Chương 344: Dằn vặt (1)

'Y Y...' Đôi mắt đen thẳm của Lãnh Nghị như tỏa ra hào quang, trong đó là

nỗi vui sướng không gì thay thế được, hắn run giọng hỏi, 'Sao lại như

thế? Em...không có bỏ đứa nhỏ, đúng không?'

Lâm Y chậm rãi mở

mắt, ngước lên nhìn vẻ vui sướng trên gương mặt tuấn dật kia, Lãnh Nghị, con của chúng ta vẫn còn kia, nhưng thế thì thế nào? Liệu như vậy có

thể xóa đi tất cả những gì về anh và cô gái kia không? Hơn nữa... còn

con của hai người...

'Có phải vậy không Y Y?' Giọng bức thiết của Lãnh Nghị không chờ kịp mà lần nữa vang lên bên tai. Hàng mi dài của

Lâm Y khẽ run rẩy, thật lâu sau mới nhẹ nhàng bật ra một tiếng, 'Phải!'

Lãnh Nghị cắn mạnh môi, nơi cổ họng như có thứ gì đó chẹn lại thật khó chịu, trái tim run lên dữ dội, thật lâu cũng chưa nói được một câu nào chỉ có bàn tay to của hắn dùng sức ấn chặt cô gái vào lòng mình, giữ đầu cô

nơi lồng ngực mình, nơi trái tim đang kịch liệt đập kia...

Là lỗi của anh! Anh sơ suất quá Y Y! Em vẫn luôn thiện lương như vậy, làm sao

có thể nhẫn tâm bỏ đi đứa con của chúng ta chứ! Sao lúc đó anh không

nghĩ tới điều này? Anh hồ đồ quá Y Y! Phải làm sao? Phải làm sao thì mới có thể bù đắp được những sai lầm kia đây?

Đôi mắt Lâm Y mở thật

to, trong mắt lộ rõ nét u buồn, đầu bị người đàn ông ấn vào trong ngực,

rõ ràng nghe được tiếng tim đập đều đặn mà hữu lực của hắn... cô không

biết mình nên đối mặt như thế nào với người phụ nữ kia của chồng đây...

'Y Y', thật lâu thật lâu, giọng nói tràn đầy áy náy của Lãnh Nghị mới chậm rãi vang lên, 'Anh phải làm sao mới có thể bù đắp những lỗi lầm của

mình đây?'

Lòng đầy rung động, hàng mi dài của Lâm Y nhẹ rung

lên, bù đắp lỗi lầm sao? Nghị, có rất nhiều lỗi lầm, sai rồi có thể bù

đắp được sao? Em cũng rất muốn giống như trước đây, em cũng muốn bù đắp

nhưng qua rồi liệu có thể quay lại được không? Lâm Y mấp máy môi, cuối

cùng câu nói thốt ra lại là: 'Em muốn súc miệng...'

Đáy mắt Lãnh

Nghị chợt dâng lên một ý cười, hắn nhẹ nhàng "ừ" một tiếng rồi buông cô

gái trong lòng ra, rất ân cần đi lấy ly, thử độ ấm của nước rồi mới đổ

đầy một ly, quay lại đưa cho cô.

Trên mặt Lâm Y không lộ ra chút

biểm cảm nào, cô đờ đẫn đón lấy ly nước trong tay Lãnh Nghị, hơi cúi

xuống súc miệng, Lãnh Nghị từ phía sau vòng tay ôm lấy vòng eo vẫn còn

thanh mảnh của cô gái, đôi tay nhẹ nhàng phủ lên vùng bụng còn bằng

phẳng của cô gái, lồng ngực tinh tráng dán lên sống lưng của cô, môi lưu luyến lướt qua mái tóc dài mềm mượt kia.

Hơi thở ấm áp phất qua

cổ cô gái, người đàn ông nghĩ cô gái sẽ giống như ngày thường vậy, theo

phản xạ co rúm người lại, cười không thành tiếng sau đó là không ngừng

năn nỉ xin tha...

Nhưng lần này cô gái thoáng lộ vẻ không kiên

nhẫn lập tức né tránh nụ hôn của người đàn ông, giọng vẫn nhàn nhạt: 'Em còn việc phải làm, anh về công ty của mình đi!'

Thấy cô gái đã

súc miệng xong, Lãnh Nghị ngẩng đầu lên, sóng mắt thoáng xao động, một

lúc sau mới trầm giọng nói, 'Y Y, đừng tức giận nữa được không? Em muốn

trừng phạt anh thế nào cũng được, anh...'

'Em thực sự có việc

phải làm!' Lời của Lãnh Nghị bị Lâm Y cứng rắn ngăn lại, cô nhẹ nhàng gỡ đôi tay đang vòng qua eo mình của Lãnh Nghị ra sau đó bước thẳng ra

ngoài để lại Lãnh Nghị ngẩn người đứng đó, bụng đầy nghi hoặc, hết nhìn

theo bóng cô lại nhìn bóng mình trong gương.

Trong trí nhớ của

hắn Lâm Y trước giờ đều rất thấu tình đạt lý, sẽ không nhỏ nhặt đến mức

như vậy, chẳng lẽ bởi vì mang thai mà tính tình của cô thay đổi lớn vậy

sao? Lãnh Nghị vừa nghĩ vừa cất bước bước theo chân Lâm Y ra ngoài.

Lúc Lãnh Nghị từ toillet bước ra đã thấy Lâm Y đã cầm tập tài liệu đi về

phía cửa. 'Y Y!', Lãnh Nghị chỉ đành lần nữa gọi với theo, nghe tiếng

gọi, Lâm Y ngừng bước nhưng vẫn không quay lại nhìn hắn lần nào.

Môi Lãnh Nghị nhẹ câu lên, giọng vẫn thật nhu hòa, 'Vậy em bận việc của

mình trước đi, anh về công ty, lát nữa đến giờ tan tầm anh đến đón em

rồi hai vợ chồng cùng đi đón Hạo Hạo...'

Sóng mắt Lâm Y thoáng

xao động, cô đột nhiên xoay người, nhìn chằm chằm Lãnh Nghị, giọng lạnh

như băng, 'Nếu anh thích thì anh cứ đi đón một mình đi, không cần phải

gọi cả em!' Lời còn chưa dứt thì cô đã quả quyết cất bước rời đi.

Lãnh Nghị đăm đắm nhìn theo bóng vợ đã khuất sau cánh cửa bằng ánh mắt buồn

bã, đáng đời thôi, ai bảo mình có lỗi trước, ai bảo mình là đàn ông, chỉ đành ngoan ngoãn nhẫn nhịn thôi...

Nhưng chiều hôm đó khi Lãnh

Nghị tan tầm từ LS quốc tế vội vã chạy đến công ty Tiểu Họa Nhi thì được báo là Lâm Y đã rời khỏi công ty về nhà trước rồi...

Đúng là Lâm Y cố tình làm vậy, cô cố tình rời đi trước là bởi vì không muốn cùng Lãnh Nghị đi đến nhà trẻ đón Hạo Hạo!

Không còn cách nào, Lãnh Nghị chỉ đành một mình đi đón con, vốn hắn còn định

nhân cơ hội này khiến Lâm Y cảm nhận được tình thân, hy vọng có thể làm

nguôi cơn giận trong lòng cô.

Đối với sự lạnh nhạt và xa cách mà Lâm Y dành cho mình, Lãnh Nghị đã suy nghĩ thật lâu cuối cùng ngẫm ra được bốn điều Thứ nhất là hôm đó hắn bỏ lại Y Y một mình trong bệnh viện, khiến cho cô đau lòng.

Thứ hai là hôm đó Y Y gọi điện thoại cho hắn nhưng hắn không chịu nghe, khiến cho cô tức giận.

Thứ ba là hôm sau tự mình quyết định chuyện đi nước ngoài công tác mà không báo trước với cô, hơn nữa suốt một tuần liền không có một cuộc điện

thoại gọi về, đương nhiên là cô không vui rồi.

Thứ tư là bởi vì mang thai nên tính tình Y Y thay đổi, vốn dĩ cá tính đã rất quật cường giờ lại càng thêm dứt khoát.

Có lẽ chính bởi vì như vậy nên chỉ có thể chìu theo cô vậy, cô muốn trút

giận thế nào, muốn đối xử lạnh nhạt với hắn thế nào thì mặc kệ cô vậy!

Dù sao nguyên tắc của hắn chính là: làm như không có việc gì, cứ xem như

không thấy sự lạnh nhạt của cô, mặc kệ cô lạnh nhạt thế nào vẫn hòa nhã

đối đãi, tìm cách khiến cho cô vui... chỉ đến ngày nào đó, khi cô nguôi

giận rồi thì mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn thôi...

Nhưng thế nào Lãnh Nghị cũng không nghĩ đến, thực ra tất cả đều bởi vì Ngô Thâm gây nên sự hiểu lầm nơi Lâm Y, hắn với Ngô Thâm vốn chẳng có quan hệ gì, vốn chẳng là gì hết, trước giờ đối với hắn Ngô Thâm chẳng qua chỉ là cô giáo của

Hạo Hạo mà thôi, trước giờ hắn cũng chưa từng có ý tưởng gì không nên,

tình cảm của hắn và Lâm Y sâu nặng như vậy, hắn làm sao còn tâm tư mơ

tưởng đâu đâu nữa chứ?

Giờ cơm tối, Lâm Y vẫn chỉ trầm mặc cắm

cúi ăn cơm, Lãnh Nghị thì không ngừng tìm cách khơi gợi hứng thú chuyện

trò nơi cô nhưng Lâm Y chỉ trả lời bằng những câu "ừm", "à" cực kỳ ngắn

gọn mà thôi nhưng hoàn toàn tương phản, khi hai đứa bé hỏi cô điều gì cô luôn mỉm cười với chúng, rất kiên nhẫn mà đáp lời...

Ăn cơm tối

xong, Lâm Y dẫn theo hai đứa con trai xuống vườn hoa chơi đùa, Lãnh Nghị thì rất ân cần theo bên cạnh vợ và các con, hắn yên lặng đứng bên cạnh

nhìn theo cô gái cả ngày nay vẫn coi mình là không khí kia, lẳng lặng

đưa tay khoác lên vai cô nhưng bờ vai kia dường như có mắt vậy, nhẹ

nhàng lách qua một bên...

Lãnh Nghị mím môi cố nhịn, hắn vẫn luôn tin rằng đây chỉ là do cô gái vẫn chưa nguôi cơn tức mà thôi, chỉ đến

khi buổi tối xảy ra thêm chuyện nữa thì hắn mới bừng tỉnh nhận ra, thì

ra mọi chuyện không đơn giản như hắn tưởng tượng...

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.