Chương84: Dị tượng

Cái gì?

“Ngươi nhìn nhầm phải không?” Ta có chút kinh ngạc, Mộc Cận

liền dùng tay quay đầu ta, ý bảo ta ngẩng đầu nhìn xem. Kết quả vừa liếc mắt một cái, ta liền thấy Vương Lam Điền đang phe phẩy cây quạt đi trên đê, còn thư đồng của hắn thì khiêng đồ cố sức đi theo sau.

Ta lập tức sửng sốt. Mộc Cận còn ở một bên không ngừng kéo tay ta lay lay.

“Tiểu thư người xem, tiểu thư người xem, ta không có nhìn nhầm, hắn quả thật là Vương Lam Điền, Vương Lam Điền cũng xuống núi!”

“Được rồi, ta biết, ta biết rồi.” Ta vội đẩy Mộc Cận một cái, ý bảo nàng nói

nhà thuyền đừng rời bến vội, sau đó nhanh chóng nhảy từ trong khoang

thuyền ra, chạy tới chỗ Vương Lam Điền. Bởi vì trên bến tạm thời chưa có cái thuyền khác, cho nên hai người kia cũng không thể không đi đi lại

lại trên đê chờ thuyền mới đến. Sau khi nghe thấy có tiếng bước chân dồn dập lại gần, Vương Lam Điền vừa quay đầu lại liền thấy ta, nhất thời

ngẩn ra, còn lén lút lùi về phía sau một bước.

Ta làm bộ như không

thấy được bộ dạng sợ hãi của hắn, há mồm hỏi: “Vương Lam Điền, sao ngươi cũng xuống núi vậy? Ta hình như không có nghe nói ngươi cũng nhận được

điều động của triều đình a?”

“Hừ, trong nhà bản công tử có việc, cho

nên tạm thời phải về. Loại người bị điều động sớm như ngươi, cho dù

không có làm huyện lệnh thì cũng không có khả năng làm được chức vụ

tốt!”

Tạm thời về nhà? Hả, trường cho phép hoãn học sao?

Ở trong

trường gần hai năm nay, trừ bỏ một hai ngày được nghỉ ra, ta chưa từng

thấy Hiệu trưởng có cho phép ai về nhà thăm người thân. Đương nhiên,

ngoại trừ các phu tử.

“Công tử…Công tử, phải đi rồi!” Mộc Cận ở trong khoang thuyền kêu lên. Ta thấy có hỏi Vương Lam Điền tiếp thì cũng

không thu được kết quả gì, bèn dứt khoát không để ý đến hắn nữa, lập tức quay trở về thuyền. Nhà đò sớm đã sốt ruột, thấy ta đã lên thuyền liền

lập tức xuất phát, ngay cả nửa phút cũng không chịu lưu lại. Ta ngồi

trong khoang thuyền, nhìn Ni Sơn càng ngày càng xa, trong lòng chan chứa một cỗ cảm xúc không biết tên, không khỏi thở dài “Thanh sơn hoành bắc quách

Bạch thủy nhiễu đông thành

Thử địa nhất vi biệt

Cô bồng vạn lý chinh

Phù vân du tử ý

Lạc nhật cố nhân tình

Huy thủ tự tư khứ

Tiêu tiêu ban mã minh.”

(Bài thơ Tiễn bạn – Lý Bạch

Dịch: Xuân Lộc

Núi xanh chắn cửa bắc

Sông trắng lượn thành đông

Đây – chốn chia tay bạn

Bay muôn dặm cánh bồng

Mây trôi – lòng kẻ vắng

Chiều xuống – tình người trông

Tay vẫy chào ly biệt

Ngựa kêu, tiếng não lòng!)

Mộc Cận lúc này lại không có thời gian buồn thương, nàng còn đang vội vàng

kiểm tra lại hành lý của ta, thuận tiện lấy từ bên trong ra một ít trái

cây và bánh ngọt để ăn trên thuyền. Lúc này nghe thấy ta ngâm thơ, không khỏi hiếu kỳ hỏi: “Tiểu thư, người đọc thơ gì vậy? Cái gì mà cửa bắc

thành đông chiều xuống ngựa kêu? Hiện tại rõ ràng là giữa trưa mà, hơn

nữa chúng ta đang đi thuyền, cũng không phải là ngồi xe ngựa!”

“Ta

biết.” Ta có chút bất đắc dĩ, vội nói lảng sang chuyện khác. Tiểu thư

nhà ngươi nhất thời muốn ngâm thơ ly biệt, nhưng bản thân lại không có

tài đi bảy bước làm một bài thơ, vì vậy tùy tiện mượn tạm của Lý Bạch

lão tiên sinh để biểu lộ niềm thương nhớ! Thơ chủ yếu là vì muốn thể

hiện sự ưu thương của ta, ngươi quản ta bên trong có chiều với ngựa làm

gì! Thật sự là tiểu nha đầu không hiểu biết. Ta mơ hồ cảm thấy bản thân

bị cái nha đầu chết tiệt này xem thường, vì vậy nhất thời nghẹn trong

chốc lát, sau đó lại ngâm một khúc từ “Nhớ người đi

Ngàn dặm khói sóng

Mây chiều trĩu nặng Sở Thiên mênh mông

Đa tình tự cổ ly biệt đau thương

Làm sao chịu được tiết thu vắng vẻ…”

Mộc Cận: “Tiểu thư, người đã nghĩ đến tiết thu rồi sao? Tiết thu còn lâu

mới đến, ít nhất cũng phải chờ đến tháng chín, bây giờ vừa mới qua tiết

thanh minh không lâu, gần nhất bây giờ chỉ có tiết đoan ngọ thôi mà.”

Cái nha đầu chết tiệt này! Ta bị nàng hoạch họe làm cụt cả hứng ngâm thơ,

có chút buồn bực xếp quạt lại, cũng không đứng ở đầu thuyền nữa, mà quay lại ngồi ngay ngắn trong khoang thuyền, thuận tay lấy một cái bánh phù

dung tô nhét đầy mồm. Thấy Mộc Cận trừng mắt nhìn ta, lại nhớ đến mấy

ngày trước đó ta đang nỗ lực luyện tập cử chỉ lời nói cho ra dáng thục

nữa, vội vàng ngồi nghiêm chỉnh, lưng thẳng lên, điểm tâm thì cắn từng

miếng từng miếng nhỏ. Mộc Cận thấy thế mới thở phào nhẹ nhõm, ánh mắt

nhìn ta vừa cảm thông vừa thương xót, cúi đầu nói: “Tiểu thư, ở trong

trường lâu như vậy, thật sự là khổ cho người rồi…”

“Là khổ cho ngươi

mới đúng.” Ta sờ đầu Mộc Cận, cười an ủi nàng. Mơ hồ cảm thấy Mộc Cận

đối với chuyện quay về Diệp gia dường như cũng không quá hưng phấn. Lúc

trước ở trong trường bảo nàng gửi thư về nhà còn không cảm giác được,

nhưng lần này cùng đi thuyền về, ta nhận ra Mộc Cận hình như rất sợ về

nhà.

Dựa vào những gì sau khi “mất trí nhớ” thu thập được, ta cũng

biết được đại khái tình hình ở Diệp gia. Diệp gia trong nhà cơ bản cũng

chỉ có ta và ca ca, ngoài ra còn một vị em trai, là do tiểu thiếp của

cha sinh. Ca ca ta vốn đã từng đính hôn với một người, nhưng không hiểu

sao sau đó người kia lại chết bất đắc kỳ tử, mà ca ca cũng không đồng ý

nhà người khác cầu hôn, mà chỉ nạp rất nhiều tiểu thiếp vào cửa, cả ngày ăn chơi đàng đ**m. Việc này, ca ca cũng chưa từng kể cho ta, cho nên ta cũng không biết trong đó có uẩn khúc gì không.

Ta một bên âm thầm

nhớ lại những tin tức này, một bên tiếp tục nhỏ nhẹ ăn bánh ngọt. Lại

chợt thấy trong miệng có cái gì cưng cứng, cắn mãi không được, suýt nữa

làm gãy cả răng của ta. Ta liền vội nhổ nó ra, thì thấy đó là một tờ

giấy bản được gói lại, bên trong có một tờ giấy, chữ viết trên giấy lại

vô cùng quen thuộc.

Kích cổ kỳ thang, Dũng dược dụng binh.

Thổ quốc thành Tào, Ngã độc nam hành.

Tùng Tôn Tử Trọng, Bình Trần dữ Tống.

Bất ngã dĩ quy, Ưu tâm hữu sung.

Viên cư viên xử, Viên táng kỳ mã.

Vu dĩ cầu chi, Vu lâm chi hạ. (*)

Thơ chỉ viết đến đây, mặt sau chỉ còn thấy nét mực mơ hồ. Ta âm thầm cắn môi, nắm chặt tờ giấy, sau đó nhắm hai mắt lại.

Bài thơ này, lúc chúng ta ở trường đã từng học qua, phu tử khi giảng bài

này, còn nói với chúng ta, đây là bài thơ nói về sĩ khí của người chiến

sĩ, còn bảo chúng ta không thể dùng góc độ tư tình nhi nữ thông thường

mà hiểu nó, phải hoàn toàn bài trừ cái tư tưởng ân ân ái ái vớ vẩn.

Không biết Văn Tài huynh có phải cũng nghe theo lời của Trần phu tử

không, mà hắn không ghi tiếp hai câu tiếp theo.

Tử sinh khiết thoát, Dữ tử thành thuyết.

Chấp tử chi thủ, Dữ tử giai lão.

Hu ta khoát hề! Bất ngã hoạt hề!

Hu ta tuân hề! Bất ngã thân hề!

“Mộc Cận.” Ta đột nhiên giơ tay lên, nhẹ nhàng mà vỗ vai tiểu cô nương này.

Nha đầu kia chớp mắt ngẩng đầu nhìn ta, ta cười cười, nhẹ giọng hỏi

nàng “Bây giờ rời đi, có còn muốn sau này gặp lại Mã Thống không?”

“Ai, ai muốn gặp cái tên mập mạp chết tiệt kia chứ!” mặt Mộc Cận lập tức đỏ

lên, thiếu chút nữa thì ném cái đòn gánh trên vai đi. Ta vội vàng đỡ lấy đòn gánh, tiếp tục cười nói: “Nếu ngươi thích hắn, ta sẽ nói với Văn

Tài huynh, bảo Mã Thống đến đem ngươi cưới về nhà, được không?”

“Không được không được!” Mộc Cận vội lắc đầu, “Ta sau này muốn đi cùng tiểu

thư. Tiểu thư đi nơi nào, Mộc Cận liền đi nơi đó, ta mới không vì cái

tên mập mạp kia mà vứt bỏ tiểu thư đâu! Nếu ta đi rồi, về sau tiểu thư

gả vào Vương gia, vạn nhất bị cái tên xấu xa kia bắt nạt thì sao!”

“Vương gia!” Ta nhíu mày, Vương Lam Điền không phải đã viết thư về nhà xin

giải trừ hôn ước hay sao? Hơn nữa cha cũng nói việc hôn nhân sẽ do ta tự quyết mà. Mộc Cận thấy ta nghi hoặc, liền nói, “Tiểu thư, người phải

biết rằng, lời của lão gia vốn không đáng tin. Lúc trước ngài ấy cũng

bảo cho phép đại công tử đi thăm người vợ chưa cưới đang bị bệnh, kết

quả sau đó liền đột nhiên nói muốn giải trừ hôn ước, hại tiểu thư nhà

kia nôn ra máu mà chết. Hiện tại lại nói người không phải gả cho Vương

công tử, kết quả người xem, không phải ngươi vừa đi, thì cái tên Vương

Lam Điền kia cũng về theo sao? Ta nghĩ chuyện này tuyệt đối có vấn đề!”

(*) Những câu thơ này là trong bài thơ “Kích cổ” (Đánh trống) của Bội Phong trong Kinh thi.

Dịch thơ Tiếng trống đánh thùng thùng vang dậy. Đứng lên binh khí hãy cầm mau,

Đắp thành xây cất ấp Tào, Riêng ta chinh chiến đi vào miền Nam.

Theo Tử Trọng đại binh hùng dũng, Đã hợp cùng Trần Tống giao hoà.

Trở về e chẳng cùng ta, Đau sầu rười rượi xót xa nỗi lòng.

Tại nơi ấy mà dừng ở lại. Chiến mã cùng nơi ấy mà mất đi.

Kiếm tìm mà đến mấy khi, Ở trong rừng núi thì tìm được ngay.

Lúc tử sinh hay khi cách biệt, Chẳng bỏ nhau lời quyết thệ rồi.

Cầm tay nàng hẹn mấy lời: “Sống bên nhau mãi đến hồi già nua”.

Ôi lời hẹn trước khi xa cách, Đành phụ nàng ta thác từ đây!

Đáng tin lời hẹn bấy nay, Không thi hành được mảy may với nàng.

Người dịch: Tạ Quang Phát (Thi Viện)

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.