Chương87: Tâm mất khống chế (2)

"Khốn kiếp. . . . . ."

Tử Ca đạp giày cao gót bước nhanh, tiến về phía trước, một tay giơ trước

mặt người đàn ông kia. Không để cô như ý, người đàn ông dễ dàng bắt được tay cô, chỉ xoay tròn một cái cả người cô nằm trong ngực anh, lệ trong

mắt đã được cô kìm chế , dọc đường đi trong lòng cô run run sợ hãi vào

giờ khắc này đều nổ tung.

“Tại sao anh có thể làm như vậy? Tại sao anh có thể. . . . . ." Tại sao có thể lấy bệnh tình của mẹ ra hù cô.

Nhẫn nhịn không được, lệ trong mắt đã rớt xuống, Tử Ca giơ hai chân đạp anh một cái, sự ủy khuất trong lòng cùng sự sợ hãi lập tức bộc phát ra

ngoài, khiến cô muốn phát tiết lên người khác, động tác của cô khiến

chân mày Mộ Diễn nhíu chặt, anh ôm lấy cô đặt cô lên bả vai, bàn tay giữ đôi chân đang đạp loạn của cô, động tác này khiến Tử Ca cả kinh, đầu

hơi rũ xuống, cô cảm thấy cả đầu đang treo lơ lửng, trong lòng dâng lên

cảm giác khẩn trương.

"Anh. . . . . . Để tôi xuống. . . . . ." Tử Ca giùng giằng muốn thoát khỏi bàn tay anh, nhưng tư thế như

vậy khiến cô suy sụp hoàn toàn, sắc mặt đỏ bừng không biết là vì động

tác của anh hay vì cảm giác của bản thân, trực giác nổi lên một trận khó chịu.

Người đàn ông nặng nề vỗ vào mông của cô,

thấp giọng lộ ra vẻ uy h**p, "Nếu không nghe lời tôi sẽ đem cô ném ra

ngoài."

"Trình Lan. . . . . ." Tử Ca thất thanh thét chói tai.

"Đến, đến." Cô hốt hoảng phải dùng loại ngôn ngữ này để ám chỉ

"Người nào đưa cho cô lá gan, lại dám không nhận điện thoại của tôi." Âm thanh của Mộ Diễn rất lạnh, mang theo cảm giác bị chọc giận, không vui. Rạng

sang, hành lang bệnh viện rất yên tĩnh, thỉnh thoảng có tiếng nói của

người nhà bệnh nhân. Tiếng nói của anh vang vọng, gõ vào lỗ tai của Tử

Ca

"Mộ Diễn, anh khốn kiếp, để tôi xuống, tôi chỉ ngủ quên mà thôi. . . . . ." Tử Ca gấp gáp giải thích, tư thế này khiến cô

cực kỳ khó chịu.

Mộ Diễn liều mạng ôm cô hướng ra bên

ngoài, cho tới bây giờ vẫn chưa từng thấy qua người đàn ông nào như vậy, Trình Lan bước lên trước muốn ngăn cản động tác của Mộ Diễn, ai ngờ tay vừa mới giơ lên liền bị anh bắt lại, hất tay ra, bỏ lại cô ta ở phía

sau.

Mộ Diễn đặt chân bước, tay đè xuống một

cái, cánh tay bền chắc của anh ghim chặt ở vòng eo mảnh khảnh của Tử Ca, giam cô ở trong ngực của mình, con ngươi sâu lạnh đặt ở trên người

Trình Lan quay một vòng, môi mỏng nhẹ nhàng khạc ra từng chữ độc ác,

"Trình Lan? Cô có làm cho Sở Luật vui mừng không? Tôi cho là thủ đoạn

như vậy cô thấy cũng nhiều rồi chứ."

Động tác của anh mập mờ, Tử Ca quay đầu đi hừ nhẹ, "A, người khác còn xấu xa kém anh rất nhiều, Mộ Diễn, anh là người như vậy sao?"

Mộ

Diễn không để ý, phân phó tài xế trở về biệt thự. Thân hình cao lớn của

anh vừa bước vào khiến cả hàng ghế phía sau đột nhiên chật chội, Tử Ca

cố ý né sang một bên, kéo ra khoảng cách an toàn

Cả người bị anh đẩy mạnh ngã về phía sau, Tử Ca đau nhíu mày, Mộ Diễn

nghiêng người, nửa người ngồi ở buồng xe, nửa người bao trùm lấy cô,

trên cánh tay cô lộ ra vết bầm, Ánh mắt Mộ Diễn rất lạnh, anh nhẹ nhàng

di chuyển đầu lưỡi lên vết thương, "Thuộc họ nhà mèo sao? Móng vuốt đủ

lợi hại!"

"Hạ Hạ." Thanh âm của anh trầm thấp, khóe mắt mang theo một nụ cười, có khả năng đầu độc lòng người , Tử Ca lại bị

anh gọi một tiếng Hạ Hạ, ánh mắt mất khống chế đến nỗi rơi lệ.

Không biết tại sao, đột nhiên cảm thấy mình đặc biệt mềm yếu.

Tử Ca ngước mắt nhìn, chỉ thấy Mộ Diễn nhắm mắt nghỉ ngơi, lông mày hơi

nhíu lại, có vẻ đang mệt mỏi. Trong lòng Tử Ca có cảm giác mềm mại, cô

nhẹ nhàng động thân, cũng không giãy giụa nữa.

Xe

dừng ở trong biệt thự, Tử Ca đuổi tài xế đi xuống, cô không gọi Mộ Diễn

dậy, cô cũng biết chẳng qua Mộ Diễn chỉ đang nhắm mắt dưỡng thần, nói

tóm lại, cô cũng không muốn quấy nhiễu anh.

Anh nhắm mắt

lại dáng vẻ ít đi một phần sắc bén, nhiều thêm một tia dịu dàng. Tử Ca

theo dõi anh một lát, đàn ông, cần gì phải đẹp trai như vậy? Khó trách

bên cạnh anh có rất nhiều phụ nữ vây quanh

Nghĩ đến tối

hôm qua, trong điện thoại có giọng phụ nữ, cảm giác Tử Ca lo sợ không

yên bị kéo trở về. Cô kinh ngạc nhìn gò má của Mộ Diễn , trong lòng có

một loại cảm giác mang tên mất mát đang từ từ lan tràn trong lòng

Không gian cực kỳ yên tĩnh, Tử Ca nhìn dáng vẻ tuấn lãng của anh, trong lòng

chứa đầy cảm xúc, người đàn ông như vậy, đến tột cùng thì dạng phụ nữ

nào mới hợp với anh đây?

Chẳng qua là, vô luận là người phụ nữ như thế nào, cũng không phải là cô.

Con ngươi đen như mực mở ra, Tử Ca sợ đến nỗi tâm chấn động mạnh một cái,

trong đôi mắt mềm mại chứa đựng nhiều tình cảm không kịp thu hồi nhìn

thẳng vào mắt anh, Tử Ca hốt hoảng vội vã thu hồi tầm mắt, luống cuống

tay chân định đẩy cửa xe đi ra ngoài, lại bị Mộ Diễn kéo lại.

Hơi thở của đàn ông áp gần, hơi thở ấm áp phả vào gò má cô, Tử Ca lặng

nhìn khuôn mặt của Mộ Diễn đang phóng đại trước mắt mình, cô ngừng thở,

nhịp tim kịch liệt muốn nổ tung, nhưng là, cô không muốn né ra.

Cái cảm giác h*m m**n đó khiến thân thể Tử Ca khẽ run lên, trong lòng mang

theo chút sợ hãi không khống chế nổi, cô càng né ánh mắt của anh càng

nóng bỏng, lại phát hiện thân thể mình như bị tiêm thuốc, mềm nhũn một

dạng.

"Đáng chết, tiểu yêu tinh." Thanh âm của

Mộ Diễn lộ ra vẻ không bình thường, trong con ngươi hắc ám dấy lên một

ngọn lửa, bàn tay không khách khí chế trụ sau gáy Tử Ca , "Hạ Hạ, đốt

lửa thì phải phụ trách tắt lửa."

dc vng của anh

tới vừa vội vừa nhanh, cuồng mãnh khiến cho người ta sợ, Tử Ca định mở

cửa xe chạy ra ngoài, ai ngờ Mộ Diễn nhanh tay kéo cô quay ngược trở

lại, "Mộ Diễn. . . . . . Anh . . . . ."

Chuồn chuồn lướt nước, nụ hôn cực kì nhẹ nhàng, nụ hôn của anh mang theo khát vọng

nguyên thuỷ trực tiếp lướt qua môi cô, Tử Ca không tự chủ khẽ l**m môi

dưới, nhưng trong nháy mắt dc vng đã sớm bừng tỉnh mênh mông.

"Ưm . . . . ."

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.