Chương 57: Yến hội ở Tần Phủ (nhị)

Triệu Thanh Minh

ngẩng đầu lên , trong mũi hừ một tiếng " Nếu đem hoa ra so sánh , mấy

người thôn phu lên núi lấy ra một gốc kỳ hoa là sẽ có thứ hạng sao ?

Ngắm hoa hội là một sự kiện tao nhã , điểm này thôn phu còn phải học hỏi thêm ."

Giang Lăng không có tinh thần cùng khí

lực vì nhà nông bần cùng mà biện bác , lúc này nàng đang nhíu mày trầm

tư . Nàng vất vả mới lôi kéo bán được hai mươi cái thực đơn cho Lưu

chưởng quỹ được hai xâu tiền , tức là hai lượng bạc . Nếu nàng có thể

lợi dụng không gian trồng ra được một ít kỳ hoa , đoạt được đầu bảng ,

chẳng phải là sẽ kiếm được một trăm lượng bạc tiền thưởng sao ?

Hoặc là chính mình không tham gia ngắm hoa hội , mà đem hoa đó bán cho

những người dự thi thì cũng có thể kiếm hơn mười lượng bạc đi ?

Nghĩ đến đây , nàng thực là hưng phấn ,lại hỏi Triệu Thanh Minh : " Năm rồi kỳ hoa dị thảo gì đoạt được giải quán quân ? "

" Dị thảo thì không được ." Triệu Thanh Minh nở nụ cười , miệng cười cực

kỳ tuấn mỹ , nhìn xem tỷ muội Giang Ninh Nhi cùng Tần Tâm đều đang ngây

dại , " Đây là ngắm hoa hội , nên phải là kỳ hoa , hơn nữa ở thời điểm

dự thi đóa hoa còn phải nở rộ .

Nếu ngươi có

một chậu hoa cúc tím vô cùng tốt , nhưng nếu mùa xuân mà nó lại không nở hoa , cũng không hữu dụng . Năm rồi

được các thứ hạng cao nhất chính là hoa lan .

Các loại hoa lan biến dị , đều có hơ hội cực cao đoạt giải quán quân . Bất

quá cũng có một ít là giống khác . Thí dụ như năm trước có một gốc cây

đỗ quyên biến sắc , trong quá trình nở hoa , lại biến ra màu sắc bất

đồng , thật là kỳ lạ ; Còn có một năm kia , có một người ra một số tiền

lớn mua một gốc cây mẫu đơn quý báo từ Lạc Dương đem về , cuối cùng cũng đoạt hạng nhất ."

Giang Lăng gật gật đầu . Hoa

đỗ quyên biến sắc thì nàng biết . Đó là hoa đặc chủng ở trên núi huyện

Kim Tú ở Quảng Tây . Trên núi kia có vạn mẫu rừng là hoa đỗ quyên cả

trăm năm .

Biến sắc đỗ quyên khi còn nụ hoa là

màu hồng phấn , lúc mới nở thì màu hồng đậm , đến lúc nở to thì màu phấn trắng , phía dưới có màu tím , cuối cùng lại chuyển sang màu vàng mà

héo tàn , cực kỳ kì diệu .

Linh Lăng Thành này

cách Quảng Tây không xa , vì một trăm lượng bạc , phái người lên núi hái biến sắc đỗ quyên thì cũng đáng giá.

" Này ,

đừng có nói nhiều như vậy , chúng ta vẫn là làm thơ đi ." Tần Tâm từ lúc Triệu Thanh Minh cười giờ đã tỉnh táo lại , giờ thấy Giang Lăng hấp dẫn được sự chú ý của Triệu Thanh Minh thì cực kỳ bất mãn .

Triệu Thanh Minh cũng không để ý đến nàng ta , đối với Giang Lăng lại nói : " Nếu Giang

Lăng cô nương có hứng thú , thì đến ngày ngắm hoa hội khai mạc ta liền phái người thông báo cho cô nương ? "

" Tốt " Giang Lăng cao hứng gật gật đầu , đang muốn hỏi hắn tham gia trận đấu thì phải làm những thủ tục gì , có phải hay không phải giao nộp một số tiền nhất định , chợt nghe một nha hoàn đến bẩm báo : " Lục phu nhân tới , phu nhân nhà chúng ta thỉnh các vị công tử , cô nương đi đến bên

kia ."

Tần Tâm không có cơ hội ở trước mặt

Triệu Thanh Minh trổ ra tài làm thơ , tự nhiên lại mất đi cơ hội được

thơ và họa của hắn , không khỏi hung hăng trừng mắt liếc nhìn Giang Lăng một cái . Vốn định thừa dịp thời điểm bọn người Triệu Thanh Minh không

để ý , cảnh cáo Giang Lăng một chút , cũng không nghĩ đến Triệu Thanh

Minh đứng lên giơ tay thủ thế : " Giang Lăng cô nương , mời ."

Ý bảo nàng đi trước , hoặc cùng hắn sóng vai mà đi . Hành động này của

hắn làm cho mấy vị cô nương ở đây nhìn muốn lòi tròng mắt ra , còn sinh

ra nồng đậm ghen ghét với Giang Lăng .

Đang ở

trong trạng thái tràn ngập hưng phấn , Giang Lăng cũng không nghĩ nhiều

như vậy , gật gật đầu liền dẫn đầu đi ra ngoài .

Cái loại hành động nhường nàng đi trước này , ở kiếp trước chỉ là một

hành động rất đỗi bình thường . Nếu một ngày nào đó nàng biến thành một

cái đuôi đi theo người ta , đó mới chính là hành động không bình thường .

Thấy Giang Lăng dẫn đầu đi trước , Triệu Thanh Minh bước nhanh , cùng

Giang Lăng sóng vai mà đi . Giang Lăng liếc nhìn hắn một cái , lại nhìn

xa xa thấy Tần phu nhân các nàng, đành nuốt xuống lời muốn hỏi , dưới

chân cố ý đi tốc độ chậm lại , cùng Triệu Thanh Minh tạo ra chút khoảng

cách .

" Triệu công tử ,

thỉnh sang bên kia ." Tần Tâm bước nhanh đi đến bên người Triệu Thanh

Minh , chiếm cứ vị trí vừa rồi của Giang Lăng , dẫn đường Triệu Thanh

Minh hướng một cái sân mà đi đến .

Triệu Thanh Minh quay đầu nhìn Giang Lăng liếc mắt một cái , cặp mày xinh đẹp nhíu nhíu lại .

" Giang Lăng cô nương ." Triệu Vi Vũ đi đến bên người Giang Lăng , thật

thân thiết nắm lấy cánh tay của nàng . " Ta năm nay mười lăm tuổi ,

ngươi thì sao ? Chúng ta hai người ai lớn hơn ? "

Giang Lăng nhìn nàng một cái , mỉm cười nói : " Ta đây nên gọi ngươi một tiếng tỷ tỷ ."

" A ! Ta đang muốn có một người muội muội đây ." Triệu Vi Vũ cao hứng

cười rộ lên , " Giang Lăng muội muội ngày thường hay làm cái gì ? Có

rảnh hay không để ta cho người đón ngươi đến phủ thứ sử du ngoạn a ? "

" Ách " Trên mặt Giang Lăng lộ ra tươi cười có chút cổ quái . Nếu để

cho vị Triệu cô nương này biết nàng cả ngày trồng rau , bắt cá , không

biết bộ mặt tinh xảo của nàng sẽ lộ ra bộ dạng biểu cảm như thế nào đây .

Hôm nay hai huynh muội Triệu gia biểu hiện thật là kỳ quái. Vô duyên vô cớ

đối với nàng cảm thấy hứng thú , vô duyên vô cớ đối với nàng thân thiết , cái này thật là làm cho người ta phải phí tâm cân nhắc . Vô sự hiến ân

cần , không phải gian thì cũng là trộm cắp . Giang Lăng luôn luôn suy

nghĩ cẩn thận , nhà của nàng một nghèo , hai trắng tay , có cái gì có

thể làm cho Triệu công tử cùng Triệu tiểu thư mưu đồ đây ?

Hay là , Triệu Thanh Minh này nghĩ hy sinh bản thân , muốn thành toàn cho

hôn sự của Triệu cô nương cùng Tần Ức ? Giang Lăng nhíu mày , bị suy

nghĩ của bản thân cuốn lấy nàng một chút .

Vào

một cái sân cách đại sảnh không xa , Giang Lăng nhìn xuyên qua bóng dáng của Triệu Thanh Minh và Tần Tâm đi phía trước , nhìn thấy trong đại

sảnh các cửa đều rộng mở , bên trong xiêm áo ngồi tròn một cái bàn lớn . Nha hoàn như nước chảy từng nhóm mang thức ăn lên .

Mà ở sảnh bên trái ghế thái sư , Lí Thanh Hà cùng một vài vị phu nhân

bồi ở bên người một vị thái thái khoảng sáu , bảy mươi tuổi . Lúc này

thấy các nàng tiến vào , Tần phu nhân vội đứng lên , đi đến bên cạnh cửa cười nói : " Bọn nhỏ đến , chạy nhanh đi rửa tay , ăn cơm ."

Mà Triệu phu nhân cũng đi đến , nhỏ giọng nói với Triệu Thanh Minh : "

Minh Nhi , ngươi mau quay lại sảnh ngoài đi , ở trong này pha trộn , cẩn thận cha ngươi lại mắng ngươi ."

Giang Lăng vừa vặn đi ngang qua người bọn họ , lời này nghe được rành mạch , nhịn

không được hé miệng cười . Hay là vị Triệu Thanh Minh này cùng Giả Bảo

Ngọc không khác nhau mấy , thích nhất pha trộn trong này ?

" Đến đây , Lăng Nhi , chạy nhanh đi lại gặp qua Lục phu nhân ." Lí

Thanh Hà chính là đang tán gẫu hăng say cùng Lục phu nhân , vừa quay đầu lại thấy Giang Lăng đi đến , vội vẫy tay hướng Giang Lăng kêu lên .

Lục phu nhân là một lão thái thái hiền lành , nhưng mà nhìn qua thân mình

có chút gầy yếu , sắc mặt nhìn qua không được tốt lắm . Nàng nghe Lí

Thanh Hà nói lời này , cười tủm tỉm nhìn lại phía Giang Lăng . Liếc mắt

một cái liền mạnh mẽ giật mình , hơi hơi đứng lên , nhìn chằm chằm

Giang Lăng một lúc lâu sau , há miệng muốn nói , lại như là bỗng nhiên

tỉnh ngộ ra , im miệng lại nhìn Lí Thanh Hà .

Lí Thanh Hà nhìn đến Lục phu nhân thần thái như thế , trong lòng cả

kinh , lại thấy nàng nhìn qua mình , vội dò hỏi : " Lục phu nhân ngài

làm sao vậy ? Nhìn đến Lăng Nhi nhà ta bộ dáng giống như là gặp người

quen ? "

" Hắc , cũng không phải , là lão thân

hồ đồ thôi ." Lục phu nhân cười rộ lên , trên mặt đầy nếp nhăn . " Đây

là nữ nhi của ngươi ? Lớn lên thật giống một đứa cháu gái của ta , vừa

mới trông thấy , ta còn tưởng rằng nàng đã đến ."

Lí Thanh Hà thở dài nhẹ nhõm một hơi , hướng Giang Lăng cười nói : " Lăng

Nhi , còn không hướng Lục phu nhân hành lễ ? "

" Giang Lăng thỉnh an Lục phu nhân ." Giang Lăng nghiêng người vén áo thi lễ .

" Ừ , ừ . Ngươi kêu là Giang Lăng ? " Lục phu nhân tinh tế đánh giá Giang Lăng , trong mắt lão bà ánh lên tia tinh quang không thấy rõ .

" Dạ " Giang Lăng đáp . Nhìn Triệu phu nhân cùng Triệu Vi Vũ đứng đó đã

lâu , vội lui về sau một bước , nhường cho các nàng tiến lên chào hỏi

Lục phu nhân . Tần phu nhân hôm nay là chủ , mời khách là Lục phu nhân

cùng Triệu phu nhân , nàng cũng không thể đoạt nổi bật của Triệu Vi Vũ .

" Tốt lắm , đều ngồi vào vị trí đi . Tần phu nhân đợi cho Triệu Vi Vũ và

mấy vị cô nương hành lễ với Lục phu nhân xong liền tiến lên nói , cũng

tự mình đến giúp Lục phu nhân đứng lên , đem nàng thỉnh ngồi vào ghế chỗ tôn kính .

Tần tướng quân cùng Triệu thứ sử tuy rằng là đại quan ở biên giới , nhưng so với Lục đại nhân từng làm qua

chức vị đế sư , lão nhân lai lịch lại thâm sâu mà nói , địa vị tự nhiên

được xác định rõ ràng . Cho nên Triệu phu nhân liền ngồi xuống cái ghế

khách vị trí thứ hai .

Lần này Giang Lăng cũng

chưa nhìn thấy Tần Ức ở trong đại sảnh , phỏng chừng hắn đã lưu lại ở

viện ngoài . Mà Triệu Thanh Minh cũng nhường Triệu phu nhân phái người

đưa hắn ra viện bên ngoài .

Lưu lại ở đây một nhà già trẻ lớn bé , phu nhân thì có năm người , lớn lớn nhỏ nhỏ cô nương

cũng có năm người , vừa vặn làm thành một bàn .

Khi đã ngồi vào bàn , Lục phu nhân nhìn Tần phu nhân đem Giang Lăng an bài

bên kia chủ toạ , ánh mắt liền nhìn sangTần phu nhân , mỉm cười hỏi : "

Tần phu nhân , mạo muội hỏi một câu , Giang Lăng cô nương là thân thích

gì của nhà các ngươi ? "

" A ! " Tần phu

nhân không nghĩ đến Lục phu nhân đột nhiên lại hỏi đến vấn đề này , bất

quá nàng đáp cũng là khía cạnh bên ngoài , cười nói : " Là con dâu chưa

qua cửa của ta ."

Lời vừa nói ra , mẹ con

Triệu gia liền lắp bắp kinh hãi . Nhất là Triệu Vi Vũ , lúc này hận

không thể lập tức buông chiếc đũa , chạy đến viện ở ngoài nói cho ca ca

nghe tin tức này . Mà Tần Tâm cùng Giang Ninh Nhi đều nhẹ nhõm thở dài

một hơi --- chỉ cần Tần phu nhân đem thân phận của Giang Lăng vạch trần , Triệu Thanh Minh sẽ không đem lực chú ý đặt trên người của nàng , vậy

thì bản thân ... .....

Tần phu nhân nói xong ,

hướng về Triệu phu nhân gật gật đầu xin lỗi . Nàng lúc trước không nói

rõ , chủ yếu là bởi vì Giang Lăng không quá nguyện ý cùng nhà nàng kết

thân . Nếu thực sự có một ngày hai nhà từ hôn , thì không phải chỉ có

một nhà Giang gia mất mặt . Lúc này hai tiểu oan gia còn náo không rõ

ràng

phía trước , việc hôn nhân của hai nhà không thể thông báo ra

ngoài . Nhưng mà lúc này Lục phu nhân đã hỏi , tình huống này tự nhiên

không thể không nói .

Tần phủ hôm nay đã mời

một ít người đến , thức ăn tất nhiên là cực kỳ phong phú . Lí Thanh Hà

cùng Giang Lăng tuy là bình thường chỉ ăn cá và rau xanh , nhưng hương

vị này dù có tinh chế tỉ mỉ cũng không sánh bằng . Những thức ăn này

không gây cho Giang Lăng cảm giác thèm ăn . Giang Lăng đối với vị tinh

phía trước ngày càng có tin tưởng ----- nhìn cảnh hào môn nhà giàu mà

xem , nhất định nhu cầu đối với vị tinh cực kỳ lớn , nàng lúc này lại lo lắng vấn đề định giá cả . Năng lực sản xuất của nàng quá nhỏ , chỉ còn

cách là đề cao giá , vừa không mệt người mà lại còn kiếm thêm được nhiều tiền .

Cổ nhân ăn cơm có quy định là ăn

không nói , ngủ không nói .Một bữa ăn này đãi tiệc rất là phong phú ,

ngay tại lúc này trong đầu Giang Lăng đều là đại kế kiếm tiền , im lặng

tính toán mà trôi qua hết bữa ăn .

Ăn cơm xong chính là uống trà , Đường sơ Lục Vũ " Trà Kinh " còn chưa có xuất hiện , Đường triều lúc này người ta thịnh hành uống trà là pha trà pháp , tức

là đem hành , gừng , táo , vỏ quýt cùng bạc hà bỏ vào nấu chung với trà , còn cho thêm chút muối .

Giang Lăng ở kiếp

trước lão gia tử rất thích uống trà , đối với trà đạo cũng rất sâu

nghiên cứu , nơi nào uống qua trà đã bị Lục Vũ phê bình . Giang Lăng

uống lên hai hớp trà liền bỏ xuống , bị Tần Tâm dùng ánh mắt hèn mọn

nhìn thoáng qua .

Lúc uống trà nói chuyện

phiếm , Lục phu nhân lại cực kỳ hứng thú với Giang Lăng , lôi kéo nàng

ngồi kế bên mình , hỏi nàng rất nhiều về cuộc sống hằng ngày , yêu

thích cái gì ? Thích ăn món gì ? Cái gì tốt cho nhan sắc ? Hồi nhỏ có

bướng bỉnh hay không ? Có đi qua kinh thành hay chưa ....? Làm cho

Giang Lăng thật là buồn bực . Nếu bản thân nàng không phải xuyên không

ngàn năm về Đường triều , nàng thật hoài nghi lão thái thái này có phải

hay không chính là một fan cuồng , nàng đi vệ sinh thích như thế nào hay dùng giấy vệ sinh gì cũng đều muốn biết .

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.