Chương77: Bị hại rơi xuống nước

“Dương Lịch, anh mau lên đây, em đem theo từ nhà

rất nhiều bánh ngon, chúng ta cùng ăn đi.” Vừa nãy Lộ Đế đối xử hung dữ, ức

h**p Kính Huyễn, vừa nhìn thấy Dương Lịch, miệng cười như hoa nở, thanh âm ngọt

ngào kêu Dương Lịch.

“Làm sao cô lại tới đây, tôi không phải nói với cô rồi sao, về sau không được

đến chỗ của tôi.” Tâm tình Dương Lịch mới vừa tốt lên, nhưng nhìn thấy Lộ Đế

gương mặt lại trở nên xám xịt.

“Ở nhà không ai chơi với em, Kính Huyễn thấy vậy, cho nên rủ em đi cùng, chẳng

lẽ như vậy anh cũng tức giận sao?” Lộ Đế lòng dạ đen tối đem trách nhiệm đẩy

lên người Kính Huyễn, đứng bên cạnh bàn Kính Huyễn có nỗi khổ mà không nói ra

được.

“Kính Huyễn, thật sự là em dẫn cô ta tới sao?” Dương Lịch không nhìn Lộ Đế,

quay đầu hỏi Kính Huyễn, nãy giờ anh chưa nói chuyện với cô, hôm nay Kính Huyễn

rất kỳ quái, bình thường ở chung một chỗ cô nói rất nhiều, nhưng hôm nay sao

lại trở nên im lặng như vậy?

“Là, là...” Kính Huyễn vốn định muốn nói gì, lại nhìn thấy Lộ Đế đứng phía sau

Dương Lịch hung dữ nhìn mình, sợ quá cô không dám nói ra: “Là! Là em dẫn Lộ Đế

tới.”

Dương Lịch không phải đứa ngốc, sẽ không nhìn ra Kính Huyễn đang sợ, anh biết

Kính Huyễn làm như vậy vì sợ hãi, nhất định là bị Lộ Đế ức h**p, không muốn làm

khó dễ cho cô, Dương Lịch không thể làm gì khác hơn là chịu đựng tức giận không

nổi nóng với Lộ Đế.

“Vậy cũng được, cô ta muốn tới thì tới, chúng ta không cần để ý tới cô ta, đi

chơi diều đi, anh mang diều mà mẹ mới mua đến.” Dương Lịch mỉm cười với Kính

Huyễn, nắm tay cô kêu cô cùng anh đi chơi diều.

“Hay quá, vậy chúng ta cùng đi chơi diều.” Cuối cùng hôm nay Kính Huyễn cũng nở

một nụ cười, đi theo Dương Lịch chạy đến bãi sân rộng chơi thả diều.

Bị vứt bỏ ở phía sau không ai để ý đến, Lộ Đế nhìn khuôn mặt tươi cười vui vẻ

của Kính Huyễn trong lòng dâng lên nỗi đố kỵ ánh mắt đầy quỷ kế, nhìn chằm chằm

vào Kính Huyễn.

“Kính Huyễn, được chưa? Anh bắt đầu chạy nha.” Dương Lịch cầm con thoi, hướng

về Kính Huyễn đứng ở phía sau giúp mình cầm diều nói.

“Chuẩn bị xong rồi, nhanh lên một chút, chạy.” Kính Huyễn giơ cao diều hưng

phấn cười, lớn tiếng đáp lại lời nói Dương Lịch.

Nhìn Dương Lịch lôi kéo diều chạy ở trên thảm cỏ, Kính Huyễn vui vẻ đứng một

chỗ vỗ tay vui mừng, chợt sau lưng bị ai đó vỗ một cái, quay đầu lại nhìn thì

thấy Lộ Đế đứng nhìn mình.

“Có Chuyện gì àh? “Kính Huyễn không biết mình làm sai cái gì, lại khiến cho Lộ

Đế nhìn mình căm ghét như vậy.

“Cô đi theo tôi tới một chỗ, tôi có chuyện muốn cô giúp một tay.” Lộ Đế hướng

về Kính Huyễn đang sợ sệt nói.

“Chuyện gì muốn tôi giúp? Có chắc Tôi giúp được không?” Kính Huyễn cau mày,

thật sự là không nghĩ ra Lộ Đế có chuyện gì cô có thể giúp.

“Đi theo tôi là được, không cần hỏi nhiều.” Lộ Đế không khách khí nói Kính

Huyễn, bản thân mình tự đi trước.

“Hả.” Kính Huyễn chỉ có thể ủy khuất đáp một tiếng, yên lặng đi sau lưng Lộ Đế.

“Cô biết bơi không?” Chợt, đi ở phía trước Lộ Đế xoay đầu lại hỏi Kính Huyễn.

“Mình không biết, mình sợ nước.” Bởi vì Kính Huyễn lúc nhỏ ham chơi, còn xém bị

chết đuối, khi đó nhờ Dương Lịch cứu cô, hai người cũng bắt đầu quen biết nhau

từ khi đó.

“Vậy rất tốt, cột tóc tôi mang rơi xuống nước rồi, cô đi xuống giúp tôi lấy lên

có được hay không?” Tuy là hỏi, nhưng giọng điệu cũng rất bá đạo, không có

thương lượng.

“Cái gì, kêu mình đi xuống lấy?” Kính Huyễn sợ sệt nhìn hồ nước so với cô còn

sâu hơn, không tin Lộ Đế lại gọi mình đi xuống lấy cột tóc cho cô ta.

“Tôi bảo cô đi xuống lấy cho tôi, mau đi xuống.” Lộ Đế đi tới phía sau đẩy Kính

Huyễn, Kính Huyễn đang ngồi không có phòng bị, lập tức bị đẩy xuống hồ nước.

“Cứu mạng, Lộ Đế, mình không biết bơi, mau tới cứu mình.” Kính Huyễn chồi lên

mặt nước liều mạng quơ cánh tay nhỏ bé của mình, lớn tiếng kêu Lộ Đế đang đứng

trên bờ mỉm cười đắc ý nhìn cô cười, kêu tới cứu.

“Cứu mạng “trong nước tiếng kêu của Kính Huyễn ngày càng yếu ớt nhỏ dần, không

biết là cô uống bao nhiêu nước, thân thể từ từ chìm xuống, cô sợ hãi nghĩ mình

cứ như vậy từ từ chết đi, muốn kêu cứu nhưng lại không phát ra được âm thanh

nào.

Chợt từ phía sau Lộ Đế một bóng trắng chạy đến, không chút do dự nhảy xuống

nước cứu Kính Huyễn, kìm nén sự tức giận ở trong nước tìm kiếm bóng dáng của

Kính Huyễn, Dương Lịch lo lắng tìm kiếm khắp nơi nhưng vẫn không thấy cô, nhịn

không được sự lo lắng và tức giận, không thể làm gì khác nhô lên khỏi mặt nước

hít thở lấy không khí rồi lặn xuống tiếp tục tìm kiếm.

Cuối cùng ở một đống hải tảo bên cạnh thấy được Kính Huyễn sắp không còn hơi

sức, nhanh chóng lôi kéo cô lên bờ, biết một chút kiến thức tự mình làm hô hấp

nhân tạo cho Kính Huyễn.

“Khụ khụ “Được Dương Lịch sơ cứu cuối cùng Kính Huyễn phun nước trong bụng ra,

Dương Lịch thở phào nhẹ nhõm, việc đầu tiên anh làm chính là đi về phía Lộ Đế,

không lưu tình cho Lộ Đế một bạt tai, khuôn mặt mềm mại nhất thời in rõ dấu năm

ngón tay.

“Tại sao anh lại đánh em.” Lộ Đế che khuôn mặt bị đánh, không phục hỏi Dương

Lịch.

“Tại sao đánh cô, cô đừng cho là tôi không biết việc cô làm, cho cô một cái tát

là còn quá nhẹ tay, tốt nhất về sau đừng nên xuất hiện trước mặt tôi.” Dương

Lịch bởi vì lo lắng, giọng điệu nói đều tỏ ra sự tức giận vô cùng, hướng về

phía Lộ Đế đang giả bộ ngu ngơ không hiểu cảnh cáo nói.

Nếu như anh không phát hiện sự biến mất của Kính Huyễn, không tìm tới nơi này,

có lẽ Kính Huyễn đã bị cô ta hại chết, không nghĩ tới còn nhỏ tuổi như vậy, mà

lại ác độc làm chuyện người khác không thể tin được.

“Em chỉ nhờ Kính Huyễn lấy dùm cột tóc, em không biết là cô ấy không biết bơi.”

Lộ Đế vọng tưởng muốn đem tất cả mọi chuyện đẩy lên đầu Kính Huyễn, nhưng lời

giải thích vô lý của cô, Dương Tịch lại cho thêm một cái tát.

“Cô rõ ràng biết là Kính Huyễn không biết bơi, cô còn kêu cô ấy xuống hồ lấy

cột tóc, hay là cô cố ý muốn hại chết Kính Huyễn, may là Kính Huyễn không có

chuyện gì, nếu không tôi sẽ không tha thứ cho cô.” Bbởi vì hiện tại Dương Lich

thật sự rất tức giận, khuôn mặt bỗng trở nên lãnh khốc, thường ngày khuôn mặt

anh vô tư tươi cười chỉ vì Kính Huyễn, nếu người nào tổn thương đến cô, anh

nhất định không buông tha cho kẻ đó.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.