Chương 19: Đồng hành (tiếp)

Cứ tiếp tục theo hướng bắc của nước Đại

Chu sẽ đi tới khu vực biên giới phía Bắc giáp nước Hung Nô, bảy năm

trước hai nước từng có một cuộc đại chiến, đến hai quan hệ của hai nước

vẫn còn rất căng thẳng, cho nên sự truy đuổi của Dịch Phàm với chúng tôi cũng giảm đi ít nhiều, dù sao ở khu vực biên giới này không phồn hoa ồn ào thì càng ít mang tới những rắc rối cần thiết.

Bởi vì khu vực biên giới mấy năm liên tục có thế cục căng thẳng nên dân cư ở đây rất thưa thớt, thành trấn cũng

rất ít, mặc dù gặp được một cái nhưng cũng rất tiêu điều tang thương,

vào thị trấn cuối cùng tôi đã mua được một chiếc áo bông, một bộ võ phục màu đen, một con ngựa gầy còm. Nam Cung Vân đối với tôi cũng không keo

kiệt quá, điểm này thì tôi ghi nhận, đồng hành với một người hào phóng

đương nhiên có cảm giác thoải mái hơn nhiều rồi.

Trong lòng tôi cũng hơi nghi ngờ, không

giống như thái độ thù địch của Nam Cung Vân lúc đầu cứu tôi, vì sao lại

cứu tôi, không sợ những rắc rối nếu mang theo tôi chạy trốn hay sao? Bản thân tôi cũng không muốn cứ bị truy đuổi như thế. Nhưng hàng ngày đi

cùng Nam Cung Vân, sự mạo hiểm đã kch thch thần kinh của tôi, tôi cảm

thấy mình càng lúc càng thích thú.

Buổi tối, chúng tôi vẫn tiếp tục nghỉ ở

bên ngoài, ngồi cạnh đống lửa nhưng không được ngồi gần quá, nếu không

thì đồ nướng kia không phải là hai con gà rừng mà sẽ là tôi. Ngồi được

một lúc, vẫn cảm giác sau lưng lành lạnh, vì thế tôi xoay người sang

hướng khác. Mặc trên người mình bộ võ phục màu đen, tôi hơi không hài

lòng lắm, lúc đầu tôi muốn mua là bộ màu trắng, màu đen nhìn quá lạnh

lùng, quá nặng nề, không thích hợp với tôi, nhưng tiền không phải của

mình, giở thủ đoạn ra thì không hay cho lắm, nên cũng không dám tự

quyết, sợ rằng Nam Cung Vân sẽ không đồng ý cho mình mua nữa, tôi tin

chắc anh ta sẽ làm điều đó. Thật sự tôi không thể hiểu nổi thích khách

gì gì đó cứ phải lúc nào cũng mặc trang phục màu đen, hình như sợ người

khác không biết mình là thích khách hay sao.

Nam Cung Vân lạnh lùng nhìn tôi ngồi bên

đống lửa chuyển tới chuyển lui, sau đó lại nhìn quần áo trên người bũi

môi, rồi lại nhíu mày, khó hiểu hỏi: “Cô nương nhìn gì vậy? Làm ta ngồi

cũng không yên, y phục có vấn đề gì sao?”

Tôi nang bướng nhìn Nam Cung Vân, mấy

ngày nay tôi đã không còn sợ anh ta nữa, những người là thích khách như

anh ta, lúc đầu nhìn hình thức có vẻ rất lạnh lùng, nhưng nội tâm thường là rất mềm yếu, cái hay ở chỗ là so với người cao quý kia đơn giản hơn

rất nhiều.

“Vì sao thích khách như huynh cứ thích mặc trang phục màu đen vậy?” Tôi hỏi.

Nam Cung Vân cười nhạt, cảm thấy tôi vô

cùng ngây thơ, nói: “Vì để che giấu mình rất tốt, như vậy mới không bị

phát hiện, mới có thể đột kích thành công.”

Tôi khẽ cười, lắc đầu nói: “sai rồi, ngày nào huynh cũng mặc trang phục màu đen là chủ nghĩa giáo điều, là bảo

thủ không chịu thay đổi, buổi tối mặc trang phục màu đen thì đúng là che dấu mình rất tốt, nhưng hiện giờ với hoàn cảnh của chúng ta, khắp nơi

đều là màu trắng, còn huynh lại mặc trang phục màu đen, liếc mắt một cái sẽ bị phát hiện ra ngay, lần sau huynh nên mặc đồ màu trắng, tốt nhất

là cả áo khoác màu trắng, như vậy khi huynh ẩn náu trên mặt đất cũng

không bị ai phát hiện ra.”

Tôi chậm rãi nói, Nam Cung Vân kinh ngạc

nhìn tôi, chắc cũng không hiểu tôi nói “chủ nghĩa giáo điều” là ý gì,

tôi lười giảng thích cho anh ta, tiếp tục khoe khoang, “Nói một cách đơn giản, việc che giấu bình thường đơn giản nhất là phương pháp dùng màu

sắc giống nhau để tự vệ, có hai loại màu sắc tự vệ, màu sắc tự vệ chính

là sử dụng hình dáng bản thân mình cho giống hoàn cảnh chung quanh, màu

sắc tự vệ còn lại là dùng màu da của mình để thích ứng với hoàn cảnh

xung quanh, những loại động vật nhỏ thường dùng để tự bảo vệ mình tránh

khỏi sự săn mồi của động vật lớn hơn…Cho nên nếu huynh muốn che giấu

mình, lúc ở trong rừng nên chọn quần áo có màu sắc của cỏ cây xung

quanh, nếu ở cánh đồng hoang vu, quần áo nên mặc là màu cỏ dại…”

Nam Cung Vân nghe tôi nói xong, mặc dù có vài câu anh ta không hiểu nhưng cũng đại khái hiểu toàn bộ ý nghĩa lời

tôi nói, ánh mắt toát lên vẻ thú vị, trong lòng tôi thì rất đắc ý, giờ

nói cho anh ta biết về vấn đề dùng màu sắc tự vệ, bổn cô nương đây vô

cùng hiểu biết đấy! Tốt xấu gì tôi cũng đã học mười mấy năm rồi, cái gì

mà chưa từng học qua chứ?

Không đợi tôi đang rất đắc ý, Nam Cung

Vân thái độ khinh thường, hỏi: “Vậy lần đầu tiên cô nương gặp tôi liền

giả chết cũng coi như là một loại thủ đoạn tự bảo vệ à?”

Tôi đỏ mặt, không thèm để ý đến anh ta nữa.

Đột nhiên Nam Cung Vân cầm chiếc cốc ném

cho tôi, muốn tôi uống rượu sao? Nhìn cách anh ta ném cốc, tôi tức khí

cầm cốc ném trở lại cho anh ta, lạnh lùng nói: “Tôi không uống rượu,

rượu gây loạn tính.”

Nam Cung Vân liếc tôi một cái, rồi không

để ý tới tôi, tự mình uống một mình, tôi thấy vậy càng tức giận, đùng

đùng bước tới anh ta cướp lấy cốc rượu trên tay anh ta há miệng uống một ngụm rất to, rượu mạnh quá, tôi ho rũ rượi, cảm nhận được luồng nhiệt

nóng đốt cháy dạ dày. Nước mắt chảy ra ràn rụa. Nam Cung Vân cười thành

tiếng, cầm lấy cốc rượu tiếp tục uống, rồi lại mỉm cười.

Màn đêm tối đen, tuyết trắng nhạt, gió

lạnh thấu xương, ngọn lửa cháy hừng hực, tôi ngồi bên cạnh con người

thần bí là Nam Cung Vân, tất cả như không là thật, thật không thể hiểu

được, một sự hăng hái khí thế trào dâng trong lòng, chẳng khác gì mình

đang là hiệp khách tiếu ngạo giang hồ, đang lưu lạc nơi này trong trốn

giang hồ.

Nam Cung Vân ngồi nhắm mắt lại, lưng vẫn

thẳng tắp, không biết đã ngủ hay chưa, mấy ngày nay anh ta đều ngủ như

vậy, tôi đã ngủ trước khi anh ta ngồi ngủ, lúc tôi tỉnh anh ta vẫn ngồi

ngủ như vậy, tôi mới hiểu thì ra từ trước đến nay anh ta vẫn hay ngồi

ngủ kiểu này. Kiếm của anh ta đặt ngay bên người, tôi thấy tò mò, rón

rén bước tới, tay chưa chạm được vào chuôi kiếm thì anh ta đã mở mắt.

Tôi xấu hổ cười cười, nói: “Tôi chỉ muốn xem, không có ý gì khác.”

Nam Cung Vân không nói gì, chỉ lạnh lùng

nhìn tôi, mắt sáng như đuốc, chân tay tôi luống cuống đứng lên, dù sao

cũng phải tìm cho mình một lý do chính đáng, vì thế tôi cười hì hì nói “Tôi biết múa kiếm đấy, huynh xem nhé, tôi tập luyện để tốt cho sức

khỏe.” Nói xong tôi liền cầm lấy thanh kiếm, Nam Cung Vân không ngăn

cản.

Kiếm cầm trong tay có cảm giác thật khác, là giống cảm giác của một hiệp khách, rút kiếm ra khỏi vỏ, kiếm khí

tràn trề, kiếm tốt! Tuy rằng tôi không hiểu gì về kiếm lắm, nhưng hàn

khí từ thanh kiếm này toát ra làm tôi không nói nên lời, có lẽ thanh

kiếm này đã nhuốm không ít máu tươi rồi.

Quét kiếm một vòng, tôi sử dụng bộ kiếm

pháp do Trầm Triệu Thiên dạy, càng lúc càng thuần thục, động tác càng

lúc càng nhanh, kiếm quang bao phủ khắp người, kiếm khí chạm vào tuyết

bay phấp phới lên người trông rất đẹp mắt, trong lòng tôi khí khái ngút

trời, liền buột miệng hát “Ta và kiếm cùng nhau rong ruổi, yêu và hận nào có nghĩa gì.

Một kiếm chém trời cao, đúng sai cũng vậy mà thôi

Ta say dưới ánh trăng, ân oán chỉ là hư không.

Tỉnh giấc mộng, mọi sống chết cũng trở nên vô nghĩa.

Đến vội vàng, đi cũng vội vàng, hận không thể gặp lại.

Yêu cũng vội mà hận cũng vội, tất cả đều bay theo gió.

Cười một tiếng, thở dài một tiếng, vui vẻ cả đời đau thương cả đời.

Ai là người cùng ta sinh tử.

Khóc trong lòng, buồn vui ông trời trêu trọc.

Ta cười như điên, đất trời vần vũ.”

Vừa hát vừa múa kiếm, mồ hôi túa ra, tôi

lấy tay lau mồ hôi trên trán, quay người nhìn Nam Cung Vân, anh ta đứng

lên từ lúc nào, ánh mắt thâm trầm, đột nhiên lóe sáng, kinh ngạc, đề

phòng, oán hận, rồi như có chút tán thưởng.

Tôi vui sướng anh anh ta chờ đợi, chờ một câu khen ngợi từ anh ta. Đột nhiên cổ tay đau buốt, kiếm đã bị Nam Cung Vân đoạt đi, cổ tay đang bị anh ta nắm chặt, tôi đau đến mức hét lên,

nghe Nam Cung Vân quát: “Cô nương và Trầm Triệu Thiên có quan hệ gì?”

Tôi và Trầm Triệu Thiên có quan hệ gì?

Chúng tôi thì có thể có quan hệ gì chứ? Nhiều lắm thì là bạn bè thôi.

Nam Cung Vân vặn cổ tay tôi, tôi tức giận: “Bạn bè, được chưa?”

“Bằng hữu?” Nam Cung Vân cười nhạt, đương nhiên là không tin tôi rồi, “Bộ kiếm pháp này là do hắn dạy phải không?”

“Đúng vậy, anh ta nói luyện kiếm có thể

rèn luyện sức khỏe, để tôi khỏi cả ngày đi phơi nắng.” Tôi tức giận, tên này đúng là vui buồn thất thường, tôi làm gì anh ta, mà anh ta trở mặt

với tôi nhanh như vậy. Cho dù anh ta và Trầm Triệu Thiên có đối đầu với

nhau, thì cũng không cần đối xử với tôi như vậy chứ, tôi có đắc tội gì

với anh ta đâu.

“Luyện kiếm pháp để rèn luyện sức khỏe?”

Nam Cung Vân nghi ngờ, mà lại là bộ kiếm pháp này sao? Tôi đang bực tức, liền cảm giác một luồng khí từ chỗ cổ tay anh ta nắm đi vào trong người tôi, theo cánh tay đi lên, ngứa ngáy khó chịu, anh ta đang làm gì vậy?

Sao còn không tin lời tôi nói chứ, lại còn dùng cách này để tra tấn tôi? Lửa giận bừng bừng, tôi mắng: “Tên khốn khiếp này, muốn tin hay không

thì cũng không cần phải tra tấn tôi, cùng lắm thì một kiếm g**t ch*t tôi đi.”

Thấy tôi mắng mình, Nam Cung Vân cũng

không thèm để ý, vẫn nắm chặt cổ tay tôi cho đến khi luồng khí trong

người từ từ biến mất rồi mới buông tay ra, sắc mặt cũng đã dịu đi. Tôi

cúi xuống xem thấy cổ tay tím bầm một vòng, trong lòng tức tối, để xem

anh ta có dám không cho tôi tiền mua vòng tay không, nhìn cổ tay mình có một cái “vòng tay” tím đen như vậy, tôi càng nghĩ càng tức, nhưng trên

mặt lại nở nụ cười.

Nam Cung Vân thấy tôi đột nhiên thay đổi

nét mặt chuyển sang tươi cười, liền ngẩn ra, định mở miệng, tôi ngăn

lại, nói với giọng vô cùng chân thành: “Không cần phải giải thích, tôi

biết huynh không cố tình, tôi không trách huynh, có trách thì tôi cũng

tự trách mình trước là đã không giải thích rõ ràng. Bộ kiếm pháp này là

Trầm Triệu Thiên dạy cho tôi, nói là nó không có uy lực gì, chỉ để rèn

luyện sức khỏe thôi. Tôi không nghĩ là giấu huynh, chỉ là huynh chưa

từng hỏi tôi mà thôi.”

Tôi nhìn thẳng vào mắt Nam Cung Vân, theo khoa học nghiên cứu, lúc người đang nói dối, ánh mắt sẽ nhìn lung tung, cho nên, nếu muốn cho người khác thấy sự chân thành của mình, vậy thì

không cần nhìn chỗ khác mà nhìn thẳng vào mắt người đó. Ánh mắt Nam Cung Vân dịu đi, dường như cũng cảm thấy phản ứng của mình lúc nãy có hơi

kích động, trong mắt nhìn tôi như muốn xin lỗi. Tôi cười thầm, tôi muốn

anh ta phải thấy áy náy vì tôi.

Tôi nhè nhẹ kéo tay Nam Cung Vân, anh ta

muốn tránh, nhưng rồi lại do dự mặc cho tôi kéo tay lại, buồn cười quá,

mặt Nam Cung Vân đỏ bừng, chẳng lẽ đại ca này chưa từng bị cô gái nào

cầm tay? Tôi cười thầm, nhưng lại tỏ ra rất oan ức, nói: “Huynh không

hỏi gì đã động thủ như vậy, huynh nhìn đi, tay của huynh thô ráp sần sùi cầm lấy tay tôi như vậy, tôi làm sao chịu nổi chứ?

Nói xong liền đưa tay ra cho Nam Cung Vân nhìn, cho anh ta nhìn thấy tác phẩm “vòng tay” do anh ta tạo nên, Nam

Cung Vân có vẻ hối hận nhưng không hề giải thích, quay mặt đi không thèm nhìn.

Tôi kéo tay Nam Cung Vân lại rồi đưa lên

miệng cắn nhè nhẹ vào cổ tay Nam Cung Vân, cả người Nam Cung Vân run

lên, quay lại ngạc nhiên nhìn tôi, mặt lại đỏ như trái táo, tôi nhìn Nam Cung Vân, cười thầm, sau đó lại há miệng cắn thật mạnh vào cổ tay Nam

Cung Vân.

Nam Cung Vân kêu lên một tiếng, dùng sức

kéo tay lại, tôi nhả tay ra, nhìn cổ tay chảy máu, ngẩng lên thấy Nam

Cung Vân đang bừng tức giận, tôi đắc ý nói: “Huề nhau, như vậy là xong

nhé.” Rồi không thèm để ý tới Nam Cung Vân, tôi bước tới bên đống lửa,

dựa vào cây đại thụ, choàng áo khoác vào người, chỉ trong chốc lát, tôi

đã ngủ say.

Sáng sớm tỉnh dậy, bầu trời rộng lớn, áo

choàng phủ kín mít trên người, còn thêm cả áo choàng của Nam Cung Vân,

trong lòng tôi thấy ấm áp, người đàn ông này coi như đã đạt đến một

trình độ nào đó!

Đứng dậy vặn thắt lưng, ngủ như vậy thật

mệt, vặn lưng mấy cái, đưa mắt nhìn xung quanh, không thấy Nam Cung Vân

đâu, anh ta đi đâu vậy? Bỏ tôi rồi chạy mất sao? Không đúng, anh ta rất

quý con “ngự phong”, nó đang đứng cách tôi không xa, phía sau gốc cây có tiếng động, tôi thò đầu nhìn ra sau, suýt nữa thì thổ huyết, một người

đàn ông cách đó không xa đang dùng tuyết để lau người, bờ vai thẳng, cơ

bắp rắn chắc, eo nhỏ gọn, chắc là giỏi bơi lội, trên người không có vết

sẹo nào, cái mông chắc mẩy, đôi chân dài thẳng tắp, da màu bánh mật, do

lau người bằng tuyết nên đỏ ửng, dưới ánh mặt trời lại lấp lánh một màu

vàng rực…

Đây chẳng phải là Nam Cung Vân thì là ai!

Trời! Tôi phụt máu mũi, không cần sáng

sớm đã gây kch thch cho tôi như thế chứ? Hình ảnh rực rỡ sống động

kch thch khiến tôi không chịu nổi. Không được nhìn, không được nhìn,

nhìn là sẽ bị đau mắt đó. Tự mình nói không được nhìn, rồi luyến tiếc

rời mắt nhìn đi chỗ khác, trong đầu đang tranh đấu kịch liệt thì một nắm tuyết ném vào đầu tôi.

Chờ tôi lau hết tuyết dính trên mặt, Nam

Cung Vân đã mặc xong quần áo bước tới chỗ tôi. Thấy trên mặt tôi vẫn còn dính tuyết ẩm ướt, Nam Cung Vân nhướng mắt lên, châm chọc nói: “Cô

nương thật sự không biết ngượng ngùng gì cả hay sao? Lại còn cố nhìn lén nam nhân nữa.”

Tôi đỏ bừng mặt, bướng bỉnh nói: “Có

huynh là người không biết xấu hổ thì có, ban ngày ban mặt cởi hết quần

áo cho người khác nhìn, ý tôi nói là, người cởi hết quần áo là huynh,

không phải tôi, có gì tôi phải xấu hổ.” Muốn tôi ngượng chết ư? Hắc hắc, anh còn thua xa.

Nam Cung Vân tức giận nhìn tôi, sau đó

không để ý đến tôi nữa. Vài lần tôi tìm cách nói chuyện, anh ta cũng

lạnh lùng không thèm trả lời, thử vài lần như vậy, tôi tức không thèm

nói nữa, hai người im lặng ăn lương khô, lên ngựa, tiếp tục đi về hướng

Bắc.

Trên đường đi, mỗi khi nhìn Nam Cung Vân, trong đầu tôi lại hiện ra cảnh đó, trong lòng tôi thấy mơ hồ, hình như

mình hơi háo sắc thì phải? Cứ thích nhìn anh ta tr*n tr**ng như vậy

không phải sao? Làm như chưa từng thấy hay sao. Trên người cũng thấy bẩn bẩn, từ lúc trốn khỏi biệt viện của Dịch Phàm tôi chưa từng tắm lần

nào, tính ra đã hơn mười ngày rồi, tự mình còn ngửi thấy mùi hôi trên

người mình, không được, hôm nay bất kể thế nào cũng phải nghỉ trọ, tốt

xấu gì cũng phải được tắm một cái.

Tôi liền gọi Nam Cung Vân, anh ta dừng

lại quay ra nhìn tôi, vẻ mất kiên nhẫn, thái độ kia có thể hiểu là “Người đâu mà lắm chuyện như vậy.”

“Nói cái gì thì hôm nay tôi cũng phải tắm một cái, đánh chết tôi cũng phải tắm.” Tôi kiên định nói.

Chạng vạng, chúng tôi không nghỉ ở ngoài nữa, cuối cùng tôi cũng được nghỉ trong khách đ**m.

Ngâm mình trong làn nước ấm, tôi thoải

mái rên thành tiếng, thoải mái quá, dễ chịu quá. Đang lúc say sưa nhất

thì tiếng Nam Cung Vân lạnh lùng bên ngoài: “Tắm thì tắm,. còn rn r

làm gì?”

Tôi xem thường Nam Cung Vân, tắm là việc

vô cùng hưởng thụ, nhất là lúc mình đã lâu rồi chưa được tắm nữa, còn

làm ra vẻ ta đây làm phiền người khác.

“Là ai nói thấy xấu hổ nhỉ? Sao người ở

thời đại này lúc cô nương tắm rửa,có người lại ngồi bên cạnh là không

biết có ý gì?” Tôi trêu.

Sau tấm bình phong Nam Cung Vân không trả lời. Hừ! Mỗi lần nói xong thì anh ta lại làm ra vẻ lạnh lùng.

Hôm nay cuối cùng tôi cũng phát hiện ra

Nam Cung Vân cũng là người có lương tâm, đồng ý cho tôi vào trọ ở khách

đ**m, lại còn cho người chuẩn bị cho tôi một bồn nước tắm rất to, tôi

thật sự cảm kích Nam Cung Vân, tuy rằng bề ngoài anh ta có vẻ rất lạnh

lùng, nhưng trong lòng anh ta lại không như vậy, đang muốn lên tiếng

khen ngợi anh ta vài ba câu, không ngờ lúc người ta đem nước tắm vào,

anh ta còn chẳng có ý ra ngoài, tôi lựa lời nói cho anh ta biết tôi cần

phải tắm, mời anh ta ra ngoài nhờ, anh ta chẳng nói câu nào ra ngoài

giường ngồi phịch xuống, làm cho người muốn tắm như tôi dở khóc dở mếu.

Một bên là thùng nước to đang bốc hơi,

một bên là một tảng băng Nam Cung Vân, tôi do dự nửa ngày, cuối cùng

không chịu nổi sức hấp dẫn của làn nước ấm, tôi đem tấm bình phong chắn ở giữa, sau đó căn răng bước vào thùng nước lớn.

Thật ra Nam Cung Vân cũng không có hành

động gì, chỉ là ngồi trên giường nghỉ ngơi, tôi còn đang tập trung tinh

thần cho việc tắm rửa thì anh ta lại buông một câu như vậy, làm tôi mất

hứng quá. Tôi thích rn r đấy, anh quản được tôi à? Tôi còn cố tình

trêu anh nữa đây, vì thế tôi cố tình tắm gây tiếng động thật to, rồi vừa tắm vừa hát bài hát của ca sĩ Phạm Hiểu Huyên.

“Tôi yêu tắm rửa, rùa con ngã xuống nước, lạp lạp lạp lạp,

Cẩn thận bọ chó, thật nhiều phao, lạp lạp lạp, tàu ngầm cầu nguyện.”

Tôi ra sức hất nước rồi chà sát thật mạnh lên người, lên cánh tay.

Tôi ra sức hất nước chà sát thật mạnh vào thùng nước tắm.

Đang đắc ý hát hò, chợt nghe Nam Cung Vân hét một tiếng: “Xuống dưới.”, “hự” một tiếng, không biết vật gì đó từ

nóc nhà rơi xuống, đồng thời một chiếc chăn từ trên giường bay tới chùm

vào đầu tôi kín mít.

Tôi ngất, Nam Cung Vân làm trò gì vậy?

Trên nóc nhà vang lên một tiếng cười, một giọng nói thanh thoát: “Nam Cung thiếu gia có hứng thú quá. Người ta

đến là vì huynh, sao mà hung dữ vậy?”

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.