Chương 201: Cầu hôn (2)

Tiếp đó là thay y phục, mang đồ trang sức, khi Lâm Y như một đóa sen trắng

mới nở, lại như một đóa tuyết liên thanh thuần đứng trước mặt mọi người

thì trời đã tối, xong việc mọi người dọn dẹp xong liền rời đi, chỉ để

lại hai cô gái để theo Lãnh Nghị và Lâm Y cùng đi đến trường quay.

Trong một trường quay của đài truyền hình quốc gia Ý, người chủ trì tiết mục

cùng Lãnh Nghị chậm rãi nói chuyện, Lâm Y thì cùng với một vài nhân viên hậu trường ngồi ở dãy ghế dành cho khán giả. Dưới ánh đèn chói sáng của trường quay, Lãnh Nghị vẫn duy trì phong độ và khí thế cường đại thường ngày, trên gương mặt anh tuấn vẫn là khí chất cao ngạo lạnh mạc đó,

khóe môi hắn thỉnh thoảng câu lên nụ cười nhàn nhạt nhưng không dấu được ngạo khí bức người trời sinh của mình.

Khóe môi Lâm Y không

khống chế được lộ ra một nụ cười tự hào, người đàn ông ưu tú trên bục

kia là của cô, sẽ có rất nhiều người hâm mộ cùng đố kỵ ...

Trong

đại sảnh của biệt thự nhà họ Lãnh ở Paris nước pháp, Tương Mân, Lãnh

Tuấn, Lý Uyển và Lãnh Thành đều tề tựu nơi sofa im lặng theo dõi tiết

mục phỏng vấn, Tương Mân nhìn cháu mình trên tivi, trong mắt đầy vẻ từ

ái ...

Trong biệt thự của nhà họ Từ, Từ Giai cũng đang si mê nhìn Lãnh Nghị trong tivi, Từ Nhất Hạo thì nheo mắt nhìn chằm chằm lên màn

hình, ánh mắt thật phức tạp, Vương Khiết thì trầm mặc ngồi một bên xem,

không biết đang nghĩ gì.

Sau cùng Lâm Y chợt nghe người chủ trì

tiết mục nói: 'Lãnh tiên sinh, trên sự nghiệp ngài đã rất thành công

khiến người ta hâm mộ vô cùng, giờ tôi có thể hỏi một vài vấn đề có liên quan đến đời sống cá nhân của ngài không? Ồ ... vừa nãy tôi có nhận

được rất nhiều thông tin từ hậu đài gửi đến hỏi một vấn đề mà các vị

khán giả, đặc biệt là các vị khán giả nữ vô cùng quan tâm ...'

Người chủ trì tiết mục nói đến đây thì cố ý dừng lại nhìn Lãnh Nghị, Lãnh Nghị cười thản nhiên: 'Xin hỏi!'

Người chủ trì cũng cười: 'Ai nấy đều biết Lãnh tiên sinh chưa kết hôn nhưng

tin đồn liên quan đến vị hôn thê hay bạn gái của ngài nhiều vô số kể,

điều mà các khán giả muốn biết nhất hiện nay là, rốt cuộc vị hôn thê hay bạn gái của ngài rốt cuộc là ai? Đã có dự định kết hôn hay chưa?'

Ngồi nơi hàng ghế khán giả Lâm Y ngẩn người, tim không khỏi đập dồn, ánh mắt có chút khẩn trương nhìn chằm chằm Lãnh Nghị, nếu có người hỏi hắn câu

này trong những trường hợp thông thường, Lãnh Nghị chắc chắn sẽ mặc kệ

nhưng lúc này ở trên bục Lãnh Nghị hoàn toàn không có vẻ không vui, đôi

mắt đen thẳm có chút thâm thúy, khóe môi ý cười càng rõ ràng, giọng thật mê người: 'Tôi sớm đã đoán được mọi người sẽ hỏi về vấn đề này...' Hắn

ngừng một chút, khí thế bức người gần như áp đảo toàn trường quay, '...

cho nên hôm nay tôi đặc biệt dẫn bạn gái của tôi đến đây!' Ánh mắt hắn

dời đến Lâm Y đang ngồi nơi hàng ghế khán giả rồi thân hình cao lớn đứng dậy, đi về phía đó.

Người chủ trì tiết mục mỉm cười rồi cũng vội đứng dậy đi theo Lãnh Nghị đến hàng ghế khán giả: 'Lãnh tiên sinh thật

thẳng thắn, ân, camera đâu, quay phía này ...'

Trong biệt thự nhà họ Lãnh ở Paris, Tương Mân có chút kinh ngạc rồi trên môi lộ ra ý cười; đôi mắt đen thâm thúy của Lãnh Tuấn vẫn nhìn vào con trai trên màn

hình, mắt lóe sáng, khóe môi lộ ra một nụ cười không dễ dàng phát hiện;

mắt Lý Uyển thì tối lại, chau mày quan sát hành động của con trai.

Trong nhà họ Từ, Từ Giai áo não bĩu môi; Vương Khiết thì cắn răng không nói

một lời; sóng mắt Từ Nhất Hạo thoáng xao động, ánh mắt càng thêm phức

tạp.

Lúc này ở trường quay, Lâm Y ngồi nơi ghế khán giả vẫn chưa

hoàn hồn lại thì ánh mắt chói mắt của đèn cao áp đã chiếu về phía cô,

soi rõ ánh mắt đầy kinh ngạc và khẩn trương của cô, nụ cười ngượng ngùng trên môi cô cùng đôi má ửng hồng.

Lãnh Nghị và người chủ trì

tiết mục gần như đồng thời đứng trước mặt Lâm Y, Lãnh Nghị nhã nhặn đưa

tay về phía cô gái, cô gái nhìn bàn tay to đang chìa ra trước mặt mình,

trên gương mặt đỏ ửng lộ ra nụ cười hạnh phúc, cô nhẹ nhàng đặt bàn tay

bé nhỏ của mình vào tay người đàn ông, mượn lực kéo của người đàn ông

đứng dậy, đôi mắt vẫn nhìn chằm chằm gương mặt anh tuấn kia.

'Ồ,

xem ra ánh mắt Lãnh tiên sinh chọn bạn gái cũng tinh chuẩn không kém ánh mắt trên thương trường!' Người chủ trì trên mặt lộ ra vẻ hâm mộ, 'Vậy

xin hỏi Lãnh tiên sinh có thể giới thiệu bạn gái của ngài cho các vị

khán giả nhiệt tình ở đây biết một chút được không?'

Lãnh Nghị

mỉm cười nhìn gương mặt đỏ bừng thật xinh đẹp của cô gái, kéo tay cô lên miệng đặt một nụ hôn, giọng nói vẫn đầy từ tính mê người; 'Bắt đầu từ

hôm nay, mọi người không cần lại vì chuyện ai là bạn gái của tôi mà thảo luận không ngừng nữa bởi vì hôm nay tôi muốn mượn tiết mục này của quý

đài truyền hình cầu hôn với bạn gái tôi, để người trên toàn thế giới đều là chứng nhân cho tình yêu của chúng tôi!'

'Oa ...' Người chủ

trì kinh ngạc kêu lên sau đó là tiếng vỗ tay rào rạt vang lên từ hàng

ghế khán giả, người chủ trì cũng vỗ tay theo, trong giọng nói có chút

kích động: 'Các vị khán giả của chúng ta hôm nay nhất định cảm thấy rất

may mắn, có thể trực tiếp theo dõi màn cầu hôn chấn động toàn cầu này!'

Trong đại sảnh nhà họ Lãnh, Lý Uyển sầm mặt lại đứng bật dậy khỏi sofa 'Chuyện quan trọng thế này mà sao Nghị nhi không thương lượng với chúng

ta?'

'Không!' Trong biệt thự nhà họ Từ, Từ Giai cũng đứng bật

dậy, 'Ba, mẹ!', cô khóc rống lên nhưng không có ai trả lời cô, Từ Giai

vừa khóc vừa chạy lên lầu ... Vương Khiết chau chặt mày, trong ánh mắt

phức tạp của Từ Nhất Hạo lóe lên một ý cười lạnh.

Ở trường quay

bên này Lâm Y lần nữa ngây người, miệng cô suýt nữa thì hát thành hình

chữ O rồi vội đưa bàn tay nhỏ nhắn lên che miệng, sau đó cô nhìn thấy

Lãnh Nghị lấy từ trong túi áo ra một chiếc hộp tinh xảo, ngón tay thon

dài của hắn nhẹ bật nắp chiếc hộp để lộ một chiếc nhẫn, viên kim cương ở trên thật lớn, lóe lên những tia sáng mê người.

Trong tiếng hoan hô của mọi người trong trường quay, Lãnh Nghị tươi cười nhìn Lâm Y, lấy chiếc nhẫn ra đưa đến trước mặt cô, giọng nói tràn đầy nhu tình: 'Y Y,

gả cho anh, làm vợ anh, anh tin tưởng sẽ mang hạnh phúc đến cho em!'

Vành mắt Lâm Y phiếm hồng, cô nhìn Lãnh Nghị chằm chằm, mấp máy môi thật lâu cũng chưa thốt lên được chữ nào. Lãnh Nghị cười, hắn nắm lấy tay cô,

hai mắt sáng ngời: 'Y Y, có đồng ý làm vợ anh không?'

'Đồng ...

ý!' Cô gái rốt cuộc thốt ra được mấy chữ, trên mặt người đàn ông ý cười

càng sâu, hắn cúi xuống nhẹ nhàng đeo chiếc nhẫn lên ngón tay thon dài

của cô, lại bàn tay lên môi, nhẹ hôn lên chiếc nhẫn ...

Lại một

tràng tiếng vỗ tay rào rạt, Lý Uyển tức giận đùng đùng bước lên đầu,

Lãnh Tuấn và Tương Mân chỉ mỉm cười, không lên tiếng, Lãnh Thành thì

nhìn theo bóng Lý Uyển, cũng trầm mặc không nói ...

Đêm đó Lãnh

Nghị mời tất cả thành viên phụ trách tiết mục phỏng vấn đó cùng tất cả

nhân viên của trường quay đến một nhà hàng nổi tiếng ở Milan để ăn mừng

một đêm; còn hắn đương nhiên là ở trên đường đi dẫn theo vị hôn thê của

mình lén lút chuồn đi, họ không trở về bệnh viện mà đi đến khách sạn

tình nhân nổi tiếng xa hoa nhất Milan ...

Dưới ánh đèn nhu hòa mà ái muội, những đồ vật trong phòng mang đầy tính khiêu khích, bức tường, bàn ghế, căn phòng tắm bằng thủy tinh trong suốt đều khiến người ta dễ

dàng suy nghĩ vẩn vơ. Trong khoảnh khắc cánh cửa phòng sập lại sau lưng

họ, cánh môi nóng rực của Lãnh Nghị đã dán lên môi cô gái, đôi tay đã

không chờ kịp cấp tốc bóc ra chiếc váy dài trên người cô, má cô gái đỏ

ửng, người đàn ông ôm lấy thân thể ngóc ngà kia, một đường hôn đến khi

cả hai đều ngã xuống giường ...

Tiếng rn r mất hồn của cô gái

tràn ra bên môi, xen lẫn đó là tiếng th* d*c, tiếng cầu xin đứt quãng,

'Nghị ... thân thể anh còn chưa có ... khỏe hẳn ...'

Người đàn ông cười nhẹ: 'Bằng không, em ở trên?'

'... em không ...' Mặt cô gái càng đỏ.

Chiếc điện thoại nằm trong túi áo bị ném trên đất không ngừng đổ chuông nhưng hai người dường như không hề nghe thấy ...

Cô gái nằm trong lòng người đàn ông, ngón tay thon dài nhẹ nhàng vẽ những

vòng tròn trên ngực hắn, giọng mang theo chút trách móc: 'Lần sau không

được dùng sức như vậy nữa, vết thương của anh còn chưa khỏi hẳn ...'

Khóe môi của người đàn ông câu lên một nụ cười ái muội, hắn cúi xuống hôn

nhẹ lên chóp mũi cô gái, giọng thật mê người: 'Tối nay mới bắt đầu thôi

mà ...' Hắn nhìn đáy mắt cô gái dâng lên vẻ khiếp sợ thì cười thầm, ôm

cô ngồi dậy để cô nhìn cách bài trí của căn phòng thật rõ ràng.

'Ừm, em thấy chiếc ghế kia không ... ân, còn chiếc trường kỷ kia nữa ... ồ,

còn chiếc bàn lớn kia ... có phải rất đặc biệt không?' Giọng người đàn

ông tràn đầy ý cười, dĩ nhiên không kém phần ái muội, 'Tối nay chúng ta

thử từng cái một ...'

'Không được!' Cô gái thực sự hoảng, 'Anh anh... còn chưa khỏe hẳn ...'

'Y Y, em là vợ anh, đây ... khụ khụ, cũng coi như là nghĩa vụ của em ...' Người đàn ông cố nhịn cười, tiếp tục trêu cô gái.

'Không được!' Cô gái giãy dụa càng dữ, người đàn ông xoay người ôm lấy cô gái

bế đi thẳng đến chiếc trường kỷ khiến người ta suy nghĩ viển vông kia

...

Tiếng kêu của cô gái dần nhỏ lại, thay vào đó là tiếngngâm nga yêu kiều cùng tiếng thở gấp không khống chế được ...

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.