Chương 7

Phương Đề Lê mềm mại nằm trên giường, ngọn đèn mờ nhạt

làm cô rất buồn ngủ.

Trải qua một hồi nhiệt tình nóng bỏng, cả người cô bây

giờ thả lỏng, mơ màng vui vẻ tỉnh lại. Nhìn thấy anh đang đứng lặng trước cửa

sổ.

Địch Ấp Chấn đứng ở cửa sổ sát đất của phòng ngủ, nhìn

ra ngoài, hình ảnh này trông anh thật cô đơn an tĩnh, dường như đã ra quyết

định gì đó rất quan trọng.

Cứ mỗi khi công ty có chuyện quan trọng cần anh quyết

định, cô sẽ dáng vẻ này của anh. Nhưng điều gì có thể khiến anh nửa đêm không

ôm bà xã mềm mại mà ngủ lại đứng một mình trong bóng đêm trầm tư?

“Địch Ấp Chấn......” Thanh âm cô khàn khàn.

Anh xoay người lại, trên mặt thật nghiêm túc.

“Có chuyện gì sao?” Cô hoang mang hỏi, cơn buồn ngủ

đều biến mất.

“Anh vừa mới suy nghĩ...... Không, chính xác mà nói,

mấy ngày nay anh chỉ nghĩ đến một việc…” Anh chậm rãi mở miệng.

Phương Đề Lê trong lòng cả kinh. Không phải là muốn li

hôn với cô đi?

Bởi vì đối với cô không thể nhẫn nhịn được nữa, hơn

nữa cô lại xuất ngoại không làm tròn trách nhiệm một người vợ, cho nên trong

khoảng thời gian cô không ở đây anh đã hiểu ra quyết định kết thúc với cô.

Anh rốt cuộc cũng thấy cô không xứng với anh?

Suy nghĩ này làm cô thương tâm đau xót, nhất thời

không thể hô hấp.

Cô làm sao có thể chịu được điều này? Cho dù trốn

tránh không nghĩ đến, cho dù luôn làm bản thân mình bận rộn mà tránh yêu thương

anh, nhưng cô vẫn không thể chịu đựng nổi nha! Sớm biết thế cô sẽ yêu anh nhiều

hơn, đối xử với anh tốt hơn. Như vậy, co dù đến cuối cùng anh vẫn hối hận thì

cô cũng không cảm thấy có lỗi với bản thân trong cuộc hôn nhân này nha!

Cô thật ngu xuẩn.

Nhưng vừa nãy là sao? Anh lại nhiệt tình cùng cô làm

tình như vậy, là lễ vật chia tay sao? Nghĩ đến đây, cô không khỏi tái mặt mà

trừng mắt nhìn anh.

Nhìn sắc mặt cô thay đổi không ngừng, anh dưới đáy

lòng bất đắc dĩ thở dài. Cô gái này lại suy nghĩ miên man rồi, nội dung chắc

chắn rất đặc sắc.

“Anh...... Quyết định cái gì?” Âm thanh cô mang theo

chiến ý.

Anh biết rõ cô chịu dày vò, nhưng khóe miệng đè nén ý

cười, thự nghiêm túc nói, “Em đã cảm thấy lm tnh nhân tốt, mà anh lai cảm

thấy em cũng không thích hợp làm vợ, như vậy…”

lm tnh nhân cũng tốt? Cô nào có nói như vậy? Cô nói

là ‘có vẻ tốt’ nha, ý tứ khác nhau mà.

Còn có, cái gì không thích hợp làm vợ?

Cô nhìn anh, ánh mắt xuất hiện tia tức giận.

“Cho nên không bằng chúng ta thử cách khác, không

chừng có thể giải quyết được tình trạng hiện nay.” Anh thở dài nói.

Giả quyết tốt tình trạng hiện nay? Anh thực sự muốn li

hôn sao? Phương Đề Lê thật muốn chạy qua mà che miệng anh lại, không cho anh

nói tiếp..

“Anh...... Muốn như thế nào giải quyết?” Cô dè dặt cẩn

trọng hỏi.

“Em trở thành tình nhân của anh không tốt sao. Như vậy

em không cần buồn rầu bản thân mình không giống vợ anh, phải tin cậy dựa dẫm

anh, không cần chia sẻ tương lai cũng như suy nghĩ của em, mối quan hệ này so

với quan hệ bạn bè còn tốt hơn, hàng tháng anh sẽ đưa tiền cho em. Mười vạn đủ

không?” Anh bình tĩnh nói, giống như đàm phán làm ăn bình thường, trầm ổn không

nhìn ra vui vẻ hay tức giận.

“Tình nhân?!” Co kinh ngạc hô lên. “Anh..... muốn li

hôn với em sau đó để em lm tnh nhân sao?” Ô, được rồi, tuy rằng phải li hôn

nhưng vẫn có thể ở cạnh anh, nói không chừng một ngày nào đó có thể làm anh

thay đổi. Nhưng lỡ như sau này anh lại phát hiện Thẩm thư kí kia mới thích hợp

làm vợ anh thì sao, cô sẽ đau lòng đến chết nha?

Địch Ấp Chấn đáy mắt nhanh chóng tức giận, anh nắm

chặt tay, thật muốn bp cht cô. Li hôn? Đầu của cô liền suy nghĩ nhanh như vậy

sao? Thật sự là…Tức đến sắp ho ra máu!

“Trước không cần ly hôn. Chúng ta có thể thực hành mấy

tháng xem sao, nếu em cảm thấy như thế tốt hơn thì đến lúc đó li hôn cũng không

muộn.” Nhìn anh có vẻ trấn định nhưng thực ra là lặng lẽ cắn răng nha!

Anh nói một đống vấn đề cùng giả thiết. Đúng vậy, nói

rằng anh thấy tốt thì anh sẽ li hôn, trên thực tế, anh hiểu được, vô luận thế

nào anh cũng không buông tha cho cô.

Bất quá vì muốn duy trì hình tượng sắt đã, anh cho dù

hiện tại cắn đứt răng nanh cũng nuốt vào mà tỏ vẻ tự nhiên.

“Anh nói anh muốn nuôi em sao?” A, không có ly hôn, cô

có thể thở dài một hơi.

Xem sắc mặt thế này có vẻ không dễ chọc, nếu cô không

đáp ứng anh sẽ trở mặt sao? Dù sao cô cũng dự tính từ chức để anh nuôi một

khoảng thời gian, cho nên thế này với cô cũng không khó khăn?

“Đúng vậy, em phải giảm bớt việc dẫn đoàn, một tháng

phải ở Đài Loan hơn một nửa. Trong lúc em ở Đài Loan, anh gọi thì em phải tới,

anh nói em đi thì em phải đi, phải phối hợp thời gian với anh. Như vậy có vấn

đề gì không?”

“Một nửa thời gian?!” Dù sao cô định sẽ từ chức, cho

nên không có vấn đề gì. “Có thể.” Cô không nhìn thấy anh đã thở dài nhẹ nhàng

khi nghe được đáp án của cô.

“Vậy quyết định như thế.” Hắn đưa ra quyết đinh. “Hiện

tại, đến đây.” Anh đứng ở bên cửa sổ, hai tay hướng về cô.

Nàng có chút ngại ngùng nhìn anh một cái, sau đó đẩy

chăn bông, tr*n tr** đi qua, tiến vào vòng tay anh.

Anh cúi đầu hôn cô, dùng một hồi nhiệt tình triền miên

bao phủ cô, dạy cô bài học thứ nhất khi lm tnh nhân – chiều theo dc vng của

anh.

Bầu trời vẫn tối đen, không khí hơi mát, mà độ ấm

trong phòng...... Liên tiếp bay lên.


Phương Đề Lê ngủ một giấc dài liền thấy thoải mái, cởi

bỏ không ít mệt nhọc. Sau khi tỉnh lại, ánh mắt còn chưa mở ra bên môi đã nở ra

một nụ cười.

Mở mắt, nhìn ánh sáng bên ngoài qua rèm cửa sổ chiếu

vào, giờ chắc đã qua trưa.

“A, thực sự sắp biến thành heo lười, hôm nay phải đến

công ty du lịch từ chức mới được.” Cô ôm drap đứng

dậy, “Hôm nay có giấy nhắn gì sao?”

Cô vội vội vàng vàng tìm,

cuối cùng ở trên tủ đầu giường phát hiện một tấm giấy. Chẳng qua không phải tờ

giấy, mà là...... Chi phiếu.

“Cái, mười, trăm, ngàn, vạn, mười vạn......” Cô nhìn

kĩ hàng số trên chi phiếu, sau đó nhìn lại ba chữ ‘Phương Đề Lê’ trên đó, “Nha,

trời ạ. Anh làm thật sao.”

Miệng cô mở to, tức giận quăng chi phiếu, tờ chi phiếu

baybay rồi rơi trên thảm.

Cô trừng mắt tức giận nhìn nó vài giây, lúc này lấy

điện thoại gọi anh nhưng lại không có tính hiệu.

“Hảo, anh giỏi lắm Địch Ấp Chân!” Cô nhảy xuống

giường, kéo drap ở phòng

ngủ thong thả bước đi.

Sau đó thay vào áo choàng tắm lại gọi điện đến công ty

anh. Cô không tin anh có thể trốn được. Anh vẫn phải đi làm nha!

Kết quả, tiếp điện thoại lại là người cô không thích

nhất, Thẩm thư kí.

“Văn phòng CEO tập đoàn Nguyên Tố, xin chào.”

“Xin chào, Thẩm thư ký.” Cô cố gắng lễ phép, tuy rằng

cô ta thèm nhỏ nhãi chồng của cô, nhưng cô ta không hiểu rõ tình hình, lần khác

nói rõ ràng là được. “Tôi muốn tìm Địch tiên sinh.”

“Phương tiểu thư?” Thanh âm Thẩm thư kí lập tức lạnh

đi mười độ.

“Đúng, tôi là Phương Đề Lê, phiền cô mời Địch Ấp Chấn

nghe điện thoại.” Nàng rất muốn thét chói tai nha!

“Phương Đề Lê tiểu thư, gần đây cô không cùng CEO liên

lạc sao? Anh ấy hôm nay không ở văn phòng cũng không thể nhận điện thoại của

cô.” Thẩm Phái Quân đè nén vui sướng khi người khác gặp họa trong lời nói.

Đề Lê cắn chặt răng. “Cô muốn gạt tôi cũng tìm lí do

hợp lí một chút, cả ngày không thể tiếp điện thoại, chẳng lẽ hôm nay anh ấy

không đi làm sao?”

Anh rõ ràng không ở nhà, chắc chắn là đang đi làm.

Thẩm thư kí muốn dùng chiêu này lừa cô sao?

“Ha ha, Phương tiểu thư, tin tức của cô thật quá chậm,

Tôi tốt bụng nói cô biết, CEO đi công tác, hiện đang ởHongkong.” Thẩm thư ký

thật đúng là che giấu không được thanh âm châm chọc.

“Làm sao có thể?!” Đề Lê đột nhiên đứng lên. “Gạt

người!”

“Tôi lừa cô làm cái gì? Vé máy bay tôi mua, tôi rất rõ

ràng, bay lúc 12 giờ trưa nay. Thật đáng tiếc cô không gặp được CEO, nếu CEO

trở về tôi sẽ thông báo với anh ấy ‘có rảnh’ thì gọi điện cho cô.” Thẩm Phái

Quân nhấn mạnh hai từ ‘có rảnh’, rõ ràng ám chỉ cô vĩnh viễn anh cũng không gọi

lại. Ở trong lòng Thẩm thư kí, cô có vẻ như là tình nhân sắp bị bỏ rơi.

“Cô......” Đề Lê dừng một chút, đề tài câu chuyện vừa

chuyển. “Anh ấy...... Thường đi công tác sao?”

“A, cô không phải rất quen thuộc Địch tiên sinh sao?

Tập đoàn Nguyên Tố là tập đoàn đa quốc gia, xí nghiệp trải rộng khắp Âu Á, xuất

ngoại công tác có gì quái lạ sao?” Thẩm thư ký còn nhạo báng cô một phen.

“Được rồi, kia không có việc gì, thật vui khi nói

chuyện với cô a, Thẩm thư ký, lần sau gặp.” Cô cố ý lạnh lùng nói một câu.

“Ngươi --” Thẩm thư ký cãi lại bị nàng cắt đứt.

Đề Lê cau mày, ngồi ngay ngắn ở bên giường ngẩn người.

Chẳng lẽ Địch Ấp Chấn thực sự đi Hongkong?

Anh thật sự không nhắn lại gì mà đi như vậy?

Nhìn nhìn đồng

hồ, đã là một rưỡi chiều, nếu như lời Thẩm thư nói chắc hẳn anh đã đến Hongkong.

Vì thế cô quyết định tắm rửa, trễ một chút sẽ gọi lại, không chừng anh đã khởi

động lại máy.

Vì thế cô tắm rửa thay quần áo, sau đó nhặt tấm chi

phiếu dưới đất ném vào ngăn kéo, đến phòng bếp pha một tách cà phê.

Ngồi trên sô pha cầm cốc cà phê, Phương Đề Lê ngẩn

người.

Chẳng lẽ anh nói muốn cô lm tnh nhân là thật? Anh

thực sự muốn dùng phương pháp này để giải quyết? Cô thật vất vẻ quyết tâm từ

chức, tin tức tốt này còn chưa kịp tuyên bố, anh liền…

Ai, chẳng lẽ đây là báo ứng của cô sao?

Vô luận như thế nào, cô hiện tại chỉ muốn biết rõ ràng

anh đang ở nơi nào. Cho nên cô cầm lấy điện thoại gọi anh một lần nữa, lần này

có tín hiệu.

“Uy.” Là âm thanh của anh.

“Địch Ấp Chấn, anh ở nơi nào?” Cô có chút gấp hỏi.

Kết quả câu trả lời của anh thật ngắn gọn, liền tóe ra

hai chữ. “Hongkong.”

“Hongkong?!” Cô hét chói tai. “Vì sao?”

“Đi công tác.”.

Câu trả lời của anh thật khiến cô muốn cắn anh nha,

nhưng lại không cắn được.

“Tại sao hôm qua không nghe anh nhắc tới, buổi sáng

cũng không nhắn lại gì cho em? Còn chi phiếu kia là có có ý gì?”

Cô thực sự không nhịn được mà phát điên.

Không nghĩ tới cô kích động như vậy nhưng anh phản ứng

rất lãnh đạm. “Không có vì cái gì, anh không cần phải thông báo mọi việc với

tình nhân.”

“Tình nhân? Kia chi phiếu chính là...... Dựa vào, anh

nói thật?!” Nàng nhịn không được mắng chửi người.

“Chính em đồng ý.” Anh lạnh lùng nhắc nhở cô. “Trước

kia vì để có thời gian ở cùng em, lúc em ở Đài Loan anh sẽ không đi công tác.

Nhưng hiện tại không cần, xem ra cảm thấy thuận tiện và thoải mái không chỉ có

mình em.”

“Thuận tiện? Cảm thấy thoải mái? Anh nói rõ ràng --”

“Anh không có thời gian tán gẫu với em, không có việc

gì thì đừng gọi cho anh, khi nào cần anh sẽ gọi cho em.” Nói xong ngay cả cơ

hội mắng chửi cũng không cho cô liền ngắt máy.

Phương Đề Lê kinh ngạc trừng mắt nhìn điện thoại.

“Khi nào cần anh sẽ gọi cho em.” Cô nhái lại lời anh,

sau đó nhe răng trợn mắt, “Em không phải là nô lệ của anh nha, họ Địch! Chẳng

lẽ em còn phải chạy tới Hongkong bồi anh

ngủ!? Hừ! Hừ! Hừ!”

Hảo, quyết định. Cô kiên quyết đứng dậy, chạy đến bàn

trang điểm trong phòng ngủ kéo ngắn kéo lấy tấm chi phí mười vạn ra, sau đó lại

rút toàn bộ tiền trong ngân hàng của cô ra. Cô muốn gom hết tiền lại, tiêu xài

hết, mua này mua nọ, nếu thiếu thì đã có tiền của anh.

Anh thật sự là rất rất rất quá

đáng!


Tiểu Tuyết vời mới bước vào nhà hàng cao cấp này liền

thấy Phương Đề Lê đang ngồi trên sô pha cao cấp mà xả giận với miếng bít tết.

“Phương Đề Lê tiểu thư, mình vừa mới xuống máy bay,

hành lý đều còn chưa có mở ra, cậu liền mời ăn cơm, nhớ mình vậy sao? Còn có,

hiện tại là giờ ăn cơm sao? Chưa tới năm giờ nha, cậu vẫn còn ảnh hưởng thời

gian ở Châu Âu à?”

Đề Lê quẹt miệng, đem thực đơn đưa cho cô. “Trước gọi

món ăn, mình mời.”

Tiểu Tuyết thấy cô rầu rĩ không vui cũng không tiếp

tục nhiều lời, ngồi xuống chọn món.

“Uy, bít tết nhà hàng này đến mấy ngàn một suất nha,

cậu trúng số sao? Hay điên rồi? Còn cho mình chọn phần đặc biệt.” Tiểu Tuyết hạ

giọng hỏi.

“Dù sao Địch Ấp Chấn có tiền a, cậu quản nhiều như vậy

làm gì.” Đề Lê oán hận nói, đem một ngụm bít tết cho vào miệng. Bộ dạng dữ tợn

kia làm nhân viên phục vụ có chút sợ hãi, còn nghĩ rằng bít tết hôm nay nấu

thật khó ăn!

“Aha, cùng ông xã cãi nhau.” Tiểu Tuyết kết luận.

Đề Lê ngắm Tiểu Tuyết liếc mắt một cái. “Anh ta hiện

tại không còn là ông xã.”

“Ly hôn?” Tiểu Tuyết kinh hô.

“Li hôn cái đầu cậu!” Cô thật muốn lấy dĩa ăn đánh

người. “Anh ta nói muốn mình lm tnh nhân vì mình không thích hợp làm vợ. Cho

nên hiện tại anh ta là kim chủ của mình, không phải là ông xã.”

“Ân, nghe qua câu chuyện thực đặc sắc, quả nhiên cần

bít tết để vừa ăn vừa nghe.” Tiểu Tuyết không chút khách khí cầm lấy bánh mì

trên bàn ăn.

Đề Lê nhịn không được trừng mắt nhìn cô một cái. Sau

đó kể rõ sự tình.

“Khoa trương vậy sao?” Đề Lê hỏi.

Tiểu Tuyết nhanh chóng nuốt bánh vào, uống một ngụm

nước. “Phương Đề Lê, nghe cong chuyện mình thật sự muốn mắng cậu. Cậu thật ngu

xuẩn!”

Đề Lê nheo mắt. “Cậu là bạn của mình nha!”

“Đúng vậy thôi, cậu xem, Địch Ấp Chấn oán giận cái gì?

Không phải cậu không nấu cơm, không phải cậu không trang điểm cũng không phải

tính cách của cậu, mà chính là cậu không chịu dựa vào anh ta. Như thế này không

phải như ý muốn của cậu sao, không để anh ta nuôi, không cần chia sẻ với anh

ta, cậu còn oán giận cái gì?”

Nghe xong Tiểu Tuyết nói, cô ngây người đã lâu.

Bị nói như vậy, cô quả thật thực không biết tốt xấu.

Được rồi, cô thừa nhận trước đây có phúc mà không biết hưởng, nhưng bây giờ đã

khác a! Anh lại dùng thái độ này mà đối xử với cô, không phải muốn trừng phạt

cô, mà đang chuẩn bị cùng cô li hôn.

“Nhưng là, anh ấy hiện tại muốn mình lm tnh nhân

nha! ĐiHongkong cũng không nói, làm mình

gọi điện đến bị Thẩm thư kí chế giễu, giống như là tình nhân sắp bị ruồng bỏ mà

bám theo kim chủ. Mà anh ấy thì nói thế nào? Việc của anh ấy không cần xin phép

tình nhân .” Phương Đề Lê một hơi oán giận.

Tiểu Tuyết nhún nhún vai.

“Anh ta nói cũng không sai a.”

“Giang Tiểu Tuyết, cậu rốt cuộc có phải bạn mình

không?” Cô không cam lòng trừng mắt Tiểu Tuyết.

Tiểu Tuyết cười ha ha.

“Được rồi, đừng nóng giận. Cậu có thừa nhận trước đây

mình làm sai, đối xử với anh ta không tốt không?” Tiểu Tuyết bình tĩnh hỏi.

“Mình thừa nhận. Kết hôn đã nửa năm, anh ấy đối xử rất

tốt với mình, nhưng mình lại mù

quáng xem như không thấy.”

“Ai nha! Anh ta chỉ muốn phát tiết bất bình trong lòng

một chút cũng không phải muốn li hôn với cậu, khóc cái gì?” Tiểu Tuyết nhanh

chóng đưa khăn giấy cô.

Cô khịt khịt mũi,

đem nước mắt nuốt trở về. “Mình nào có khóc?! Mình chỉ cảm thấy bản thân thật

vô dụng, thực có lỗi với anh ấy, kì thực anh ấy tức giận cũng đúng…”

“Thế này không phải được sao. Cậu để anh ta phát hết

tức giận, sau đó anh ta sẽ đối xử với cậu như trước kia. Thực công bằng a! Địch

Ấp Chấn yêu cậu như vậy, chỉ cần cậu mềm mỏng một chút anh ta sẽ khuất phục

thôi. Về phần mấy cô gái thèm nhỏ dãi chồng cậu, cậu có thể đi lòng trong công

ty mà thị uy a, dù sao cũng từ chức mà?”

“Minh đã đi từ chức.” Đề Lê lau mặt. “Nhưng mình muốn

đến công ty, Địch Ấp Chấn lại nói không muốn mình quấn quýt anh ấy thì thế

nào?”

“Cậu ngu ngốc a!! Thật sự đem mình thành tình nhân

sao? Phiền toái cậu, muốn lm tnh nhân thì lên giường làm là được. Cậu đừng có

quên tên của cậu còn nằm trong ô phối ngẫu giấy chứng mình của Địch Ấp Chấn a.”

Đề Lê vừa nghe, ánh mắt sáng lên.

“Cậu nói có đạo lý. Tâm tình mình tốt hơn rồi, nào,

cạn ly.” Cô nâng lên li champagne, dũng cảm nói.

Tiểu Tuyết cũng cầm lấy cái li, có lệ gõ một chút, sau

đó hai cô gái bắt đầu ăn bít tết.

“Cậu nói mới đi từ chức? Bọn họ đồng ý sao? Mình nghe

nói cậu tiếp dẫn một đoàn siêu cấp khó khăn, là vẫn đề của Tiểu Ngô nhưng cậu

lại dính xui xẻo.”

“Mình cũng không nghĩ đồng ý, nhưng bọn họ lại cầu xin

ghê quá. Nếu không đi lần này thì có lẽ Địch Ấp Chân cũng không tức giận như

vậy.” Cô thở dài.

“Mình rất hiểu cậu, thích mềm không thích cứng, có lẽ

mấy người ở công ty cũng hiểu điều này nên mới cầu xin cậu dẫn đoàn này.”

“Mình hôm nay từ chức, bọn họ cũng muốn giữ ta lại.

Làm ơn đi, họ cũng không phải ông chủ.” Đề Lê buồn cười nói.

“Vậy cậu thật sự từ chức rồi sao?”

“Đúng vậy.”

“Cậu muốn đổi nghề?” Tiểu Tuyết hỏi.

“Cũng không nhất định, chỉ muốn có nhiều thời gian ở

Đài Loan. Địch Ấp Chấn bận rộn như vậy, mình lại bay khắp nơi như vậy ít có thể

ở cùng nhau. Trước kia anh ấy rất tôn trọng công việc của mình, mình cũng coi

trọng công việc CEO của anh ấy như vậy, bây giờ đến mình nhân nhượng. Cũng phải

nói mình không thích đi máy bay đường dài.”

“Ai, thật sự là...... Cậu càng ngày càng trưởng thành

rồi, cuộc hôn nhân này hi vọng sẽ bền vững ngọt ngào hơn.”

“Mình hi vọng có thể làm một người xứng đáng để anh ấy

yêu.” Đề Lê thấm thía nói.

“[ha,] cậu đã từ chức, mình hiện có một công việc,

muốn làm tiếp không? Hay chỉ muốn chuyên trách lm tnh nhân?”

“Cái gì chuyên trách tình nhân?” Đề Lê liếc Tiểu Tuyết

một cái. “Mình phát hiện Địch Ấp Chấn rất bận, cho dù mình vụng trộm đi làm

chắc cũng không biết đâu.”

“Tốt như vậy, mình có một người bạn mở công ty du

lịch, công ty rất vui vẻ, nhưng cô ấy phụ trách việc thiết kế hành trình…”

“Cậu nói là thiết kế hành trình sao?”” Đề Lê xen mồm

hỏi.

“Không sai. Là công ty nhỏ nhưng ông chủ rất tốt.

Người bạn này đang mang thai sắp sinh, cho nên muốn tìm một người làm tạm công

việc của cô ấy….” Tiểu Tuyết nói.

“Cho nên không cần làm lâu dài? Nhưng mình chưa thiết

kế hành trình bao giờ.” Cô chần chừ.

“Không thành vấn đề, cậu đi tuyến Châu Âu lâu như vậy

thiết kế sẽ rất dễ dàng. Nếu không mọi người trong công ty sẽ giúp cậu, không

cần lo lắng. Công việc này không vất vả lắm cũng không cần phải đi xa, có được

không?”

“Nghe qua cũng tốt, nếu bạn cậu cho rằng mình có thể

làm thì mình sẽ làm. Nghe nói công ty vui vẻ mình cũng muốn làm thử xem sao.”

Đề Lê tươi cười nói.

“Không khí ở đó rất vui nha, ngay cả mình khi qua đó

tìm cô ấy cũng có thể cảm thấy như vậy. Cậu làm thử xem, sau này có thể ở đây

mà phát triển.”

“Ân, hi vọng mình sẽ làm tốt, nếu không thật có lỗi

với cậu.”

“Cậu đừng nghĩ nhiều như thế! Hay bây giờ chúng ta tìm

bạn mình luôn, để cô ấy nói công việc cụ thể với cậu rồi cậu quyết định có làm

hay không.” Tiểu Tuyết đề nghị.

“Bây giờ?” Đề Lê bị hành động của Tiểu Tuyết dọa đến.

“Cậu không phải tình nhân đanh đi Hongkong công

tác sao, ít nhất đêm nay sẽ chưa về đâu? Vậy sao không đi được nha?” Tiểu Tuyết

chế nhạo cô.

Cô đỏ mặt. “Cậu nói cũng đúng! Chúng ta đi, mình đến

thanh toán.”

“Thay mình cảm ơn Địch tiên sinh đã mời khách, làm

mình có cơ hội ăn bít tết cao cấp này nha!” Tiểu Tuyết hướng cô trừng mắt nhìn.

Đề Lê cầm lấy bóp da gõ Tiểu Tuyết.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.