Chương 115
Nếu chỉ vì con muốn diễn rồi khiến đoàn phim đổi chị ấy, bảo bối à, con nghĩ điều này có công bằng với chị gái nhỏ không?”Tiểu Lý Nhi biết phân biệt đúng sai, sau khi suy nghĩ, cô bé cắn môi nói: “Mẹ, con xin lỗi…”“Không sao, mẹ biết con không cố ý.”Cố Thanh Sương vừa nói xong, Tiểu Lý Nhi lại nói: “Là cố ý ạ…”“…”“Con, con không thích chị gái nhỏ kia gọi mẹ là mẹ, con không muốn… Cái đó chỉ có con mới được gọi, chị gái nhỏ khi quay phim xong vẫn gọi mẹ như vậy, mẹ chị ấy không có bên cạnh… Tại sao lại phải thế.
Tại sao quay phim xong chịấy vẫn gọi mẹ là mẹ.
Mẹ chị ấy không đi cùng chị ấy sao… Tại sao lại cứ muốn quấn lấy mẹ của con.”Tiểu Lý Nhi một hơi nói ra hết tất cả, đôi mắt của bé hơi đỏ lên, có lẽ cảm thấy xấu hổ, vì vậy bé không dám rơi nước mắt, chỉ có thể kìm lại, cuối cùng cam chịu nói: “Con nghe người trong đoàn phim nói… Về sau chị ấy có thể trở thành người chuyên đóng vai con gái mẹ, rõ ràng có con ở đây, tại sao còn phải tìm chị ấy?”Những lời này chắc chắn đã chạm đến trái tim của Cố Thanh Sương, nhìn vẻ mặt ghen tị và ương ngạnh của con gái, đáy lòng dường như bị thứ gì đó nhẹ nhàng chạm tới.Cô ấy luôn biết Tiểu Lý Nhi thân thiết với mình hơn, mặc dù là Hạ Tuy Trầm đích thân nuôi nấng cô bé, nhưng khi hiểu chuyện hơn một chút, Tiểu Lý Nhi thích đứng trước TV, chỉ vào cô trên màn hình, giọng nói ngọt ngào như sữa, rất kiêu ngạo nói: “Đây là mẹ con đấy!”Sau đó, khi lớn hơn Tiểu Lý Nhi không thích đi theo Hạ Tuy Trầm nữa, cả ngày bé chỉ muốn đi theo mẹ mình, bé cũng rất tò mò về những điều mới mẻ trong giới giải trí.Hầu như chỉ cần có thời gian rảnh, Cố Thanh Sương sẽ dành hết thời gian để đồng hành cùng sự trưởng thành của con gái.Nhưng những điều này còn lâu mới đủ, Tiểu Lý Nhi có tính chiếm hữu mạnh mẽ đối với mẹ của mình, nghe đứa trẻ khác khi quay phim gọi một tiếng mẹ mà ghen tị nửa ngày, điều này hoàn toàn giống Hạ Tuy Trầm, không thể thay đổi.Để xoa dịu tâm trạng khổ sở của con gái nhà mình, Cố Thanh Sương đã nghĩ ra cách thỏa hiệp.Cô nói chuyện nghiêm túc với đạo diễn một lúc lâu, cuối cùng quyết định ở một số cảnh không lộ mặt chính diện, chỉ quay bóng lưng và góc nghiêng, Tiểu Lý Nhi sẽ đóng vai con gái cô, còn nếu lộ mặt thì để diễn viên nhí kia tiếp tục quay.Kết quả của cuộc thảo luận này hai bên đều rất vui mừng, Tiểu Lý Nhi không còn phải ghen tị với người khác nữa.Nói cách khác, lần đầu tiên trong đời quay phim Tiểu Lý Nhi lại đóng vai thế thân cho một người khác.Cố Thanh Sương không bao giờ coi việc đóng phim thành trò đùa.
Cô quyết định để cho Tiểu Lý Nhi biểu diễn một chút, ngày thường khi rảnh, cô sẽ nghiêm túc nói chuyện với con gái mình với yêu cầu rất cao, may mắn thay, Tiểu Lý Nhi rất biết tranh đua, diễn cực kỳ tự nhiên, không hề sợ máy quay.Điều này khiến Trì Châu có mặt không khỏi khen ngợi: “Không hổ danh là con gái của nữ thần…”Trong đoàn phim, Tiểu Lý Nhi rất thích dì Trì Châu, cả ngày cứ kêu Châu Châu suốt.Vốn dĩ định gọi là dì nhưng Trì Châu nhất quyết không chịu, thấy gọi như vậy có vẻ như mình rất già nên lấy kẹo dỗ Tiểu Lý Nhi gọi là Châu Châu hoặc chị ơi.Tiểu Lý Nhi không thể gọi một người lớn như vậy là chị được, vì vậy miệng rất ngọt, lập tức gọi Châu Châu.Trong nửa tháng ở chung, bé suýt đưa Trì Châu trở thành khuê mật của mình, trong đoàn phim, ngoài công việc chính là quay phim, Tiểu Lý Nhi còn bí mật phát triển một nghề phụ không muốn mọi người biết.……Thỉnh thoảng, khi Cố Thanh Sương rất bận, Tiểu Lý Nhi sẽ đưa cho cô một mảnh giấy, giọng mềm mại ngọt ngào nói: “Mẹ ơi, mẹ ký tên đi.”Hay khi đi ăn, Tiểu Lý Nhi nằm trên ghế ngoan ngoãn nguệch ngoạc vẽ vời thì bất ngờ đưa một tờ giấy và nói: “Mẹ ký tên đi.”Thời gian sau đó, bốn chữ này sẽ văng vẳng bên tai Cố Thanh Sương, nhưng cô cũng không quan tâm lắm, tùy ý ký tênChờ khi các diễn viên trong đoàn lần lượt hoàn thành đóng máy, đạo diễn mời khách, Cố Thanh Sương thấy mọi người đều có bản chữ ký của cô, khi hỏi trợ lý mới rất kinh ngạc nói: “Chị Thanh Sương, chị không biết gì à?”Cố Thanh Sương mỉm cười: “Biết cái gì?”Trợ lý: “Tiểu Lý Nhi đã bán ảnh có chữ ký của chị trong đoàn phim… Một tệ một tấm, nghe nói là bản gốc.”Cố Thanh Sương suýt sặc rượu chết, cô ho nhẹ rồi lấy khăn giấy che khóe môi.Trợ lý: “Mọi người trong đoàn phim đều xếp hàng tranh nhau để mua nó, rốt cuộc những bức ảnh có chữ ký của chị Thanh Sương được bán trực tuyến, tất cả đều bắt đầu bằng bốn hoặc năm con số.
Trong đoàn, nó có giá một tệ một bức, như cho không, không cần tiền.”Cố Thanh Sương theo bản năng quay đầu lại nhìn Tiểu Lý Nhi trên ghế sofa, lúc này cô bé đang bị mắc kẹt trong vòng tay của Trì Châu.Trợ lý lại ngập ngừng hỏi: “Chị Thanh Sương, chị đã ký bao nhiêu cho Tiểu Lý Nhi vậy?”Cố Thanh Sương không thể nhớ rõ, nhưng cô mơ hồ cảm thấy… Hình như không ít đâu…Rõ ràng là linh cảm của cô đã đúng, trong tay Tiểu Lý Nhi trữ không ít hàng, sau hai ngày quan sát, bé không thường xuyên tìm cô ký tên nữa nhưng Cố Thanh Sương không thể tìm ra quỷ tham tiền này trữ hàng ở đâu.Dưới tình huống kim khố nhỏ của Tiểu Lý Nhi ngày càng nhiều, ở đoàn làm phim Cố Thanh Sương cũng sắp đóng máy.Phải rời khỏi Hoành Điếm ở đã lâu, cô bé có chút không nhỡ, nhưng bé cảm thấy phấn khích khi nghĩ mình sắp được gặp bố, buổi chiều khi cô bé đi ngủ, bé hỏi Cố Thanh Sương: “Mẹ, bố sẽ đến đón chúng ta sao?”Cố Thanh Sương nói: “Ừm…”Cùng lúc đó, trong phòng riêng của câu lạc bộ tư nhân Mặc Điểm, không khí tràn ngập mùi hương trà hòa quyện vào nhau, thỉnh thoảng có một cô lễ tân mặc sườn xám bước vào và rời đi với tốc độ nhẹ nhàng.Lướt qua tấm bình phong, có thể thấy Hạ Tuy Trầm đang bàn chuyện kinh doanh từ thiện với một vài người, trò chuyện một lúc, anh vươn bàn tay thon dài ra để cầm tách trà, sau khi làm ướt cổ họng, anh nhìn lên thấy khuôn mặt của Hoàng Tổng… Lời nói đã bị chặn lại từ lâu.Khóe môi Hạ Tuy Trầm khẽ nhếch, mang theo nụ cười có chút ấm áp: “Hoàng Tổng sao vậy?”Trong 10 phút, Hoàng Tổng lấy khăn giấy lau tay ba lần, vẻ mặt có chút chật vật, thấy Hạ Tuy Trầm hỏi, ông thành thật nói: “Hạ Tổng… Gần đây tôi có nghe được một số tin đồn bên ngoài.”Nụ cười của Hạ Tuy Trầm vẫn không thay đổi: “Hửm?”Trước đó Hoàng Tổng đã thông báo sẽ đầu tư vào dự án từ thiện này, rồi nói nửa đùa nửa thật: “Người ta đồn rằng anh đang thiếu khá nhiều tiền, vốn lưu động trong tay là dựa vào phu nhân liều mạng đóng phim mới tích góp được… Ha ha ha ha, tôi nghĩ sao có thể, gia nghiệp nhà họ Hạ lớn như vậy, sao có thể trông chờ vào thù lao đóng phim của phu nhân được.”Hạ Tuy Trầm: “…”“Ha ha ha ha, có người còn nói rằng Hạ Tổng thậm chí không thể nuôi nổi con gái mình.
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
