Chương 3

Phương Đề Lê bước vào tổng công ty Nguyên Tố, cô nhịn

không được sờ sờ âu phục

trên người, cũng may hôm nay cô ăn mặc có vẻ chính thức một chút, bằng không có

khả năng sẽ thấy bất an.

“Xin chào, tôi có hẹn với Địch Ấp Chấn tiên sinh, có

thể giúp tôi thông báo không?” Đề Lê mở miệng.

“Là khách của Địch tiên sinh? Tôi xác nhận một chút.”

Bảo vệ cửa cầm điện thoại trực tiếp gọi đến thư ký của CEO, “Thẩm thư ký, dưới

lầu có một cô gái nói có hẹn cùng với Địch tiên sinh......”

Phương Đề Lê nhìn hắn tựa hồ có chút chần chờ, không

khỏi khẩn trương. Đương nhiên cô có thể nói thẳng cô là vợ của Địch Ấp Chấn,

nhưng như vậy thật khoa trương. Cô đến bây giờ vẫn chưa từng ghé qua công ty

anh, đa số thời gian đều ở nước ngoài, cho dù có việc cần liên lạc, cô chỉ gặp

anh ở bên ngoài, chưa từng đến công ty.

Thực tế cô không hiểu biết lắm về công việc của anh,

chỉ biết anh bề bộn nhiều việc, quản lý một công ty rất lớ. Nhưng mặc kệ thế

nào đi nữa, anh cũng là nhân viên tác phong không phải quá tùy tiện sao? Ai,

nếu ông chủ biết anh giữa trưa còn cùng cô thuê khách sạn, không biết có hoài

nghi tinh thần làm việc chuyên nghiệp của anh không nha?

“Cô chờ một chút, Thẩm thư kí nói trên lịch không có

lịch hẹn của cô, nhưng cô ấy sẽ cùng Địch tiên sinh xác nhận một chút.” Bảo vệ

nói xong liền cùng Thẩm thư ký trò chuyện. “Đúng vậy, cô ấy tên là Phương Đề

Lê...... Tốt, tôi sẽ mời cô ấy lên.”

Phương Đề Lê nghe đến đó rốt cục nhẹ nhàng thở ra. Đều

là Địch Ấp Chấn, không có chuyện gì sao kêu cô đến công ty chờ anh tan tầm,

muốn ăn cơm, xem phim, chẳng lẽ không thể trực tiếp gặp ở bên ngoài sao?

“Phương tiểu thư, mời đi thang máy tai trái phòng CEO

tầng 25.” Bảo vệ nói.

“Cám ơn, phiền toái anh rồi.” Cô gật gật đầu, xoay

người đi đến thang máy.

Ngay cả thang máy đều rộng như vậy, ông xã cô thật lợi

hại nha có thể quản lý công ty lớn như vậy. Tuy cô biết anh quả thực rất vĩ

đại, kiến thức phong phú, kinh nghiệm hơn người, nhưng tự bước chân vào thế

giới của anh mới thấy anh so với suy nghĩ của cô thật là hơn rất nhiều.

Thang máy vừa mở ra, cô nhìn thấy một không gian rộng

mở với bộ bàn ghế thủy tinh trong suốt hình tròn, ghế dựa xinh xắn, làm cho mọi

người có cảm giác thân thiết.

Trên tầng chỉ có một phòng duy nhất đề tên phòng của

CEO, ở ngoài cửa có một bàn làm việc, ngồi ở đó là một cô gái tóc dài khí chất

tao nhã.

“Xin hỏi......” Phương Đề Lê thanh thanh yết

hầu.

“Xin chào là Phương tiểu thư sao?” Thẩm thư ký đứng

dậy, đi thẳng tới trước mặt cô. “Thật có lỗi, bởi vì CEO không có nói trước cho

tôi biết có hẹn cho nên làm Phương tiểu thư đợi dưới lầu. CEO đang bận hội nghị

cùng các chủ quản, cô phải đợi một chút rồi.”

Thẩm Phái Quân nhịn không được đánh giá cô gái này. Cô

biết Đề Lê không lui tới công ty, khẳng định không phải là nhân viên công ty

hay khách hàng. Huống chi mọi việc hàng ngày của CEO đều do cô an bài, cho nên

chỉ có khả năng cô ấy là bạn của CEO.

Chẳng qua cô có phỏng đoán thế nào cũng không ích gì,

bởi vì một thư kí tốt thì làm việc chăm chỉ và không tham dự quá sâu vào đời tư

của ông chủ. Cô biết rõ, nếu bản thân mình làm không tốt, sẽ có rất nhiều người

thay thế vị trí thư ký của cô.

“Không quan hệ, không quan hệ, tôi...... Anh ta......

Tôi đến chờ anh ấy tan tầm. Cô không cần đón tiếp tôi, cứ làm việc của cô đi!”

Ở trước mặt thư kí của anh, Phương Đề Lê không biết xưng hô với anh như thế

nào. Mở miệng ngậm miệng chính là “ông xã của tôi” thật sự rất khoa trương, cô

không làm được. Nhưng nếu trực tiếp Địch Chấp Ấn thì có vẻ thật l* m*ng.

“Như vậy Phương tiểu thư ngồi đây đợi một chút, tôi

giúp cô pha li trà.” Thái độ của Thẩm Phái Quân vẫn rất khách khí.

“Cảm ơn, làm phiền cô thật ngại quá.” Cô có chút

ngượng ngùng ngồi xuống, trong lòng thầm mắng Địch Ấp Chân, làm chi bắt cô đến

công ty chờ, hại cô cả người không được tự nhiên.

Trên thực tế Phương Đề Lê quả thật không quen với

không khí làm việc ở văn phòng, cô đã quen cả ngày ở ngoài làm công việc, không

thích hợp với loại công tác này.

Kết quả cô vừa mới ngồi xuống, Thẩm thư kí vừa đun trà

thì cửa văn phòng mở ra.

Nhưng đi ra không phải Địch Ấp Chấn mà là một cô gái

trang điểm rất rực rờ. Nguyên bản Phương Đề Lê không để ý nhưng khi cô gái đó

thấy cô thì sửng sốt một chút, sau đó trừng ánh mắt thậm chí há to miệng.

Phương Đề Lê kinh ngạc nhìn phản ứng của đối phương,

chưa kịp nói gì, Địch Ấp Chấn đã mở cửa đi về hướng cô.

“Em tới rồi?” Khóe miệng miệng anh gợn

lên một nụ cười, dường như không thấy hai cô gái đang mở to mắt kinh ngạc ở bên

cạnh. Anh đi đến thẳng chỗ Phương Đề Lê, một tay chống lên lưng ghế của cô, một

tay chống lên mặt bàn, sau đó cuối người hôn xuống khóe miệng cô “Chờ anh một

chút, có một cuộc điện thoại quan trọng phải tiếp, khoảng hai mươi ba mươi phút

thôi.”

“Ai nha!” Cô bị anh dọa, trừng mắt liếc một cái. Chính

là cái liếc mắt này bị cơ thể cao lớn của anh ngăn trở nên chỉ có một mình anh

nhìn thấy. “Anh cứ làm việc đi, bây giờ vẫn là giờ làm việc mà!”

Kết quả Địch Ấp Chấn lơ đễnh nở nụ cười, đứng dậy đi

đến văn phòng, trên đường còn ngừng một chút, cùng Thẩm thư ký nói: “Cho cô ấy

một ly trà sữa, cô ấy không thích trà.”

Bên cạnh truyền đến âm thanh hút không khí, nhưng Địch

Ấp Chấn đã đi vào văn phòng đóng cửa lại.

Phương Đề Lê xấu hổ đến mức muốn tìm một cái động chui

vào, căn bản không dám quay đầu nhìn hai nhân viên bên cạnh.

Kết quả Thẩm Phái Quân sắc mặt có chút tái nhợt đi đến

phòng trà, mà người vừa cùng CEO thảo luận Triệu Mĩ Hoa cũng chạy lên theo.

“Nha, trời ạ, ta không thể tin được, cô ấy...... Cô ấy

chính là người ngày ấy tôi nói với cô!” Triệu Mĩ Hoa bắt lấy Thẩm Phái Quân,

bắt đầu nhiều chuyện.

Trời ạ, rất kch thch, cô suýt chút nữa nói năng lộn

xộn.

Hai ngày trước thấy Địch tiên sinh ôm một cô gái ra

khỏi khách sạn, Triệu Mĩ Hoa lập tức trở về nói với Thẩm thư kí, muốn Thẩm thư

kí cẩn thận đề phòng. Tuy thân phận “ngọ thê” này không có gì vinh quang, nhưng

có thể làm cho CEO không gần nữ sắc như vậy vào khách sạn quả thực không tầm

thường.

“Cô nói cô ấy chính là cô gái cùng CEO vào khách sạn?

Cô xác định sao? Cô ấy không giống…” Thẩm Phái Quân có chút không tin tưởng

nói. Cô thấy Phương Đề Lê nhiều lắm cũng coi như thanh tú, không xem là xinh

đẹp, Địch tiên sinh làm sao có thể thích cô gái như vậy…Bạn sao?

“Không cần hoài nghi. Vốn đang nghĩ có phải hay không

chỉ chơi qua đường, nhưng cô ấy lại xuất hiện ở đây, tôi thật không dám tin

Địch tiên sinh đem bạn gái đến công ty, điểm này cũng không giống với tác phong

của anh ta. Vừa nãy cô cũng thấy đấy, CEO với cô ấy thân mật cỡ nào, giống như

đã ở với nhau trăm ngàn lần vậy, quan hệ của bọn họ tuyệt đối không phải là một

hai lần…” Triệu Mĩ Hoa phân tích.

Thẩm Phái Quân sắc mặt lại tái nhợt vài phần.

“Địch tiên sinh hình như rất thích cô ấy, ngay cả

những thứ cô ấy thích cũng rõ ràng.” Cô từng nghĩ đàn ông như Địch Ấp Chấn sẽ không

có sự ôn nhu săn sóc này, nhưng hôm nay lại thấy, thật nhưng đối tượng anh chăm

sóc không phải là mình làm cô thật khó chịu.

“Ai nha, cô không cần ủ rũ. Đàn ông có bạn giường, ngọ

thê, thậm chí là tình nhân, nhưng nếu kết hôn thì sẽ người ưu tú như cô.” Triệu

Mĩ Hoa an ủi Thẩm Phái Quân.

“Trước không nói, tôi phải đem ly trà sữa này đến cho

cô ấy nếu không Địch tiên sinh sẽ trách tôi không tiếp đãi khách chu đáo.” Thẩm

Phái Quân nhanh chóng tỉnh táo lại.

“Cô còn có tâm tư tiếp đãi cô ấy.” Triệu Mĩ Hoa xem

Thẩm Phái Quân đi ra ngoài, chạy nhanh lấy điện thoại cầm tay ra gọi cho Lý

Khởi Anh.

“Phòng hành chính tổng hợp xin chào.” Lí Khởi Anh rất

nhanh tiếp điện thoại.

“Uy, tôi là Triệu Mĩ Hoa. Tôi nói với cô, cô nhất định

không tin được chuyện gì đã xảy ra đâu!”

Lí Khởi Anh vừa nghe đến giọng nhiều chuyện của Triệu

Mĩ Hoa liền nhịn không được mắng người, “Triệu quản lí, đang giờ làm việc, cô

có thời gian nhiều chuyện không bằng…”

“Cô gái ngọ thê kia xuất hiện, đang ngồi trước phòng

CEO.” Triệu Mĩ Hoa tận dụng mọi thứ, đem lời nói ra miệng.

“Cái gì?” Lí Khởi Anh quả nhiên phản ứng rất lớn, đầu

kia điện thoại truyền đến tiếng ghế ngã.

“Đúng, cô nhanh lên đây.” Triệu Mĩ Hoa cảm thấy nhiều

người cùng liên hợp mới có thể chống lại thế lực từ bên ngoài. Mặc kệ thế nào,

CEO cũng không thể tùy tiện để người ngoài cướp đi hưởng dụng được.

Lí Khởi Anh này động tác đủ nhanh, không đến năm phút,

người đã chạy đến lầu 25. Cô mới vừa xuất hiện ở cửa thang máy, Triệu Mĩ Hoa đã

kéo tay cô đi đến bên cạnh.

“Ở nơi nào? Ở nơi nào? Hồ ly tinh ở nơi nào?” Lí Khởi

Anh liền hỏi, còn không quên hạ giọng.

Lúc này tình huống ở lầu 25 là Địch CEO nhốt mình làm

việc trong văn phòng, bên ngoài Thẩm thư kí ngồi tịch mịch, còn trên cái bàn

tròn Phương Đề Lê đang nhâm nhi trà sữa.

“Ở bên kia a, cô xem, Địch tiên sinh cư nhiên cho cô

ấy đi đến công ty chờ anh ta tan tầm, trời ạ, giữa trưa làm không đủ, buổi tối

còn muốn nha?”

Triệu Mĩ Hoa lắm mồm làm Lí Khởi Anh nhìn chằm chằm.

“Cô nói chuyện có thể đừng khng b như vậy được hay

không?” Lí Khởi Anh bất đắc dĩ nói.

“Làm ơn, cô cho Địch tiên sinh là người sắt sao? Có

đàn bà cũng là bình thường, nhưng cô gái này dám công khai chạy đến đây, thật

lợi hại.” Triệu Mĩ Hoa có điểm bội phục nói.

“Kia Thẩm thư ký đâu? Cô ấy nói gì không?” Lí

Khởi Anh lại hỏi.

“Chưa nói cái gì a, còn bưng trà sữa cho cô ta uống,

tuy rằng sắc mặt tái nhợt, nhưng là vẫn là rất có lễ phép. Thẩm thư ký cũng quá

đè nén.”

“Cô thì biết cái gì, cái này gọi là biết thời thế, CEO

chính là cần cô gái như Thẩm thư kí vậy.” Lí Khởi Anh nói xong đứng dậy “Như

vậy không được, tôi phải giúp cô ấy xả hận, sao có thể để người khác dậm chân

lên địa bàn của mình!”

“Xả giận cái gì? Cô muốn làm gì” Triệu Mĩ Hoa kinh hô,

liền nhìn Lí Khởi Anh sải bước trực tiếp đi đến chỗ hồ ly tinh cô nhanh chóng

đuổi theo.

Bên này Phương Đề Lê chưa kịp che giấu sự mất tự nhiên

của mình, đang đọc một tờ báo, thì thấy chiếc ghế đối diện được kéo ra, có

người đặt mông ngồi ngay trước mặt mình. Cô ngây người một chút, sau đó ngẩng

đầu nhìn người đối diện tươi cười.

“Vị tiểu thư này, cô tên là gì?” Lí Khởi Anh trực tiếp

hỏi.

Phương Đề Lê lại là sửng sốt, thế này mới trả lời “Ách, tôi họ Phương, Phương Đề Lê.”

“Phương tiểu thư, tôi biết như vậy có chút mạo muội,

nhưng cô đến công ty tìm Địch tiên sinh như vậy cũng rất mạo muội, dù sao đây

cũng là nơi làm việc, cô có biết…” Thân là tình nhân lại chạy đến nơi làm việc,

thật không biết mất mặt.

“Kỳ thực tôi cũng cảm thấy vậy, trước kia tôi chưa tới

bao giờ, nhưng hôm nay Địch…Anh ta gọi tôi đến chờ…” Hiện tại đang là giờ làm

việc, Phương Đề Lê cảm thấy mình ở đây cũng rất kỳ quái.

“Oa a, cô đang thị uy sao? Cho rằng chính mình thực

đặc biệt sao?” Triệu Mĩ Hoa nhịn không được sáp miệng. “Nói cho cô biết, cho dù

trước đây CEO chưa bao giờ mang bạn gái tới công ty, cũng không chứng minh cô

đặc biệt.”

“Bạn gái? Tôi không phải bạn gái anh ta, tôi là --”

Phương Đề Lê cảm thấy bọn họ hiểu lầm gì đó, cô cố gắng làm sáng tỏ.

“Làm ơn, nói là 『 bạn gái 』 là cho

cô mặt mũi, chẳng lẽ muốn chúng tôi trực tiếp gọi cô là tình nhân sao?”

“Tình nhân? Ngọ thê?” Phương Đề Lê trợn tròn mắt.

Cô..... làm sao có thể là tình nhân của Địch Ấp Chân, chẳng lẽ các cô ấy nhận

sai người, Địch Ấp Chấn quả thực có tình nhân sao? Lòng của cô rối loạn.

“Đừng chối nữa, chúng tôi ngày đó nhìn thấy được. Cô

cùng CEO giữa trưa đi ra từ khách sạn, chia tay còn ôm ômấp ấp, cô

sợ người ta không biết sao!” Triệu Mĩ Hoa thấy Phương Đề Lê mặt mờ mịt liền

nhanh chóng nói bồi.

Khách sạn? Ấp ấp ôm ôm?

Phương Đề Lê đầu óc dại ra đem các chi tiết nối lại với nhau, lúc này bừng tỉnh

“Trời ạ, cô…cái kia…A!”

Này thật sự là rất mất mặt, cô bị ông xã kéo vào khách

sạn, lại bị nhân viên công ty Địch Ấp Chấn nhìn thấy? Các cô ấy nói gì? Ngọ

thê? Tình phụ?

Gương mặt ửng đỏ, cô một câu cũng không nói ra được.

Nên giải thích thế nào đây? Nói gì cũng thật xấu hổ

“Thế nào? Dám làm còn sợ người ta phát hiện sao?” Lí

Khởi Anh không khách khí nói. “Tuy rằng Địch tiên sinh còn chưa có kết hôn,

nhưng cô cho rằng các người có thể quan hệ như vậy bao lâu? Đến cuối cùng anh

ta nhất định sẽ chọn Thẩm thư kí đàng hoàng này, năng lực tài giỏi có thể phụ

giúp anh ta, tôi khuyên cô không nên ảo tưởng.”

“Còn chưa có kết hôn? Anh ta...... Cái kia tôi......”

Phương Đề Lê biện giải, lại tiếp xúc đến ánh mắt mang theo ủy khuất của Thẩm

Phái Quân mà trầm mặc xuống.

Nguyên lai cô ấy thích Địch Ấp Chấn, nguyên lai mọi

người đều biết đến, thản nhiên công nhận cô ấy xứng đôi cùng Địch ẤP Chấn. Đột

nhiên Phương Đề Lê thấy thật khó thở, như có gì đó mắc ở cổ, nuốt không được

phun ra cũng không xong, thật khổ sở.

“Thế nào? Hết lời để nói? Tôi xem cô vẫn còn trẻ, vẫn

nên vì mình mà tính toán, nhanh chóng tìm một người thích hợp với mình đi.”

Triệu Mĩ Hoa khuyên cô.

“Tìm người thích hợp với mình......” Phương Đề Lê thì

thào lặp lại những lời này. Ở trong mắt các cô ấy, cô không thích hợp với Địch

Ấp Chấn sao? Nhìn anh cùng cô đi ra từ khách sạn, mọi người đều nghĩ cô là tình

nhân mà không phải bạn gái hay thân mật hơn là…vợ?

Cô luôn cảm thấy cô không xứng với anh. Đáy lòng cũng

luôn tin tưởng một ngày nào đó anh sẽ tỉnh táo lại, sẽ hối hận khi kết hôn cùng

cô. Anh không chỉ có điều kiện tốt, tính cách lại không chê được chỗ nào.

Nhưng cô là vợ của anh.

Mỗi khi cô tự hỏi chính mình vì sao lấy được người đàn

ông này, dựa vào cái gì nhận được sự săn sóc sủng ái của anh, thậm chí sau khi

kết hôn cô vẫn có thể tự do như vậy, cô không trả lời được.

Xem sắc mặt cô dần dần tái

nhợt, Lí Khởi Anh cùng Triệu Mĩ Hoa vây quanh cô còn có Thẩm Phái Quân ở xa hơn

một chút trên mặt có chút do dự.

Nhưng Phương Đề Lê không chú ý đến phản ứng của ai,

vẫn còn chìm đắm trong suy nghĩ của mình, vẻ mặt hốt hoảng.

Khoảnh khắc cánh cửa mở ra, mảnh yên tĩnh xấu hổ này

cũng kết thúc.

“Tốt lắm, chúng ta có thể đi rồi.” Địch Ấp Chấn trong

tay cầm theo cặp tài liệu, hướng Phương Đề Lê nói.

Ba người khác nhanh chóng tản ra, làm như không có

việc gì. Địch Ấp Chấn cũng không nhận ra điều gì khác thường, chỉ nhìn Phương

Đề Lê.

“Nha, hảo.” Phương Đề Lê cũng dường như không có việc

gì đứng dậy, lộ ra một chút nhàn nhạt tươi cười, ý đồ lau đi không khí xấu hổ,

còn có thần sắc tái nhợt của mình.

Địch Ấp Chấn ấn thang máy, ôm thắt lưng của cô đi vào.

Lúc này đây cô quên cả kháng nghị tùy ý để cho ba cô gái kia trừng mắt xem một

màn này, cô không ý thức được động tác của anh.


Địch Ấp Chấn rất ít khi xem phim điện ảnh, nhưng lúc

này anh không đem tâm tư đặt trên phim mà là ở trên người Phương Đề Lê. Anh

phát hiện cô ngồi bên cạnh tuy nhìn vào màn hình chằm chằm nhưng

vẻ mặt luôn hốt hoảng. Anh cảm giác được cô có tâm sự, anh đang chờ cô mở

miệng.

Kết thúc buổi chiếu phim, hai người theo đám đông ra

khỏi rạp.

“Thấy hay không?” Địch Ấp Chấn nhìn như tùy ý hỏi.

“Còn...... Cũng không tệ nha!” Phương Đề Lê cười cười.

“Anh có đói bụng không? Vì để kịp giờ coi phim nên chỉ ăn tùy tiện một ít,

trong nhà cũng không còn gì ăn, anh thấy đói thì chúng ta mua gì đó về ăn?”

“Chúng ta cứ ăn ở ngoài luôn đi, hẹn hò như vậy thật

giống những người đang yêu nhau, khác là buổi tối chúng ta cùng trở về một nhà

thôi.” Anh không trả lời vấn đề của cô, ngược lại nói như thế.

“Anh...... Không phải là trách em không nấu cơm chứ?

Phương Đề Lê nửa thật nửa đùa nói. Đừng nói khả năng nấu ăn của cô tệ như thế

nào, cho dù không tệ, cô cũng không từng vì anh mà chuẩn bị ba bữa, ngược lại

đều là anh nấu cho cô ăn. Cô quả thật là không có tư cách làm vợ.

“Có nấu cơm hay không không quan

trọng, đối với anh không phải là vấn đề.” Anh nhàn nhạt nói, hi vọng cô có thể

hiểu ý tứ của anh. Hi vọng của anh là làm cô mau chóng nhận ra cô không còn là

bạn gái anh mà là vợ anh, xem anh như người thân để dựa vào.

Anh biết cô luôn luôn không

muốn đem thân phận mình từ bạn gái trở thành vợ anh. Rất nhiều lúc cô đối với

anh rất khách khí, có tâm sự cũng không nói ra, chỉ biết suy nghĩ một mình. Tựa

như lúc nãy, cô vị nhân viên vây quanh, xem qua sắc mặt biết cô không thoải

mái, nhưng cô vẫn không nói cho anh biết.

Điều này làm cho anh càng ngày càng mất kiên nhẫn. Anh

nghĩ sẽ chậm rãi dẫn cô đi trên con đường hôn nhân này, chậm rãi để cô dựa vào

tin tưởng anh, nhưng thực sự chết tiệt, quá chậm.

Như vậy thật không phải biện pháp hay.

Địch Ấp Chấn mày nhịn không được dùng sức nhíu lại.

“Anh...... Có phải hay không cũng cảm thấy em không

giống như là vợ của anh?” Xem động tác nhíu mày của anh, Phương Đề Lê dè dặt

cẩn trọng hỏi.

“Có người nói như vậy?” Anh hỏi.

“Không có, liền...... Có chút buồn cười, chúng ta ngày

đó từ khách sạn đi ra, hình như bị nhân viên công ty anh thấy được.” Phương Đề

Lê ra vẻ tự nhiên nói, một bộ thoải mái tự tại nói giỡn.

Anh hơi hơi nheo

mắt, nhìn chằm chằm biểu

cảm của cô. “Thì thế nào?”

Nói thật ra, anh căn bản không quan tâm mình bị bao

nhiêu nhìn đến, cùng bà xã của anh vào khách sạn cũng không liên quan đến người

khác.

Cái anh muốn là nhìn thấy phản ứng của cô.

“Ha ha, có chút buồn cười là các cô ấy nghĩ rằng em

là…tình nhân.” Cô vừa nói vừa cười. “Em có nên cảm thấy vinh hạnh? Bộ dạng

không xinh đẹp, như thế nào lại giống tình nhân?”

“Em cảm thấy lm tnh nhân tốt lắm sao?”

Thanh âm của anh hơi căng thẳng, đáng tiếc cô không có

phát hiện.

“Cũng tốt a!” Ít nhất không bị phê bình không đủ tư

cách để anh lấy về nhà. “Có người trả thù lao, chỉ cần hầu hạ một người, tính

ra cũng không thiệt.”

Câu nói đùa của cô không ngờ làm anh đưa đến một ánh

nhìn hung ác.

Phương Đề Lê sững sờ một chút, bị ánh mắt không vui

của anh dọa đến. Ngay tại thời điểm cô ngẩn người, anh đã xoay người lên xe.

Cô chạy nhanh lên phía trước kéo cửa xe ngồi vào

trong.

Địch Ấp Chấn cũng không thèm liếc cô một cái liền khởi

động xe, đạp chân ga, không giống như bình thường tăng tốc mà đi, chính là hung

mãnh lao ra khỏi bãi đậu xe.

Nhìn anh gọn gàng đem xe dừng lạ trước bãi thu phí sau

đó lại nhanh chóng tăng tốc rời đi. Cô lặng lẽ nắm mép ghế.

Từ đầu tới đuôi, anh một câu cũng chưa nói, mà cô chỉ

có thể không yên nhìn anh.

Mãi cho đến khi đến trước nhà cô mới mở miệng hỏi.

“Anh...... Đang tức giận?”

“Không có!” Địch Ấp Chấn cho cô một cái nhìn kinh dị,

bỏ xuống hai chữ rồi liền xoay người vào nhà.

Phương Đề Lê chậm rãi bước vào phòng ở, bĩu môi nhớ

kỹ: “Rõ ràng có giận, bằng không sao lại thế này?”

Kết quả tối hôm đó, là tối đầu tiên cô về nước mà

không lm tnh với anh.

Nhìn gương mặt anh say ngủ, cô bắt đầu cảm giác được

lãnh ý của anh, càng có cảm giác bị vứt bỏ, sự bất an bắt đầu rục rịch.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.