Chương 42: Đây là cái trứng gì ?

Giang Lăng vừa nghe

lời này , mặt không khỏi hiện lên hai đường hắc tuyến , ai thán kêu trời . Chỉ nửa ngày công phu , phỏng chừng toàn thôn mọi người đều biết gia

đình vị hôn phu của nàng đã đến . Thời đại bát quái đúng là không ở

không nha !

Còn có con ngựa cao

to ? Giang Lăng rất muốn nói cho Vương đại nương biết , cưỡi bạch mã

chưa chắc gì là hoàng tử , mà còn có thể là Đường Tăng ; cánh dài chưa

chắc là thiên sứ , mà có thể là một điểu nhân .

Nói cho có lệ với Vương đại nương vài câu , Giang Lăng hôm nay tâm tình

không được tốt , đi về trên con đường nhỏ mà trong lòng buồn bực không

yên .

Nhưng hoa nhỏ thì cực kỳ khoan khoái , chạy tới chạy lui bên người nàng , một lát thì đuổi theo con bướm , một lát lại ghẹo chó chọc mèo , chỉ chốc lát sau khiến cho toàn thôn mọi

người đều biết ,nhân vật chính của chuyện xấu hôm nay đã trở lại .

Làm cho Giang Lăng đối với hoa nhỏ hận nghiến răng nghiến lợi , hung

hăng khiển trách hai câu , có thế mới chịu yên phận mà thành thật chút

xíu .

Khi về đến cửa nhà , hoa nhỏ lại khoan

khoái lên , dùng miệng kéo kéo vạt áo của Giang Lăng , liều mạng kéo

nàng hướng ra bờ sông .

" Này , buông ra , buông

ra . Hoa nhỏ , ngươi là xú gia hỏa , lại không nghe lời , ta sẽ không

cần ngươi ." Giang Lăng nhìn nam trang của Giang Đào cho nàng mượn , xém bị hoa nhỏ cắn nát , nhất thời khí lực cực kỳ bại hoại .

Hoa nhỏ sợ nhất là Giang Lăng nói không cần nó , uy h**p như thế lần

nào cũng thành công . Lúc này vừa nghe lời này , không

thể không buông miệng ra , hai mắt rưng rưng nhìn Giang Lăng , thật ủy khúc nhìn nàng " uông uông " kêu to vài tiếng .

" Đến cùng là có chuyện gì ? " Giang Lăng nhìn bộ dáng tội nghiệp của nó , tâm mềm nhũn , ngồi xuống sờ sờ đầu của nó hỏi .

" Uông , uông , uông " .Hoa nhỏ hướng về phía bờ sông kêu to .

" Bên kia có cái gì ? "

" uông, uông " . Hoa nhỏ như là trả lời nàng , lại chạy đến ngậm vạt áo của nàng , nhẹ nhàng kéo về hướng bờ sông .

" Ta về nhà cùng nương nói một tiếng , rồi cùng ngươi ra đó nhìn xem ." Giang Lăng đành phải

vỗ vỗ nó một chút , tiến vào sân nói cho Lí Thanh Hà yên tâm , liền cùng hoa nhỏ hướng bờ sông mà đi .

Nhìn Giang Lăng đi theo mình , hoa nhỏ cực kỳ hưng phấn , nhanh như chớp chạy đi thật

xa , lại nhanh như chớp quay trở về . Giang Lăng nhìn xem thật buồn cười , trong lòng cũng ấm áp cảm động . Được người khác ỷ lại , được yêu

thích như vậy , thì đây xem ra cũng là một chuyện hạnh phúc .

Chạy đến bờ cát chỗ bờ sông , hoa nhỏ quay đầu nhìn Giang Lăng kêu lên hai

tiếng " uông uông " , liền bay nhanh đến dùng móng vuốt nhỏ đào đất .

" Không phải là ngươi ở trong này chôn con chuột chết , cứng rắn muốn kéo ta đến nhìn xem ? " Giang Lăng nhìn hành động của nó kỳ quái , nhịn

không được ác ý đoán bừa .

Hoa nhỏ dưới chân đang vội , còn không quên quay đầu lại " uông uông " vài tiếng , đối với ác ý của Giang Lăng lên tiếng kháng nghị .

" Ủa , đây là cái gì ? " Giang Lăng nhìn hoa nhỏ đào ra một đám nhỏ nhỏ tròn

tròn , so với quả bóng bàn thì có nhỏ hơn một chút , chạy nhanh lại gần

nhìn .

" Là trứng ? " Nhặt lên một cái cẩn thận

quan sát nửa ngày , lại đưa lên tai lắc lắc nghe thử . Giang Lăng rốt

cục đưa ra kết luận như thế .

" Uông uông " hoa nhỏ tỏ vẻ đồng ý .

" Là cái trứng gì ? " Giang Lăng ngồi xổm xuống , đưa cái trứng hỏi hoa nhỏ .

" Uông uông uông "

" Ách , được rồi , ta quên là ngươi không nói được tiếng người ." Giang Lăng vỗ vỗ đầu của nó nói .

" Xào xào ....." trên mặt hồ truyền đến tiếng khua nước , Giang Lăng

đứng thẳng dậy , ngẩng đầu lên nhìn lại , chỉ thấy chiếc thuyền do Vương gia và Lưu gia cùng hợp mua đang tiến đến . Nhưng vì sương mù mênh mông , tiểu tử đứng trên thuyền không biết là Vương tứ ca hay là Lưu Khánh

Xuân .

Rất nhanh thuyền liền đến bên bờ .

Giang Lăng nhìn thấy là Lưu Khánh Xuân , trong lòng rất là vui vẻ . Nàng kỳ thực rất muốn cùng Lưu Khánh Xuân làm một chút giao dịch - nàng hiện tại cũng có tiền , nghĩ là mua lại cá do Lưu Khánh Xuân bắt được , bỏ

vào hồ nước trong không gian , cho dù là nuôi dưỡng vài ngày , thì giá

trị của con cá này sẽ lên gấp mười lần .

" Lưu đại ca , lại đánh cá à ? " Giang Lăng đang có tâm tư , nên đánh chiêu chào hỏi thật là vang dội .

Lưu Khánh Xuân ở xa xa nhìn Giang Lăng , sửng sốt nửa ngày , mới hỏi : " Ngươi , ngươi là ai ? "

Giang Lăng lúc này mới nhớ ra là mình đang mặc nam trang , khó trách Lưu Khánh Xuân nhìn không ra .

Nàng đi đến bờ sông , dùng nước lau sạch mặt , ngẩng đầu lên cười nói : " Ta hôm nay đi trên đường , sợ gặp phải người xấu , nên mặc quần áo

của đệ đệ ta ."

Lưu Khánh Xuân lúc này nhìn thấy

khuôn mặt tươi cười , khoe ra hàm răng trắng sáng : " Nguyên lai là

Giang cô nương ."

" Lưu đại ca , đánh được nhiều

cá không ? " Giang Lăng thấy Lưu Khánh Xuân ôm theo thùng gỗ nhảy lên bờ , cũng đi qua hướng thùng gỗ nhìn xem .

" Ha ha .. không nhiều lắm , chỉ được có mấy con cá ."

Giang Lăng nhìn trong thùng thấy hai con cá trắm cỏ , một con cá trích , đều khoảng hai ,ba cân . Ngượng ngùng dừng lại không muốn mua .

Người ở nông thôn , cải thiện cuộc sống đều dựa vào chúng nó . Hơn nữa

hồ nước trong không gian của nàng quá nhỏ , cá lớn sợ là nuôi không được bao nhiêu con .

Vẫn là nuôi một ít tôm cá nhỏ , bỏ vào trong canh để tăng hương vị là được rồi . Thật sự không cần phải lớn như vậy .

Tăng hương vị ? Nghĩ đến cái này Giang Lăng giật mình . Ẩn ẩn cảm thấy

có ý tưởng tốt rất nhanh sẽ hiện lên trong óc .

" Giang cô nương ,

ngươi ...ngươi lấy một con cá về nhà ăn đi . Ta có tới ba con ." Lưu

Khánh Xuân cũng không biết Giang Lăng đang suy nghĩ đến thời khắc mấu

chốt , đánh gãy suy nghĩ của nàng .

" A , không được . Đệ đệ ta hôm nay cũng câu được một con ." Giang Lăng khoát tay , ngừng suy nghĩ trong đầu lại , hỏi : " Lưu đại ca , ngươi bình thường

thì khi nào tới bắt cá ? "

Lưu Khánh Xuân nhức đầu : " Cũng không cố định , khi nào rảnh thì đến ."

" Mỗi lần ngươi tát một lưới xuống , gặp cá tôm nhỏ đều không cần , lại thả chúng vào dưới sông lại ? "

" Đúng vậy ."

" Như vầy đi , ngươi về sau bắt được tôm , cua , cá nhỏ , còn có mấy

giống cá lạ như cá tầm , cá trúc , ta đều mua cho ngươi , ngươi xem như thế nào tính ? "

Lưu Khánh Xuân nhìn Giang

Lăng , trong ánh mắt đều là nghi hoặc , không biết nàng lấy tôm cá này

là để làm gì . Hắn tuy có chút lắp bắp , nhưng bộ dạng rất thông minh ,

cặp mắt kia tinh anh , thuần khiết giống như đứa trẻ mới sinh .

" Là như thế này , ta nghĩ ở nhà ta có một cái hồ nước , ta đem cá tôm

nhỏ bỏ vào trong đó nuôi dưỡng , đến thời điểm muốn ăn bắt nó lên là

được , không cần mỗi ngày chạy đến đây câu cá ."

Giang Lăng nhìn hắn như nhìn một đứa nhỏ , vội vàng tìm một cái lý do . Kỳ

thực , nàng cũng biết , cái lý do này có bao nhiêu dở .

Đem cá nhỏ nuôi dưỡng thành cá lớn , không nói đến thời gian phải chờ

thật lâu , riêng thức ăn cho nó là tốn biết bao công sức . Hiện tại cá

trong hồ này còn rất nhiều , có thời gian mỗi ngày đến câu thì đều có cá để ăn , phí tinh lực cùng công phu lại nhận được ít hơn .

Giang Lăng gặp Lưu Khánh Xuân muốn lên tiếng khuyên nàng , vội xuất

tuyệt chiêu ra : " Lưu đại ca , van cầu ngươi giúp ta đi . Dù sao ngươi

bắt được cá tôm nhỏ đừng ném đi là được ."

Lưu Khánh Xuân trong nhà có hai huynh đệ , trong nhà thân thích cũng không

có biểu muội , đường muội , nơi nào được nữ hài tử nhờ qua ?

Hắn chỉ thấy trong lòng một trận mềm yếu , đầu liền cúi xuống : " Được ,

không thành vấn đề . Tiền ta sẽ không cần , dù sao cũng không tốn hao

cái gì ."

" Ta thế nào lại không biết xấu hổ ? " Giang Lăng cũng không nghĩ là chiếm tiện nghi của hắn .

Lưu Khánh Xuân khoát tay : " Nếu như ngươi trả tiền , ta cũng không bắt cho ngươi ."

"...." xem ra người thành thật cũng có lúc không thành thật a ! Cũng dám uy h**p nàng .

Giang Lăng thật là không nói gì , âm thầm hạ quyết tâm đến lúc đó đưa hắn một hai khối vải dệt tạ ơn là được .

" A ! Phiền toái ngươi xem giúp ta đây là trứng gì ? " Giang Lăng đang

muốn cáo từ , bỗng nhiên nhớ đến trứng trong tay mình , vội đưa qua cho

Lưu Khánh Xuân xem .

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.