Chương 1

Lúc

chiếc xe ngựa đi vào con đường núi chật hẹp quanh co, đứa bé trai rúc mình

trong chiếc áo khoác da còn chưa tỉnh hắn, vẫn đang phảng phất nghe tiếng tuyết

rơi trong cơn mộng mị. Nếu tỉnh dậy sớm hơn một chút, có lẽ nó đã phát hiện

được trước bình mình tuyết có màu tím nhạt. Bầu trời trong sâu như biển, tất

thảy mặt đất đều trở thành bóng ngược của đại dương. Không khí ban sớm lạnh đến

thấu gan thấu phổi, tiếng vó ngựa buốt cứng lộp cộp vẳng bên tai bỗng trở nên

vang vọng xa xăm mà lạ lẫm. Nếu vén tấm rèm xe lúc này, nó sẽ nhìn thấy toàn

những cây xích tùng và linh sam dọc hai bên đường cao tới hơn mười trượng, cành

cây tuyền một màu trắng muốt đan xen vào nhau, tự do vươn thẳng lên bầu trời

như những tia chớp giữa mùa hè. Dưới ánh trăng lành lạnh, những chiếc lá tàn úa

còn sót lại trên các cành thủy thanh và liên hương lấp lánh. Có lẽ, trên đó hãy

còn ghi lại ánh nắng đầu tiên lúc gió xuân vừa tới, hay là phấn hoa rơi xuống

từ cánh bướm, những chú khỉ nhảy nhót làm rách gân lá, hoặc vết tích của nước

mùa thu dâng cao, hoa cỏ điêu linh trong cả năm qua. Mặc dù tuyết đã bắt đầu

tan nhưng những rung động nhè nhẹ khi vó ngựa chạy vẫn làm cuộn lên bụi tuyết

tả tơi. Dãy núi tối tăm như mực, tựa hồ con thú lớn náu mình sau rừng rậm.

Tiếng roi khẽ giục ngựa của người đánh xe văng vẳng trong không trung.

Đang

nửa tỉnh nửa mê, xe ngựa chợt nhẹ hẫng, rồi từ từ dừng lại, nghiêng hẳn sang

một bên. Nó nghe thấy tiếng mẫu thân giật mình tỉnh dậy khi đang ngon giấc, gọi

hỏi: “Gia Quý! Có chuyện gì vậy?”.

“Chết tiệt!

Con đường này lại lòi thêm một hố nước từ lúc nào thế? Này mẹ nó, để tôi xuống

xử lý một chút là được”, tiếng kinh hãi của mẫu thân lập tức bị át đi bởi giọng

nói trầm thấp, thô ráp mà oang oang của phụ thân.

Lưu Gia

Quý cởi áo lông dê, sắn ống quần, không chút do dự nhảy xuống hố nước. Chỉ nghe

có tiếng “lách cách”, lớp băng mỏng trên bề mặt đã vỡ ra một lỗ lớn, cái hố

nước ấy còn sâu gấp đôi so với hắn tưởng tượng, chỉ trong nháy mắt, nửa người

đã chìm dưới nước. Hai tay Lưu Gia Quý nắm bánh xe, nghiến răng đẩy xe lên. Xe

ngựa vừa dịch được một chút rồi lại rơi về chỗ cũ. Hắn nâng đẩy mấy lần đều

không có cách nào nhấc bánh xe lên khỏi hố nước. Không nhịn được, hắn cáu tiết

nhảy vào trong xe gào lớn “Xuống

hết cả đây cho ta! Chết tiệt! Xe sắp lật rồi mà các ngươi còn ngồi nguyên trên

đấy à?”

Mọi

người trong xe lập tức hoang mang vịn thành xe mà run rẩy nhảy xuống. Xuống

trước là người vợ Anh Nương của hắn, một nữ nhân gầy nhỏ xinh. Bên ngoài lạnh

hơn trong xe cả mười lần, nàng chỉ đành kéo khăn quàng che tai rồi đỡ đứa con

trai bảy, tám tuổi trên xe xuống. Đứa trẻ lanh lợi, vịn nhẹ vào vai mẹ rồi tự

mình nhảy xuống tuyết.

“Đón

lấy!”

Thằng

bé vừa quay sang nhìn, trên tay đã có thêm hai chiếc áo của phụ thân. Lưu Gia

Quý c** trn dưới hố nước, thn d*** ướt sũng, trong cái lạnh lẽo đêm đông, làn

da vàng đỏ phả ra hơi sương. Nó nhìn thấy trên lông mày phụ thân đã ngưng kết

một lớp sương mỏng, đôi chân lực lưỡng dang đạp thành hố, tay nổi gân xanh, vận

sức một cái, cơ thịt đầu vai nổi lên cuồn cuộn. Hắn gần như đã nâng cả thân xe

phía sau lên nhưng chếc xe vẫn ở nguyên chỗ cũ, không hề xê dịch.

“Tuấn

Nhi, lấy roi của ta thúc ngựa đi”, hắn cao giọng gọi từ dưới hố.

“Cha,

con… con không biết”, đứa bé trai lắp bắp trả lời.

“Thằng

ngốc, nhị bá ngươi chưa dạy ngươi sao?”

“Chưa”,

đứa bé lúng túng nhìn phụ thân.

“Thế

thì hôm nay e rằng chúng ta phải chết cóng ở đây thôi!”, Lưu Gia Quý giận dữ hừ

một tiếng, tiếp tục ra sức đẩy xe.

Đứa bé

cắn môi nghĩ ngợi một lúc rồi bỗng cởi áo, “ùm” một tiếng nhảy xuống nước, nói “Cha, con tới giúp người”.

“Tuấn

Nhi lên đây đi!” Anh Nương chạy tới bên hố nước, túm lấy tay con, cố sức kéo nó

lên. Lưu Gia Quý lại gạt phắt tay nàng, to giọng nói: “Đây là chuyện của cha

con ta, nữ nhân đứng sang một bên. Tuấn Nhi, khá lắm! Con giữ chắc bánh xe.

Chết tiệt cóng chết đi mất, chúng ta uống một ngụm rượu ngô rồi hẵng nói”.

Hắn moi

trong đống áo quần bên cạnh ra một cái hồ lô đưa cho con trai. Đứa trẻ nghển cổ

tu một ngụm lớn, rượu ngô xứ này nồng mà cay, xộc lên khiến nó trào nước mắt.

Nó lại không muốn tỏ ra yếu đuối, chẳng đợi nước mắt chảy ra, lại tiếp tục uống

một ngụm to nữa.

“Giờ

còn lạnh không?” Lưu Gia Quý hỏi.

“…

Không lạnh… ạnh… ạnh… ạnh… ạnh…”, nó vốn muốn đáp là không lạnh, đáng tiếc quả

thật rất lạnh, răng lợi cóng va vào nhau lách cách, thốt ra tới mười mấy chữ

“lạnh” liền. Nếu không phải nửa thn d** đã hoàn toàn tê đi, cả người nó gần

như sắp cứng đờ mà đổ ập xuống rồi.

“Hay là

con uống quá ít, có cần uống thêm ngụm nữa không?”, nam nhân kia vẻ mặt thô dã,

có chút không hài lòng nhìn đứa con trai đang lạnh cóng tới mặt mũi tái xanh,

đôi môi tím bầm của mình. Hắn vốn định nói: “Vào lúc bằng tuổi ngươi, ta sớm

đã…”, nhưng lại thấy bây giờ không phải là lúc để dạy dỗ con cái, bèn đưa bàn

tay to lớn giữ lấy vai đứa trẻ, tựa như muốn dừng cơn run rẩy của nó, rồi hỏi “Còn lạnh không?”.

“Cha

không lạnh, con cũng không lạnh!”, đứa bé hét lên, sợ lời mình chưa đủ thuyết

phục, lại nói thêm: “Thật sự không lạnh chút nào!”

“Đây

mới là con trai của Lưu Gia Quý! Về sau, bất kể gặp phải chuyện khó khăn thế

nào, chỉ cần nhớ tới đêm nay thì sẽ chẳng có gì con không thể vượt qua được.

Nắm chắc tay vào đây!”

“Cha,

tay… tay con tê dại rồi…”, giọng đứa trẻ đã pha chút nghẹn ngào.

“Tay tê

thì dùng vai đỡ”, tiếng nói nghiêm khắc của người cha lại vang lên.

Hai

người cùng ra sức, Lưu Gia Quý vung roi quất một tiếng thật kêu trong không

trung, hai con hắc mã khỏe mạnh rướn về phía trước, cuối cùng chiếc xe cũng rời

khỏi hố nước. Hai cha con tức tốc bò lên khỏi hố nước giá buốt, nhặt lấy quần

áo, rồi lại tu thêm ngụm rượu lớn, Lưu Gia Quý vốc một nắm tuyết, dùng sức xoa

lên đôi tay của con trai, hỏi: “Bây giờ đã khá hơn chưa?”.

“Đau!”,

đứa bé cau mày đáp, cảm thấy trong bụng nóng như lửa đốt.

“Đau

tức là có cảm giác, lên xe đi.”

“Cha,

bao giờ con mới có thể không sợ lạnh giống người?”

“Thằng

nhóc, đây là lần đầu tiên của ngươi. Thêm vài lần nữa là sẽ được thôi”, Lưu Gia

Quý xoa đầu con trai và nói: “Lên xe đi, chúng ta sắp đến nơi rồi”.

Ánh

dương phản chiếu trên mặt đất phủ tuyết thật chói mắt, nó đạp trên tuyết, cùng

Tiên Nhi đi tới một trang viện xa lạ. Tiên Nhi mặc chiếc áo bông có thêu hình

hoa thủy tiên, nước dãi thấm ướt một khoảng áo be bé trước ngực. Cô bé chẳng

xinh chút nào, đôi mắt nhỏ híp thành một đường cong mỗi lúc cười. Mẫu thân

thường nói, ông trời vừa khéo đang ngủ gật khi Tiên Nhi ra đời, cho nên đầu óc

cô bé không mấy nhanh nhẹn, lớn lên cũng chẳng giống một ai trong nhà họ Lưu,

mà cũng không moi ra được chút gì giống mình dù có tìm kỹ càng thế nào trong

các đường nét trên khuôn mặt ấy. Khuôn mặt cô bé đỏ bừng, răng nanh dài nhô ra,

bất cứ lúc nào cũng lộ vẻ ấu trĩ và vô tri như trẻ con.

“Nhớ

này, tỷ là tỷ tỷ của đệ, đệ là đệ đệ của tỷ”, nó không ngừng nhắc đi nhắc lại

với cô bé suốt cả chặng đường đi: “Đệ đệ, đệ đệ, đệ đệ…”.

“Ca

ca”, Tiên Nhi chẳng mảy may tiếp thu, cứ cố chấp gọi nó là ca ca.

“Tỷ lớn

hơn đệ bốn tuổi đấy.”

“Ca

ca.”

“Sao tỷ

cứ gọi đệ là ca ca?”

“Ca

ca.”

“Thôi

được rồi”, nó thở dài một tiếng, rút khăn tay lau mũi cho cô bé. Trước lúc đi,

Anh Nương đã đưa cho nó mang theo một đống khăn tay mềm, dọc đường đã dùng mất

ba cái. Tiên Nhi không thể khống chế được những chất lỏng tiết ra trên người

mình, cô bé thường đái dầm, ướt hết quần của mình. Ở đâu, cô bé cũng có thể làm

những chuyện khiến Lưu gia mất mặt.

Phụ

thân bảo với nó: “Tiên Nhi thích những nơi náo nhiệt, đông người, thích chơi

đùa với đám trẻ con, con đi chơi với tỷ tỷ, chỉ cần đừng để nó lạc mất là

được”.

Ánh mắt

rụt rè, cô bé không chịu nắm tay nó, ra khỏi cửa liền co chân lên chạy. Nó đuổi

kịp theo bèn lấy trong người ra một chiếc kẹo đưa vào mồm cô bé.

Cuối

cùng, cô bé cũng chịu dừng lại, gọi nó một tiếng ca ca. Nó nhân cơ hội nắm lấy

tay Tiên Nhi, nhưng cũng không dám nắm chặt. Cô bé miễn cưỡng nắm tay nó cùng

đi về phía trước thêm mấy tuần hương, rồi dừng lại trước một cánh cổng màu xanh

biếc.

Tiếng

lũ trẻ đùa nghịch vọng ra từ bên trong.

Nó ngập

ngừng một lát rồi đẩy cửa trang viện, đột nhiên, vô số những quả cầu tuyết bay

về phía nó. Tiên Nhi thét lên rồi chạy vào trong, đám trẻ vừa ném tuyết vào

người cô bé, vừa đuổi theo hét lớn: “Ngốc đại đến rồi! Ngốc đại đến rồi!”.

Trong

đó có một đứa con trai gào to: “Ngốc đại không được động đậy!”.

Tiên

Nhi lập tức đứng lại, tức khắc có vô số vốc tuyết ném vào cô bé. Cô bé vui

thích cười lên khanh khách được một lúc, thấy nắm cầu tuyết ném vào càng lúc

càng tới tấp thì lại khóc toáng lên oa oa.

“Ngốc

đại, bọn ta đắp ngươi thành người tuyết, có thích không nào?”, một đứa bé trai

khác nói: “Không phải ngươi luôn thích chơi trò người tuyết sao? Bây giờ bọn ta

sẽ đắp một người tuyết thật…”. Chưa dứt lời, một bóng người đã xông thẳng đến,

thụi vào mặt đứa con trai ấy một quyền, thằng bé nảy đom đóm mắt, tiếp đến một

khuôn mặt phẫn nộ hung dữ gào lên với thằng bé “Không

được bắt nạt tỷ tỷ ta!”

Thằng

bé bị đánh cao hơn nó hẳn một cái đầu, trúng một quyền thế chỉ loạng choạng đôi

chút, trong cơn tức giận bèn túm lấy cổ áo nó vật xuống đất, đè gối lên lưng

nó, hỏi: “Mày là đệ đệ của ngốc đại?”.

“Đúng!”,

cậu bé bị bẻ tay đau đến rơi nước mắt nhưng vẫn cắn răng chịu đựng.

“Thế

thì mày là ngốc nhị!”

“Ta

không phải ngốc nhị, ta là Lưu Tuấn.”

“Đệ đệ

của ngốc đại chính là ngốc nhị!”

“Ngốc

nhị! Ngốc nhị! Ngốc nhị!”, đám trẻ vỗ tay ầm ĩ đứng vây quanh nó, nó tức đến

điên người bèn lật mình lại, hung dữ nhào về phía thằng bé đang bắt nạt nó.

“Đánh

nhau rồi! Đánh nhau rồi! Mọi người mau đến đây đi”, bọn con trai hùa nhau đến,

thoáng một cái đã tụ lại thành đám, kẹp nó vào giữa, cả bọn đang hùa vào đánh

nó. Nó cảm thấy có đứa đang véo tai mình, có đứa đang đạp vào chân mình, và nó

cũng đang véo tai đứa khác, đạp vào chân đứa khác, mười mấy đứa con trai túm

lại một chỗ, hai mươi mấy cái chân giẫm đạp làm tuyết bay tứ tung. Nó quờ tay

xé quần một đứa bên cạnh thủng một lỗ lớn rồi lại vung quyền đấm vào lưng một

đứa khác, một nửa đám ấy đã gào khóc lọan cả lên. Đang náo loạn tới trời rung

đất lở, bỗng có tiếng kêu thất thanh: “Chuồn mau! Có người đến đấy!”. Trong

chớp mắt, bảy tám đứa đã chạy biến khỏi đám, biệt tăm biệt tích. Lưu Tuấn nhẹ

bẫng người, cúi xuống nhìn thấy một đứa con trai khác bị nó đè lên đang ra sức

túm lấy y phục của mình. Cơn giận chưa tan, nó ngắm chuẩn mũi thằng bé đấm đến

“bình” một quyền. Máu tươi lập tức tứa ra. Đứa con trai tức giận gào lên: “Sao

ngươi đấm vào mũi ta?”, nói rồi cắn vào tay nó.

Nó đấm

lại một quyền, nện thẳng vào mặt thằng bé, lần này nó có chút sợ hãi, không dám

dùng sức, nhưng trên khuôn mặt trắng bóc của thằng bé kia vẫn nổi rõ vết tím

bầm. Lưu Tuấn đè lên cổ thằng bé, cưỡi trên mình nó, hỏi: “Nói! Lần sau còn dám

bắt nạt tỷ tỷ ta nữa không?”

“Ta

chưa hề bắt nạt tỷ tỷ ngươi!”

“Còn

chối nữa à?”, nó dùng sức véo vào tay thằng bé. Thằng bé kia đau tới rưng rưng

nước mắt nhưng cũng không muốn tỏ ra yếu hèn, chỉ đáp: “Ta không thèm chối!”

“Vừa

nãy có phải ngươi ném tuyết vào tỷ tỷ ta không?”

“Ném

tuyết cái gì? Ta vừa mới ra đây.”

“Ngươi

vừa mới ra, thế tại sao lại bị ta đè xuống đất?”

“Ta

cũng không biết. Ta thấy có người đánh nhau bèn chạy tới thôi.”

“Ngươi

tới làm gì? Ngươi cũng muốn góp vui à?”

“Ta

không biết các ngươi đang làm gì, ta chỉ thích đánh nhau thôi”, đứa bé kia nói.

Lưu

Tuấn nghe thế, khóc dở mếu dở, bèn mau chóng buông thằng bé ra: “Thế chẳng lẽ

vừa rồi ta đánh oan ngươi sao?”

Mũi đứa

bé trai vẫn còn chảy máu, nó rút khăn tay trong người ra bịt lấy mũi.

“Mắt

ngươi cũng sưng lên rồi”, Lưu Tuấn nói.

“Mấy

ngày nữa là không sao đâu”, đứa bé nói.

“Xin

lỗi, nếu ngươi sớm nói với ta, ta đã không đánh ngươi như thế.”

“Không

phải lo. Chẳng phải ta cũng cắn vào tay ngươi sao? Lần sau nếu còn đánh nhau

nhớ phải gọi ta.”

Đứa bé

trai ấy tuy vừa gầy vừa nhỏ nhưng da trắng bóc, dáng vẻ thanh tú, thân thể cuộn

trong một tấm áo bằng lông chồn.

“Ta mới

tới đây”, Lưu Tuấn nói.

“Ừ.”

“Tên ta

là Lưu Tuấn.”

“Ta là

Mộ Dung Tử Hân.”

“Sao

tên ngươi lại dài thế?”

“Không

biết, ngươi cứ gọi ta là Tử Hân là được rồi. Ngươi từ đâu đến?”

“Ta… ta

từ quê lên, ta là người nhà quê.”

Tử Hân

cảm thấy câu này rất kỳ quái, bèn nói: “Nơi đây chính là nhà quê”.

“Ta

muốn nói, ta là người vùng núi”, Lưu Tuấn sửa lại một chút.

“Ta

cũng là người vùng núi, ở đây có rất nhiều núi”, rồi nó lại hỏi tiếp: “Ngày mai

ngươi cũng tới trường tư thục chứ?”

“Phụ

thân muốn ta đi, hay là chúng ta cùng đi.”

“Được

đấy”, Tử Hân gật đầu, ngừng một lúc rồi đột nhiên hỏi: “Ngươi biết chữ không?”.

“Không

biết.”

“Ta

cũng không biết”, thằng bé bắt đầu cắn móng tay.

Lưu

Tuấn hỏi: “Tại sao ngươi lại cắn móng tay?”.

“Trời

sinh ra, ta đã thích cắn móng tay.”

“Đứng

dậy đi, đừng ngồi mãi trên tuyết thế”, Lưu Tuấn bảo.

Đứa bé

kia quờ tay mò mẫm trên tuyết một lúc, lấy ra được một đôi nạng, chậm chạp vịn

đứng dậy.

“Chân

ngươi làm sao thế?”

“Ta đi

lại không được thuận tiện lắm”, dường như đã có cả nghìn người hỏi vấn đề ấy,

trên mặt đứa bé lộ ra sự bực bội.

“Ta đỡ

ngươi nhé?”

“Không

cần.”

“Lần

sau, nếu có ai bắt nạt ngươi, chỉ cần đến tìm ta, ta nhất định sẽ giúp ngươi

đánh nhau”, thấy đứa bé mặt mũi tím tái, khăn tay bịt mũi đã thấm đỏ một mảng,

đi đứng lại khập khiễng khó khăn, nó cảm thấy rất áy náy.

“Chẳng

ai bắt nạt ta cả”, Mộ Dung Tử Hân nói: “Ta rất ít ra ngoài.”

“Thế ta

đi tìm tỷ tỷ đây.”

“Tạm

biệt”, đứa bé kia nói.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.