Chương130: Dương Lịch muốn đi

Bản thân Kính Huyễn là một bí ẩn, nhưng cô che

dấu rất tốt, ngay cả ba mẹ đã mất của cô cũng không biết. Khi đó sư phụ muốn cô

lập gia đình, rồi có thể lựa chọn nói cho ba mẹ biết bí mật của mình hay không,

nhưng chưa kịp nói thì ba mẹ cô đã ra đi, cô từng muốn điều tra nguyên nhân cái

chết của họ, nhưng cuối cùng vẫn từ bỏ, vì cô sợ nếu điều tra ra, bản thân sẽ

không chịu đựng nổi.

“Kính Huyễn, Kính Huyễn, khụ khụ” Trong lúc Kính Huyễn đang chìm trong thế giới

riêng của mình thì nghe thấy giọng Diêm Hỏa vốn đang nhắm chặt mắt nằm nghỉ

trên giường, đôi tay mấy lần muốn duỗi ra nhưng quá nặng nề không đủ sức nâng

lên đành từ bỏ.

“Diêm Hỏa, anh tỉnh rồi, anh có thấy chỗ nào không thoải mái không?” Diêm Hỏa

thì thào rất nhỏ, nhưng Kính Huyễn tai thính vẫn nghe được, vội vàng chạy đến

bên anh.

“Kính Huyễn, Kính Huyễn” Diêm Hỏa không trả lời cô, vẫn một mực kêu tên Kính

Huyễn, trông có vẻ như đang hôn mê hoặc là nằm mơ thấy Kĩnh Huyễn, miệng lẩm

bẩm, chân mày nhíu chặt.

“Em ở đây, Diêm Hỏa, em ở đây” Kính Huyễn nhìn Diêm Hỏa không mở mắt, vẫn một

mực kêu tên mình cũng nắm chặt tay anh muốn cho anh biết cô đang ở bên cạnh.

“Diêm Hỏa” Kính Huyễn có chút nghi ngờ gọi Diêm Hỏa vẫn đang nhắm chặt mắt, tay

vẫn bị anh nắm khư khư, muốn rút ra nhưng lại phát hiện chỉ cần mình động đậy,

chân mày anh liền nhíu theo, cuối cùng Kính Huyễn không biết làm gì đành mang

cái ghế ngồi cạnh giường Diêm Hỏa.

“Tiểu thư, tiểu thư” Cô y tá tới giờ đi kiểm tra phòng bệnh, vừa vào liền phát

hiện Kính Huyễn ngồi trên ghế, 1 tay bị bệnh nhân nằm trên giường nắm chặt, tay

kia chống thái dương ngủ thiếp đi, vốn không định đánh thức, nhưng trông kiểu

ngủ như chết này của cô thật không an toàn, đành dịu dàng đánh thức Kính Huyễn.

“A, có chuyện gì?” Bị đánh thức, Kính Huyễn vẫn bộ dạng như mất hồn, cổ cứng

ngắc mờ hồ hỏi y tá.

“Tiếu thư, bây giờ cũng đã trễ rồi, nếu cô phải ngủ ở đây thì có thể nằm ở

giường bên cạnh cho thoải mái” Y tá cười cười nhìn Kính Huyễn, tốt bụng chỉ một

chiếc giường bên cạnh giường Diêm Hỏa.

“Oh, vâng, cảm ơn cô! Á, xem ra tôi không cần rồi, cứ thế này ngủ cũng được”.

Kính Huyễn vốn vui mừng muốn tiếp nhận đề nghị của cô y tá tốt bụng, nhưng vừa

mới đứng lên liền nhớ ra tay mình còn bị Diêm Hỏa nắm, không thể làm gì khác

đành lúng túng cười từ chối.

“Tôi hiểu rồi, vậy tôi đi trước”. Cô y tá nở một nụ cười hàm ý nhìn Kính Huyễn

bị Diêm Hỏa nắm chặt tay, không đợi Kính Huyễn giải thích liền rời khỏi phòng

bệnh.

“Chỉ là nắm tay thôi mà. Thôi, dù sao cũng đã hiểu lầm, ngủ đã” Kính Huyễn nhìn

nụ cười đầy hàm ý của cô y tá biết là cô hiểu lầm, nhưng hiện tại cô rất buồn

ngủ, đằng nào cũng bị hiểu lầm thì lên ngủ chung giường với anh cho rồi, nghĩ

là làm, cô liền leo lên giường Diêm Hỏa ngủ thiếp đi.

Kính Huyễn vừa ngủ không lâu, điện thoại trong túi đổ chuông, cô vốn không định

nghe, để nó kêu chán tự dừng nhưng đã hai hồi chuông liên tiếp đổ mà chưa thấy

có ý định dừng, Kính Huyễn không làm gì khác được đành kéo thân thể mệt mỏi lấy

điện thoại ra nghe.

“Vâng, có chuyện gì”. Kính Huyễn tức giận hỏi qua điện thoại, vừa ngáp một cái

rất xấu.

“Kính Huyễn, là anh, em vẫn đang ở bệnh viện sao?” Đầu dây bên kia truyền đến

giọng trầm ấm của Dương Lịch, Kính Huyễn không tin được nhìn lại màn hình, một

dãy số dài không có tên, cô không nhớ đã cho Dương Lịch số điện thoại của mình

lúc nào.

“Vâng, anh gọi em có chuyện gì không?” Kính Huyễn trả lời qua loa cho xong,

cũng không cần hỏi, chắc là Húc Nhật nói cho anh ta.

“Vậy em có thể ra ngoài một chút không? Anh sẽ không làm mất nhiều thời gian

của em.” Dương Lịch một tay nói điện thoại với Kính Huyễn, tay kia kéo một valy

hành lý, xem ra định đi.

“Có chuyện gì, anh không thể nói qua điện thoại sao? Tôi hiện giờ không có thời

gian.” Kính Huyễn không nhịn được, đang ngủ ngon bị lôi dậy, thật khiến người

ta tức giận, hơn nữa bây giờ mới 5 giờ sáng.

“8h anh lên máy bay rồi, anh chỉ muốn nhìn thấy em lần cuối, sau này sẽ không

làm phiền em nữa.” Dương Lịch chua xót trong lòng nói với Kính Huyễn, từ giây

phút thấy Diêm Hỏa không tiếc tính mạng xông lên cứu cô, anh liền hiểu rõ, Kính

Huyễn không còn thuộc về một mình mình, so với anh cô ấy còn có người khác chăm

sóc tốt hơn, như vậy anh cũng đã yên tâm ra đi.

“Cái gì, tại sao lại đi nhanh như vậy”. Cô bất chợt hét lên, nghe thấy Dương

Lịch phải đi, phản ứng đầu tiên chính là muốn biến nguyên nhân: “Anh đang ở

đâu, tôi đến tìm anh”. Sau một hồi suy nghĩ, Kính Huyễn quyết định muốn gặp

Dương Lịch, ít nhất về sau cũng sẽ không có gì phải nuối tiếc.

“Anh ở quán cà phê dưới công ty em”. Dương Lịch nói như đang thở phào nhẹ nhõm,

trước khi gọi điện cho Kính Huyễn, anh đã chuẩn bị tinh thần bị cự tuyệt, nghe

thấy lời đồng ý của cô, anh nhất thời vui vẻ.

“Vâng, chờ tôi 20 phút”. Kính Huyễn tính bệnh viện này cách công ty không gần,

để điện thoại vào túi toan đi ngay, vừa định đi mới lại nhớ ra, tay mình còn

đang bị Diêm Hỏa nắm chặt, Kính Huyễn dùng sức, lần này không muốn cũng phải

rút tay ra, trước khi đi còn dặn dò y tá trông giúp Diêm Hỏa.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.