Chương120: Hai kẻ không nên xuất hiện

“Bị sao đấy!” Trăm miệng một lời cùng được thốt

ra từ miệng 5 người, như đã được luyện tập, mọi người đều nghi ngờ hỏi Mật Nhu

bị kích động mạnh, ngay cả mẹ Diêm cũng quên cả khóc, Kính Huyễn quên cả gọi

điện, cứ như vậy chờ Mật Nhu trả lời.

“Mọi người đừng nhìn tôi như vậy, tại vì tôi thấy chữ viết trên giấy thật sự là

chữ của Hạo nên mới kích động như thế.” Mật Nhu lúng túng nuốt nước bọt nhìn

mọi người, trong tay vẫn nắm chặt tờ giấy, mặt cũng đỏ bừng cả lên.

“Mật Nhu.” Giọng Kính Huyễn bùng nổ, trong lòng cô đã lo lắng lắm rồi còn thêm

một kẻ ngu ngốc như Mật Nhu phát ngôn bừa bãi, thật sự muốn bổ đầu cô ra xem

bên trong chứa cái gì.

“Đây, gọi cái gì”. Không dám nhìn thẳng khuôn mặt bừng bừng lửa giận của Kính

Huyễn, cô yếu ớt giơ tay lên.

“Còn gọi gì nữa, cậu có ngốc thì cũng chọn thời điểm giúp mình đi, người ta đã

đủ lo lắng cho hai bảo bối rồi, cậu còn làm mình sợ như thế nữa.” Kính Huyễn

nói xong bật khóc.

“Ây ui, cậu đừng khóc nữa, mình biết mình sai rồi, đừng lo lắng, để mình gọi

điện giúp cậu, xem bọn họ có nghe không.” Mật Nhu vội vàng an ủi Kính Huyễn.

“Này, ai.” Đúng là kỳ tích, vừa gọi thì bên kia Linh đã nhấc điện thoại, điều

này quả thật khiến Kính Huyễn ngừng khóc.

“Là tôi Mật Nhu đây, có phải cậu và Hạo đưa hai tiểu tử kia đi không?” Mật Nhu

không quanh co, hỏi thẳng vào vấn đề.

“Mật Nhu, oa, không ngờ cậu còn gọi điện cho mình, dạo này cậu có khỏe không?

Nghe nói cậu đã trở nên xinh đẹp, lại làm người mẫu, lúc nào chúng ta cùng đi

uống 1 chén nhé.” Linh nghe được là Mật Nhu, hứng khởi nói luyên thuyên khiến

cô cau mày.

“Đừng lảm nhảm nữa, tôi đang hỏi cậu có phải đã mang hai bảo bối của Kính Huyễn

đi không, đừng nói sang chuyện khác.” Mật Nhu không hề khách sáo quát lên, mấy

cái thứ dịu dàng thục nữ gì cũng vứt hết.

“Há há, cậu tức giận rồi, chúng ta dẫu sao cũng đã bao năm không gặp, mình

đương nhiên phải ôn lại chuyện cũ.” Linh đã có vẻ miễn dịch với lửa giận của

Mật Nhu, cho nên cô có tức giận đến mấy thì anh vẫn ra sức cợt nhả.

“Rốt cuộc cậu có nói hay không?” Mật Nhu bị mấy lời này làm cho lông mày nhướn

lên, chưa kịp nổi giận đã bị Kính Huyễn cướp di động.

“Linh, các cậu giờ đang ở đâu, có bảo vệ hai bảo bối của tôi không, mau nói địa

chỉ, chúng tôi lập tức đến đó.” Kính Huyễn nói giọng đầy lo lắng.

“Là Kính Huyễn à?” Linh không chắc hỏi lại, sao Kính Huyễn giọng lại kỳ cục như

thế?

“Ừ, các cậu rốt cuộc ở đâu.” Giọng Kính Huyễn vì vừa mới khóc trở nên khàn

khàn, khó trách Linh nghe không ra.

“Bọn mình đang ở XXX, hai tiểu tử của cậu được chăm sóc rất tốt, yên tâm đi,

cậu nhanh đến đây trước khi cái cô Y Na gì đó tới.” Linh ngoan ngoãn nói ra địa

chỉ của mình, còn dặn dò Kính Huyễn nhanh chân.

“Ừ, chúng tôi lập tức đi ngay, các cậu chăm sóc hai bảo bối cho tốt, bằng không

chết với tôi.” Kính Huyễn trước khi cúp điện thoại không quên nói một câu có ý

uy h**p cho đến khi nghe tiếng cười cất lên từ đầu bên kia.

“Sao rồi, thực sự là bọn họ bắt đi hả?” Mật Nhu hỏi ngay lập tức, trong lòng quyết

định phải dạy dỗ cái tên tiểu tử thúi Linh kia một trận, sao không đưa bọn trẻ

đến đây luôn đi còn khiến bọn họ phải lo lắng.

“Ừ, chúng ta nhanh lên đi đón hai tiểu bảo bối, chắc hai đứa đang sợ lắm nhất

là Hoan bảo bối.” Kính Huyễn vừa nói vừa đi ra cửa, vì quá sốt ruột mở cửa đi

ra mà không nhìn thấy ai, đập ngay mũi vào một người khác, đau muốn rớt nước

mắt.

“Kính Huyễn, em không sao chứ.” Vừa định ấn chuông cửa thì Húc Nhật bị Kính

Huyễn hùng hổ đi ra đâm phải, mặc dù ngực mình cũng rất đau nhưng vẫn lo lắng

cho Kính Huyễn.

“Tại sao lại là anh, sao anh ở đây?” Kính Huyễn kinh ngạc nhìn Húc Nhật.

“Anh nghe Tiểu Tiểu nói em không đi làm, gọi điện thoại thì thấy bận suốt, cô

ấy sợ em xảy ra chuyện gì nên tìm đến chỗ anh hỏi xem có gặp em không, anh với

Dương Lịch liền chạy đến đây.” Húc Nhật bình tĩnh, Dương Lịch đứng sau vẫn im

lặng không nói gì.

“Được rồi được rồi, hiện tại em không có thời gian, các anh về trước đi, hôm

nay em xin nghỉ, anh về công ty thì báo nghỉ giúp em, thật xin lỗi, xin nghỉ suốt.”

Kính Huyễn vội vàng nói xong thì bọn Mật Nhu từ phía sau cũng đi tới.

“Mẹ, mọi người cũng không cần đi theo, chúng con nhất định sẽ đưa hai đứa nhóc

về. Ba, ba chăm sóc cho mẹ đi.” Diêm Hỏa thấy mẹ Diêm vẫn đang khóc lóc đòi đi

theo liền khuyên giải giao cho ba Diêm.

“Ừ, các con cẩn thận một chút.” Diêm Lịch vẫn ôm chặt mẹ Diêm trong ngực, tay

không ngừng cầm giấy ăn lau nước mắt cho bà.

“Vâng”. Diêm Hỏa nói xong cũng đi theo Tiêu ra ngoài, lại đụng phải hai người

không muốn gặp nhất.

“Các anh đến đây làm gì, thôi, lúc này không có thời gian tán gẫu, Kính Huyễn,

đi thôi.” Diêm Hỏa cũng không muốn so đo với hai kẻ không nên xuất hiện, muốn

đưa ngay Kính Huyễn đi tìm hai đứa con.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.