Một

giọng khẽ vang lên: “Là ta”.

Nàng

không tự chủ được nhào vào lòng chàng, run giọng hỏi: “Kẻ đó... kẻ đó đi đâu

rồi?”.

“Ở ngay

trước mặt cô.”

Chàng

đốt đuốc, quả nhiên người áo đen nọ đang đứng ở góc tường, kiếm cầm trong tay

nhưng sát khí đã biến mất không thấy nữa.

Giữa

con mắt phải của người đó có một vệt máu nhỏ bằng hạt đậu, ánh mắt lạ lùng,

đánh giá Tử Hân một lượt.

“Khuynh

Quỳ thường nhắc tới ngươi”, hắn chợt mở lời.

“Gần

đây hắn vừa bị thương”, Tử Hân nói.

“Ta

biết”, người đó rất khách khí: “Đa tạ ngươi chăm sóc cho nó”.

Kế đến

là một khoảng yên lặng.

Mãi một

lúc sau, người kia lại hỏi: “Nữ nhân này là gì của ngươi?”.

“Là

bằng hữu của tôi.”

“Nói

với Khuynh Quỳ ta ở gần đây, bảo nó yên tâm dưỡng thương.”

“Tôi sẽ

chuyển lời.”

“Bằng

hữu của ngươi rất thông minh, ta sẽ không tính toán với nữ nhân thông minh”, kẻ

áo đen cười nhạt, loáng một cái, thân hình đã biến mất trong bóng đêm thăm

thẳm.

Hai

người đứng lại trong ngõ nhỏ một lúc, ánh trăng tĩnh mịch trải khắp nẻo.

“Hắn

không làm cô bị thương chứ?”, Tử Hân vừa hỏi vừa châm đèn lồng, chiếu lên khuôn

mặt nàng.

Ánh

sáng chói mắt, nàng nhíu mắt lại, nói: “Không”.

Tay của

chàng vẫn giữ lấy cằm nàng, quay khuôn mặt nàng qua trái qua phải kiểm tra.

“Sao

lại véo mặt muội?”, động tác của chàng ngang ngược khiến nàng có chút tức giận.

“Đứng

yên, ở đây có máu”, Tử Hân rút trong người ra một bình nước, thấm ướt khăn tay

rồi lau kỹ vệt máu trên mặt nàng.

Phong Nghi Hoảng hốt nhớ tới mũi kiếm của người áo đen từng l**m qua mặt nàng,

có lẽ nó còn mang theo cả máu của Thẩm Khinh Thiền trên đó.

Vết máu

lau sạch, lộ ra làn da trắng muốt, chàng thở phào: “Còn may, không bị thương”.

Lúc

chàng cúi xuống nhìn Tô Phong Nghi, mũi chàng chút nữa thì chạm vào mặt nàng.

Nàng ngửi thấy trên người chàng có mùi thuốc nhàn nhạt phảng qua, liền mở to

mắt, chăm chăm nhìn vào khuôn mặt chàng.

Ánh mắt

chàng sâu thẳm, chăm chú nhìn nàng rất lâu.

Hơi thở

từ đôi môi hai người phảng qua, nàng không tự chủ được bèn kiễng chân, ra sức

níu lấy cổ áo chàng.

Thấy

nàng ra sức nghển cổ như thế, tay Tử Hân đành phải chuyển từ cằm ra sau gáy, đỡ

lấy đầu nàng, sợ nàng ngã nhào.

Đột

nhiên, Tô Phong Nghi cảm thấy mũi mình chua chua, không nhịn được hắt hơi một

cái.

Một đám

nước bọt như mưa phùn bắn vào mặt chàng.

“Xin

lỗi, không phải muội cố ý”, để chứng minh bản thân không cố tình, nàng kêu lên

một tiếng rồi vội vàng lấy tay áo lau mặt cho chàng.

“Không

sao”, chàng nhạt giọng nói.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.