Chương146: Kính Huyễn khóc rống

“Cho dù cô có hận, thì cũng do cô gây ra với

tôi.” Quỷ Y nói với bộ dạng thật hòa nhã, lại còn bị người phụ nữ nhỏ bé này cự

tuyệt, tức giận nói xong câu sau cùng, rời khỏi phòng của Mật Nhu, cùng lắm về

nhà gặm mì ăn liền, còn tốt hơn là không có cái gì để ăn.

“Đúng là, cô thật là độc ác.” Linh cũng học theo cách nói của Quỷ Y, sau cũng

giận đùng đùng rời đi, ăn không được món ăn ngon, thì tự mình đi ra bên ngoài

ăn còn nhiều thứ lắm mà.

“Đáng ghét, cuối cùng hắn cũng đã đi, hiện tại cuối cùng cũng có thể an tĩnh ăn

bữa cơm rồi.” Đường Đường thấy hai người tức giận đùng đùng bỏ đi, tâm tình trở

nên vô cùng tốt gọi mọi người cùng nhau ăn, kêu Hoan bảo bối đi vào trong phòng

gọi Hạo ra cùng nhau ăn bữa cơm, còn mình vẫn ở trong phòng bếp lấy món thịt bò

kho tàu cũng vừa làm xong, lấy ra để cùng nhau chia sẻ với mọi người.

“Nói thật đi Đường Đường, trước khi chúng tôi chưa đến, cậu và Quỷ Y xảy ra

chuyện gì có phải không? Bằng không sao lại tức giận như vậy?” Sau khi Mật Nhu

đã ăn uống đầy đủ, nằm trên ghế salon nghĩ đến một giờ trước khi vẫn còn khó

chịu như vậy, nhanh hỏi ngay Đường Đường đang ngồi bên cạnh mình giải thích rõ

mọi việc ra?

“Gặp quỷ, chúng tôi có thể phát sinh ra chuyện gì, chỉ là tôi xem hắn ta giống

như ăn trộm, sau đó rùm beng lên chứ sao.” Đường Đường rất chột dạ nói, không

muốn nói buổi sáng mình bị cái tên Quỷ Y kia cưỡng hôn, trong lòng cô cũng rất

tức giận, khi nụ hôn đầu của mình lại bị đoạt đi như vậy.

“Nhưng mà theo mình biết thì cậu không phải là người dễ dàng tức giận như vậy,

hơn nữa còn biểu lộ căm ghét rõ ra như vậy, mà các người lại là lần đầu tiên

gặp mặt nữa.” Mật Nhu không nhìn thấy vẻ mặt chột dạ của Đường Đường, cau mày

nghĩ đến chuyện này không có đơn giản như thế nào đó.

“Cái tên đó đáng bị đánh đòn, chỉ cần nhìn hắn là thấy ghét rồi, lý do này đã

đủ chưa?” Đường Đường bất đắc dĩ nói, cười châm biếm, chuyện bị cưỡng hôn mất

mặt như vậy nếu nói cho Mật Nhu nghe, đến lúc đó còn không bị cười nhạo sao,

xem ra vẫn không nên nói ra chuyện này, cần phải xem lại ở một góc độ nào đó

một chút mới được.

“Biết rồi biết rồi, có gì phải tức giận, mình đi xem Kính Huyễn một chút, coi

cô ấy thế nào rồi.” Mật Nhu thấy Đường Đường lại muốn nổi giận, nhanh chóng

thoát khỏi hiện trường, vội vàng nói một câu xong rồi chạy thẳng đến phòng của

Kính Huyễn.

“Thiệt là, có cần phải chạy trốn nhanh như vậy không? Mình cũng không phải là

ma quỷ mà.” Đường Đường thất vọng nhìn về phía bóng lưng Mật Nhu mà oán trách,

cũng không còn chuyện gì làm sao mình không đi tìm hai nhóc kia để đùa giỡn

nhỉ.

Vài ngày sau đó Kính Huyễn vẫn không có tỉnh lại, đám người Mật Nhu rất lo

lắng, Đường Đường cũng ngày ngày tới nhà của Mật Nhu lo chăm sóc cho hai đưa bé

kia, ngày ngày cùng với Quỷ Y không ngừng tranh cãi ầm ĩ vì những chuyện nhỏ

nhặt, hai người quả giống như một cặp oan gia, chỉ là không ngừng cầu xin đáng

thương với Đường Đường, rốt cuộc cô đồng ý cho tăng thêm một đôi đũa cho anh,

nhưng Đường Đường vẫn không ngừng cáu gắt với Quỷ Y, nhưng cho dù vậy miễn sao

có lộc ăn là tốt lắm rồi.

Cũng không biết lúc nào thì Tạ Tiêu đã tìm được địa chỉ nơi sinh sống của Mật

Nhu, thật sự rất ‘quan tâm’ nên cho người đưa giỏ trái cây đến, ngày ngày đều

đem tới, hơn nữa còn lấy danh nghĩa của Diêm Hỏa, làm Mật Nhu tức giận muốn lấy

mạng ngay, bởi vì mỗi ngày cô đều nhìn thấy trên bìa mặt tờ báo đều có hình của

Diêm Hỏa, càng thêm đáng giận hơn nữa, mỗi ngày đều ôm một người phụ nữ, lại còn

không hề giống nhau.

Tâm tình mọi người càng phức tạp, rốt cuộc ngày thứ tư thì Kính Huyễn cũng đã

tỉnh lại, chỉ là khi tỉnh lại liền tiếp nhận chuyện tình tàn nhẫn như vậy, thật

là làm cho người ta cảm thấy rất khó chịu.

“Kính Huyễn, cậu cũng không cần vì cái hạng đàn ông không có lương tâm mà làm

tổn thương đến mình. Bây giờ cậu cần nghỉ ngơi để cho khỏe lại, cậu đừng nghĩ

nhiều đến chuyện của người đó.” Mật Nhu vẫn nhìn ngơ ngác khi thấy Kính Huyễn

ch** n**c mắt, cô cũng sắp khóc theo rồi, đều do chính mình không tốt, sao lại

không cẩn thận lỡ miệng nói ra như vậy, làm hại Kính Huyễn vừa tỉnh dậy liền

đau khổ như vậy.

“Mật Nhu, để cho mình yên tĩnh một chút đi, cậu đi ra ngoài trước đi?” Một lúc

lâu Kính Huyễn không dám mở miệng nói, cố gắng dùng thanh âm khàn khàn khẩn cầu

nhìn Mật Nhu nói, bây giờ trong lòng cô rất đau đớn, không biết vì sao khi nhìn

thấy trong hình Diêm Hỏa ở cùng với người phụ nữ khác, tim lại đau đớn đến như

vậy.

“Kính Huyễn” Mật Nhu lo lắng nhìn Kính Huyễn. Hiện tại thì Kính Huyễn đã khỏe,

nhưng Mật Nhu lại không yên tâm để một mình cô ở bên trong phòng.

“Không có chuyện gì đâu, không cần lo lắng cho mình sẽ làm ra chuyện gì ngốc

nghếch, mình sẽ lo nghĩ thật tốt về con đường sau này của mình.” Kính Huyễn

biết Mật Nhu đang lo lắng cái gì, nói lời bảo đảm với Mật Nhu.

“Được rồi, vậy cũng tốt, cậu chờ mình một chút, mình đi gọi Đường Đường nấu

chút thức ăn ngon cho cậu.” Mật Nhu cũng không nói gì, cầm khay ra khỏi phòng

của Kính Huyễn, để cho Kính Huyễn ở trong không gian yên tĩnh của mình, ch

ỉnh đốn lại chút tâm tình.

Sau khi Mật Nhu rời khỏi phòng, Kính Huyễn mới dám thỏa sức khóc lên, khóc đến

âm thanh trở nên khàn khàn, khóc đến nước mắt nước mũi chảy tràn lan trên bộ

mặt cô mà cũng không hề để ý đến, trong lòng chính là muốn khóc hết nổi đau ra

ngoài, trong thâm tâm tự nói với chính mình, hãy khóc hết đi, sau đó quên đi

đoạn tình cảm hoang đường này, về sau hãy sống thật tốt vào là được.

“Mật Nhu, sao cậu lại khóc?” Vốn Đường Đường muốn đi xem Kính Huyễn một chút,

lại phát hiện Mật Nhu ở trước của phòng của Kính Huyễn khóc, lo lắng hỏi Mật

Nhu.

“Không có gì, chỉ là chợt muốn khóc một chút thôi, đi nào, Kính Huyễn đã tỉnh

dậy, chúng ta nên đi làm chút điểm tâm cho cô ấy ăn đi.” Mật Nhu vội vàng lau

nước mắt đi, nhìn về phía Đường Đường đang quan tâm đến mình nói, miễn cưỡng

cười, chỉ là nụ cười đó khi nhìn vào so với việc khóc còn khó coi hơn rất

nhiều.

“Chờ một chút, cậu có nghe tiếng khóc hay không, có phải Kính Huyễn ở bên trong

khóc có đúng không?” Đường Đường có thính lực rất tốt, nghe tiếng khóc của Kính

Huyễn ở bên trong, nhìn Mật Nhu nghi ngờ hỏi, không hiểu sao Kính Huyễn vừa

tỉnh dậy thì đã khóc rồi?

“Cho Kính Huyễn một chút không gian đi, chúng ta không nên đi vào trong, mình

sẽ nói cho cậu biết chuyện gì đã xảy ra.” Mật Nhu kéo tay Đường Đường không để

cho Đường Đường đi vào, để tránh làm tổn thường đến Kính Huyễn, Đường Đường

liền nhúm người, đi vào trong phòng bếp.

“Cậu hãy nói ra sự thật cho mình biết đi, rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra với Kính

Huyễn hả? Tại sao vừa tỉnh dậy lại khóc hả?” Sau khi Đường Đường bị Mật Nhu kéo

vào bên trong nhà bếp, rất nôn nóng sốt ruột khi không thể chờ đợi nổi nữa, rất

muốn Mật Nhu giải thích cho mình rõ một chút, khi nhìn thấy hai người bạn tốt

khóc đến thương tâm như vậy, còn mình lại không biết chuyện gì đang xảy ra, cô

rất căm ghét cái cảm giác như thế này.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.