Chương 187: Lòng đau biết nói cùng ai?! (2)

Mắt Tương Mân lúc này mới dời đến trên người Lý Tân, bà chậm rãi bước đến

mấy bước, vỗ nhẹ vai Lý Tân: 'Không thể trách con cả được!', rồi lại

không nói gì thêm.

'Lãnh tiên sinh, hay là mời ngài và người nhà

của ngài đến phòng khách vip đợi ở đó được không?' Lúc này người bác sĩ

đứng bên cạnh Lãnh Tuấn mới cung kính nhìn Lãnh Tuấn như xin ý kiến.

'Không cần đâu, chúng tôi chờ ở đây được rồi!' Tương Mân xoay người lại nói

với bác sĩ, ánh mắt buồn bã nhìn lên ngọn đèn đỏ trên cửa phòng phẫu

thuật, 'Ở đây gần Nghị nhi một chút!'

Nước mắt Lâm Y lại bắt đầu

tràn mi, Lý Uyển cũng đưa khăn lên lau lên, 'Ân, mẹ, vậy mẹ ngồi đây

nghỉ tạm!'; Lãnh Tuấn chau mày, dìu Tương Mân đi đến một băng ghế ngồi

nghỉ ngơi.

Đoàn người ai nấy tự tìm chỗ ngồi, Lâm Y và Lăng Nhất

Phàm ngồi hơi xéo phía đối diện với họ, hành lang lại trở lại yên tĩnh,

không có một chút tiếng động nào, ánh mắt mọi người đều thỉnh thoảng

liếc về phía ngọn đèn đỏ trên cửa phòng phẫu thuật.

Lại không

biết trải qua bao lâu, rốt cuộc cửa phòng phẫu thuật cũng mở ra, một

nhóm bác sĩ từ bên trong bước ra, tất cả mọi người không hẹn mà đều đứng dậy, người bác sĩ từ đầu đến cuối vẫn cùng với Lãnh Tuấn là người đầu

tiên bước đến đón nhóm bác sĩ kia, nhìn họ giới thiệu gì đó.

Người bác sĩ chủ trị vội đi về phía Lãnh Tuấn,'Lãnh tiên sinh, yên tâm, may

mắn là viên đạn không có chạm đến tim, chỉ sượt qua mà thôi! Con trai

ngài tạm thời đã thoát ly nguy hiểm, giờ chỉ cần chờ anh ta tỉnh lại là

được, sau đó bắt đầu tiến hành phục hồi chức năng ...'

'Cám ơn ông!' Trên mặt Lãnh Tuấn lộ ra nụ cười an ủi còn Lâm Y thì âm thầm thở phào một hơi.

Lúc này mấy y tá đã đẩy Lãnh Nghị từ phòng phẫu thuật ra ngoài, ai nấy đều

tranh nhau bước đến, trong chớp mắt chiếc giường bệnh của Lãnh Nghị bị

thật nhiều người vây quanh, Lâm Y chỉ có thể đứng ở vòng ngoài, nhìn

Lãnh Nghị qua khe hở giữa đám người, cô thấy hắn bởi vì mất máu quá

nhiều mà gương mặt trở nên tái nhợt, đôi mắt nhắm chặt như đang ngủ say.

'Xin mọi người nhường đường, chúng tôi phải đưa anh ta đến phòng chăm sóc

đặc biệt!', một người y tá nhỏ giọng nhắc nhở, vì thế mọi người tản ra,

đi theo sau các y tá đến phòng chăm sóc đặc biệt.

Cả tầng lầu của khu chăm sóc đặc biệt của bệnh viện toàn bộ trống không, tổng bộ hình

cảnh quốc tế đã phái những chuyên gia ngoại khoa lẫn tim mạch hàng đầu

thế giới đến đây giúp Lãnh Nghị lập ra một phương án phục hồi chức năng

thích hợp ...

Trong một quán cà phê nhỏ trước cổng bệnh viện,

Lăng Nhất Phàm ngồi đối mặt với Lâm Y, lúc này cô đã thay chiếc áo dính

máu ra, cúi đầu nhấm nháp vị đăng đắng của tách cà phê trước mặt, đáy

mắt lộ rõ sự u sầu và khổ sở. Lăng Nhất Phàm đau lòng nhìn người con gái hắn yêu đang ngồi trước mặt, đáy lòng không khỏi dâng lên một cảm giác

bất an.

Thật lâu sau cô gái rốt cuộc cũng ngẩng đầu lên nhìn Lăng Nhất Phàm, trong mắt lộ rõ sự áy náy lẫn bất an, cô mím môi, thử hỏi

dò: 'Nhất Phàm, em muốn ... ở bên cạnh Lãnh Nghị ...', thấy trên mặt

Lăng Nhất Phàm thoáng qua một tia thất vọng, cô gian nan nuốt nuốt nước

bọt, câu nói muốn rời đi rốt cuộc vẫn nói không nên lời, chỉ đành bồi

thêm một câu, '... cho đến khi anh ấy tỉnh lại ...'

Cô cũng không nói là sẽ rời xa hắn, Lăng Nhất Phàm nhẹ thở phào một hơi, khóe môi hắn lộ ra một nụ cười, 'Ân ... cũng nên vậy ... đợi anh ta tỉnh lại!', hắn

đặc biệc nhấn mạnh câu cuối, Y Y chỉ nói là đợi anh ta tỉnh lại, không

phải nói là muốn quay lại bên cạnh anh ta.

Lâm Y cố gượng cười,

ánh mắt thất thần nhìn ra ngoài cửa sổ, giữa hai người im lặng phủ trùm, Lãnh Nghị đột ngột bị thương, Cao Lăng đột ngột xuất hiện đều nằm ngoài dự đoán của cô, tình cảm vẫn luôn được Lâm Y dấu ở nơi sâu nhất tận đáy lòng đột nhiên bùng phát, cô hiểu rất rõ ràng, vị trí của Lãnh Nghị

trong lòng cô vẫn luôn không thay đổi, loại tình cảm đó đã mọc rễ quá

sâu, cô không cách nào trốn thoát ...

Cùng lúc đó, sự áy náy đối

với Lăng Nhất Phàm cũng tràn đầy trong lòng, tuy rằng hiện tại cô đã

biết trái tim của mẹ là do Lãnh Nghị trợ giúp mà có, là Lãnh Nghị cứu

mẹ, không phải Lăng Nhất Phàm nhưng mặc kệ thế nào, lúc đó người ở bên

cạnh cô là hắn! Lăng Nhất Phàm đối với cô tốt, cô vẫn biết! Nhưng cô

cũng biết, bất kể sau này quan hệ giữa cô và Lãnh Nghị trở thành thế nào cô cũng không nên kéo Lăng Nhất Phàm vào trong đó, điều đó đối với hắn

thật không công bình ...

Càng nghĩ lòng cô gái càng mâu thuẫn đến rối tinh rối mù.

'Nhất Phàm, em không xứng với anh ...', trầm mặc giây lâu rồi từ trong miệng

cô gái gian nan bật ra mấy chữ, '... anh xứng đáng có được người con gái tốt hơn em ...'

'Y Y ...', đáy mắt Lăng Nhất Phàm đầy thất lạc,

hắn biết Lâm Y muốn nói gì, thực ra hắn cũng biết trong lòng Lâm Y không bỏ được Lãnh Nghị nhưng hắn vẫn là luyến tiếc cô. Lăng Nhất Phàm thấp

giọng ngắt lời Lâm Y, giọng nói tận lực làm ra vẻ thoải mái, 'Em là một

cô gái tốt ... anh biết ý em, em đi quan tâm thương thế của Lãnh Nghị

đi, đợi anh ta tỉnh lại ... chuyện của chúng ta sau này hẵng nói ... anh sẽ đợi em!'

Mắt Lâm Y nhìn gương mặt anh tuấn mà hiền hòa của

Lăng Nhất Phàm chằm chằm, thấy trong mắt hắn vẫn không dấu được một nỗi

chờ mong, Lăng Nhất Phàm là người đàn ông tốt như vậy!!! Cô rũ mi, mấp

máy môi nhưng không nói được gì.

Sáng hôm sau Lãnh Nghị vẫn chưa

tỉnh lại, người nhà họ Lãnh không ai dám đi nghỉ, ai nấy đều lặng lẽ

ngồi trong phòng bệnh chờ đợi. Lâm Y cũng lẳng lặng ngồi bên giường,

lẳng lặng nhìn đôi mắt vẫn nhắm chặt của Lãnh Nghị, ánh mắt lạnh băng

của Lý Uyển thỉnh thoảng quét về phía Lâm Y nhưng cô chỉ làm như không

thấy.

Điện thoại trong túi xách Lâm Y reo lên, cô vội cầm lên

xem, là Lăng Nhất Phàm, thoáng suy nghĩ một giây rồi cô lặng lẽ đứng dậy đi đến hành lang bên ngoài nghe điện.

Bởi vì cả tầng lầu chỉ có

một bệnh nhân là Lãnh Nghị nên dãy hành lang vắng ngắt, chỉ thi thoảng

có bóng mấy vệ sĩ ... các phòng bệnh bên cạnh được tạm thời sửa sang

thành phòng nghỉ cho người nhà họ Lãnh nghỉ ngơi lúc cần.

'Y Y', đầu bên kia truyền đến giọng nói nhu hòa của Lăng Nhất Phàm, 'Lãnh Nghị ... còn chưa tỉnh sao?'

'Chưa ...' Lâm Y rũ mi, nhẹ giọng nói.

'Em ... nhớ chăm sóc cho mình, bác sĩ đã nói anh ta đã qua giai đoạn nguy

hiểm ... em tranh thủ ngủ một chút!' Lăng Nhất Phàm biết làm sao quan

tâm và an ủi người khác.

'Ân, em biết rồi, Nhất Phàm, anh cũng

nhớ chăm sóc cho mình ...' Lâm Y vô lực đựa tựa vào vách tường ngoài

phòng bệnh, tận lực làm cho giọng nói mình không lộ ra vẻ mệt mỏi.

Ngắt điện thoại, Lâm Y nhắm mắt lặng lẽ đứng tựa vào tường, lòng ngổn ngang

trăm mối, cô làm sao cũng không ngờ được người mang mặt nạ bạc lại chính là Cao Lăng, giờ cô mới hiểu tối hôm đó khi Cao Lăng đột nhiên xuất

hiện nơi ký túc xá cô ở, nói câu "Anh hận anh ta, anh nhất định sẽ không tha cho anh ta!", ý nghĩa chân thật của câu nói này là gì.

Lãnh

Nghị, là em hại anh! Suy nghĩ này khiến lòng Lâm Y thắt lại, cô bất giác đưa tay ôm ngực, đứng một hồi lâu mới bình tĩnh lại, chậm rãi mở mắt

ra, bước trở vào trong phòng bệnh.

Lâm Y không nhìn sắc mặt của

bất kỳ ai, tầm mắt cô từ đầu tới cuối chỉ rơi trên gương mặt tuấn tú có

mấy phần tiều tụy của Lãnh Nghị trên giường, cô chậm rãi đi đến bên

giường, còn chưa kịp ngồi xuống thì đã nghe giọng nói lạnh như băng của

Lý Uyển: 'Lâm tiểu thư, nơi đây không cần cô, cô trở về thôi!'

Sóng mắt Lãnh Tuấn thoáng xao động, ông nhìn cô gái đang khựng lại bên

giường, ánh mắt Tương Mân thì rơi trên gương mặt u ám của Lý Uyển rồi

lại nhìn sang Lâm Y, cũng không nói tiếng nào. Lâm Y mím môi, thấp giọng nói: 'Dì, cháu ... đợi Lãnh Nghị tỉnh lại rồi đi!', giọng cô tuy nhỏ

nhưng ai nấy đều nghe rõ ràng bên trong có bao nhiêu kiên định.

Lâm Y nói xong câu này rồi chậm rãi ngồi xuống, mắt vẫn ghim chặt trên người người đàn ông.

Mặt Lý Uyển mây đen càng dày, trong giọng nói lạnh băng có thêm chút tức

giận: 'Lâm tiểu thư, cô đã sắp là vợ của người khác rồi, vì sao còn muốn ở chỗ này? ... Nghị nhi lần này vì sao phải chạy đến Milan cô là người

rõ nhất! Nếu như Nghị nhi không đến Milan thì làm gì gặp phải chuyện

này!' Lý Uyển càng nói càng kích động, 'Nếu như Nghị nhi có việc gì, tôi là người đầu tiên không tha cho cô!'

Cánh môi Lâm Y run run, cô

cắn răng không nói một lời, nếu như Lý Uyển biết Lãnh Nghị nhận viên đạn này thay cho cô; hơn nữa người vẫn luôn trong bóng tối truy sát Lãnh

Nghị lại là bạn trai trước của cô Cao Lăng, Lâm Y không dám tưởng tượng

Lý Uyển sẽ có phản ứng thế nào ...

Chuyện này rõ ràng Lý Tân đã giúp cô giấu diếm người nhà họ Lãnh.

'Uyển, đừng nói nữa!' Lãnh Tuấn nhìn Lâm Y vành mắt đỏ hồng, cúi đầu không

nói, mày ông chau lại, lên tiếng ngăn vợ mình nói tiếp. Lời của Lãnh

Tuấn trước nay uy nghiêm không ai dám cãi, nghe ông nói Lý Uyển mới

không dám nói nữa, cúi đầu đưa tay lau lệ.

Đầu giờ chiều nơi hành lang lại có chút xôn xao rồi cửa phòng bệnh bị đẩy nhẹ ra, Vương Khiết

và Từ Giai xuất hiện nơi cửa, hai người chào hỏi người nhà họ Lãnh thì

cũng vừa nhìn thấy Lâm Y đang ngồi bên cạnh giường Lãnh Nghị, sóng mắt

Vương Khiết thoáng xao động, cô gái này thế nào còn ngồi ở đây? Từ Giai

thì trừng mắt bĩu môi nhìn Lâm Y rồi chạy nhanh đến bên giường khóc gọi: 'Anh Nghị ...'

Nhìn thấy mắt Lãnh Nghị vẫn nhắm chặt, Từ Giai

lại trừng mắt nhìn Lâm Y kêu lên: 'Đều do cô hại anh Nghị, cô đã kết hôn với người khác rồi, sao còn mặt mũi ngồi ở đây chứ?'

Lâm Y lạnh

mạc ngồi đó, chừng như không hề nghe thấy câu nói của Từ Giai, lại nghe

cô tức tối kêu lên: 'Cô mau đi đi, chúng tôi không muốn gặp cô nữa ...', cô vừa nói vừa đưa tay đẩy Lâm Y, định đẩy Lâm Y rời khỏi giường Lãnh

Nghị.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.