Chương 267: Chiếc lắc tay của tịch họa (2)

Mấy tháng đó, cô bé Lâm Y vẫn luôn đeo sợi lắc trên tay không chịu tháo

xuống, sau này cô vì sợ mất đi nên mới đeo một sợi, còn một sợi kia cất ở trong nhà, như vậy cho dù cô mất một sợi thì cũng còn một sợi khác.

Cho đến lần đó, khi cô bé Lâm Y theo các bạn đến thành phố H tham gia hội

diễn văn nghệ nhi đồng nhân ngày 1 tháng 6, lúc trở về thì cô mới phát

hiện sợi dây kia đã bị đánh mất rồi, điều này khiến cô bé đau lòng một

thời gian dài.

Nhớ đến đây, mắt Lâm Y bắt đầu dời về một ngăn tủ

đầu giường, cô nhớ mình còn một sợi dây giống như vậy, cô vẫn luôn giữ

kỹ, cũng như những đứa bé cùng tuổi của mình, cô thích gom những món đồ

mà mình thích cất giữ trong một chiếc hộp thiếc vốn là một chiếc hộp

đựng bánh cũ.

Chiếc hộp thiếc chắc là vẫn còn để trong hộc tủ

kia! Lâm Y vội nhỏm dậy bước nhanh đến chiếc tủ đối diện, cuống quýt kéo nó ra tìm kiếm, cô rất nhanh đã tìm được chiếc hộp bánh cũ đó, bởi vì

thời gian quá lâu, bên ngoài lẫn bên trong chiếc hộp thiếc đã bắt đầu có hiện tượng rỉ sét.

Đáy mắt Lâm Y thoáng qua một ý cười vui vẻ,

mẹ cô Lâm Dung trước giờ luôn rất quan tâm đến cảm nhận của con gái,

phàm là những gì của con gái dù là nhỏ nhất bà luôn cẩn trọng giữ gìn;

chiếc hộp thiếc này cất giữ quá nhiều kỷ niệm thời thơ ấu của cô vì vậy

cho dù thật lâu Lâm Y không về nhà, dù có về cũng không có thời gian mở

nó xem, hơn nữa cũng không có tâm tình nhớ lại những hồi ức cũ!

Lâm Y có chút kích động mở nắp hộp ra, bên trong là đủ loại đồ linh tinh

xanh xanh đỏ đỏ, kẹp tóc, móc chìa khóa, một chuỗi trân châu nhỏ cùng

các loại đồ chơi linh tinh... tìm mãi Lâm Y mới thấy sợi lắc tay bằng

bạc kia an tĩnh nằm dưới đáy hộp, bởi vì đã lâu không động đến, nó đã

không còn màu sáng bạc vốn có của mình mà bị phủ một màu xám xịt.

Những ngón tay thon dài của Lâm Y nhẹ nhàng nhấc nó lên, những vòng tròn nho

nhỏ xâu lại với nhau thành một sợi dây dài, bên trên lủng lẳng treo hai

trái tim --- chiếc lắc tay này hoàn toàn giống với chiếc lắc tay mà cô

đã nhìn thấy trong chiếc hộp đựng trang sức của Tịch Họa.

Ký ức

tuổi thơ chợt như nước lũ tràn về, Lâm Y ôm chiếc hộp thiếc đã rỉ sét

trên tay quay trở lại giường, cẩn thận lấy từng món ra xem, không ngừng

nhớ lại, càng xem nụ cười trên môi cô càng rạng rỡ...


Huyện Tỉnh Cương, Nhật Bản

Khoảng năm giờ chiều, rốt cuộc đoàn người của Lãnh Nghị cũng đến được nhà của

cô giáo Triệu. Cô giáo Triệu Hà năm nay tuổi đã về chiều nhiệt tình tiếp đãi nhóm khách mới tới, đối với Lãnh Nghị, rõ ràng bà vẫn còn ấn tượng

sâu sắc. Nhìn hắn bà mỉm cười nhớ lại chuyện năm đó: 'Lúc đó chú của

ngài đến tìm tôi, ông ấy nói với tôi là muốn tìm một cô bé tên là "Họa

Nhi", vào năm XX khi tham gia một buổi biểu diễn văn nghệ có ra tay cứu

giúp cháu trai của ông, ông hỏi tôi có ấn tượng gì hay không... Sau đó

tôi có lật lại những bức ảnh chụp trong hội diễn văn nghệ năm đó mà tôi

giữ lại, sau đó đối chiếu lại, quả thực là có một cô bé có tên là "Hạ

Tịch Họa", lúc đó tôi mới nhớ ra, năm đó chúng tôi đều gọi cô bé ấy là

"Họa Nhi"... Sau này tôi lại cùng với ông ấy tìm kiếm thật lâu, mất thật nhiều công sức mới hỏi ra được địa chỉ của Hạ Tịch Họa!'

Lãnh

Nghị mỉm cười: 'Chuyện đó tôi thật lòng cám ơn cô giáo Triệu, tìm được

Tịch Họa có thể nói là hoàn toàn nhờ vào sự giúp đỡ của cô!'

Triệu Hà hiền hòa cười, 'Tôi cũng chỉ là cung cấp cho chú của ngài tên thật

của Họa Nhi, kể lại tình huống năm đó, tìm được Tịch Họa người này hoàn

toàn là nhờ vào công sức của chú ngài!'

Đáy mắt Lãnh Nghị lóe lên rồi vụt tắt, hắn nhẹ gật đầu sau đó bình tĩnh hỏi: 'Cô giáo Triệu...

hôm nay tôi đến gặp cô là vì muốn tìm hiểu thêm một chút, năm đó trong

đội múa tham gia hội diễn văn nghệ của cô, ngoại trừ Hạ Tịch Họa được

gọi là "Họa Nhi" thì còn cô bé nào khác cũng được gọi là "Họa Nhi"

không?'

Lãnh Nghị hỏi câu này là vì hắn luôn cảm thấy không thể

hiểu được, Hạ Tịch Họa có nhược điểm gì bị Lâm Phong nắm trong tay khiến cô không có cách nào thoát khỏi sự khống chế của bọn họ? Hạ Tịch Họa vì sao không thẳng thắn đến tìm hắn nhờ giúp đỡ? Chẳng lẽ Tịch Họa không

tin vào năng lực của Lãnh Nghị hắn sao?

Trừ phi nhược điểm này chính là ... Lãnh Nghị cắn chặt môi, không dám nghĩ tiếp...

'Còn có cô bé nào cũng gọi là "Họa Nhi" hay không sao?' Cô giáo Triệu Hà

sửng sốt lặp lại câu hỏi, bà nhìn Lãnh Nghị, nhíu mày suy tư hồi lâu rốt cuộc vẫn lắc đầu, giọng khẳng định, 'Lãnh tiên sinh, không có đâu, tôi

nhớ rất rõ, năm đó trong đội múa của trường chúng tôi chỉ có Hạ Tịch Họa được chúng tôi gọi là "Họa Nhi" mà thôi, vấn đề này năm đó chú của ngài cũng đã từng hỏi tôi, tôi cũng đã kiểm tra kỹ lại rồi...'

Nói

đến đây, Triệu Hà dường như nhớ lại điều gì, bà nhìn Lãnh Nghị, nghi

hoặc hỏi, 'Tôi còn nhớ năm đó Lãnh tiên sinh đến tìm tôi cũng hỏi cùng

một vấn đề như vậy, lúc đó tôi cũng đã trả lời ngài rồi mà, đúng không?'

'Đúng vậy!' Lãnh Nghị vẻ có lỗi gật đầu, năm đó khi hắn đi tìm Triệu Hà quả

thực cũng đã hỏi qua, lần đó sau khi Lãnh Thành đón Hạ Tịch Họa sang

Pháp, hắn không yên tâm nên tự mình trở về Trung Quốc một chuyến, theo

lời kể của Lãnh Thành mà tìm đến Triệu Hà, chứng thực Hạ Tịch Họa đúng

là "Họa Nhi" trong đội múa tham gia hội diễn văn nghệ năm đó, lúc đó

Lãnh Nghị mới yên tâm trở lại Paris!

Hơn nữa trên quả tim treo

trên chiếc lắc tay bằng bạc đó có khắc một chữ "X", vừa khéo là chữ bắt

đầu của họ "Hạ" (Xia) của Hạ Tịch Họa!

Vì vậy bao nhiêu năm qua

Lãnh Nghị chưa bao giờ hoài nghi thân phận của Hạ Tịch Họa! Nhưng không

ngờ năm năm sau hắn mới phát hiện hành vi của Tịch Họa rất khó lý giải,

điều này khiến Lãnh Nghị không thể không dấy lên nghi ngờ.

Nghĩ

đến đây, đáy mắt thâm thúy của Lãnh Nghị lóe lên một tia sắc bén, hắn

nhẹ câu môi, 'Cô giáo Triệu, nếu không ngại, cô có thể nói lại lần nữa

tình cảnh năm đó Họa Nhi đến tìm cô nhờ cô báo cảnh sát không?'

'Được!' Triệu Hà gật đầu, bắt đầu hồi tưởng lại, 'Lúc đó hội diễn đã sắp bắt

đầu rồi, tôi đang ở sau sân khấu hóa trang cho mấy đứa nhỏ thì thấy Họa

Nhi cuống quýt chạy đến, lắp bắp nói, 'Cô giáo Triệu, phía sau phòng

thay đồ có một bạn học muốn báo cảnh sát...''

'Lúc đó tôi đang

bận đến rối tinh rối mù, nghe cô bé nói "Có bạn học muốn báo cảnh sát"

thì chỉ xem như trẻ con không biết chuyện nói đùa, vì vậy cũng không

ngẩng đầu lên, chỉ nói, 'Điện thoại của cô trong túi xách, bảo cậu bé tự báo cảnh sát đi!' Kết quả cô bé thật sự đi lục tìm trong túi xách của

tôi, lấy điện thoại của tôi ra đánh cho cảnh sát, những chuyện này lúc

đó tôi cũng không để ý... mãi cho đến khi phía cảnh sát cho người đến

tôi mới biết, Họa Nhi thực sự có báo cảnh sát mà chuyện đó cũng không

phải là chuyện trẻ con nói đùa!'

Mày Lãnh Nghị càng chau chặt

lại, cúi đầu trầm tư, lại nghe tiếng Triệu Hà tiếp tục vang lên: 'Sau

khi cảnh sát đến thì đến thẳng phòng thay đồ cứu cậu bé đó ra, cũng

không để lại chút tin tức gì, nghe nói người nhà của cậu bé đó sợ giới

truyền thông biết nhiều quá, đối với cậu bé sẽ tạo thành bóng ma tâm lý

cho nên không lộ ra chút tin tức gì... mà lúc đó buổi biểu diễn văn nghệ của chúng tôi đang lúc dầu sôi lửa bỏng, không có tâm tư để ý nhiều...

cho nên chuyện này về sau cũng không có ai đi truy cứu lại...'

Lãnh Nghị nhẹ gật đầu, lúc đó quả thực tình hình là như thế, người nhà của

hắn không muốn cho giới truyền thông biết tin nên lặng lẽ đưa hắn đi,

chuyện này vẫn luôn được bảo mật, không có ai dám nhắc lại; không lâu

sau đó thì cả nhà họ Lãnh di dân đến nước Pháp...

'Lãnh tiên sinh, chuyện năm đó là như thế, ngài chắc cũng biết ít nhiều!' Triệu Hà nhìn Lãnh Nghị, giọng khẳng định nói.

'Cô giáo Triệu', Lãnh Nghị cúi đầu trầm tư hồi lâu rồi lại nhìn về phía

Triệu Hà, 'Vừa nãy cô nói lúc Họa Nhi tìm cô nhờ báo cảnh sát, cô bận

bịu quá nên cũng không ngẩng đầu lên xem... vậy làm sao cô xác định cô

bé đến tìm cô báo cảnh sát chính là Hạ Tịch Họa?'

Triệu Hà ngẩn

người, đúng vậy, lúc đó quả thực mỗi cô bé đều ăn mặc, hóa trang giống

nhau, từ xa nhìn xem thì không khác biệt nhau lắm... nhưng bởi vì lúc

Lãnh Thành đến tìm cô trực tiếp nhắc đến "Họa Nhi" cái tên này nên trong tiềm thức cô luôn nghĩ cô bé đó là Họa Nhi, chẳng lẽ còn người khác

sao?

Đáy mắt Triệu Hà hơi gợn sóng, nghi hoặc nhìn Lãnh Nghị,

'Nhưng mà Lãnh tiên sinh, người các người muốn tìm là "Họa Nhi", mà Họa

Nhi chính là Hạ Tịch Họa, chuyện này còn sai sao?'

Lãnh Nghị híp

mắt lại, tân lực duy trì bình tĩnh nói: 'Cho nên, cô giáo Triệu, vừa nãy tôi mới hỏi lại cô, trong đội múa đó còn có cô bé nào có tên là "Họa

Nhi" hay không?'

Triệu Hà chau mày suy nghĩ rồi lần nữa lắc đầu,

'Hình như... thật sự không có!', rồi bà ngẩng lên nhìn Lãnh Nghị, trong

mắt không giấu được nghi hoặc: 'Lãnh tiên sinh, chẳng lẽ ngài cho rằng

Hạ Tịch Họa... cô ấy không phải "Họa Nhi" sao?'

'Ồ, cũng không

phải, chỉ là có chút nghi vấn!' Lãnh Nghị lấp l**m nói, hắn suy nghĩ một chút rồi lại hỏi: 'Cô giáo Triệu, lúc đó ngoại trừ chú tôi Lãnh Thành

đến tìm cô để hỏi về chuyện của "Họa Nhi", còn có ai khác đến tìm cô

không?'

Đây là mấu chốt để tìm hiểu vì sao Tịch Họa lại bị Lâm Phong khống chế.

'Người khác?' Triệu Hà lại đăm chiêu suy nghĩ, lát sau bà mới ngẩng lên nhìn

Lãnh Nghị, rất khẳng định nói, 'Lãnh tiên sinh, sau khi chú của ngài đến tìm tôi, ngoại trừ chính ngài tìm tôi một lần để hỏi tôi chuyện có liên quan đến Tịch Họa thì không còn ai đến vì chuyện đó nữa! Sau đó thì tôi di dân đến Nhật Bản... chuyện này từ đó không còn nghe ai nhắc đến

nữa...'

Rõ ràng là Lãnh Nghị không có chút thu hoạch nào, những

thông tin mà hắn nghe được từ Triệu Hà hoàn toàn không khác gì với năm

năm trước! Lãnh Nghị tìm không được chứng cứ gì chứng minh Hạ Tịch Họa

không phải "Họa Nhi"! Cũng không tìm được nguyên nhân vì sao Tịch Họa

lại bị người khác khống chế!

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.