Chương 8: Hoàn
Đó là một câu chuyện ấm áp, tràn đầy tình người.
Sau khi tác giả qua đời vì bệnh, toàn bộ câu chuyện bị một người khác sao chép.
Từ tình tiết cho đến nhân vật.
Kẻ đạo văn ấy cho rằng nam chính nhất định phải ở bên nữ chính.
Vì vậy, cô ta cố tình bóp méo cốt truyện, dùng ý muốn của bản thân để nhào nặn lại tất cả theo sở thích riêng.
Nhưng cô ta đã quên mất một điều.
Nhân vật trong câu chuyện…
Cũng có linh hồn.
Cho nên, sự thay đổi không thể chỉ xuất hiện ở một nơi.
Nam chính Thẩm Thời Viễn và nữ chính…
Vốn dĩ chưa từng yêu nhau.
Bọn họ đều đã đem lòng yêu những người khác.
Chính vì vậy, kẻ đạo văn mới trở nên điên cuồng.
Cô ta phẫn nộ đến mức xúi giục cả độc giả quay sang công kích, chửi bới tôi.
Cho đến tối hôm qua…
Tất cả cuối cùng cũng kết thúc.
Câu chuyện do kẻ đạo văn tạo ra dừng lại trong hỗn loạn.
Cô ta bị chính độc giả quay lưng, sau đó vội vàng biến mất khỏi nền tảng.
Còn câu chuyện nguyên bản…
Cuối cùng cũng trở về đúng quỹ đạo vốn thuộc về nó.
18
Khi bước vào giai đoạn cuối thai kỳ, tôi thường xuyên cảm thấy
h*m m**n tăng cao
Nhưng Thẩm Thời Viễn thì lúc nào cũng sợ làm đau tôi, nên nhất định không chịu phối hợp.
Tôi thử mọi cách mà vẫn không dụ được anh.
Tống Kỳ bày cho tôi một kế khá
xàm nhưng nguy hiểm
“Không được thì cậu thử gọi nam người mẫu tới nữa xem sao?”
“Đàn ông mà, ghen mới là chất xúc tác tốt nhất.”
Tôi liếc cô ấy một cái “Thi xong công chức dễ dàng thế rồi, còn muốn phá nữa là tớ báo chính thức với tổ chức đó.”
Tống Kỳ lập tức im re.
Nhưng sau khi cô ấy đi, tôi mới thấy… ý tưởng đó thật ra cũng hợp lý phết.
Thế là sau nửa năm trời, tôi lại liên hệ ba nam người mẫu từng đến khách sạn hôm trước, bảo họ giả làm người theo đuổi tôi, gửi vài tin nhắn mờ ám,
kích
cho Thẩm Thời Viễn nổi ghen.
Không ngờ vừa nhắn cho họ, cả ba người đều bảo họ…
nghỉ việc rồi
, hoàn lương rồi, còn khuyên tôi đừng làm Thẩm Thời Viễn buồn.
“Chị ơi, công việc bọn em đều do Thẩm tổng sắp xếp cả đó.”
“Anh ấy bảo làm người mẫu không bền đâu, nên khuyên tụi em dùng nhan sắc hợp lý thôi.”
“Bọn em biết ơn Anh ấy lắm.”
“Chị Trình Du, chị nhất định phải sống hạnh phúc với Thẩm tổng nha!”
Tôi: “…”
19
Ngày tôi sinh con, Thẩm Thời Viễn như gà mắc tóc.
Dù có bác sĩ riêng hỗ trợ, hướng dẫn đủ kiểu, anh vẫn chỉ biết cuống quýt lau nước mắt.
Trái lại, Tống Kỳ lại bình tĩnh một cách kỳ lạ, không còn vẻ sợ hãi ngày nào mà đứng chỉ huy rành rọt “Anh! Mau đi lấy túi đồ sinh!!”
“Đứng ngó gì nữa? Không thấy vợ anh đau lắm à? Mau hỏi y tá xem khi nào được tiêm gây tê!!”
Thẩm Thời Viễn bị sai bảo quay như chong chóng, còn phải lễ phép nói cảm ơn.
Tống Kỳ cười toe như nhân vật cổ trang, đi lại trong bệnh viện vừa thanh nhã vừa sung sướng.
Khi tôi đang đau quằn quại vì cơn co thắt t* c*ng, Tống Kỳ bỗng nảy ra sáng kiến “Ráng lên! Cố như lúc cậu viết luận văn thạc sĩ không xong ấy!”
“Chịu đựng như lúc bị giáo sư chỉ vào mặt chửi thẳng ấy!”
Tôi tối sầm mặt mũi lần thứ n rồi.
Con nhỏ này thật sự là đụng đâu nhức đấy! Quên mất tôi bỏ học chính vì không viết nổi luận văn à?!
Nếu tôi còn đủ sức, tôi nhất định phải thay trời hành đạo, dạy dỗ con Tống Kỳ này một trận.
Không rõ bao lâu sau đó…
Tiếng khóc trong trẻo của trẻ sơ sinh vang lên.
Thẩm Thời Viễn ôm mặt khóc như chú cún con ướt sũng “Hu hu hu, A Du vất vả rồi… là con gái đó, hu hu hu…”
Tôi bật cười.
Tốt quá.
Con bé sẽ không còn phải chịu đựng những tổn thương vì sinh ra trong một gia đình trọng nam khinh nữ như tôi từng trải.
Nó sinh ra trong một mái nhà đầy yêu thương, đủ đầy vật chất, tự do sống, tự do yêu, và tương lai rộng mở.
(Hết)
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
