Chương 54: Mẹ con tâm sự

" Ngươi ..... ngươi còn mặc trên người là đồ của ta đấy ." Nhị cô nương rốt cục cũng theo tiếng khóc nức nở nói .

Nếu không phải sợ quá kch thch vị cô nương này thì Giang Lăng đã cười ra tiếng . Mấy chuyện này nói không lại thì giở tuyệt chiêu khóc nhè ra , chuyện quần áo thì giống như tiểu hài tử cãi nhau , ầm ĩ mà vẫn không thắng , giống như : ngươi ngày hôm qua ăn của ta cây kẹo hồ lô đâu ?

Trả lại cho ta .

" Vậy à ? Phải không ? "

Giang Lăng chậm rãi vươn tay đến vân vê ống tay áo , cười tủm tỉm nói : " Quần áo này là Tần phu nhân đưa cho ta , ngày khác ta giặt sạch sẽ thì

sẽ trả lại cho nàng . Đến lúc đó ta sẽ dặn dò nàng chuyển lại cho ngươi . Bất quá ngươi yên tâm , tiền thưởng sẽ không đưa thiếu cho ngươi ."

" Lăng Nhi , bên ngoài là ai đến ? " Trong phòng vang lên tiếng của Lí

Thanh Hà . Kỳ thực từ lúc nhị cô nương đến kêu Liễu Lục gõ cửa , thời

điểm đó nàng đã bị đánh thức .

Tiếp đến

lại nghe vị cô nương Tần phủ này bắt đầu vô lễ , nhưng mà Lí Thanh Hà

cũng biết bản lãnh của Giang Lăng vô cùng bưu hãn . Trương Lưu Phương

đến còn bị nàng nói cho hoa rơi nước chảy , chạy trối chết . Cô nương

Tần phủ này làm sao là đối thủ của nàng .

Cho nên Lí Thanh Hà cũng lười đi ra , ở trong phòng im lặng xem xét . Cũng

không ngờ là mới nói có hai ba câu , Giang Lăng đã đem người ta khóc đến như vậy . Nàng sợ sự tình huyên náo quá lớn sẽ không xong , liền lên

tiếng hỏi .

" Nương , chúng ta đem ngài

đánh thức ? " Giang Lăng nhìn nhị cô nương liếc mắt một cái : " Là Tần

phủ nhị ... ...."

" Đừng nói , không cho

nói . Còn có chuyện quần áo cũng không cho nói với bá mẫu ta ." Nhị cô

nương vội vàng trợn tròn mắt , nhỏ giọng uy h**p Giang Lăng một câu ,

lau một phen nước mắt , xoay người chạy nhanh ra khỏi viện môn .

" Cô .......cô nương " . Luôn luôn ở phía sau nhị cô nương là một nha

đầu giống y như con rối gỗ , gặp cô nương nhà mình bỗng nhiên chạy nhanh thoát đi , ngây người một trận , giờ này mới phản ứng lại , chạy đuổi

theo chủ tử của mình .

" Vừa rồi sao lại thế này ? " Lí Thanh Hà đẩy cửa đi ra .

" Nhị cô nương của Tần phủ ." Giang Lăng vốn định không đâm chọt xúi giục . Nhưng mà nghĩ lại có một ý nghĩ , làm cho Lí Thanh Hà biết những

người khác trong Tần phủ suy nghĩ như vậy cũng tốt .

Miễn cho nàng luôn cảm thấy đem nữ nhi gả vào Tần phủ là tốt nhất ,

liền đem chuyện nhị cô nương Tần phủ nói qua một lần .

Lí Thanh Hà nghe xong cũng không nói cái gì , chỉ nói : " Về sau không cần cùng người ta đấu võ mồm tranh chấp làm gì . Cô nương gia , cần phải

nhã nhặn . "

" Được , Tốt ! " Giang Lăng ngoan

ngoãn gật đầu . " Sau này có người muốn mắng ta , vũ nhục ta , ta chỉ

cần nhường nàng mặc cho nàng chửi mắng , nhường cho nàng vũ nhục ta ;

người ta muốn đánh ta , ta cũng chỉ đứng để cho nàng đánh . Nương , đây

không phải ý ngài nói là nhã nhặn sao ? "

"

Ngươi đứa nhỏ này , lại nói hưu nói vượn . Đến , đừng nhúc nhích , để ta đánh trước ." Lí Thanh Hà cười nói , nhẹ tát nàng một cái , Giang Lăng lại" khanh khách " cười , vặn người một cái liền tránh khỏi .

" Lăng Nhi , đến đây , cùng nương vào phòng nói chuyện ."

Lí Thanh Hà thấy hai cái nha đầu của Tần phủ không biết đã đi nơi nào , liền lôi kéo Giang Lăng vào phòng .

Bình thường nàng ở nhà hay nghĩ , làm nhiều đồ thêu một chút , kiếm

thêm được nhiều tiền , thì Giang Lăng sẽ không cần đi làm tiểu nhị ho

người ta , cho nên mấy hôm nay không có thời gian rảnh để cùng Giang

Lăng tâm sự .

Lúc này nhàn rỗi không làm gì , nàng liền hỏi một chút suy nghĩ của Giang Lăng .

Nhìn Giang Lăng đã ngồi vào chỗ , Lí Thanh Hà vuốt vuốt mái tóc đen

nhánh của nàng , nói : " Ta xem Tần công tử rất không sai nha , ngươi vì sao lại chướng mắt hắn ? "

Giang Lăng đã sớm

nghĩ muốn đem Lí Thanh Hà từ đầu tường , triệt để kéo về trận doanh của

bản thân , liền đem chuyện Tần Ức chuộc hoa khôi ở Xuân Hương viện kể

lại lần nữa , cùng với chuyện nàng bị cướp tiền có gặp qua Tần Ức cũng

nói qua một lần .

" Cái gì ... ....cái gì ?

Ngươi bị người ta cướp tiền ? Có bị thương gì không ? Sao không cùng

nương nói qua ? " Lí Thanh Hà vừa nghe đến sự kiện phía sau đã bị dọa

cho choáng váng , đem Giang Lăng kéo đến cẩn thận nhìn qua một lần , xác nhận nàng lông tóc đều không hao tổn gì , lúc này mới yên lòng .

" Không có việc gì , ta không sao ." Giang Lăng sở dĩ không trực tiếp

nói chuyện từ hôn cho Lí Thanh Hà nghe , đó là một khi muốn nói , thì

phải đem hai sự kiện này nói ra . Nếu Lí Thanh Hà biết mặt sau tửu lâu

chính là kỹ viện , hơn nữa trên đường về còn phát sinh chuyện bị cướp ,

nàng lo lắng cho nữ nhi như vậy , nhất định sẽ đem Giang Lăng nhốt lại , không cho nàng ra khỏi cửa nữa .

Lúc đó

chuyện bán đồ ăn cùng vị tinh , nhiều đại sự cũng chưa có xong , Giang

Lăng không muốn cho Lí Thanh Hà buộc chân nàng ở trong nhà . Hơn nữa Lí

Thanh Hà cũng đã đáp ứng chuyện hôn nhân sau này mới nói , cho nên cùng

Lí Thanh Hà khơi thông chuyện , nàng tất nhiên cũng không thể sốt ruột .

Hiện tại Lí Thanh Hà đã chủ động muốn hỏi chuyện này , hơn nữa việc bán đồ ăn đã cùng Lưu chưởng quỹ đàm luận ổn thoả , việc ở tửu lâu có thể

không làm , Giang Lăng liền quyết định đem sự việc này nói rõ ra .

Chuyện bị cướp đã qua lâu , hơn nữa Giang Lăng cũng không có việc gì ,

Lí Thanh Hà liền thả lỏng tâm trạng , nghi hoặc nói : " Cái kia hoa khôi , Tần công tử đã giải thích qua nha , là muội muội của huynh đệ chết

trận ."

" Hắn đã giải thích như vậy , vậy thì chúng ta tạm thời tin tưởng như vậy đi . Nhưng ngài không nghe hắn nói

sao ? Hắn hiện tại đem vị Minh Nguyệt cô nương kia thành muội muội . Này ca ca muội muội ở cùng nhau lâu dài , thì dù sao cũng phát sinh tình

cảm đi ? Đem nàng nạp thành tiểu thiếp gì đó , thì cũng là bình thường

thôi phải không ? "

Nghe đến đó , Lí Thanh Hà

trừng mắt nhìn Giang Lăng liếc mắt một cái : " Cái gì ca ca , muội muội , cảm tình tiểu thiếp , ngươi một cô nương gia ....."

Giang Lăng vung tay lên chặn ngay lời nàng đang nói : " Chẳng lẽ ngươi hi

vọng nữ nhi của ngươi là đứa ngu ngốc cái gì cũng không biết , cái gì

cũng không hiểu , về sau bị người ta bán còn giúp người ta đếm tiền ? Ta hiện tại những cái nên biết , không nên biết , ta đều đã hiểu , ngươi

nói ta phải làm sao bây giờ ? "

"...." Lí Thanh Hà nghe xong lời này nghẹn một chút .

" Nàng kia ta đã thấy , bộ dạng xinh đẹp tuyệt trần , động lòng người , điềm đạm đáng yêu . Lại là người từ địa phương kia đi ra , là một cao

thủ số một lung lạc tâm của nam nhân . Ngươi cảm thấy , hiện tại Tần

công tử đối với ta phản cảm , vậy tâm của hắn sẽ thả trên người ai ?

Đối với một người không thích nữ nhi của ngươi , không có tâm của nam nhân , ngươi cảm thấy đem ta gả cho hắn , nữ nhi của ngươi sẽ hạnh phúc sao ? "

Lí Thanh Hà bị những lời này không còn lời gì để mà chống đỡ . Giang

Văn Họa có lẽ trái tim vẫn chưa đặt lên người của nàng , nhưng cả đời

cũng chưa nạp qua thiếp , đối với nàng tốt lắm . Cho nên nàng thật sự

không dám tưởng tượng đến tình huống Giang Lăng miêu tả .

" Còn có , nhìn xem chuyện mà ta bị cướp tiền đi , hắn không có phẩm chất của một nam nhân . Làm một người nam nhân chính trực , thấy chuyện bất bình rút đao tương trợ , đó mới là nam nhân đi ?

Nhưng mà ngươi xem hắn làm như thế nào ? Ngay từ đầu hắn liền trắng đen không phân biệt được , thiện ác không rõ . Chờ khi biết rõ nguyên do sự tình , hắn thật là tốt , phẩy tay áo bỏ đi mặc kệ , lưu lại ta một cái thiếu

nữ nhỏ tuổi đối mặt với tên cướp đường hung hãn .

Nam nhân như vậy , ngươi cảm thấy về sau nếu nữ nhi gặp nguy hiểm , hắn sẽ xả thân cứu giúp sao ? Nếu không thể , vậy thì ta gả cho nam nhân

như vậy để làm gì ? "

Lí Thanh Hà lại một lần

nữa bị câu hỏi này của Giang Lăng hạ gục . Đúng vậy , gả cho nam nhân

như vậy để làm cái gì ?

" Tốt thôi , bỏ qua

một bên chuyện của hắn , nhìn lại Tần phủ này đi . Trừ bỏ Tần tướng quân còn nhớ kỹ một chút tình cảm năm đó , trừ bỏ Tần phu nhân vì nể mặt Tần tướng quân , đối với chúng ta không xem như người ngoài .

Nhưng ngươi nhìn những người khác xem , đó là một người sống nhờ Tần phủ nhị

cô nương , đều có thể chạy đến trước mặt chỉa vào mũi ta mà mắng , nhục

nhã ta một kiện quần áo cũng không có .

Ngươi cảm thấy ta về sau gả vào đây , tướng công không đau , cô em chồng hèn mọn , ta ở trong này có thể vui vẻ sao ? "

Nói tới

đây , Giang Lăng nhìn nhìn Lí Thanh Hà đã từ từ động dung , cuối cùng

cho thêm một mồi lửa : " Nương , nếu nhà chúng ta thật là nghèo đến nỗi

không có cơm ăn , phải nhờ đến bán nữ nhi cầu vinh hiển , vì cuộc sống , nữ nhi gả chịu khổ , chịu vất vả sẽ không tính .

Mà lúc này , chúng ta rõ ràng là dựa vào hai tay chính mình kiếm ra

tiền , ngày cũng từ từ tốt lên , những ngày khó khăn nhất cũng đã qua đi , ngài vì sao vẫn còn nhẫn tâm gả ta vào đây chịu dày vò ?

Ngươi nghĩ ngươi muốn cái gì thì cứ nói thẳng , nữ nhi dù có khó khăn cũng sẽ mua cho ngươi . Nữ nhi thật sự không muốn đến Tần phủ này cuộc sống

nghẹn khuất đâu ."

" Không có , nương không có , nương không phải là dạng giống như ngươi đã nghĩ , nương

chưa từng nghĩ bán nữ nhi cầu vinh ." Những lời Giang Lăng vừa nói , làm Lí Thanh Hà kích động , " Đằng " một tiếng đứng lên , nước mắt cũng

mãnh liệt chảy ra , lấy ra khăn tay mà nghẹn ngào nói không nên lời .

Nàng một lòng chỉ muốn cho nữ nhi sống qua ngày cuộc sống tốt đẹp nhất , nào ngờ nghe phân tích xong nàng thật là kinh hách . Ý nghĩ này của

nàng cũng giống như là hại nữ nhi , cùng bán nữ nhi cầu vinh cũng không

sai biệt lắm . Trong lòng nàng lúc này nhất thời vừa thẹn lại vừa ngượng , vừa ủy khúc lại vừa hối hận .

" Ừ , ừ ,

không có , không có , ta biết ngài không có , ngài chính là cho rằng như vậy là tốt với ta , sau này ta sẽ sống những ngày tốt nhất , cho nên

mới dốc hết sức thúc đẩy cho ta gả đến Tần phủ ." Giang Lăng nhìn Lí

Thanh Hà cảm xúc quá kích động , chạy nhanh trấn an nàng , cũng giống y

như là dỗ tiểu hài tử .

Hơn nửa ngày , cảm xúc

của Lí Thanh Hà mới dần bình tĩnh trở lại . Nàng lấy khăn tay chùi lên

ánh mắt và cái mũi bị đỏ , thở dài một hơi nói : " Lăng Nhi , ngươi

trưởng thành , suy nghĩ so với nương còn minh bạch hơn . Sau này việc

hôn nhân của ngươi , ngươi nghĩ thế nào liền như thế đó đi . Nhưng mà ,

việc hôn nhân với Tần phủ , cũng đừng vội vã lui đi . Chờ ngươi nhìn

trúng nhà nào , nương sẽ giúp ngươi lui ."

" Gì ? " Giang Lăng mở to hai mắt . " Tần gia công tử người ta đã hai mươi tuổi , chúng ta như vậy không phải là chậm trễ nhà người ta hay sao ? Vậy cũng là quá mức đi thôi . Kỳ thực ta đưa ra ý định từ hôn , hơn phân nửa

cũng vì tốt cho hắn .

Ta mới có mười bốn tuổi

thôi , mười bảy , mười tám tuổi thành thân cũng không muộn . Tần công tử phải đợi chờ ta ba bốn năm , lúc đó lại nói lời từ hôn , nhà người ta

không có ý nghĩ giết chúng ta mới lạ ."

"

Thôi được được . Việc hôn nhân của ngươi ta mặc kệ , chính ngươi tìm Tần tướng quân thối lui đi ." Lí Thanh Hà thở dài một hơi , lại làm bộ dáng đau đầu , chính là dáng vẻ thương yêu Giang Lăng .

" Hắc hắc , nương yên tâm . Nữ nhi của ngươi nhất định sẽ được gả đi ra ngoài ." Giang Lăng nhìn nàng như vậy , hi hi ha ha khuôn mặt tươi cười , vì nàng lần nữa khao khát ước mơ ở tương lai .

Lại nghe đến cửa viện có tiếng bước chân chậm rãi đến gần , Giang Lăng nuốt xuống lời muốn nói , chuyển sang nói đề tài khác : " Nương , ngài

vừa rồi đang ngủ sao ? "

" Ùm , nhắm mắt một lát

." Lí Thanh Hà gật gật đầu , định hỏi Giang Lăng nghỉ ngơi được không ,

chợt nghe tiếng gõ ngoài cửa phòng .

Giang Lăng

đi ra mở cửa , Tần phu nhân phái một nha đầu khác đến , nha đầu này tên

là Hồng Đào , đứng ở trước cửa làm một cái lễ , nhẹ giọng nói : " Giang

phu nhân , Giang cô nương , phu nhân cho nô tì chuyển lời đến hai vị ,

còn khoảng thời gian hai ly trà , yến hội sẽ bắt đầu , thỉnh hai vị

chuẩn bị , một lát nữa đi qua .

Phu nhân còn dặn nô tì chuyển lời , trên yến hội sẽ ngồi cùng nhau , cũng chỉ là phu

nhân của Lục đại nhân , cùng thứ sử phu nhân của Linh Lăng Thành , còn

có vài nữ quyến trong nhà .

Phu nhân nhà ta còn sợ lúc đó nhiều người , không thể chiếu cố nhị vị chu đáo , sợ Giang

phu nhân cùng Giang cô nương buồn , nên đã thỉnh thêm thẩm phu nhân và

đường tỷ muội của quý phủ đến bồi chuyện ."

"

Gì ? " Lí Thanh Hà mở to hai con mắt nhìn , cùng Giang Lăng liếc mắt

nhìn nhau một cái . Tiện đà cũng nhớ lại Tần phu nhân đại khái không

biết nhà mình cùng nhà Trương Lưu Phương có ân oán , gật gật đầu nói : " Tốt , chúng ta đã biết ."

Hai người cũng không cần chuẩn bị gì nữa , quần áo cũng không cần đổi , cũng không cần hóa

trang gì . Có nha đầu Tần phủ ở một bên , mẹ con hai người liền ngồi ở

đó hàn huyên một ít việc nhà.

Hai ly trà đó khoảng nửa giờ , cũng là rất nhanh liền đi qua . Lí Thanh Hà sửa sang lại quần áo cho Giang Lăng , lại kiểm tra lại quần áo của bản thân không có gì

không ổn , rồi cùng dắt nhau đi , Hồng Đào , Liễu Lục dẫn đường hướng

địa phương thiết yến của Tần phủ mà đi đến .

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.