Chương 8: Dùng tấm thân ngọc nữ đến đổi

Uông Linh mất cả một đêm sửa sang lại bản kế hoạch cải tạo trường, ngày hôm

sau khi đến trường học, trách nhiệm đưa bản kế hoạch đương nhiên là rơi

vào tay Lâm Y.

Lâm Y ngẩng đầu nhìn tòa cao ốc trước mặt, không

biết tổng cộng có bao nhiêu tầng, dưới ánh mặt trời, những phiến thép

màu tối phủ ở mặt ngoài tòa nhà lòe lòe sáng, khí phái to lớn, cạnh bồn

hoa lớn trước cửa là một hàng cột cờ cao ngất tung bay quốc kỳ của nhiều quốc gia mà LS quốc tế có chi nhánh.

Lâm Y bước chậm về phía cửa lớn ... qua một tầng bảo vệ kiểm tra sau đó tiến vào thang máy đến tầng 22, vừa ra khỏi cửa thang máy thì lại gặp một đám vệ sĩ áo đen tra hỏi, mãi mới đến được văn phòng của Ngãi Mỹ.

Trợ lý của Ngãi Mỹ mỉm

cười nhìn thoáng qua Lâm Y sau đó vươn tay mời: 'Xin chào Lâm tiểu thư,

Lãnh tổng và Ngãi Mỹ tiểu thư đang họp! Xin mời ngồi đây đợi một chút!'

'Được, cám ơn!' Lâm Y mỉm cười, chỉ có thể ngồi xuống sofa đợi ...

Một tiếng đồng hồ, hai tiếng đồng hồ, Lâm Y không ngừng xem đồng hồ trên

tay, mày chau càng lúc càng chặt! Người có tiền thật không phải là ngạo

mạn bình thường, hoàn toàn không có khái niệm về thời gian đã hẹn!

Rốt cuộc cũng nhìn thấy Ngãi Mỹ đẩy cửa bước vào, Lâm Y vội đứng dậy đón

cô: 'Ngãi Mỹ tiểu thư, tôi đến đưa văn kiện!' Vừa nói cô vừa đưa xấp văn kiện trên tay cho Ngãi Mỹ, 'Xin giúp tôi chuyển cho Lãnh tổng, cám ơn

...'

Ngãi Mỹ mỉm cười nhìn Lâm Y, ánh mắt mang theo chút thâm ý: 'Lâm tiểu thư, Lãnh tổng đã đợi cô ở văn phòng ...'

Trong phòng làm việc rộng rãi lại hết sức xa hoa, Lãnh Nghị đang tựa người

vào chiếc ghế rộng rãi của mình, ánh mắt thâm trầm nhìn cô gái trước

mặt, vẫn là quần jeans áo trắng đơn giản, gương mặt vẫn như xưa tươi mát thanh thuần, đôi mắt trong veo đen láy, sự xuất hiện của cô chừng như

đem lại vô hạn sắc thái linh động cho căn phòng làm việc vốn đơn điệu

này.

'Lãnh tổng, đây là bản kế hoạch mà hiệu trưởng Uông của

chúng tôi đã sửa đổi, xin ngài xem qua!' Lâm Y đặt túi văn kiện lên bàn

làm việc của Lãnh Nghị, cố gắng tránh né ánh mắt bức người của hắn.

'Tốt! Ngồi đi!' Giọng Lãnh Nghị lạnh nhạt nhưng lại mang theo một uy lực khiếp người bẩm sinh.

Lâm Y cũng không dám phản đối, chỉ đành ngoan ngoãn ngồi xuống chiếc ghế

đối diện với hắn, nhìn Lãnh Nghị lấy bản kế hoạch từ trong túi ra, nhìn

hắn lật nhanh đọc ... không thể không nói, cô trước giờ chưa từng gặp

được người đàn ông nào tuấn mỹ như vậy! Gương mặt này quả thực là một

tác phẩm điêu khắc tuyệt đẹp, hoàn mỹ vô khuyết ...

Bàn tay Lãnh

Nghị đang lật bản kế hoạch chợt ngừng lại, ánh mắt hắn dời từ văn kiện

đến trên người Lâm Y, vừa kịp bắt gặp ánh mắt cô nãy giờ vẫn nhìn hắn

đăm đăm.

Lâm Y giật nảy mình, cô vội thu hồi tầm mắt, ngược lại

không biết nên nhìn vào đâu, mặt không tự chủ được đỏ bừng ... Tiêu rồi

tiêu rồi, không phải là "mê trai" một chút thôi sao? Thế nào mà lại có

cảm giác như một tên ăn trộm vừa bị tóm vậy chứ? Lâm Y vì biểu hiện

luống cuống vừa rồi của mình mà áo não không thôi!

Lãnh Nghị chậm rãi đặt văn kiện lên bàn, nhìn cô gái sắc mặt đỏ bừng đang kích động

thu hồi tầm mắt trước mặt, khóe môi hơi gợi lên một ý cười, hắn chậm rãi dựa người vào lưng ghế, ánh mắt vẫn như cũ đầy cường thế quan sát Lâm

Y.

'Lãnh ... Lãnh tổng, bản kế hoạch thế nào rồi?' Lâm Y bị hắn nhìn đến cả người không được tự nhiên, chỉ có thể run giọng hỏi.

'Không thế nào cả! Không có chút sáng tạo nào, tôi không nhìn ra trong đây có

điểm nào đủ khiến tôi thay đổi ý định!' Lãnh Nghị nói một cách quyết

đoán rõ ràng.

Lâm Y ngẩn người, mắt nhìn ánh mắt hắn đang bắn về phía mình, dè dặt hỏi: 'Ý của Lãnh tổng là ...'

'Rất khó dựa vào bản kế hoạch này là lưu lại trường đại học H!' Giọng Lãnh Nghị càng thêm lạnh lùng.

Bầu không khí chợt trở nên trầm mặc đến khó chịu, Lâm Y nhìn Lãnh Nghị,

giọng nói đã điềm tĩnh trở lại: 'Chẳng lẽ đối với Lãnh tổng mà nói,

ngoại trừ kiếm tiền thì chẳng còn chuyện nào có ý nghĩa hơn hay sao?'

Lãnh Nghị lạnh nhạt nhếch môi: 'Một xí nghiệp không có sức sống thì không cần phải tiếp tục kiên trì!'

'Nhưng trước giờ danh tiếng của trường đại học H đều rất tốt, nhiều năm qua

chất lượng dạy học đều được mọi người công nhận!' Lâm Y thoáng chau mày, cố gắng thuyết phục Lãnh Nghị, 'Giáo dục và kinh doanh không giống nhau ...'

Đôi mắt Lãnh Nghị càng trở nên thâm trầm, không nói tiếng

nào, Lâm Y bất đắc dĩ đành đứng dậy: 'Tôi đã hiểu ... quấy rầy ngài rồi, tôi xin cáo từ!' Cô hướng về phía Lãnh Nghị, hơi cúi người chào rồi

xoay người đi về phía cửa.

'Lâm tiểu thư!' Giọng Lãnh Nghị chợt

vang lên sau lưng, Lâm Y dừng bước, xoay người lại nhìn về phía người

đàn ông tuấn mỹ kia, giọng nói của hắn cũng mang theo một sức hút mê

người: 'Có phải cô rất muốn giữ lại trường học này không?'

Sóng

mắt Lâm Y thoáng xao động, cô gật đầu: 'Phải ... tôi tốt nghiệp trường

đại học này, lại lưu lại làm giáo sư, nơi đây có rất nhiều giáo sư và

học sinh của tôi ... trường học này đối với tôi mà nói, rất quan trọng!'

Lãnh Nghị nhìn cô thật chăm chú, khóe môi hơi câu lên: 'Cô có muốn dùng tất cả của mình để trao đổi không?'

Lãnh Nghị hỏi rất kỳ quái, Lâm Y nghi hoặc nhìn hắn, nhất thời không biết

nên trả lời thế nào, một lúc lâu sau mới nhẹ giọng nói: 'Tôi ... không

hiểu ý ngài cho lắm!'

'Cô có thể dùng tấm thân ngọc nữ của cô để

trao đổi! Trường học này sẽ là của cô!' Ánh mắt Lãnh Nghị như dao, đáy

mắt thoáng qua một tia giễu cợt.

Không khí trong nháy mắt đông

lại, trong văn phòng hoàn toàn yên lặng, thân hình cùng tư tưởng của Lâm Y cũng đông cứng lại theo. Cô ngơ ngẩn đứng đó, rất lâu rất lâu mới

thất thần nhìn Lãnh Nghị, giọng lạnh đến cực điểm: 'Thực xin lỗi, tôi sẽ không dùng thân thể của mình đi làm giao dịch ...' Sau đó cô xoay

người, chậm rãi đi về phía cửa.

Khóe môi Lãnh Nghị nhẹ câu lên

một ý cười, một giây trước khi Lâm Y đưa tay mở cửa, âm thanh từ tính từ nơi hắn lại vang lên: 'Trở về nói với hiệu trưởng Uông của các người,

bản kế hoạch này cần thêm một điều ... giảm biên chế! Tinh giản cơ cấu

hành chính của trường học! Tối ưu hóa tư chất của giáo sư! Phương án cụ

thể, cứ liên hệ với người của văn phòng của tôi!'

Lâm Y lần nữa

ngẩn người, cô buông bàn tay đã đặt trên nắm cửa, xoay người nhìn về

phía người đàn ông luôn khiến cô không đoán được kia, trong mắt thoáng

qua một tia hy vọng: 'Lãnh tổng, ý của ngài là ... ngài đồng ý giữ lại

trường học ...'

'Phải!' Lãnh Nghị vẫn không rời mắt khỏi cô, lạnh lùng nói: 'Giờ cô có thể đi rồi!'

Đi ra khỏi tòa cao ốc tổng bộ của LS quốc tế khu vực Trung Quốc, Lâm Y

liền khẩn cấp gọi điện thoại cho Uông Linh, báo tin tốt này cho bà ...

Ngắt điện thoại, Lâm Y thở phào một hơi, cô đang đứng trước bồn hoa lớn của

tòa nhà, bồn hoa được vây bởi một bức tường thấp xây bằng đá. Môi cô khẽ mỉm cười, nhấc chân nhảy lên thành bồn hoa, dùng cách đi cầu thăng

bằng, hai tay giang ra, đôi chân nhón lên, đi đến cuối thành bồn sau đó

dùng một tư thế vũ đạo tuyệt mỹ, xoay người 360 độ trên không trung rồi

vững vàng đáp xuống đất ...

Vui sướng tung tăng bước, mái tóc dài cũng theo từng bước chân mà phiêu động, Lâm Y bước về phía trạm xe buýt ...

Từ cửa sổ lầu 22, Lãnh Nghị lẳng lặng nhìn theo bóng trắng đầy hưng phấn

kia, nhìn cô nhảy lên "cầu thăng bằng", nhìn cô xoay tròn 360 độ trên

không, nhìn cô dùng tư thế tuyệt đẹp đáp xuống đất, sóng mắt Lãnh Nghị

không ngừng xao động ...

Lâm Y lòng đầy vui sướng hồ hởi chào hỏi Dương lão trực ban nơi phòng thường trực sau đó kích động bước vào tòa

nhà văn phòng của trường đại học H, vừa quẹo qua hành lang đi về phía

khu hành chính thì thấy một thanh niên, dáng người cao cao, anh tuấn

suất khí, tràn ngập cảm giác ấm áp như ánh mặt trời từ cửa khu hành

chính bước ra.

Ánh mắt Lâm Y trong chớp mắt dại ra, bước chân không tự chủ được dừng lại ...

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.