Chương 3: Thiếu niên

Về đến nhà Thư Ngọc mới phát hiện cây trâm gỗ đã mất, cô rất ảo não.

Hôm nay A Mỗ và thím Tề cùng nhau lên núi hái trà. Sau khi Thư Ngọc giặt xong

quần áo bẩn, thấm thoát đã đến giữa trưa.

Cô bỗng nhiên vỗ trán, thím Tề dặn dò cô đưa cơm hộp cho Tiểu Uyển, thiếu

chút nữa đã quên rồi.

Cô vội vàng mặc áo khoác rồi cầm lấy cơm hộp đi ra ngoài.

Tề Tiểu Uyển học ở một trường trung học kiểu tây. Thư Ngọc tại hành lang đi

loạn xạ nhanh chóng bị lạc đường.

Tia sáng chiếu vào hành lang tầng dạy học đã mờ dần, nơi này hình như không

phải khu dạy học, một chút tiếng người cũng không có, cực kỳ yên tĩnh.

Đột nhiên, ở hành lang truyền đến tiếng đàn dương cầm êm tai. Giai điệu quen

thuộc khiến cô không khỏi dừng chân.

Cô tìm kiếm tiếng đàn, đến trước một cánh cửa. Đẩy cửa ra, bên trong là vầng

ánh sáng màu vàng sáng ngời, ánh mặt trời trải dài bị bức màn ngăn lại nên yếu

ớt chiếu rọi vào trong phòng, ấm áp mà không nóng bức.

Xung quanh phòng là một loạt giá sách, chính giữa thì đặt đàn dương cầm.

Tiếng đàn không bởi vì người ngoài xâm nhập mà ngừng lại. Cô đi qua, đè lại

bàn tay đánh đàn kia, tiếng đàn véo von chấm dứt.

“Cậu đàn sai rồi.” Cô nhíu mày.

Cô ngồi trên ghế, đàn lại ca khúc kia. Cô không cần xem bản nhạc, bởi vì đã

thuộc nằm lòng từ lâu.

Sau khi nốt nhạc cuối cùng dần dần mất hẳn, cô ngẩng đầu nhìn chàng trai đã

lùi qua một bên, trong lòng cô có chút ngượng ngùng. Cô chiếm giữ vị trí của cậu

ta, giành đàn của cậu ta, còn vung tay múa chân với cậu ta, thật sự là thất lễ.

Nhưng cô không thể chấp nhận có người đàn sai bản nhạc này.

Chàng trai kia mặc đồng phục trường học gọn gàng, vẻ mặt không hề buồn bực “Cô thích bài này.”

Cô không nói gì.

“‘Vùng quê Passfield’ là do một vị chính khách tài hoa ở phương bắc đã sáng

tác tặng vợ, rất lãng mạn phải không?”

Cô dừng một chút: “Hy vọng vị chính khách này và vợ của anh ta có thể bạch

đầu giai lão.”

Chàng trai nở nụ cười: “Này, cô thật không nhớ tôi sao?”

Cô nhìn chằm chằm vào cậu ta, vừa nghe nói thế thật là có điểm nhìn quen

mắt.

“Sáng sớm, ngõ hẻm phía nam.” Cậu ta nhắc lại.

Cô bỗng nhiên tỉnh ngộ, hoá ra là thằng nhóc hại cô thiếu chút nữa té ngã.

Nhưng mà cách ăn mặc trước sau tương phản quá lớn, cô cư nhiên không nhận

ra.

“Cơm hộp này xem ra ngon lắm, tôi có thể nếm thử không?” Cậu ta chỉ cơm hộp

cô đang cầm.

Cơm hộp? Cô như tỉnh lại từ trong giấc mộng, cầm cơm hộp lao ra ngoài

cửa.

“Này này, không cần nhỏ mọn như vậy chứ? Tôi tên là Trình Khởi Phong, cô ở

ban nào thế? Này…”

Cậu ta đuổi theo ra cửa, nhưng cô đã mất tăm ở cuối hành lang.

“Thư Ngọc, chị đã tới. Em sắp chết đói rồi…” Tề Tiểu Uyển hai mắt rưng rưng

ngấn lệ.

Thư Ngọc không ngừng áy áy: “Chị xin lỗi, chị xin lỗi.”

“Này, Tiểu Uyển, nhà cậu khi nào có thêm một người chị hả?” Nam sinh ngồi bàn

trước quay lại.

“Đi qua bên kia hóng mát, đừng ảnh hưởng tâm trạng ăn cơm của tôi.” Tể Tiểu

Uyển tức giận mở miệng.

Nam sinh kia lại làm ngơ, nói với Thư Ngọc: “Chị không phải là người của bản

trấn chứ?”

Tề Tiểu Uyển đẩy nam sinh kia ra: “Cậu nha dám chú ý Thư Ngọc nhà tôi, muốn

chết hả?”

Nam sinh kia phẫn nộ đi vòng trở về, còn không quên làm mặt quỷ hướng về Thư

Ngọc.

Thư Ngọc không khỏi bật cười.

Tề Tiểu Uyển vừa nhét khoai tây vào trong miệng vừa đưa tờ giấy cho Thư Ngọc “Xin chị giúp em dịch một chút, mạng của em nằm trong tay chị a.”

Thư Ngọc nhận lấy, là đoạn độc thoại rất dài của “Phiêu” bản tiếng Anh. Tiểu

Uyển không đọc tác phẩm nổi tiếng của phương Tây, không gắn liền toàn bộ câu

chuyện nên không dịch được.

Thư Ngọc nhận lệnh cầm bút bắt đầu dịch, chỉ một lúc sau đã dịch xong.

Tề Tiểu Uyển còn chưa nuốt xong miếng cơm cuối cùng: “Nhanh như vậy.”

“Em xem thử được chưa?” Thư Ngọc đưa qua bản thảo đã dịch.

Lúc này có người đi vào phòng học, Tề Tiểu Uyển kích động giơ lên bản thảo

kia hướng về người nọ hô to: “Đại diện lớp Tiếng Anh, cậu không giúp tôi dịch,

tôi tự dịch, thế nào, tốt chứ?”

Thư Ngọc ngẩng đầu, kinh ngạc, người nọ không phải là chàng trai trong phòng

đàn hay sao? Gọi là gì nhỉ…Trình…Khởi…Phong?

Trình Khởi Phong đến trước mặt Tề Tiểu Uyển, cầm lấy bản thảo đọc qua, một

lúc sau mở miệng: “Là cậu dịch?”

Tề Tiểu Uyển dõng dạc: “Đương nhiên.”

“Dịch rất khá.” Trình Khởi Phong nói, “Nhóm tiếng Anh của chúng tôi đang cần

người, cậu tham gia giúp dịch bản thảo đi.”

“Gì?” Tề Tiểu Uyển há hốc mồm, “Tôi không đi.”

“Không có đường từ chối, ý của cô Chương là chọn ra những người tài giỏi của

ban để dịch bản thảo.”

Tề Tiểu Uyển trợn tròn mắt.

Thư Ngọc nhịn không được mà nở nụ cười, khi đứng dậy chuẩn bị đi thì Trình

Khởi Phong thình lình gọi lại: “Bạn học này, mời bạn đến nhóm tiếng Anh của

chúng tôi.”

Thư Ngọc hoài nghi: “Tôi?”

Trình Khởi Phong gật đầu.

Thư Ngọc cười, cảm thấy thú vị: “Dựa vào cái gì?”

Trình Khởi Phong sửng sốt, gãi đầu rồi lấy ra một cây trâm gỗ.

Đôi mắt Thư Ngọc nheo lại.

“Thật ngại quá, tôi đã tốt nghiệp trung học nhiều năm, thật sự không có hứng

thú gia nhập nhóm tiếng Anh loại này.”

Cô đẩy cửa phòng học rồi đi ra ngoài, để lại Trình Khởi Phong sững sỡ tại

chỗ.

Thư Ngọc trở về nhà, bỗng dưng phát hiện Cô Mang đứng dưới tàng cây hoè đang

đút tay vào túi quần, nghiêng người dựa lên thân cây. Anh vẫn mặc áo sơ mi

trắng, vẻ khôi ngô anh tuấn không nói nên lời.

Anh thấy cô.

Cô không nói gì, lập tức đẩy cửa nhà đi vào.

Anh cũng không nói, nhìn cô đi từng bước vào trong nhà cho đến khi bóng dáng

của cô hoàn toàn biến mất ở trước mắt anh.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.