Chương 8: Kẻ Thù Giấu Mặt

Hạ Vũ xuất hiện trong bữa tiệc, nét mặt lạnh lùng nhưng ánh mắt lại ẩn chứa một sự tính toán. Cô ta đứng ở một góc khuất, quan sát mọi người với vẻ đầy kiêu ngạo. Tần Vân và Nguyệt Anh, khi vừa bước vào phòng, đã cảm nhận được sự hiện diện của Hạ Vũ. Cái cách cô ta nhìn họ, như thể đang tìm kiếm một điểm yếu để khai thác.

“Tần Vân, cô có cảm thấy không khí ở đây khác thường không?” Nguyệt Anh thì thầm, giọng trầm xuống. “Hạ Vũ đang âm thầm theo dõi chúng ta.”

“Cô ta luôn như vậy,” Tần Vân đáp, không giấu nổi nỗi lo lắng. “Nhưng chúng ta không thể để cô ta làm ảnh hưởng đến mối quan hệ của mình.”

Nguyệt Anh gật đầu, ánh mắt quyết tâm. “Chúng ta sẽ không để cô ta chia rẽ chúng ta. Tình yêu của chúng ta đủ mạnh để vượt qua mọi thử thách.”

Trong khi đó, Hạ Vũ đã bắt đầu lên kế hoạch. Cô ta biết rằng tình bạn giữa Tần Vân và Nguyệt Anh là một mối đe dọa lớn đối với tham vọng của mình. “Phải tìm cách khiến họ nghi ngờ lẫn nhau,” cô ta tự nhủ, nụ cười mỉm bí hiểm nở trên môi.

Hạ Vũ tiến lại gần, tạo vẻ như đang quan tâm. “Chào các cô, không biết bức tranh của Tần Vân có nhận được sự chú ý nào không nhỉ?” Cô ta vừa nói vừa liếc nhìn Tần Vân, như thể muốn châm chọc.

“Chắc chắn sẽ có người đánh giá cao tài năng của cô ấy,” Nguyệt Anh đáp lại, giọng không mấy thân thiện.

“Đúng vậy,” Hạ Vũ nhấn mạnh, “nhưng đôi khi, tài năng cũng cần có sự trợ giúp từ những mối quan hệ. Cô có thấy điều đó không, Tần Vân?”

Tần Vân cảm thấy bực bội nhưng cố giữ bình tĩnh. “Tôi tin rằng tài năng sẽ tự nó tỏa sáng. Không cần phải dựa dẫm vào ai.”

“Cô có thể tin như vậy,” Hạ Vũ nói, giọng đầy mỉa mai. “Nhưng trong thế giới này, sự thật không phải lúc nào cũng đơn giản.”

Nguyệt Anh thấy Tần Vân có phần bối rối, liền đứng chắn trước mặt bạn. “Hạ Vũ, cô không có quyền chỉ trích Tần Vân. Chúng tôi sẽ không để cô ta làm tổn thương chúng tôi.”

“Ồ, thật đáng tiếc,” Hạ Vũ cười khẩy. “Tôi chỉ muốn giúp đỡ. Nhưng nếu cô đã quyết định, tôi cũng không ngại theo dõi xem tình bạn này có thể tồn tại lâu đến đâu.”

Rời khỏi cuộc nói chuyện, Tần Vân cảm thấy nỗi lo lắng dâng lên. “Nguyệt Anh, liệu chúng ta có thực sự đủ mạnh để đối mặt với cô ta không?”“Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua,” Nguyệt Anh nói, nắm chặt tay Tần Vân. “Tình bạn của chúng ta sẽ không bị đánh gục bởi những lời nói độc địa.”

Đêm đó, khi bữa tiệc tiếp tục, Hạ Vũ âm thầm lén lút tiếp cận những người xung quanh, cắm những mũi dao nhỏ vào lòng tin của họ về Tần Vân và Nguyệt Anh. “Cô ta chỉ là một nghệ sĩ bình thường,” cô ta nói với những người tham dự khác. “Còn Nguyệt Anh? Chỉ là một phi tần không có thực quyền.”

Những lời nói đó không qua được tai của Tần Vân. Nàng cảm nhận được những ánh mắt dần dần trở nên lạnh nhạt. Từng lời nói của Hạ Vũ như những mũi tên đâm vào tâm hồn nàng, khiến nàng hoang mang.

“Chúng ta không thể để cô ta làm hại đến tình bạn của mình,” Tần Vân nói với Nguyệt Anh, giọng đầy lo lắng. “Mọi người đang bắt đầu nghi ngờ chúng ta.”

Nguyệt Anh nhìn sâu vào mắt Tần Vân, kiên định. “Chúng ta sẽ không để điều đó xảy ra. Cô có thể vẽ nên những bức tranh đẹp, nhưng chúng ta cũng có thể tạo ra một bức tranh tình bạn vững chắc hơn.”

Bữa tiệc kết thúc, nhưng không khí căng thẳng vẫn còn đọng lại. Hạ Vũ đã gieo rắc những hạt giống nghi ngờ, và giờ đây, Tần Vân và Nguyệt Anh cần phải cùng nhau tưới tắm cho tình bạn của họ, để nó không chỉ tồn tại mà còn phát triển mạnh mẽ hơn.

“Chúng ta cần phải lên kế hoạch,” Tần Vân nói khi họ rời khỏi cung điện. “Phải tìm cách chứng minh cho mọi người thấy tình bạn của chúng ta không hề yếu ớt.”

“Đúng vậy. Chúng ta sẽ không để Hạ Vũ chiến thắng,” Nguyệt Anh khẳng định, ánh mắt rực lửa. “Cô ấy có thể mưu mô, nhưng chúng ta có tình yêu và sự chân thành.”

Khi cả hai quay về phòng, ánh trăng lấp lánh chiếu sáng những đường nét trên khuôn mặt họ, như thể đang chúc phúc cho tình bạn này. Nhưng trong lòng họ, một mối lo ngại lớn vẫn đeo bám. Hạ Vũ không chỉ là một kẻ thù, mà còn là một mối nguy hiểm lớn cho mối quan hệ đang nảy nở giữa họ.

“Chúng ta sẽ cần nhiều sức mạnh hơn nữa,” Tần Vân nói, quyết tâm dâng lên. “Tình yêu của chúng ta sẽ là sức mạnh lớn nhất.”

“Đúng vậy,” Nguyệt Anh đồng tình. “Chúng ta sẽ không để ai chia rẽ chúng ta. Hãy cùng nhau bảo vệ tình bạn này.”

Bên ngoài, tiếng gió thổi nhẹ nhàng, như những lời hứa hẹn cho một cuộc chiến mới đang bắt đầu. Mỗi người trong số họ đều biết rằng phía trước sẽ là những thử thách cam go, nhưng cùng nhau, họ sẽ vượt qua mọi trở ngại.

Khi ánh đèn trong cung điện dần tắt, một bóng hình khác lặng lẽ xuất hiện. Đó là Lãnh Huyền, đứng im lặng trong bóng tối, gương mặt đầy tính toán. “Thời gian của ta sẽ đến,” cô ta thì thầm, nụ cười độc địa hiện lên trên môi. “Mọi thứ mới chỉ bắt đầu.”

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.