Chương63: Đêm thất tịch

“Diệp Hoa Đường, ngươi không phải đã có hầu bao rồi sao? Sao lại còn

muốn lấy của người ta Ngươi định đeo cả một đống hầu bao quanh thắt lưng sao?”

A? Làm sao mà hắn biết ta đã có hầu bao?

Ta có chút

phẫn nộ, không thể không ngại ngùng nói với Cốc Tâm Liên: “Cái kia, thật ngại quá, Tâm Liên cô nương, ta đã được tặng một cái hầu bao rồi, cho

nên không thể lại lấy của ngươi.”

Ta vừa nói xong, từ bên hông lấy ra một cái hầu bao, đưa cho Cốc Tâm Liên xem. Tâm Liên vốn đang vô cùng

cao hứng, nhưng vừa nghe thấy ta cự tuyệt, không khỏi cứng ngắc. Đến lúc thấy ta rút hầu bao ra, vội vàng xoay người chạy mất.

Mã Văn Tài lúc đầu nghe ta nói, cười đến sung sướng. Nhưng đến khi hắn thấy ta thật sự lấy hầu bao ra, nụ cười liền tàn úa. Thật vất vả đợi cho Cốc Tâm Liên

biến mất ở chỗ rẽ, Mã Văn Tài lập tức túm ta, giật lấy hầu bao, giận dữ

nói: “Ngươi hóa ra đã nhận hầu bao của người khác! Nói, ai đưa cho

ngươi?”

A? Ta sửng sốt, chẳng lẽ vừa rồi người này chỉ nói bừa, căn bản không hề biết ta đã nhận được hầu bao sao?

Bất quá nếu hắn đã hỏi, ta không muốn trả lời cũng khong được, liền nói cho hắn: “Buổi sáng nay Lương Sơn Bá đưa cho ta.”

“Lương Sơn Bá? Ngươi nói, hầu bao này là Lương Sơn Bá đưa cho ngươi?” Mã Văn

Tài nghẹn họng, đi tới đi lui trong chốc lát, sau đó lại bắt đầu rít

gào, “Ngươi gạt ta có phải không? Lương Sơn Bá là nam tử, hắn làm

sao…làm sao có thể thêu hầu bao cho ngươi!”

“Là buổi sáng lúc ăn cơm

hắn cho ta, nhưng mà không phải hắn thêu. Hắn nói Chúc Anh Đài đã cho

hắn một cái, Vương Lan không biết tại sao cũng bảo Tuân Cự Bá đưa cho

hắn một cái nữa. Vừa vặn ta nói không có hầu bao để dùng, nên Lương Sơn

Bá liền đưa ta một cái đẹp lắm.” Ta nhức đầu, có chút khó hiểu. Bất quá

vì sao hôm nay nhiều người lại tặng nhau hầu bao vậy nhỉ? Vừa rồi ta

thấy Vương Huệ cũng muốn đưa một cái cho Chúc Anh Đài, cũng nói buổi tối chờ Chúc Anh Đài đến gặp nàng, lúc ấy sắc mặt Chúc Anh Đài đen như đáy

nồi, thật sự là kỳ quái.

“Ngươi…Ngươi sao có thể tùy tiện lấy cái

người ta…” Mã Văn Tài chỉa tay vào ta, tức giận không nói nên lời. Ta

cũng không hiểu bản thân sai ở đâu, liền chằm chằm nhìn hắn. Hầu bao

chẳng phải là dùng để đựng tiền và khăn sao, chẳng lẽ còn có ý gì khác?

Mã Văn Tài hầm hầm trừng ta một lát, cuối cùng hoàn toàn bất lực. Hắn lắc

đầu thở dài, giơ tay đoạt lấy hầu bao kia, cầm trong tay nhìn một cái,

khẽ nhíu mày, thò tay vào túi lấy ra một khối vàng, ném cho ta, chậc

lưỡi “Đây là đồ Vương Lan tặng cho Lương Sơn Bá, vậy mà ngươi cũng

không biết xấu hổ mà dám lấy, lát nữa theo ta đi trả nó lại, về sau đừng làm việc không có đầu óc như vậy!”

Ta nhấp nhấp môi, có chút không

tình nguyện than thở nói: “Nhưng mà ta không có hầu bao dùng a, cái

trước kia đã bị rơi xuống sông…”

Mã Văn Tài nhăn mặt, đứng ở trước

mặt ta, vươn một ngón tay cốc cái trán, cả giận nói: “Không có hầu bao

dùng, tự mình làm một cái đi? Ngươi rốt cuộc có phải con gái không hả?

Tự mình thêu một cái là được!”

= = Này, đồ ta thêu xong có thể dùng sao…Vẫn là để lúc khác xuống núi mua một cái vậy.

“Còn nữa, bản công tử hiện giờ cũng không có hầu bao. Lúc vể phòng ngươi cũng thêu một cái cho ta.”

“A? Ngươi cũng muốn!” Ta sửng sốt. Mã Văn Tài đắc ý thu tay về, lại không

quên dặn dò, “Không được nhờ Mộc Cận thêu, cũng không cho phép xuống núi mua! Nhất định phải tự tay làm, có biết không hả? Dám lấy đồ người khác làm đưa cho ta, ta nhất định không tha cho ngươi!”

Hả…thật sự muốn

ta làm sao? Ta cũng không phải là người cổ đại, thêu một bông sen cũng

không làm được, hắn hiện tại cư nhiên, muốn ta thêu hầu bao!

“Hừ, ta

sẽ cẩn thận trông chừng ngươi, dám làm có lệ ngươi nhất định sẽ chết!”

Mã Văn Tài thấy ta quẫn bách, càng thêm đắc ý. Ta khẳng định hắn nói

được làm được, liền vô cùng buồn bực, Mã Văn Tài cũng không thèm để ý,

vươn tay túm ta lại, khuôn mặt kề sát bên tai ta, hơi thở nóng hổi thổi

lên vành tai, cúi đầu nói “Trong vòng ba ngày mà không xong, ngươi

tự biết hậu quả.” Hắn nói xong liền cười nhẹ, khiêu khích nhìn ta. Ta

bĩu môi, trả lời một câu “Đã biết”, khóe môi nhếch lên, tiếp tục đi theo hắn.

Tô An không hiểu sao lại không có nhà, trong nhà chỉ có một

mình Tô đại nương. Mã Văn Tài định vênh mặt hất hàm sai khiến người ta

đi nấu cơm, bị ta ngăn lại, nhã nhặn xin hỗ trợ Tô đại nương. Tô đại

nương cũng không nhiều lời, sảng khoái đáp ứng, xuống bếp nấu cơm cho

chúng ta.

Sau khi nàng đi rồi, Mã Văn Tài bắt đầu oán trách ta, không cần phải đối tốt với dân đen như vậy, nói là với kẻ hèn thì ngươi không cần cho bọn họ thể diện. Ta nghe lời này có chút mất hứng, nghiêm túc

nói cho hắn, ta cho tới bây giờ không quan tâm người khác có phải là dân đen hay không, nếu hắn về sau mở miệng ra còn nhắc tới từ dân đen, ta

sẽ không đi cùng hắn nữa. Mã Văn Tài bất đắc dĩ, xua tay nói: “Được rồi, được rồi, ngươi muốn thế nào thì thế đó, cùng lắm thì về sau ta không

nói nữa là được.”

Ta biết lập tức yêu cầu người kia phải thay đổi

thái độ là không có khả năng, cũng không so đo với hắn nữa, bởi vì Mã

Văn Tài ngại phòng của Tô An vừa mục vừa cũ, không muốn ăn ở đây, ta

liền mang bát đũa đã chuẩn bị sẵn xếp thức ăn vào, bưng khay đi theo Mã

Văn Tài trở về phòng ngủ. Đi được nửa đường liền đụng phải Tô An, hắn

đang vô cùng cao hứng, trong tay cầm một cái hầu bao, đúng là cái mà khi nãy Cốc Tâm Liên muốn tặng ta mà ta không nhận.

“Mã công tử, Diệp

công tử.” Tô An thấy chúng ta, liền cười tươi, cúi đầu vấn an. Mã Văn

Tài hiển nhiên cũng chú ý tới hầu bao trong tay Tô An, mặt không chút

thay đổi giật tay ta, ý bảo ta đừng nhắc đến chuyện này. Ta tự nhiên

cũng không ngốc mà đi vạch trần, chỉ gật đầu với Tô An, sau đó lại cun

cút đi theo Mã Văn Tài.

Tuy rằng ta đã ăn cơm, nhưng bữa tiệc này vẫn bị Mã Văn Tài ép cùng ăn. Người kia cũng không hỏi chuyện bản thân

trúng độc, chỉ hỏi ta mấy hôm nay ăn gì mà có vẻ gầy đi. Nhưng ta cũng

không có cảm thấy ta gầy đi a, lại gần hỏi hắn thì Mã Văn Tài liền ấp

úng muốn chuyển đề tài, hơn nữa còn đem chuyện ta nhận hầu bao của người khác ra giáo huấn. Buổi chiều theo thường lệ là đọc sách và luyện chữ,

Mã Văn Tài hưng trí dào dạt, còn đồng ý chơi cờ với ta, sau khi đánh cho ta thua thảm bại xong thì cười vui vẻ, châm chọc ta là đồ ngu ngốc vô

dụng, cầm kỳ thi họa, một thứ cũng không biết.

Ta thật sự ghét hắn rồi!

Ta bị lời này của hắn làm cho tức giận, liền quăng bàn cờ xuống đất rồi đi ra khỏi cửa. Mã Văn Tài chạy lại túm chặt ta, không hề e dè mà nói hắn

chính là thích ngu ngốc. Ta nghe xong liền đỏ mặt, một phen đoạt cái hầu bao kia lại, nói là phải trả cho Lương Sơn Bá, mượn cơ hội chạy mất.

Lúc ta tìm được Lương Sơn Bá, hắn đang cùng Chúc Anh Đài cưỡi ngựa ở sau

núi. Lúc ta đem trả hầu bao cho hắn, hắn thoạt nhìn có chút mất mát.

Chúc Anh Đài cũng không vui, tra hỏi Lương Sơn Bá là hầu bao kia ai cho

hắn, trong lời nói có ý muốn hắn trả lại hầu bao cho Vương Lan. Ta thấy

bên hông Lương Sơn Bá đeo một hầu bao thêu hình một đôi hồ điệp, liền

biết đó là do Chúc Anh Đài làm, cũng vỗ vai hắn cười cười, âm thầm hi

vọng hai người này tương lai sẽ có thể hạnh phúc.

Ở thế giới này, không có Mã Văn Tài ở giữa gây khó dễ, có lẽ bọn họ thật sự có thể thành một đôi cũng không chừng.

Đêm thất tịch, cũng là lễ thể hiện tài năng. Vào buổi tối, đám con gái

trong trường đều tụ tập ở trước núi, sau khi Hiệu trưởng và phu tử khai

tiệc liền bắt đầu hoạt động thi đấu xe chỉ luồn kim. Phần đông học sinh

đều tới xem náo nhiệt, riêng ta thì bị Mộc Cận kéo đi, vụng trộm mang

theo một cái hộp nhỏ, vòng qua núi đá, hướng về sau núi mà đi.

Như

lời Mộc Cận nói, thiếu nữ chưa lấy chồng, đêm thất tịch đều phải cúng tế cho Chức nữ nương nương, nếu không sau này sẽ không được hạnh phúc. Ta

tuy rằng không để ý tập tục cổ đại, nhưng cũng không muốn lộ ra sơ hở

cho người khác biết, nên mới đi theo Mộc Cận. Trong hòm trước tiên thả

một con nhện, nói là để chúng nó kết mạng, đợi đến năm sau đem hộp gấm

mở ra, xem bên trong có mạng nhện hay không. Nếu có, thì chính là một cô nương khéo tay, nếu không có, thì chính là một cô nương phi thường vụng về.

Sau đó nếu trong lòng đã có người thương, thì có thể đem tên và

ngày sinh tháng đẻ của mình và người ấy viết ở bên trong, Chức nữ nương

nương sẽ phù hộ cho bọn họ thành đôi.

Tuy rằng ta không tin, nhưng

cũng theo thông lệ bắt một con nhện bỏ vào trong hộp gấm, bất quá nếu

thật sự linh thiêng, e rằng lấy trình độ của ta, một trăm năm nữa thì

nhện tiên sinh cũng không chịu dệt võng đâu. Do dự một lát, ta lại tìm

tờ giấy viết tên hai người vào, ngày sinh tháng đẻ của thân thể này ta

không biết, nên quyết định bỏ qua không ghi.

Cùng Mộc Cận đi vòng qua núi đá xong, nàng nói nàng đã sớm tìm được một ch* k*n đáo mà có bàn,

có thể lén lút để hộp gấm. Ta vừa khen nàng thông minh lanh lợi, chợt

thấy phía trước có bóng người, là hai người đang rón ra rón rén đi ra

ngoài, không phải ai khác, mà chính là Chúc Anh Đài và nha hoàn Ngân Tâm của nàng!

Ta và Mộc Cận trở tay không kịp, liền trực tiếp giáp mặt

các nàng. Ngân Tâm liếc mắt, liền nhìn thấy hộp gỗ trong tay Mộc Cận,

kinh ngạc kêu lên “Ngươi, ngươi cầm trong tay cái gì vậy!”

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.