Chương80: Bỏ thuốc - tổn thương

Ở bên ngoài tìm kiếm Kính Huyễn nhưng Dương Lịch

vẫn không tìm thấy cô, lại nhìn thấy một người mà anh nghĩ không bao giờ muốn

gặp, Lộ Đế đang đứng trước cửa nhà.

“Dương Lịch, rốt cuộc anh cũng quay lại, em đứng ở bên ngoài chờ anh thật lâu

rồi.” Năm đó Lộ Đế vẫn như cũ bám dính lấy Dương Lịch, một mực đứng chờ trước

cửa, vừa nhìn thấy Dương Lịch, lập tức trở nên vui mừng hớn hở nghênh đón.

“Sao cô lại ở chỗ này, nơi này không hoan nghênh cô, mời rời đi.” Dương Lịch

lười biếng nhìn Lộ Đế, lướt qua bên cạnh cô lấy chìa khóa mở cửa.

“Dương Lịch, anh đừng đối xử với em như vậy, em cũng rất yêu anh.” Lộ Đế nhìn

Dương Lịch đối với mình lãnh đạm như vậy, trong lòng có chút khổ sở, chỉ là rất

nhanh liền khôi phục, bởi vì thói quen của cô, không phải sao?

“Tôi nghĩ là tôi đã nói rõ ràng với cô rồi, chúng ta không thể, tôi cùng Kính

Huyễn sắp kết hôn, nên hy vọng cô đừng có dây dưa tôi trở lại đây.” Dương Lịch

không nhớ anh nói lời này là lần thứ mấy rồi, bất đắc dĩ bởi vì Lộ Đế là như

vậy, Dương Lịch không bình tĩnh, trong lòng đang lo lắng cho Kính Huyễn, càng

thêm phiền não.

“Nhưng mà hai người vẫn chưa kết hôn đó thôi, Dương Tịch anh vĩnh viễn chỉ có

thể thuộc về một mình em.” Lộ Đế tà ác nói xong, Dương Lịch chỉ thuộc về một

mình cô, bất luận ai khác cũng không thể đoạt lấy anh khỏi cô.

“Lời này của cô có ý gì, cô vui mừng vì biết trước hôm nay chúng tôi không kết

hôn.” Dương Lịch nghe lời nói xấu xa của Lộ Đế, nhìn cô nói.

“Em làm sao biết, là em suy đoán.” Lộ Đế bị Dương Lịch nhìn thấy chột dạ, ngay

cả nói chuyện cũng có chút né tránh, không dám nhìn thẳng ánh mắt Dương Lịch.

“Cô thật sự là đoán sao? Nhưng mà khi nãy cô khăng khăng khẳng định rõ ràng mà,

có phải là cô động thủ làm việc gì hay không.” Dương Lịch thông minh suy đoán,

anh không có nghĩ đến Lộ Đế sẽ điên cuồng như vậy.

“Em khát nước, có thể lấy cho em ly nước.” Lộ Đế không có chính thức trả lời

chất vấn của anh, mà sờ sờ cổ, bày tỏ mình rất khát nước, muốn kêu Dương Lịch

giúp cô lấy ly nước.

“Cô ở đây tính làm chuyện gì, tôi tự hỏi tại sao cô biết tôi và Kính Huyễn

không kết hôn.” Dương Lịch không để ý đến yêu cầu vô lý của Lộ Đế, kiên quyết

muốn Lộ Đế tự mình nói ra đáp án.

“Anh đi lấy cho em ly nước, rồi em sẽ nói cho anh biết, thật sự em đang rất

khát.” Lộ Đế uy h**p bảo Dương Lịch giúp mình rót nước, bản thân ngồi trên ghế

sô pha chờ anh.

Thấy Dương Lịch tức giận đi rót nước, từ trong túi Lộ Đế lấy ra một lọ thuốc,

lấy một chút bột ấn vào trong móng tay của chính mình, chờ Dương Tịch đi rót

nước.

“Đây, bây giờ cô có thể nói rồi chứ.” Sắc mặt Dương Lịch không vui đem ly nước

đưa cho Lộ Đế, thấy Lộ Đế cầm lấy, không kịp chờ đợi lên tiếng hỏi.

“Vậy trước tiên anh uống ly nước này, sau đó em sẽ nói cho anh biết.” Lộ Đế lấy

bột thuốc giấu trong tay cho vào ly nước góc độ Dương Lịch không nhìn thấy, bột

thuốc rất nhanh liền tan chảy hòa vào nước.

“Cô rốt cuộc là muốn làm gì.” Dương Lịch tuy nói như vậy, nhưng vẫn nhận ly

nước trong tay Lộ Đố, không một chút hoài nghi, một hơi đem uống hết.

““““““““““““““““““““““““““

“Cậu đừng khóc nữa, nói cho mình biết rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra được

không.” Mật Nhu thương tâm đem Kính Huyễn ôm ở trong ngực của mình, nhưng phải

làm rõ ràng đến cùng là có chuyện gì xảy ra.

“Ngày hôm qua lúc mình đang thử quần áo cưới, thì bệnh viện gọi điện tới cho

mình, nói một cặp vợ chồng trung niên xảy ra tai nạn trên đường cao tốc, bệnh

viện tìm được số điện thoại của mình qua danh sách của họ, gọi mình tới xác

nhận, nhưng mình vừa nhìn thì đó là ba mẹ mình, mình không nghĩ tới sự việc trở

thành như vậy, trước một ngày kết hôn ba mẹ của mình lại xảy ra tai nạn.” Kính

Huyễn ở trong ngực Mật Nhu khóc đến đau lòng, không khống chế được nước mắt.

“Cậu đừng như vậy nữa được không, cô chú nhìn thấy dáng vẻ bây giờ của cậu họ

sẽ đau lòng, không yên tâm rời đi.” Mật Nhu tựa như an ủi vỗ nhẹ bả vai Kính

Huyễn, sau đó im lặng, để cho Kính Huyễn ở trong lòng cô khóc cho thỏa, như vậy

lòng Kính Huyễn sẽ dễ chịu hơn một chút.

“Kính Huyễn, lúc cậu đi, có nói cho Dương Lịch biết không?” Mật Nhu thấy Kính

Huyễn không còn đau khổ như lúc mới đến, tâm trạng cô đã khá hơn, nghĩ đến có

thể lúc ra ngoài Kính Huyễn không nói với Dương Lịch, lên tiếng hỏi.

“Mình không nói, mình muốn yên tĩnh một mình.” Thanh âm Kính Huyễn khàn khàn

nói, bởi vì khóc, mắt cũng sưng đỏ.

“Chúng ta gọi điện thoại nói với Dương Lịch một tiếng, nếu không anh ấy sẽ lo

lắng tìm kiếm cậu đó.” Mật Nhu biết tính Dương Lịch, không tìm thấy Kính Huyễn,

thì anh vẫn ở bên ngoài tìm kiếm.

“Không cần, bây giờ mình về, cậu dẫn mình trở về có được?” Kính Huyễn nghĩ đến

nụ cười ôn hòa của Dương Lịch, ngay lúc này cô muốn nhìn thấy anh.

“Được, trước tiên cậu thay bộ đồ này ra, bên ngoài trời lạnh lắm.” Mật Nhu

không đồng ý nhìn bộ quần áo mòng manh trên người Kính Huyễn, mở tủ lấy áo

khoác cho Kính Huyễn mặc vào.

“Ưhm.” Kính Huyễn không phản đối mặc vào, tuy nhiên hai người cũng không biết,

khi họ trở về, cũng là lúc trái tim đau đớn hơn.

“Cô cho cái gì vào trong nước?” Cảm thấy thân thể mình càng ngày càng khác

thường, Dương Lịch trợn to hai mắt nhìn Lộ Đế.

“Em không bỏ cái gì hết, nước là anh lấy cho em, ngược lại phải hỏi anh mới

đúng.” Lộ Đế giả bộ ngu nói, làm sao có thể nói cho Dương Lịch biết cô bỏ thuốc

vào trong nước.

“Cô ra khỏi phòng này, ra khỏi đây.” Coi như là anh ngu, nhưng Dương Lịch cũng

biết Lộ Đế bỏ thuốc, đáng chết, lại là “xuân dược “, Dương Lịch tức giận muốn

đem Lộ Đế đuổi ra khỏi phòng.

“Em không muốn đi, Dương Lịch, anh không đuổi em rời khỏi đây được không?” Lộ

Đế nhìn dược hiệu càng ngày càng bộc phát, tính toán trì hoãn một ít thời gian

chờ dược hiệu phát tác toàn bộ, nếu như là thuốc bình thường, thì cô sẽ không

dám cho Dương Lịch dùng, cũng chỉ là thuốc sinh ra ảo giác, vậy thì không có

vấn đề gì.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.