Chương128: Diêm bị thương

“Em có biết em đang làm gì không? Nhanh lên, em

mau bỏ cây súng lục đó xuống đi, đừng nên quá xúc động”. Diên Hỏa khẩn trương

nhìn chằm chằm cây súng trong tay của Y Na, rất sợ Y Na không cẩn thận sẽ cho

Kính Huyễn một viên đạn, đây không phải chuyện đùa.

“Ha ha! Thật buồn cười, cô cho rằng tôi sợ cây súng rách trong tay của cô sao?”

Kính Huyễn khinh miệt nhìn Y Na đang điên cuồng nói, cô rời khỏi người của Hạo,

đứng ở trước mặt của Hạo đôi tay ôm ngực nhìn Y Na khinh thường nói.

“Kính Huyễn, bây giờ không phải là thời điểm khoe tài, không nên quá ồn ào,

nhanh né tránh một chút đi.” Diêm Hỏa nói Kính Huyễn đang làm như khoe tài của

mình, lo lắng kêu Kính Huyễn tìm chỗ an toàn để né tránh, anh liền đi từ từ đến

bên cạnh Kính Huyễn để bảo vệ cho cô.

“Diêm! Anh đừng ngu ngốc nữa, người phụ nữ đen đủi này đã phản bội anh với

người đàn ông khác ở chung một chỗ như vậy, tại sao anh còn phải bảo vệ cô ta

như vậy, người phải được bảo vệ chính là em chứ không phải con tiện nhân này.”

Y Na nhìn Diêm Hỏa vẫn cố gắng lo lắng cho an toàn của Kính Huyễn, nhất thời mù

quáng liền thét lên mất đi khống chế.

“Này, cô nên nói cho đúng sự thật một chút đi, con mắt nào của cô nhìn thấy tôi

phản bội anh ấy hả, hừm. Hãy nói với tôi bằng giọng khách khí một chút đi, bằng

không cô sẽ phải trả giá thật lớn đó biết chưa?” Kính Huyễn nửa nhẹ nhõm, nửa

uy h**p nhìn Y Na đang cầm súng chỉ vào mình. Mặc dù cô không phải quan tâm đến

trong lòng Diêm Hỏa nghĩ như thế nào về minh, thật sự không phải quan tâm đến

nó, tự mình khuyên nhủ khi nghe qua những lời Y Na nói, nhưng vẫn làm cho cô

cảm thấy cực kỳ khó chịu.

“Trả giá lớn ư. Hừ, bây giờ mạng của cô ở trong tay của tôi, cô không có cơ hội

làm cho tôi phải trả giá thật lớn đâu.” Y Na căn bản cũng không tin tưởng lời

Kính Huyễn, khi Y Na nói giống như một con sư tử nhỏ đang giãy giụa trước khi

chết, giống như đang giành phần thắng cho chính cô.

“Vậy sao?”Hạo đứng ở phía sau lưng Kính Huyễn thật lâu mới mở miệng, chỉ là lời

nói ra dường như có chút mùi vị châm chọc cho thấy Y Na vô cùng quá ngây thơ,

trong đôi mắt anh tràn đầy khinh thường đối với Y Na.

“Anh có ý gì hả, không tin ư, vậy để tôi cầm cây súng này khai đao con tiện

nhân này trước.” Y Na nói xong liền nhìn sang Kính Huyễn muốn nổ súng, lại bị

một âm thanh vang vội cắt ngang.

“Dừng tay, trước hết em không nên quá xúc động, trước hết hãy đem cây súng đó

đưa cho anh đi.” Diêm Hỏa lo lắng nhìn cây súng đang hướng vào Kính Huyễn, sợ Y

Na quá điên cuồng liền cho nổ phát súng, duỗi cánh tay dài ra muốn cầm lấy cây

súng, trong phòng sáu người cũng đều rất căng thẳng.

“Im miệng, mỗi câu anh nói đều không rời khỏi con tiện nhân này, uống phí tôi

đã yêu anh như vậy, các người hãy cùng nhau đi chết đi, a” Y Na thấy Diêm Hỏa

đến bây giờ đều nói những câu không muốn rời khỏi Kính Huyễn, nhất thời mọi

người còn không kịp chuẩn bị thì tiếng súng nổ hướng vào Kính Huyễn.

“Diêm! Anh đừng qua đây.” Kính Huyễn đã chuẩn bị né tránh, trợn tròn mắt nhìn

Diêm Hỏa không để ý đến tánh mạng của mình mà chạy tới chỗ cô, nóng nảy kêu

Diêm Hỏa không nên đến, đáng tiếc dường như đã chậm một bước rồi.

“Pằng” Theo tiếng đạn phát ra, Diêm Hỏa liều mạng chạy tới đẩy ngã Kính Huyễn

vẫn chưa kịp trốn tránh, đạn xuyên thẳng vào trong lòng ngực của Diêm Hỏa. Diêm

Hỏa không thể tin rằng nơi ở trái tim mình đang có vết máu, liền té xỉu ở ngay

trước mặt của Kính Huyễn.

“Diêm Hỏa, anh làm sao vậy, anh không nên làm tôi sợ chứ, nhanh lên, mau gọi xe

cứu thương đến đi, còn lằng nhằng làm gì.” Chờ Kính Huyễn phục hồi lại tinh

thần, nóng nảy quỳ ở trên mặt đất, đỡ Diêm Hỏa đang nằm dậy, nhìn thấy mọi

người ở chung quanh vẫn còn thất thần, tức giận hướng về phía Dương Lịch cùng

Húc Nhật rống giận.

“A, được được.” Kính Huyễn vừa hô lên như vậy, hồn Húc Nhật mới quay trở về,

vội lấy điện thoại di động ra bấm ngay số xe cứu thương thật nhanh.

“Người phụ nữ này cần phải xử trí như thế nào?” Hạo nhìn thấy bộ dạng Kính

Huyễn rối loạn, miễn cưỡng giúp Diêm Hỏa cầm máu để cho máu ngừng chảy ra, chỉ

vào chỗ Y Na đang ngồi bệt dưới đất sợ đến choáng váng.

“Cậu rõ ràng nhất mà, trước hết giao cô ta cho cậu đó, hiện giờ mình không có

thời gian.” Kính Huyễn nhìn sang chỗ Y Na cũng thấy khinh thường, một lòng chỉ

lo cho vết thương của Diêm Hỏa, cho tới khi không còn nhìn thấy Hạo đang đứng ở

phía sau nhìn mình với ánh mắt đau thương.

“Thế nào, bác sĩ nói có gì nguy hiểm đến tánh mạng hay không, sao tới bây giờ

vẫn còn chưa đi ra ngoài chứ.” Mẹ Diêm thở hổn hển chạy tới bệnh viện, ở nhà

nghe thấy cuộc gọi của Kính Huyễn nói Diêm Hỏa bị trúng đạn, làm mẹ Diêm sợ tới

mức thiếu chút nữa đã té xỉu, muốn đi gặp con trai của mình ngay, kiên trì lôi

kéo Diêm Lịch đến thăm Diêm Hỏa.

“Mẹ Diêm, thật xin lỗi là do con đã không bảo vệ tốt cho Diêm Hỏa nên mới để

cho anh ấy bị thương, người hãy trách con đi, đánh con cũng được con đều chấp

nhận. Anh ấy ở bên trong phòng bệnh cấp cứu lâu như vậy mà còn chưa ra ngoài,

tất cả đều là lỗi của con.” Giờ phút này trong lòng Kính Huyễn tự trách mắng

bản thân mình đã mấy trăm lần rồi, vốn muốn cố gắng đè nén nước mắt trong hốc

mắt mình, giờ nhìn thấy mẹ Diêm như vậy, nước mắt cô giống như vô số trân châu

rơi xuống, cứ tí tách rơi xuống.

“Con đừng nói như vậy, vốn không hề dính dáng tới con, con không cần phải tự

trách chính mình, nếu tên tiểu tử kia làm cho con bị thương, như vậy ta sẽ càng

tức giận đó, chúng ta cứ ở chỗ này kiên nhẫn chờ đợi, ta tin người hiền sẽ có

ông trời phù hộ.” Mẹ Diêm nhìn thấy Kính Huyễn khóc đến đáng thương như vậy,

cho dù trong lòng có bao nhiêu khó chịu nhưng mà Kính Huyễn là người vô tội,

không có lý do gì có thể đổ lỗi cho cô gái yếu đuối này gánh chịu.

“Mẹ Diêm” Kính Huyễn nhìn thấy bà không có trách mắng mình câu nào, mẹ Diêm lại

còn cố gắng an ủi cô làm cô cảm động đến không biết nên nói gì. Nếu như giờ

phút này mẹ Diêm tức giận mắng to với cô, hay thưởng cho cô vài nét mặt khó

chịu thay cho lời nói, có lẽ cô cũng sẽ không thấy khó chịu như thế, nhưng mà

mẹ Diêm quan tâm như vậy, giống như một người mẹ đang an ủi con gái, làm cho cô

càng thêm tự trách chính mình, nhưng cũng cảm thấy thật sự rất ấm áp.

“Đừng tự trách nữa, chúng ta hãy cùng ngồi chỗ này chờ tin tức tốt của Diêm Hỏa

đi, thằng nhóc này không thể đi nhanh như vậy đâu, nó còn phải sống để dạy các

tiểu bảo bối khôn lớn để còn đá bóng nữa chứ.” Mẹ Diêm tận lực dùng lời nói để

cố an ủi Kính Huyễn, đồng thời cũng biểu hiện rõ lòng tin tưởng của mình với

con trai, Kính Huyễn nghe mẹ Diêm nói, không tự chủ được liền nở nụ cười.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.