Chương 25

Một tuần sau đó quả là dài lê thê.

Sắp đến kỳ nghỉ nên mọi việc dồn hết lại, ngày nào cũng bận rộn. Không có tin

tức gì về Sở Thừa, đêm nào tôi cũng chìm trong ác mộng, có lúc mơ thấy anh đứng

một mình trong đêm tối, có lúc mơ thấy anh và Lâm dắt tay nhau đi qua trước mặt

tôi. Mơ xong tỉnh giấc thường là lúc sáng sớm, mở mắt chờ trời sáng đã trở

thành bài tập bắt buộc phải làm của tôi. Ban ngày còn đỡ, tôi vẫn giữ được vẻ

điềm đạm trước mọi người. Tôi bắt đâu sợ bạn đêm, hận mình vô tích sự, mỗi lần

tỉnh giấc chỉ muốn đập đầu vào tường chết đi cho rồi.

Chờ cũng gọi điện thoại nhưng đêm hôm đó, anh ta đã chứng kiến cảnh tôi đau đớn

tôi thực sự không muốn gặp anh ta, sợ mình ôn lại nỗi đau đó một lần nữa, lần

nào tôi cũng tìm mọi lý do để từ chối lời mời của anh ta. Mãi đến chiều chủ

nhật, cuối cùng mọi việc phải làm đã cơ bản hoàn thành, tôi uể oải gục đầu

xuống bàn làm việc, mấy mất ngủ cộng với công việc mệt mỏi bận rộn đã khiến tôi

mệt mỏi rã rời, chỉ muốn nhắm mắt ngủ quên trời đất.

“Lưu Bạch, sao sắc mặt nhợt nhạt vậy, ốm à?”, Cô bạn đồng nghiệp cầm chùm đèn

màu trang trí phòng học bước vào hỏi. “Đằng nào ngày mai cũng là buổi liên

hoan, liên hoan xong là nghỉ, hay là cậu xin nghỉ trước đi.”

“Không cần, buổi cuối rồi, cố gắng một chút cũng không sao”, tôi vừa nói vừa

xua tay , đứng dậy định giúp cô ấy một tay. Đột nhiên thấy đầu óc quay cuồng,

vội đưa tay ra sau bám vào lưng ghế nhưng lại bám hụt, bên tai chỉ nghe thấy

tiếng đồng nghiệp kêu lên thất thanh, người tôi mềm nhũn, không còn gượng dậy

được nữa. Đúng lúc điện thoại đổ chuông, cô bạn cầm di động của tôi ngồi xuống,

một tay kéo tôi, một tay nghe máy:”Hiện giờ Lưu Bạch không nghe được điện

thoại, hình như cô ấy ngất rồi, tôi đang định thông báo cho người nhà đón cô ấy

về. Hả? Anh là chồng cô ấy”. Cô bạn nhìn tôi bằng ánh mắt kinh ngạc:”Thế thì

tốt quá, anh mau đến đưa cô ấy đi khám bác sĩ đi”. Cô bạn gập điện thoại, cố

gắng đỡ tôi dậy:”Sao đúng lúc thế nhỉ, ông xã đến đón cậu bây giờ đấy, Lưu

Bạch, quen cậu đã một năm nay, chưa bao giờ nghe thấy cậu nhắc gì đến ông xã.

Cậu không sao chứ?”.

Thực ra đầu óc tôi rất tỉnh táo,ông xã nào nhỉ? Tôi làm gì có ông xã nhưng mọi

vật trước mắt đều lờ mờ, tôi không thể nói được gì. Giữa lúc hỗn loạn, cửa

phòng làm việc bị đẩy ra, một người đàn ông vội vã chạy vào , bế thốc tôi lên

giọng hốt hoảng:”Lưu Bạch”.

Sở Thừa! Tôi nghi ngờ là mình bị ảo giác do ngất nên hai tay nắm chặt vạt áo

anh, thẫn thờ. Mãi đến khi anh đưa vào bệnh viện, tôi vẫn ở trong trạng thái

thẫn thờ, không nói được lời nào.

“Anh ạ, cô gái này không sao đâu, chắc là do mệt mỏi quá độ, nghỉ ngơi một lát

là khỏi thôi”. Bác sĩ, y tá ai cũng tỏ ra ngần ngại vì thấy anh hốt hoảng bế

tôi lao thẳng vào bệnh viện, cuối cùng họ phái một vị bác sĩ điềm đạm, cao tuổi

nhất lại gần, nhẹ nhàng giải thích với anh.

“Đến giờ mà cô ấy vẫn không nói câu nào, hay là do bị tổn thương ở đâu rồi? Bác

sĩ có thể cho kiểm tra toàn bộ sức khỏe được không?”

Tôi nằm trên giường , không nói gì cả, nhìn thấy vị bác sĩ hiền từ, mép hơi

giật giật. May mà đây là bệnh viện tư của nước ngoài, nếu là các bệnh viện

khác, chắc chắn chúng tôi đã bị kết vào tội gây rối. bị đuổi thẳng ra ngoài.

“Kiểm tra sức khỏe phải có hẹn trước, hay là truyền đạm cho cô ấy vậy?” , một

cô y tá rụt rè đề nghị. Nói đùa gì vậy?Tôi ngồi bật dậy, lên tiếng từ

chối:”Không cần đâu, tôi đã thấy khá hơn nhiều rồi , Sở Thừa, em phải về đây.

Hay là anh ở lại kiểm tra nhé”.

“Lưu Bạch!”. Sở Thừa đứng bật dậy túm chặt tôi, ánh mắt ấm ức. Tôi khẽ thở dài,

Sở Thừa, tại sao anh lại xuất hiện trước mặt em? Lúc này, anh phải ở bên Lâm

vun đắp tình cảm chứ? Hai người về Triều Châu có vui không? Anh đã đi rồi, tại

sao còn để em nhìn thấy anh? Anh không biết nếu cứ thế này thì chúng mình sẽ

không dứt được nhau, chết không có chỗ nương thân hay sao? Một loạt câu hỏi ập

đến nhưng đến khi chuẩn bị thốt ra lời thì tôi lại im lặng.

“Lưu Bạch, sao em lại ra nông nỗi này?” Sở Thừa vừa kéo tôi lên xe, đưa tay cài

dây an toàn cho tôi. Động tác quen thuộc nhưng tự nhiên khiến tôi nổi cáu:”Rốt

cuộc anh đang làm gì vậy?”

Sở Thừa tròn mắt nhìn tôi như người ngoài hành tinh “ Sao em lại cáu?”

Tôi có cảm giác như sắp nổi trận lôi đình.Anh chàng này, ngay từ lần đầu quen

nhau tôi đã thấy tư duy của anh khác với người bình thường, nói theo phép lịch

sự là thanh cao nhưng thực ra là không thể tìm được sự đồng cảm. Hôm trước đã

có vụ giằng co đau khổ, tưởng rằng anh đã nhận ra vấn đề, giờ tôi mới phát hiện

ra rằng, anh vẫn đang sống trong thế giới của mình. Nếu không vì còn yêu anh

thì tôi đã nói thẳng với anh rằng, anh mau biến về sao Hỏa đi.

“Lâm đâu? Cô ấy không quay lại cùng anh à?” , tôi trợn mắt nhìn Sở Thừa.

Sở Thừa cũng trợn mắt nhìn tôi, ánh mắt ngời sáng. Bất ngờ anh cúi người, ôm

tôi đặt xuống nụ hôn nồng nàn. Tôi luống cuống giãy giụa nhưng vòng tay, hương

thơm quen thuộc và cả đôi môi nóng bỏng của anh đều là những cái mà ngày ngày

tôi nhớ mong, ngay cả trong mơ cũng muốn gặp lại, huống hồ tôi lại vừa rời khỏi

giường bệnh, người bải hoải rã rời.Lý trí không thắng nổi khát vọng của bản

năng, cuối cùng tôi đành khuất phục , mặc anh ghì siết.

“Có phải ngày nào cũng nhớ anh không? Ngày nào cũng mất ngủ không? Lưu Bạch ,

em ghen à?Anh chưa bao giờ thấy em thế này, đáng yêu lắm”, cuối cùng Sở Thừa

ngừng lại, áp sát vào tai tôi hỏi, hơi hổn hển.

“Anh điên à!” , tôi lấy tay đẩy anh , cố giữ khoảng cách” Ngoan ngoãn trả lời

câu hỏi của em đi, sao anh quay lại?”

“Anh ở Triều Châu một tuần, ngày nào cũng nhớ em, đêm nào cũng ngủ không ngon.

Lưu Bạch, em là yêu tinh, em có biết không?”

“Sở Thừa!” , giọng tôi nghiêm lại.

Anh cười, cụng trán vào tôi:”Lưu Bạch, em thấy anh điên rồi à?”

“Đúng vậy.”

“Phát điên vì em cũng thấy xứng đáng. Ngày mai em đi Bắc Kinh với anh nhé. Anh

biết mấy ngày qua em rất mệt mỏi, bây giờ về nhà ngủ một giấc thật ngon nhé.”

“Em chỉ muốn lấy cái đục gõ đầu anh ra xem bên trong chứa cái gì, anh mất trí

rồi à? Anh đã quay về đây gặp em thế này, người nhà anh không có phản ứng gì

sao?”

“Có, phản ứng mạnh ấy chứ, đặc biệt là lúc anh nói anh không muốn làm đám cưới,

cha liền ném ngay cái gạt tàn vào anh, anh mà không phản ứng nhanh, chắc giờ

không gặp được anh nữa”.

Tôi thực sự bất ngờ , bèn ngồi thẳng người, giọng lắp bắp”Anh nói anh sẽ không

làm đám cưới? Nhưng hôm đó Cho có nói là, số cổ phần đó, kế hoạch của cha anh…”

“Vì thế anh phải đi Bắc Kinh, về nhà mình nói chuyện tiếp được không? Từ lúc

xuống máy bay đến giờ, anh chưa uống ngụm nước nào, vừa nãy lại bị em dọa một

trận suýt chết, em không thương anh à”?

Tôi ngồi trên cạnh ghế lái, thẫn thờ nhìn anh với bao câu hỏi trong đầu. Một

tuần không gặp, dường như anh thay đổi rất nhiều, gầy hơn, tiều tụy hơn nhưng

tinh thần lại rất phong độ. Một tuần qua đã xảy ra những gì chuyện gì, những gì

mà anh đang thể hiện thực sự khiến không biết phải làm sao.

Chúng tôi không về thẳng nhà vì đói. Nói ra cũng thấy xấu hổ, đã tuần nay tôi

chẳng thiết tha ăn uống gì nhưng vừa gặp anh, bụng lại bắt đầu thấy đói cồn

cào, phản ứng sinh lý của con người thật kỳ lạ. Chúng tôi đến nhà hàng Triều

Châu thường đến, ngồi xuống gọi món. Đến đây ăn nhiều lần thành quen, không cần

xem thực đơn, anh gọi thẳng món với nhân viên phục vụ:” Thịt muối Triều Châu,

nhân sâm, măng hầm gà, canh xương sườn mướp đắng, cua đông lạnh. Hôm nay yến

sào có ngon không? Cho một suất nhé. Nhanh lên đấy, chúng tôi đói lắm rồi”. Cô

phục vụ đã quen chúng tôi từ lâu, tay cầm thực đơn cười khúc khích, vừa chạy

vào trong vừa nói yên tâm.

“Sao anh gọi nhiều vậy? Thời tiết này ăn nhân sâm sẽ chảy máu cam đấy”.

“Tẩm bổ một chút.Lưu Bạch, sắc mặt em rất nhợt nhạt, anh cũng vậy, mấy ngày hôm

nay chưa hôm nào được ăn ngon rồi”.

”Bây giờ anh có thể nói được rồi chứ?” , không đợi thức ăn bê lên hết, tôi giục

anh.

“Chị ơi, không có chị em không chịu nổi”, bất ngờ Sở Thừa ngây mặt trả lời tôi

như vậy. Xì!!Cơn giận vô cớ lại bốc lên, tôi không còn ý định chuyện trò với

anh nữa. Nhân viên phục vu lần lượt bê các món lên, tôi nhấc đũa bắt đầu ăn. Để

nói chuyện với con người này, cần phải chuẩn bị cả về tâm lý và sức khỏe.”Lưu

Bạch, hiện giờ mày đang yếu lắm. Dù thế nào , cứ ăn no đã rồi hãy tính”, tôi

thầm nhủ trong lòng.

Ăn xong, chúng tôi liền quay về nhà, cái mệt khiến tôi díp mắt lại. Nhìn thấy

giường, chỉ muốn ngả lưng lên đó nhưng ý chí đã thôi thúc tôi quay đầu, trịnh

trọng ngồi vào sofa.

Sở Thừa cũng không nói gì, lấy từ trong túi ra một cuốn sổ mở ra, đặt trước mặt

tôi.

Cái gì vậy? Hóa ra là một chiếc máy tính với màn hình xinh xắn, kèm theo cả bàn

phím nhỏ xinh. Anh ấn nút khởi động, logo quen thuộc của Microsoft hiện ra. Anh

định cho tôi xem gì vậy?

“Anh làm gì vậy?” Mặc dù tôi không có kiến thức về tài chính nhưng kẻ ngốc cũng

biết anh đang bật phần mềm quản lý cổ phiếu, các sơ đồ phức tạp hiện ra trước

mắt, tôi vốn dị ứng với các con số, nhìn thấy chúng là đau đầu.

“Lưu Bạch , em chú y chút nhé. Không hiểu không sao cả, dần dần anh sẽ dạy em.

Bây giờ em nghe anh giải thích nhé”. Anh mím môi, kích chuột mở cửa sổ,thái độ

hết sức chăm chú. Tôi đành phải lấy lại tinh thần, cố gắng chú ý nhìn màn

hình.Đột nhiên tên anh hiện ra, tôi chật vật dịch những từ tiếng Anh chuyên

ngành.”Em thấy rồi, anh là cổ đông của công ty này. Tại sao anh lại cho em xem

cái này? Có liên quan gì đền em?”

“Hai năm trước, gia đình lấy danh nghĩa của anh và bắt đầu mua cổ phần của công

ty kinh doanh bất động sản này ở Hồng Kông ,đến giờ đã trở thành một trong mười

cổ đông lớn nhất của họ. Nhưng hai năm nay hoạt động kinh doanh của công ty này

không khởi sắc, cũng không quá tệ nên không thu được nhiều lợi nhuận. Lần này

trước khi về nước, mọi hoạt động đầu tư ở Canada đã được cha anh bán hết lấy

tiền mặt, vốn đầu tư ở công ty này chiếm một lượng lớn trong tổng số vốn của

gia đình anh, lợi nhuận thu được trong hai năm qua cũng không nhiều lắm, vì thế

gia đình anh vẫn chưa động gì đến nó>”

Tôi gật đầu:”Thế bây giờ thì sao?Gia đình anh định bán à?”

“Thực ra để mua cổ phần trong nước, phải vượt qua chú Tư nhà anh nhưng vấn đề

là vốn. Vụ đầu tư này được tiến hành trên danh nghĩa cá nhân, mọi người trong

nhà không biết. Cha anh muốn bán số cổ phần đó, liên kết với nhà họ Viên để

chuyển tiền về Trung Quốc. Nhưng mấy năm nay anh rất quan tâm đến chiều hướng

phát triển của công ty này. Theo như anh biết, nó đang chuẩn bị niêm yết cổ

phiếu trên sàn giao dịch Đại Lục và giá cổ phiếu rất cao, như thế chắc chắn sẽ

kéo giá cổ phiếu ở Hồng Kông lên. Anh đoán, chỉ cần thông tin niêm yết cố phiếu

trên sàn giao dịch Đại lục được tung ra, giá cổ phiếu ở Hồng Kông ít nhất sẽ

tăng gấp đôi.

“Gấp đôi cơ à?” .Tôi bắt đầu đếm những con số sau tên anh, bao nhiêu chữ số như

thế, chỉ riêng số lẻ đã phải dùng tất cả mười ngón tay, nếu nhân lên với giá cổ

phiếu đó, rồi lại nhân đôi. Tôi bắt đầu chóng mặt, tiền đúng là rất quan trọng

nhưng với điều kiện nó phải nằm trong phạm vi mà tâm lý có thể chịu đựng, nhiều

quá sẽ biến thành cái không chân thực, nhìn chỉ thấy một dãy số dài loằng

ngoằng, nếu giả thuyết biến thành tiền mặt, chôn sống một trăm Lưu Bạch cũng

thừa thãi.

“Anh muốn đi Bắc Kinh để gặp lãnh đạo của họ. xác nhận lại thông tin này. Nhà

họ Viên thật đáng ghét, nếu để họ giật dây cuộc đời anh, kể cả sau này chỉ nhà

anh có thế lực mạnh nhất trong gia tộc thì vẫn cứ bị họ giật dây như thường.”

Thực ra, trong thâm tâm tôi vẫn cảm thấy có gì không ổn:”Đơn giản như vậy thôi

sao?Mặc dù em không hiểu lắm nhưng đó chỉ là một thông tin mà thôi,hơn nữa cũng

không thể đơn giản là xác nhận được thông tin đó với lãnh đạo của họ.Anh không

làm theo ý cha anh, giữ lại không bán, nhỡ không được có phải là rất nguy hiểm

không?”

“Em không phải lo, mọi việc còn có anh”Sở Thừa gạt máy xách tay ra, bất ngờ bế

bổng tôi lên, đổ mình xuống giường.Đầu lưỡi anh lướt qua cổ, hai tay bắt đầu

kéo áo tôi.Đầu óc tôi vẫn còn đang mơ màng nghĩ về những điều anh vừa nói,

người mềm nhũn nhưng cơ thể lại gào thét đòi theo anh, đây là phản ứng tự nhiên

nhất. Yêu anh, khát khao được cùng anh hòa quện làm một, khát khao đến điên

cuồng.Anh thở hổn hển, mồ hôi khiến làn da trơn dính, tôi không còn đủ sức

chống cự, dường như có thể ngất xỉu bất cứ lúc nào. Động tác của anh mạnh mẽ

làm sao, nhưng nụ hôn lại vô cùng dịu dàng.Không cưỡng lại được tình cảm mãnh

liệt đó, cuối cùng tôi đành từ bỏ lý trí, thều thào:”Sở Thừa, em yêu anh!”.

“Không nhiều bằng anh yêu em, Lưu Bạch, mãi mãi không bao giờ bằng”

Có lẽ việc tỉnh giấc lúc nửa đêm đã trở thành đồng hồ sinh học mới của tôi, lúc

đầu tưởng là mình đã mệt đến mức có thể ngủ liền một mạch ba ngày ba đêm,không

ngờ lại vẫn mở mắt mà không có dấu hiệu báo trước.Trong bóng tối, hơi thở của

Sở Thừa áp sát bên tai, nhẹ nhàng , đều đặn. Tôi khẽ trở mình, nhìn gương mặt

anh. Liệu tôi có phải là con người sùng bái quá mức chủ nghĩa bi quan không

nhỉ? Tại sao khi anh đầy ắp tự tin quay về, hai tay ôm chặt lấy tôi như mọi

lần, hơi thở ấm áp, gần gũi bên tai nhưng tôi vẫn cảm thấy thấp thỏm bất an.

Sở Thừa, anh sao vậy? Tại sao anh lại thay đổi như thế?Ánh mắt , giọng nói đều

trở nên mạnh mẽ, xa lạ. Người ta đều nói, tổ tiên người Triều Châu phát về

đường làm ăn là do dám mạo hiểm nhưng con người anh mà em quen từ trước đến giờ

đều điềm đạm nho nhã, thờ ơ với mọi chuyện.Những điều anh nói thực sự quá xa

vời đối với em nhưng một người không hiểu biết nhiều như em cũng biết chắc chắn

rằng chuyện này không đơn giản như anh nói. Anh dám đánh cược bằng số tiền lớn

như vậy ư? Nếu thất bại, hậu quả sẽ ra sao? Cha anh sẽ buông tay để mặc anh làm

thế ư? Còn Lâm, anh sẽ sắp xếp thế nào? Tôi thực sự muốn hỏi hết nhưng biết rồi

để làm gì? Em có thể làm được gì? Em giúp được gì cho anh?

Anh nằm đó, bất giác cau mày tỏ vẻ bất an, đột nhiên anh trở mình nói:”Lưu

Bạch!”.

“Em đây, em đây”, lần đầu tiên nhìn thấy vẻ mặt hốt hoảng của anh trong giấc

mơ, tôi đưa tay ôm chặt eo anh, an ủi.

Nét mặt anh đỡ căng thẳng hơn, mơ màng nhắm mắt, hóa ra anh không hẳn tỉnh

giấc. Tôi thở dài, cơn buồn ngủ lại ập tới, tôi cũng rút tay lại, định sẽ ngủ

tiếp. Nhưng chưa kịp rút tay về đã bị anh túm chặt. anh ngủ không yên giấc,

lòng bàn tay nóng đổ mồ hôi, anh khẽ lên tiếng:”Lưu Bạch, không có em anh không

chịu được”.

Không biết là thực hay là ảo , nước mắt bỗng trào ra. Sở Thừa , anh đang sợ cái

gì vậy? Cho ư? Anh không biết là em yêu anh đến nhường nào ? vì yêu nên gần như

em không hề động lòng trước bất cứ lời tỏ tình nào khác. Cái mà em sợ hơn là

cho dù chúng ta bất chấp tất cả, bất chấp mọi quan niệm thế tục rồi đến được

với nhau nhưng thời gian trôi qua sẽ thấy chán, cuối cùng đành phải chia tay.

Nỗi sợ hãi đó chôn chặt dưới đáy lòng em, muốn giải quyết vấn đề này rất đơn

giản, chúng ta hãy cầm tay nhau để chứng minh cho tình yêu của mình, nhưng vấn

đề là hai chúng ta thực sự có được cơ hội đó không?

“Chủ nghĩa bi quan , nghĩ ngợi nhiều thế, sớm muộn gì cũng mắc bệnh trầm cảm”,

tôi thầm rủa mình. Tôi nhắm mắt lại ,quyết định làm một con chim đà điểu, mọi

việc của ngày mai cứ để đến ngày mai giải quyết. Lưu Bạch, sớm muộn gì mày cũng

phải chết yểu vì suy nghĩ quá nhiều.

Sáng sớm, tôi gọi điện thoại đến trường xin nghỉ, trưởng phòng hỏi với giọng

nghi ngờ:”Lưu Bạch, nghe nói hôm qua chồng em đến hả? Lại còn là một anh chàng

đẹp trai lái xe đua chứ, chị tiếc quá vì lúc đó đang lên lớp nên không được

nhìn, lần sau nhất định phải để cậu đến ra mắt đó nhé.”

Sao lại thế chứ? Tôi hậm hực lườm người bên cạnh, nhớ lại chuyện hôm qua dám

ngang nhiên xưng là chồng tôi, sau này tôi biết ăn nói với mọi người thế nào

đây?

Tôi tỉnh dậy về nhà thu dọn hành lý, Sở Thừa ngồi trên xe gọi điện đặt vé máy

bay:”Lưu Bạch, hay là đưa cả Mạt Lợi đi nhé, để cô bé ở nhà một mình tội nghiệp

lắm?”

“Anh định đi mấy ngày?”

“Bốn, năm ngày”.

“Lâu quá, hơn nữa cũng không phải là đi chơi, em sợ Mạt Lợi không chịu. Bây giờ

con bé bám mẹ em lắm, tối đến có khi lại tìm bà ngoại”.

“Thế đưa cả mẹ em đi nữa”, Sở Thừa nói rất thản nhiên.Tôi lườm anh một cái.

“Anh đi giải quyết việc quan trọng mà cứ như đưa cả nhà đi du lịch vậy? Hơn

nữa, mẹ em không quen anh lắm, đi bất ngờ thế này , bà sẽ sợ”.

“Chị ơi, lấy lòng chị khó thật đấy”.Sở Thừa cố làm ra vẻ oan ức nhìn tôi, tôi

liếc anh một cái, không nén nổi cười.

Ra đến sân bay đã gần trưa.Quen nhau lâu rồi, có lần anh phải đi máy bay, tôi

cũng đưa anh ra sân bay nhưng lần nào cũng đều chia tay trước cổng vào. Thực ra

phần lớn chỉ xa nhau mấy ngày nhưng lúc chia tay đều lưu luyến bịn rịn, ôm nhau

tạm biệt, thường vào trong rồi gọi điện cho tôi, nói nhìn thấy tôi đi ra sẽ

buồn lắm. Sở Thừa tính nhẹ nhàng, thích hai người được vui vẻ bên nhau, bình

thường xem phim cũng không chọn phim buồn, anh nói là”xem phim buồn sẽ ảnh

hưởng đến tâm lý”.Đây là lần đầu tiên chúng tôi đi máy bay cùng nhau, xếp hàng

gần nhau để kiểm tra vé, cùng nhau lên sân bay, cả hai đều phấn khởi.Lúc xếp

hàng đợi lên máy bay cũng cười tủm tỉm. Lên máy bay, sắp xếp ổn thỏa mọi thứ,

cơn buồn ngủ ập tới, bất giác tôi ngáp một cái.

“Em vẫn buồn ngủ lắm à?” Anh mở tấm chăn mà nữ tiếp viên vừa mang đến, nghiêng

vai:”Nào, chiếc gối mềm mại độc nhất vô nhị trên thế giới dành cho Lưu Bạch tận

hưởng”.

Tôi cười, cố tình dụi đầu vào vai anh:”Cứng chết đi được,có thấy mềm mại gì

đâu?”

Anh nhìn tôi, bất ngờ thơm một cái:”Nói thử lại lần nữa xem?”

Tôi đỏ mặt, ngượng nghịu nhìn xung quanh. Mọi người ngồi bên mỉm cười, quay đi

chỗ khác. Chắc chắn trong mắt mọi người, chúng tôi là một đôi tình nhân đang

trong thời kỳ yêu đương nồng thắm.Niềm hạnh phúc này thật xa xỉ, tôi thu người,

ngả vào vai anh, cảm giác ấm áp và an toàn biết bao. Máy bay cất cánh rất êm.

Hạnh phúc nhất là chúng tôi được ở bên nhau, nghĩ vậy, tôi bèn ngủ thiếp đi.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.