Chương 17

Trên đường về nhà, trời bắt đầu mưa. Chuông điện thoại

reo vang, tôi thẫn thời nhấc máy. Giọng Sở Thừa vang lên: “Lưu Bạch, em đang ở

đâu? Anh có thể gặp em được không?”.

“Em xin lỗi, em muốn được yên tĩnh một lát”. Tôi ngắt máy, nghĩ một lát rồi tắt

nguồn, tiếp tục lái xe.

Cần gạt nước lập đi lập lại những động tác đơn điệu, tôi nhìn thẳng về phía

trước, lái xe như một cái máy. Trời đã tối, ai cũng hối hả lái xe về nhà trong

làn mưa. Đột nhiên có một thanh niên không mang ô băng qua trước đầu xe, tôi

phanh gấp, tim đập thình thịch. Đến khi hoàn hồn, thấy mình lái xe về con ngõ

nhỏ chứ không phải hướng về nhà.

Tôi cho xe đỗ ở góc nhà quen thuộc, nắm chặt điện thoại di động trong tay mãi

cho đến khi lòng bàn tay ướt nhẹp mồ hôi.

Rốt cuộc thời gian gần đây tôi đang sống một cuộc sống như thế nào? Ngay từ đâu

tôi đã biết tôi và anh sẽ chẳng có kết quả gì, nếu đã như vậy thì tại sao chúng

tôi lại tiếp tục quan hệ đến ngày hôm nay?

Không phải tôi đã nghĩ kỹ rồi đó sao, chỉ cần tận hưởng niềm vui, không cần

quan tâm đến kết quả bởi sớm muộn gì cũng có ngày chia tay. Tôi cũng đã có sự

chuẩn bị kỹ càng về mặt tâm lý cho mình nhưng khi phải đối mặt với thực tế,

không ngờ lại đau khổ, lưu luyến đến thế.

Bắt đầu từ bao giờ? Trong đêm ở Thái Lan nghe thấy điện thoại của anh? Hôm ở

sân bay được anh đón trước mặt Mặc Nhiên? Hay là hôm anh khẽ khàng bế Mạt Lợi

lên tay trong nắng chiều? Bắt đầu từ bao giờ không có anh là tôi không chịu

được? Cứ nghĩ đến việc không thể tiếp tục ở bên anh, tôi lại cảm thấy nghẹt

thở.

Tôi gục đầu lên vô lăng, chỉ cần bấm mấy số, chỉ cần gọi một cú điện thoạt là

tôi có thể nghe tiến Sở Thừa, được anh dỗ dành, an ủi. Nhưng như thế rồi sao

nào? Quyết định của anh đã hiện ra rõ ràng trước mắt tôi. Căn hộ đó chính là

câu trả lời cảu anh về tương lai của chúng tôi. Liệu tôi có thể chấp nhận làm A

Kiều sống trong cung điện của anh, chịu đựng bao nỗi giày vò trên danh nghĩa

tình yêu, mãi mãi phải chờ đợi trong tối tăm?

Tay phải đỡ ngực, trái tim tôi đau thắt,

khó chịu. Nhưng chỉ một lát sau, tôi đã ngồi thẳng người, nhấn ga quay đầu xe

rời con ngõ nhỏ, lao thẳng về hướng nhà mình. Hãy để những chuyện đó trở thành

quá khứ. Công tử hào hoa, gia tộc thông gia, tranh giành quyền lợi, người sống

kẻ chết, tất cả đều là những của thế giới khác. Tôi không nên cuốn vào đó, cũng

không thể trở thành một thành viên trong gia tộc bọn họ. Anh đã đưa quyết định,

còn tôi, nếu không thể chấp nhận thì đành phải từ bỏ mà thôi.

Một chiếc xe hơi màu trắng lao như bay đến, phanh gấp trước cửa ngõ, chặn đường

tôi lại. Sở Thừa mở cửa xe giữa làn mưa.Trong bóng tối nhá nhem, anh đứng đó

nhìn tôi.

Mọi quyết định sắt đã vừa đưa ra trong tích tắc đã tan tành mây khói, tôi ngồi

trong xe, không biết phải làm gì.

Chúng tôi cứ giữ nguyên tư thế đó. Không ai động đậy, không ai lên tiếng. Bất

ngờ có tiếng còi xe phía sau, rồi có người quát: “Thần kinh à? Sao lại chặn hết

lối đi thế này, có định cho người khác đi không đấy?”. Dường như Sở Thừa không

nghe thấy gì, vẫn đứng im không nhúc nhích. Nước mưa nhòe nhoẹt trên mặt anh,

đôi mày cau lại, hoàn toàn không giống vẻ bình thường mà tôi vẫn nhìn thấy.

Cuối cùng không chịu được nữa, tôi bèn lùi xe, mãi cho đến khi lùi vào góc nhỏ,

tôi mới xuống xe.

Sở Thừa vẫn nhìn tôi im lặng, tôi lay vai, thấy người anh cứng đờ. Một lát sau,

anh quay lên ghế lái, ném lại một câu: “Lên xe!”.

Xe đợi trong con ngõ đã xếp thành hàng dài, có lẽ cảnh mà chúng tôi đang diễn

quá ly kỳ khiến mọi người đều tưởng rằng đang được xem một đoạn phim hấp dẫn

nên không ai thúc giục gì nữa. Không cần thiết phải làm trò cười giữa bao ánh

mắt của thiên hạ, tôi liền ngoan ngoãn ngồi lên xe anh.

Hai chúng tôi ngồi nhìn nhau trong xa nhưng không nói với nhau lời nào, một bầu

không khí im lặng bao trùm. Cuối cùng, không chịu nổi bầu không khí ngột ngạt

này, tôi bèn lên tiếng trước: “Sở Thừa, em phải về nhà”.

Đột nhiên anh nhắm mắt, ngực thở phập phồng, dường như đang cố gắng kiềm chế

điều gì đó. Lòng nặng trĩu, tôi định nói tiếp nhưng cổ tay đã bị anh nắm chặt,

bóp rất mạnh, không chịu nổi tôi khẽ kêu lên: “Đau!”.

“Đau hơn anh không?” Sở Thừa cau mày nhưng lập tức thả lỏng tay ra ngay. “Lưu

Bạch, rốt cuộc là em định làm gì? Anh sắp phát điên rồi đây, em có biết không?

Anh sắp bị em dồn đến phát điên rồi đây!” Tôi bị anh kéo ra khỏi xe, dòng xe

chờ đợi phía sau lần lượt chạy qua, người nào trong xe cũng liếc nhìn chúng tôi

bằng cái nhìn mờ ám, thậm chí có gã đàn ông lãng nhách còn thổi sao: “Này,

người anh em, phải nhẹ nhàng hơn với cô em xinh đẹp chứ!”.

Sở Thừa quay sang trợn mắt: “Biến!”.

Trời ạ! Tôi chưa bao giờ được chứng kiến cảnh Sở Thừa tức giận như vậy. Mọi

dũng khí ban nãy giờ đã tan thành mây khói, liệu tôi có thể lựa chọn cách biến

mất trong tích tắc?

Dường như Sở Thừa nhìn thấu mọi suy nghĩ của tôi, anh kéo tôi về phía khu chung

cư: “Không được đi đâu hết, chúng ta về nhà”.

“Lưu Bạch, rốt cuộc là em muốn thế nào?”, vừa bước vào khu chung cư, Sở Thừa

liền nắm chặt vai tôi, hỏi bằng giọng bài hoài.

“Em muốn thế này?” Tôi há miệng, nhìn anh thẫn thờ nói: “Sở Thừa, hôm qua em

nói vẫn chưa đủ rõ ràng hay sao?”.

“Chưa rõ ràng!”, anh cao giọng. “Em nói không chịu cảnh chia sẻ. Làm gì có chia

sẻ! Con người anh vẫn đang hoàn chỉnh xuất hiện trước mặt em, mọi suy nghĩ và

thời gian của anh đều dành cho em. Anh đối với em như vậy, em còn chưa hài lòng

hay sao? Lẽ nào em là con ngư không có cảm giác ư?”

“Sao em lại không có cảm giác chứ? Nếu không có cảm giác thì sao em lại sợ hãy

như thế này! Em sợ để mất anh, sợ chúng mình không thể ở bên nhau được nữa”

Bỗng dưng tôi cảm thấy vô cùng ấm ức trước những lời chất vấn của anh.

“Em không biết tại sao anh lại mở công ty, tại sao lại mua căn hộ đó à? Anh làm

như vậy để em yên tâm, để em biết anh sẽ không rời xa em, em có hiểu không?”

Anh không nhắc đến căn hộ đó còn đỡ, tự nhiên nhắc tôi, trái tim mềm yếu của

tôi lại trở nên sắt đá: “Không rời xa em? Sở Thừa, anh sắp làm đám cưới rồi,

anh có biết không? Anh sắp lấy vợ rồi! Căn hộ đó là để em yên tâm làm vợ lẽ của

anh ư?”.

Cả hai chúng tôi cùng im lặng, cuối cùng tôi cũng rõ hết những suy nghĩ trong

lòng. Vẻ mặt anh như người bị đánh thảm hại, hai môi mỉm chặt, ánh mắt lộ rõ vẻ

đau đớn, mái tóc bị mưa xối ướt vẫn đang nhỏ nước. Không thể tiếp tục nhìn anh

trong cảnh tượng đó, tôi quay đầu sang hướng khác.

Giọng anh lạc đi: “Lưu Bạch, em đã biết hết hoàn cảnh gia đình anh rồi chứ?”

Tôi gật đầu, mỗi lời Cho nói, tôi đều nhớ như in.

“Lần này cha anh muốn dồn mọi sức lực, cha anh đã già, nếu như thất bại, anh

không dám tưởng tượng đến hậu quả, em có hiểu không?”

Tôi vẫn gật đầu.

“Mặc dù anh không đồng ý với quyết định của ông nhưng ông ấy là cha anh, anh

không thể lựa chọn. Anh muốn đưa em về nhà, anh muốn tự hào khoe với mọi người

rằng anh có em. Anh đã suy nghĩ rất nhiều nhưng anh không được lựa chọn, em có

hiểu không?”.

“Em hiểu! Em hiểu hết nhưng em không muốn chúng mình ở bên nhau như thế này.

Sau này sẽ rất đau khổ, hai bên sẽ oán hận nhau, anh có hiểu không?”, không thể

kìm nổi nước mắt trào ra, tôi vừa khóc vừa nói.

“Không thể!” Anh ôm chặt tôi vào lòng: “Anh từng nói rằng hãy cho anh thời

gian, anh sẽ giải quyết ổn thỏa mọi chuyện, em hay tin anh được không?”.

“Không phải em không tin anh nhưng em chỉ muốn được hưởng hạnh phúc của một

người bình thường, không phải chui lủi, không phải suốt đời sống trong bóng

tối, không phải chia sẻ anh với một người phụ nữ khác. Anh có hiểu không?”.

“Sẽ không phải là suốt đời đâu, những điều này chỉ là tạm thời thôi, chỉ cần em

cho anh thời gian, chắc chắn anh sẽ làm cho em được đứng bên canh một cách

quang minh chính đại, không phải chui lủi. Em có thể tạm thời kiên nhẫn được không?”

Tôi nghiến răng, chút lý trí còn sót lại trong lòng đang giãy giụa gào thét,

kết thúc vào thời điểm này mới là sự lựa chọn sáng suôt nhất, tiếp tục lún sâu

vào mối quan hệ này chỉ khiến cả hai chúng tôi càng thêm mệt mỏi mà thôi. Nhưng

ngay lập tức, đôi môi anh đã ập xuống, kèm theo một cảm giác bất anh xen lẫn

đau đớn, cuốn hết chút lý trí cuối cùng của tôi. Chúng tôi vừa thở hổn hển vừa

xiết chặt lấy nhau, giọng anh vang bên tai tôi: “Lưu Bạch, cho dù em quyết định

như thế nào anh cũng không từ bỏ. Em hãy nhớ kỹ, anh sẽ không từ bỏ. Em cũng

không được từ bỏ, tt đối không từ bỏ”.

Tại sao những câu nói kiên quyết nào lại có thể thốt ra từ miệng anh - một con

người từ trước đên nay vốn rất điềm đạm nho nhã? Tại sao khi nói những lời đó,

giọng anh lại run run. Tôi đưa tay ôm chặt cổ, áp sát mặt vào bờ vai anh. Tại

em sao? Làm sao em nỡ để anh đau đớn như vậy, làm sao em nỡ xa anh?

Trong bóng tối, mặt tôi áp sát vào ngực anh, anh ôm chặt tôi trong vòng tay.

Tim tôi như thắt lại nhưng cuối cùng lý trí vẫn giành được chiến thắng. Tôi

ngồi thẳng người, bật đèn lên rồi nói: “Sở Thừa, em hứa với anh là em sẽ ở bên

anh cho đến ngày anh làm đám cưới. Đây là sự quyết định cuối cùng của em, nếu

anh không thể chấp nhận thì…”.

“Thì em sẽ làm thế nào?”, Sở Thừa cũng ngồi dậy, nhìn tôi chằm chằm.

“Thì bắt đầu từ bây giờ, chúng ta sẽ không gặp nhau nữa”.

Anh không nói gì, một lúc lâu sau mới thốt ra vài tiếng: “Em ác quá, Lưu Bạch

ạ!”.

Tôi cô gắng giữ giong mình bình tĩnh: “Sở Thừa, chúng ta vẫn còn thời gian để ở

bên nhau, từ giờ đến cuối năm vẫn còn một khoảng thời gian khá dài. Chúng mình

cứ việc tận hưởng khoảng thời gian này, không tốt hay sao?”.

“Sao em lại có thể thốt ra được những câu nói này?”.

Đột nhiên tôi muốn bật cười: “Đúng vậy, nghe hơi buồn cười. Có lẽ những câu nói

đó phải là lời thoại của đàn ông thì đúng hơn”.

“Em cứ việc làm theo những điều em nghĩ, anh cũng vậy. Lưu Bạch, thời gian sẽ

chứng minh tất cả”.

“Vâng, vậy thì hãy để thời gian chứng minh tất cả”, tôi gật đầu. “Bọn mình được

ở bên nhau ngày nào cứ việc tận hưởng ngày đó, đúng không anh?”.

“Vậy thì từ nay trở đi em không được từ chối điện thoại của anh”.

“Vâng”.

“Không được tắt máy”.

“Vâng”.

“Không được trốn gặp anh”.

“Lần nào cũng bị anh túm được, em thất bại quá chừng”.

“Em chỉ đến những chỗ quen thuộc, không tìm được mới là lạ”.

“Em buồn ngủ quá. Anh không buồn ngủ à?”

Anh ngồi thẳng lên, nói: “Anh không ngủ, anh muốn ngắm em”.

“Đồ ngốc!”, tôi khẽ nói. Bất giác hai tay tôi ôm chặt lấy anh, dụi má vào ngực

anh. Tôi không muốn rời xa anh, cho dù chỉ là chia tay trong tưởng tượng cũng

thấy con tim đau thắt.

Lúc yêu nhau, ai chẳng đầy ắp niềm tin, tưởng rằng tình yêu có luồng sức mạnh

vô bờ, sẽ vượt qua được mọi khó khăn. Chỉ tiếc em đã được tận mắt chứng kiến

mặt khác của tình yêu, nó sẽ đem đến một nỗi đau vô tận, sẽ khiến con người

thương tích đầy mình, quãng đời còn lại phải sống trong nỗi khiếp đảm nhưng em

sẽ không nói ra những câu này, bởi hiện tại chắc chắn anh sẽ không tin.

“Đừng nghĩ nhiều nữa! Hãy để mình quên đi tất cả, thỏa sức tận hưởng quãng thời

gian này”, tôi thầm cảnh cáo mình. Tôi cuộn người lại, tìm lại vị trí quen

thuộc trong vòng tay anh, nhắm mắt nằm yên. Anh đưa tay tắt đèn, trong bóng

tối, anh vẫn giữ tư thế nằm nghiêng, nhìn tôi mãi cho đến khi tôi mơ màng đi

vào giấc ngu

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.