Chương39: Thanh danh

Người như hắn, thật sự rất kỳ quái. Hắn hình như đối với mọi người cũng

không có gì đáng chê trách, nhưng là rất nhiều lúc, hắn luôn lấy tư thế

cao cao tại thượng, chỉ thị người khác làm cái này cái nọ, mặc kệ họ có

nguyện ý hay không.

Ta biết hắn không thích Lương Sơn Bá, cũng không

hiểu có phải do trời sinh không. Hay là vì Chúc Anh Đài, hay do tính

cách không hợp, tóm lại hắn luôn có địch ý đối với Lương Sơn Bá, điểm ấy ta có thể lý giải. Nhưng hắn cũng không thể vì thế mà yêu cầu ta phải

theo ý kiến của hắn, ta thật sự không quen nhìn thấy hắn như thế này.

Làm thư đồng của hắn thì đã làm rồi, dù sao cũng là ta làm tay phải của hắn bị thương, nhưng là chơi với bạn bè nào của quản lý, cái này không phải là hơi quá đáng sao?

Vấn đề này trước tiên vẫn không nên đề cập tới, ta cùng Mã Văn Tài nói đến chuyện nghỉ ngơi buổi tối. Ta cho rằng, ta tốt nhất vẫn là nên ngủ trên trường kỉ, dù sao trước kia ngủ ở đó

lâu như vậy, chuyện gì cũng không xảy ra, nhưng đến lúc chung giường với người khác thì lại có vấn đề. Tuy rằng không phải ta cố ý đả thương

hắn, nhưng nó vẫn là chuyện chẳng hay ho gì.

Ta cho rằng Mã Văn

Tài sẽ thật sảng khoái đồng ý chuyện này, dù sao người ngủ trường kỉ

cũng không phải là hắn, hắn không có lý do gì để phản đối. Ai ngờ, Mã

Văn Tài lại một hơi phủ quyết, kiên quyết không cho ta ngủ ở trường kỉ,

người này chẳng lẽ bị đòn còn chưa đủ no? Mã đại gia không để ý vấn đề

này, còn đe dọa nếu ta dám mang trường kỉ về đây, đến một cái hắn đạp

gãy một cái, nhìn xem ai chịu thua trước.

Ta bị cái kẻ không

phân phải trái này làm cho tức giận đến tay bị chuột rút, lưu loát đem

xé rách cái áo khoác sáng nay ta vừa khâu lại, kết quả là Mã Văn Tài lại dùng cái tay trái không bị thương định cởi nốt áo ngủ màu trắng của

mình, khiêu khích ta có giỏi thì đem cả cái này cũng xé luôn đi, ta tức

giận liền bỏ đi, tên kia còn ở phía sau không biết sợ chết dám gọi ta,

hỏi ta muốn đi đâu, nói hắn muốn tắm rửa, bảo ta mang một thùng nước ấm

đến cho hắn, làm tốt công việc của một thư đồng.

Cái gì, lão

nhân gia ngài còn muốn tắm rửa. Ngài có phải là muốn ta còn phải hầu hạ

ngài c** q**n áo, kì lưng kì ngực, thuận tiện trong nước cũng rải cánh

hoa hồng?

Mã Văn Tài nói hoa thì không cần, về phần những cái

khác, đương nhiên hắn muốn ta làm hết, còn phải mát xa thư giãn da một

chút. Ta nghe xong, cái gì cũng không nói, trực tiếp đem cái áo đã bị xé rách tơi tả ném vào đầu hắn.

Còn muốn tắm rửa? Tắm cái đầu ngươi! Cút xuống địa ngục đi!

Sau đó ta đem hai quyển sách đến phòng Tuân Cự Bá, Tần Kinh Sinh nhìn thấy

ra liền tự giác tránh ra, để cho chúng ta được yên tĩnh. Tuân Cự Bá trêu ghẹo, nói ta gần đây càng ngày càng có khí thế bá vương, khiến Tần Kinh Sinh cùng Vương Lam Điền sợ đến mức không dám nói gì, nhìn thấy ta như

chuột thấy mèo, lẩn như trạch, Tuân Cự Bá còn hỏi ta có phải được Văn

Tài huynh truyền thị cho võ lâm bí tịch giết người không dao hay không?

Ta bĩu môi, không thèm để ý đến hắn, chỉ vùi đầu vào sách. Tuân Cự Bá

thấy ta không vui, liền thay đổi đề tài, nói đến kì kiểm tra đánh giá

thành tích gần đây nhất. Ta quốc học cùng thư pháp, mấy thứ đó thành

tích đều là cuối, nghe hắn nhắc tới, tâm tình càng thêm mất mát, đầu đều vùi vào cuốn sách. Tuân Cự Bá thấy vậy liền vội vàng an ủi ta, nói

không có việc gì, Diệp huynh, ít nhất ngươi vẫn còn giỏi hơn Vương Lam

Điền mà, ngươi xem, hắn mới là người đầu tiên đếm ngược từ dưới lên, còn ta chỉ là người thứ hai thôi, cho nên vẫn là còn khá hơn gã

= = Cái chuyện này đáng để tự hào lắm sao? Đếm ngược từ dưới lên đứng thứ hai…

Nghe Tuân Cự Bá an ủi như vậy, tâm tình của ta liền bị tổn thương nghiêm

trọng, ôm Luận Ngữ ghé sát vào bàn, cảm thấy bản thân rất ngốc, cố sức

cố sức đọc sách cũng không đạt được bất cứ thành tích gì. Ta thế mà chỉ

giỏi hơn một cái gã ăn chơi, không học vấn, không nghề nghiệp sao! Lương Sơn Bá Mã Văn Tài, bọn họ đều xếp thứ nhất thứ nhì, ta rõ ràng học tập

cần cù hơn bọn hắn, vì sao vẫn là xếp mấy hạng cuối a!

“Diệp

huynh…” Tuân Cự Bá nhất thời lỡ miệng, lại nói sai rồi, hắn vò đầu nửa

ngày, cuối cùng lại tìm một cái đề tài khác, “Ai ai Diệp huynh, ngươi

hôm nay vì chiếu cố Văn Tài huynh mà không đi học khóa sáng, nhất định

là không biết, hôm nay đã xảy ra một chuyện lớn?”

Chuyện lớn? Chuyện lớn gì?

“Hôm nay cái ông Vương Trác Nhiên kia bắt đầu ở phòng học tra xét, nói cái

gì mà phụ thân của Sơn Bá đã chết, trong nhà lại không có họ hàng quyền

quý nâng đỡ, không thể coi là con cháu thế gia, muốn đuổi hắn ra khỏi

trường. Sau đó, Chúc Anh Đài liền đứng dậy, nói hắn là anh em kết nghĩa

với Lương Sơn Bá, không thể tin được nhìn Chúc Anh Đài trông bình thường như vậy mà lai lịch cũng không nhỏ, lại là người của Thượng Ngu Chúc

gia trang, lúc ấy cái tên Vương Trác Nhiên kia liền bất động luôn. Ta

bình thường vẫn cứ trêu hắn yếu ớt, hóa ra là công tử thế gia, thế thì

cũng không có gì khó hiểu.” Tuân Cự Bá chậc chậc tán thưởng.

“Thượng Ngu Chúc gia trang? Gia tộc đó uy danh rất lớn sao?” Ta chỉ biết Chúc

Anh Đài là người của Thượng Ngu Chúc Gia, nhưng lại không biết được uy

danh nhà nàng thế nhưng lại có thể khiến người được triều đình phái tới

không dám đắc tội.

“Diệp huynh, ngươi sẽ không thể chuyện này mà cũng không biết đi? Tin tức ngươi biết thực là ít ỏi.” Tuân Cự Bá lắp

bắp kinh hãi, “Thượng Ngu Chúc gia tuy không phải là trọng thần triều

đình, nhưng lại từng đi thu nhận gần vạn hộ di dân từ phương Bắc, mỗi

năm nộp thuế cho triều đình, ngân lượng nhiều không đếm xuể, họ chính là đại phú hộ giàu có số một số hai cả nước. Danh tiếng tất nhiên là vang

xa.”

“Thế so sánh với Diệp gia của chúng ta thì thế nào?” Ta bên ngoài thì tỏ vẻ không thèm để ý, giả bộ vì lời khen của hắn với Chúc

Anh Đài mà cảm thấy bất mãn.

Tuân Cự Bá thấy ta như vậy, liền nở nụ cười, vỗ vai ta nói: “Diệp huynh, ngươi cứ nói đùa. Diệp gia các

ngươi là gia đình quan lại, không giống như Chúc gia. Nhưng là, muốn nói trong trường mấy nhà có quyền thế nhất, cũng chỉ có người của gia tộc

Vương ở Thái Nguyên, gia tộc Chúc ở Thượng Ngu, cùng với gia tộc Mã ở

Hàng Châu. Trong nhà Diệp huynh tuy rằng cũng khá giả, đáng tiếc là phụ

thân ngươi đã từ quan, nên so với mấy người kia vẫn là kém hơn một

chút.”

Nói cách khác, Diệp gia kỳ thực chỉ là một cái gia đình

trung lưu. Thảo nào, phụ thân lại bảo Mộc Cận nhắn ta nếu ở trường mà

thấy ổn thì cứ yên tâm mà học hành, để cho ca ca của ta một cái chức

quan. Có lẽ là do gia đình không còn hi vọng có người nối nghiệp nên

đành phải đưa ra hạ sách. Chỉ là chính bản thân ta bây giờ vẫn còn chưa

quyết định được bản thân có đồng ý thay thế Diệp Thu Đường, trở thành

con gái của Diệp gia hay không, dù sao một khi chấp nhận thân phận này,

về sau sẽ xảy đến rất nhiều chuyện mà có khả năng ta sẽ không được tự

quyết định.

Hiện tại sống trong trường, thật sự rất tự tại, cũng rất vui vẻ, khiến ta không muốn rời khỏi. Mặc kệ tương lai thế nào, ta

dù sao cũng là dùng thân thể con gái nhà người ta, vậy cũng nên nỗ lực

hết sức giúp Diệp Hoa Đường kia được một chức quan tạm ổn đi. Chẳng qua

ta nghe nói cái tên kia hình như là ham mê tửu sắc, cũng không biết để

hắn làm quan thì hắn có thành hôn quan hay không, có lẽ về sau nếu có cơ hội thì cũng nên xin phép đi xem xét, dù sao cũng là ta học sống học

chết, nếu cuối cùng lại đưa một con lừa lên làm quan thì thật không cam

lòng.

Bởi vì tức giận, ta cũng không trở về phòng, ở cùng Tuân

Cự Bá, đọc sách cho đến tận chạng vạng. Buổi chiều, lúc Tần Kinh Sinh

trở về, cũng không dám tới gần chúng ta, hắn tự chuyển cái băng ghê ra

ngồi ở góc tường, cách xa chúng ta, lặng lẽ đọc sách. Thấy ta nhìn hắn,

hắn lại vội cười làm lành, hi hi ha ha hỏi Diệp huynh có chuyện gì cần

giúp không? Ta thấy hắn như vậy, liền thoải mái sai hắn giúp chúng ta

bưng trà rót nước, Tần Kính Sinh không dám không theo, thật sự là có tố

chất của một nô tài tốt.

Chỉ là ta không rõ, ta cho tới bây giờ

cũng chưa từng đánh hắn mà? Hắn làm gì mà phải sợ ta? Tuân Cự Bá nói hắn cũng không biết, vì thế nên chuyện này ta liền bỏ qua không nghĩ nữa.

Buổi tối, đến lúc đi ăn cơm, ta lại theo thói quen ngồi cùng bàn với

Lương Sơn Bá bọn họ, Lương Sơn Bá còn vỗ vai ta, hỏi Văn Tài huynh tại

sao không tới, ta nói thân thể hắn không thoải mái, nên ở trong phòng

ngủ nghỉ ngơi, Lương Sơn Bá nghe vậy liền bảo ta mang một phần ăn về cho Mã Văn Tài. Ta thấy cũng nên như vậy, liền tìm Tô An xin thêm một ít

bánh nướng và hai đĩa thức ăn, bởi vì sợ đến lúc ta ăn xong rồi thì đồ

ăn sẽ lạnh, nên ta lấy luôn cả hai suất ăn, sau khi chào tạm biệt Lương

Chúc hai người và Tuân Cự Bá thì vội vã trở về phòng ngủ.

Mã Văn Tài một mình dựa vào đầu giường đọc sách, thấy ta bưng đồ ăn vào, nhất

thời giật mình có chút không biết làm thế nào. Ta đưa một phần còn hơi

ấm cho hắn, hắn chần chừ một lúc rồi nhận, còn mở miệng hỏi một câu “Đây là…Cho ta ăn?”

=.= Ngươi đừng có nói là ta vội vàng mang đồ ăn tới đây để ngươi ngó nha?

“”Là ta lấy giùm ngươi, mau ăn đi, không lát nữa sẽ nguội.” Ta sớm đã đói

không chịu nổi, vì thế lấy một cái bánh nướng, nhồm nhoàm nhét đầy mồm.

Lát nữa ăn xong còn phải đem bát đũa đưa trả lại cho Tô An, nếu không

khiến người ta chậm trễ rửa bát thì không hay lắm.

Mã Văn Tài

lại cứ thế cầm bánh nướng không nhúc nhích, hắn cúi đầu, không biết là

đang suy nghĩ gì, cho đến lúc ta thúc giục thêm một lần nữa, hắn mới

chậm rãi ngẩng đầu lên, nói: “Ta cứ nghĩ ngươi sẽ không nhớ.”

“Hả?” Ta có chút không rõ, miệng đầy bánh nướng nên ậm ừ hỏi lại: “Cái gì?”

“Ta đã chờ từ giữa trưa đến bây giờ.” Hắn lặng lẽ nói, “Bản công tử chính

là muốn xem xem lúc nào ngươi mới nhớ ra. Hừ, tạm cho là ngươi còn thức

thời.”

A? Những lời này của hắn là ý gì…Hắn đang trách ta trưa

nay không có mang cơm cho hắn sao? Nhưng mà…nói thật nhé, lão nhân gia

ngài cùng lắm chỉ là cánh tay bị thương, cũng không phải bị chặt đứt

chân, nếu đói bụng chẳng lẽ không thể tự đi ăn cơm?

“Hừ, dù sao, tay ta hỏng rồi, nên bánh nướng ta xé không được, ngươi đem xé thành

miếng nhỏ cho ta.” Mã Văn Tài nhếch miệng, lại bắt đầu vênh mặt sai

khiến, ra lệnh cho ta đi xé bánh nướng cho hắn, còn muốn ta đem đồ ăn

bưng đến tận miệng, hầu hạ lão gia hắn ăn cơm. Này, ngươi đùa đủ chưa,

dù sao cũng chỉ là cánh tay có chút bầm dập, cũng đâu phải là đứt lìa

xương cốt, thực sự ngươi cho bản thân mình là đại gia sao! Thích ăn thì

ăn, không thích thì đổ đi!

Ta còn phải quản cái bụng của ta, hơi đâu mà quản hắn thế nào, vì thế ta liền vung nắm tay lên, cảnh cáo hắn

còn dám bắt nạt ta thì ta liền đánh hắn, lúc này Mã Văn Tài mới ngậm

miệng lại, thành thành thật thật ăn bánh nướng, vừa ăn vừa xem phần cơm

của ta, lại phát hiện ra đĩa đồ ăn của ta ớt xanh thì ít, trứng gà thì

nhiều, vì vậy, hắn liền nhíu mày, chỉ vào trứng gà chất vấn ta, còn nói

lượng đồ ăn được phân cho mỗi đĩa hắn đều nắm trong lòng bàn tay, bình

thường là hai miếng ớt xanh mới được một quả trứng gà, tại sao đĩa của

ta đều là trứng gà, tỉ lệ rõ ràng không đúng! Còn hỏi ta có phải hay

không ngươi lại xin trứng gà của Lương Sơn Bá?

Người này thế nào mà lớn lên vậy? Chẳng lẽ bình thường hắn ăn cơm đều quan tâm người ta

cho bao nhiêu rau, cho bao nhiêu thịt sao! Được rồi, ta thừa nhận, ta

quả thực cho lấy trứng gà của Lương Sơn Bá…Nhưng mà cũng không phải là

ta xin, là hắn chủ động cho ta mà…

“Ngươi cũng có phải thiếu

thốn khổ sở gì đâu!” Mã Văn Tài tức giận nói, “Một quả trứng gà ngươi

cũng muốn, vì thế mà giao du với đám dân đen, ta thấy ngươi rõ ràng đi

theo hắn vui lắm, ban ngày cùng ăn ban đêm cùng giường, hừ, ta thấy là

ngươi đang ước sớm được đổi phòng, mong thoát khỏi ta phải không?”

“Ngươi có cần phải há mồm ngậm miệng đều là hai chữ dân đen không!” Ta cũng

mất hứng, thời điểm ở rừng hoa đào đã như vậy, hiện tại cũng vậy, hắn

lúc nào cũng làm ra vẻ giỏi giang hơn người khác. Tuy rằng ta cũng biết, trong thế giới này, sĩ tộc nắm quyền, thứ dân chỉ là bọn tôm tép hạ

đẳng, nhưng mà ta vẫn thấy khó chịu, mọi người rõ ràng đều cùng là

người, dựa vào đâu mà chỉ vì bối cảnh liền phán người ta sang hèn?

“Văn Tài huynh, Sơn Bá huynh cũng không có đắc tội với ngươi, ngươi không

cần phải nói hắn như thế. Kể cả phần cơm này cũng là hắn nhắc ta mang

cho ngươi.” Tuy rằng nếu như Lương Sơn Bá không nhắc thì ta cũng sẽ mang tới cho Mã Văn Tài, nhưng ta hi vọng hắn có thể vì việc này mà đừng đối địch với Lương Sơn Bá. Mọi người đều là học sinh cùng trường, không nên vì chuyện nhỏ mà đối chọi gay gắt.

Ai ngờ Mã Văn Tài nghe xong lời này, liền bắt đầu cáu kỉnh, vung tay một cái, đem toàn bộ bàn cơm hất xuống dưới đất!

“Hừ, ta không cần hắn phải giả vờ từ bi! Ta, Mã Văn Tài không ăn cũng không

chết đói, không cần bọn dân đen ti tiện lấy lòng!” Hắn không thèm giả vờ cánh tay phải bị đau nữa, hung hăng phất tay áo, không thèm nhìn ta mà

vươn tay lấy một quyển sách sau lưng ra đọc. Ta bị hắn làm tức giận đến

mức toàn thân phát run, cầm bánh nướng trên bàn, dùng toàn bộ sức lực

ném vào hắn!

“Ngươi, Diệp Hoa Đường, ngươi đang làm gì!” Mã Văn

Tài đỡ được bánh nướng, tức giận thở phì phì, quay đầu nhìn ta. Ta trừng mắt nhìn hắn, ngón tay chỉ chỉ mặt đất.

“Nhặt lên cho ta.”

“Không nhặt” Mã Văn Tài xoay người đi, một bên cầm lấy bánh nướng của ta mà

ăn, bên kia còn vô liêm sỉ nói, “Nhặt không được, tay của ta còn bị

thương.”

Ngươi, chết tiệt, lúc nãy đánh đổ mâm sao không thấy ngươi bảo ngươi bị thương đi!

“Trả bánh nướng lại cho ta!” Ta tức giận nói, “Ngươi không phải nói là ngươi không ăn đồ của bọn dân đen sao?”

“Ta chỉ nói là ta không ăn đồ của hắn, cũng không nói là không ăn đồ của

ngươi.” Mã Văn Tài lườm ta một cái, lại quay đầu đi. Ta bị tên khốn kiếp này làm cho tức giận đến vô lực, cuối cùng chỉ đành tự động thu dọn cái mâm cho sạch sẽ, sau đó đưa trả lại cho Tô An. Đến lúc ta trở về, Mã

Văn Tài nói với ta về chuyện buổi tối ngủ như thế nào, chúng ta hai bên

bất đồng ý kiến, lại tranh cãi với nhau nốt nửa ngày.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.