Chương26: Đột nhiên bị dọa

Sau khi ăn xong, Kính Huyễn được Húc Nhật dẫn tới một tiệm bán quần áo cao cấp thử y phục, Húc Nhật rất

hưng phấn, không ngừng tìm lễ phục cho Kính Huyễn mặc thử, nhưng Kính

Huyễn lại không hăng hái như vậy, cả mặt đều nhăn như mướp đắng.

“Cái này được không?” Kính Huyễn mặc lễ phục thứ n đứng ở trước mặt Húc Nhật, trên khuôn mặt nhỏ đều ngập vẻ không kiên nhẫn.

“Ừm, rất đẹp, cái này đi.” Húc

Nhật nhìn dáng vẻ Kính Huyễn mặc lễ phục trên mặt tràn đầy kinh ngạc,

trong lòng biết dáng dấp Kính Huyễn không chỗ nào chê, nhưng bỏ xuống

mắt kiếng thật dầy, một cái đuôi ngựa dài bình thường luôn được buộc

lên, hiện tại đều xõa ra, Húc Nhật cảm giác hoàn toàn là một người khác.

Kính Huyễn mặc một dạ phục đến

gối màu trắng, trên người là cỗ áo chữ V, làm cho cái cổ dài mịn màng

của Kính Huyễn càng thêm mê người, nhân viên cửa hàng vừa mới đeo trên

cổ Kính Huyễn ba lượt vòng cổ, dây chuyền bạch kim rất tinh xảo, là một

hình trái tim trên một hình hoa hồng, ở chính giữa dây là thiết kế hình

treo ngược rủ xuống, vừa vặn có thể phối hợp cổ áo chữ V trên người Kính Huyễn.

Phần thắt lưng được buộc chặt,

toàn bộ phần tiếp theo đều được tùy ý tản ra, cả bộ lễ phục không có một chút trang sức, nhưng vẫn làm cho người ta có cảm giác rất xa hoa, màu da Kính Huyễn là trắng hồng mà mọi người đều thích, cho nên không cảm

thấy mặc lễ phục trắng có vẻ tục khí.

“Vậy sao? Anh quyết định là được rồi, em muốn thay ra trước, thật sự là rất mệt mỏi.” Động tác của Kính

Huyễn thật thô lỗ, lấy tay quạt quạt cái mặt nóng, hoàn toàn không hợp

với bộ dạng mặc lễ phục, Húc Nhật chỉ có thể bất đắc dĩ nhìn Kính Huyễn.

“Vậy em thay ra đi.” Húc Nhật buồn cười nhìn Kính Huyễn, đi tới quầy thanh toán cho nhân viên cửa hàng.

“Em có muốn đi đâu không? Hôm nay coi như nghỉ làm đi.” Húc Nhật vừa lên xe liền mỉm cười hỏi thăm Kính Huyễn.

“A ““` không cần, Anh đưa em về

nhà là được.” Kính Huyễn nhìn đồng hồ, cũng đến giờ hai tiểu tử kia tan

học, muốn về nhà chờ bọn chúng trước.

“Vậy cũng được, hôm nay em nghỉ

ngơi sớm một chút, bye bye.” Húc Nhật dừng xe trước cửa nhà Kính Huyễn,

trong mắt tràn đầy lưu luyến nói lời từ biệt với Kính Huyễn.

Kính Huyễn làm như không thấy gì trong mắt Húc Nhật, cười cười từ biệt xong liền xách túi lễ phục vừa mua bước vào nhà.

“Ai ““` thật phiền não.” Kính

Huyễn đặt mạnh thân mình trên giường lớn, nằm hình chữ đại, nhìn chằm

chằm trần nhà lầm bầm lầu bầu.

“Sao vừa mới trở về liền than

thở? Phiền cái gì đây?” Thình lình, từ phía sau Kính Huyễn truyền đến

một tiếng nói, hù đến Kính Huyễn: “A “`” Hét ầm lên, ầm một tiếng liền

từ trên giường nhảy dựng lên.

“Mẹ làm gì đấy, gặp quỷ sao?”

Chủ nhân tiếng nói vừa rồi bất chợt bị tiếng thét chói tai của Kính

Huyễn làm giật mình, hắn tức giận vỗ vỗ ngực mình.

“Tại sao con ở chỗ này? Làm mẹ

sợ muốn chết, mẹ còn tưởng là ăn trộm.” Thấy rõ chủ nhân tiếng nói là

Bạch Đình, Kính Huyễn mới buông lỏng đề phòng, không có hình tượng nằm

trên mặt đất.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.