Chương 37: Người Tần gia

Đi đến nhà lúc trước của các nàng , hiện tại cách nhà Vương đại nương ba bốn căn nhà , Giang Đào đưa một gói đồ trong tay đưa cho Giang Lăng : " Đây là nương kêu ta đem ra cho ngươi , nói ngươi ghé qua nhà Vương đại nương thay quần áo

rồi hãy trở về ."

" Ách " Giang Lăng lúc này

mới nhớ đến là mình đang mặc nam trang . Mặc nam trang cũng không quan

hệ , nàng cũng không thèm để ý gia đình kia ấn tượng về nàng như thế nào . Nhưng nàng cũng không muốn cho người ta biết nàng ở Vị Hương Cư làm

việc . Thỏ khôn có ba hang , Vị Hương Cư chính là cái hang bí mật của

nàng , đó là không thể tùy tiện bại lộ .

Lại đi

tiếp vài chục bước , đến nhà Vương đại nương , Giang Lăng nhìn thấy viện mở cửa , đi tới kêu lên : " Vương đại nương có nhà không ? "

" Uông uông " , một cái bóng đen hướng về Giang Lăng phóng tới .

" Lão hắc ." Một tiếng hét to vang lên , Vương đại nương từ trong phòng đi ra , nhìn đến lão hắc đang ở trước mặt Giang Lăng lắc đầu vẫy đuôi , một bộ dáng rất là hưng phấn , cười nói : " Giang cô nương , có phải

hay không phải cô có nơi nào đặc biệt ? Mấy con chó nhà ta , đối với

ngươi cùng đối với người khác không giống nhau . Lão hắc nhà ta đối với

người khác hung hăng thật sự , duy độc đối với ngươi , đặc biệt thân

thiết .

Giang Lăng tâm niệm vừa động : Động vật rất là mẫn cảm , lão hắc và hoa nhỏ đối với nàng thân mật như vậy , chẳng

lẽ liên quan đến linh khí trong không gian ?

Nghĩ

đến đây , nàng vươn tay sờ sờ đầu lão hắc , nhẹ giọng nói : " Ngươi

ngoan ngoãn ngồi ở chỗ này đừng nhúc nhích nha , chờ ta chút đi ra sẽ

nói với ngươi ."

Lão hắc " Ô ô " hai tiếng , giống như là đáp ứng lời của nàng .

Giang Lăng nói là nói như thế , nhưng lại không tin lão hắc thật sự nghe hiểu lời của nàng , ngẩng đầu đối với Vương đại nương cười nói : " Đại nương , nhà của ta có khách ghé thăm , nương nói ta đến thay quần áo nhờ nhà

ngài rồi hãy về nhà ."

" A , vậy vào nhà đi , đến

phòng ngủ của ta thay ." Vương đại nương lại cười hỏi : " Nhà của ngươi

là ai tới ? " Cổ đại không có tính chuyện riêng tư , hỏi như vậy là quan tâm ngươi , nhìn ngươi rất tốt .

Giang Lăng biết ,

cho dù nàng không nói , chỉ cần qua một hai ngày , người trong thôn tất

cả đều biết . Nhưng mà nàng cũng không muốn đề cập đến chuyện này , cười nói : " Một người thân thích , cụ thể là ai ta cũng không biết được rõ

ràng ."

" Thân thích a , vậy là tốt lắm . Có

người thân thích giúp các ngươi , ngươi sẽ không cần xuất đầu lộ diện đi ra ngoài làm việc ." Vương đại nương cười nói dẫn Giang Lăng đến phòng

ngủ của nàng .

Giang Lăng không có nói gì . Cổ

đại người nhận thân thích giúp đỡ nhau là chuyện bình thường , này có lẽ chính là nhân tình người ta hay nói đến đây .

Chỉ là đổi áo khoác ngoài , nên Giang Lăng cũng không yêu cầu Vương đại

nương ra ngoài . Nàng mở ra gói đồ , quần áo vừa đem ra liền thấy một

kiện áo cánh bằng tơ lụa , màu sắc đỏ tươi ; trong gói đồ trừ bỏ áo ,váy , Lí Thanh Hà còn thu thập thêm hộp trang điểm bỏ vào . Đại khái là

muốn nàng trang điểm cho xinh đẹp thêm một chút .

Giang Lăng nhìn áo cánh tơ lụa kia thì nhíu mi . Nhà các nàng quần áo tơ lụa đều bán hết . Váy này , nàng nhớ lại hoảng hốt , đây là một bức

tranh thêu của Lí Thanh Hà , hoa trên váy cũng mới thêu được phân nửa

đây .

Giang Lăng ở trong lòng thở dài một tiếng . Bởi vậy , có thể thấy được Lí Thanh Hà đối với cuộc hôn nhân này rất là xem trọng . Con đường từ hôn của nàng , xem ra còn rất xa.

" Đại nương , ngài có thể hay không cho ta mượn cái váy của nhị tẩu ? "

Giang Lăng quay đầu lại hỏi Vương đại nương .

Vương đại nương đang

muốn khen váy này đẹp mắt , nghe xong lời Giang Lăng hỏi , nàng sửng sờ

hỏi : " Vì sao ngươi muốn mượn nhị tẩu váy ? Không phải cái này đẹp lắm

sao ? "

Giang Lăng lắc đầu : " Đây là người khác nhờ

thêu lên bức tranh , người xem , hoa này nương ta vẫn đang thêu cũng

chưa có hoàn thành xong đâu . Dơ váy mới của người khác thật không tốt

.Lại nói , ta mà mặc váy này về nhà , thân thích sẽ nhìn ta như thế nào ?

Liền tính là các nàng không chú ý đến cái hoa

thêu này , nhưng nương ta và đệ đệ đều mặc áo vải thô , còn ta một người mặc lăng la tơ lụa , người khác sẽ nghĩ ta như thế nào ?

" Đúng vậy !" Vương đại nương vỗ tay một cái , " Nương của ngươi hồ đồ . Ta đưa ngươi qua phòng nhị tẩu tử cho ngươi tìm váy đi . Dáng người của ngươi so với nhị tẩu tử vẫn không sai biệt lắm , hẳn là vừa người đi .

Nhưng mà nàng cũng không có đồ gì tốt ."

" Đại nương " Giang Lăng vội gọi nàng lại , " Không cần quần áo gì tốt , chỉ cần một bộ quần áo cũ là được ."

Vương đại nương quay đầu lại nhìn nàng một cái , cười nói : " Đi , ta

cho ngươi tìm . Nếu thân thích mà mắt chó nhìn người thấp , không lui

tới cũng được ."

Chỉ chốc lát sau , Vương đại

nương trở về phòng ngủ , cầm trong tay hai cái váy , một cái còn mới ,

là cái tốt nhất của Vương nhị tẩu , một kiện khác tương đối cũ . Cổ đại vải thô rất dễ phai màu , kiện váy cũ kia lúc trước là màu xanh thẫm ,

hiện tại phai màu không còn nhìn rõ màu sắc , kiểu dáng cũng tương đối

quê mùa . Giang Lăng cảm thấy rất thỏa mãn , đem cửa phòng đóng lại ,

cũng không mở dây buộc ngực ra , trực tiếp đem kiện quần áo cũ kia thay , lại chải kiểu đầu tiểu cô nương thôn quê .

Trang điểm xong , Giang Lăng đi đến bàn của Vương đại nương , có đặt một

chiếc gương , bản thân nhìn vào liền nở nụ cười . Người nàng sáng nay là hóa trang để đi làm việc , cho nên trong gương hiện rõ một người mày

rậm , mắt to , đầu chải tóc thôn cô , mặc quần áo quê mùa cũ kỹ , dáng

của nàng không cao to , nhưng nhìn vào cũng điển hình một thôn cô cao

lớn thô kệch .

Giang Lăng từ trong phòng ngủ đi

ra , Giang Đào vừa thấy liền mở to hai mắt nhìn , hơn nửa ngày mới chỉ

vào Giang Lăng nói : " Tỷ , ngươi đây là cái ý tứ gì ? "

" Muốn nhìn xem bọn hắn có phải hay không trông mặt mà bắt hình dong a ! " Giang Lăng cười nói , cầm theo gói đồ có quần áo nam nhân , " Đi thôi , về nhà ."

Dù sao Giang Lăng cũng là đối

tượng Giang Đào sùng bái , nàng nói cái gì , làm cái gì , Giang Đào đều

thấy có lý . Tức thời cũng không nhiều lời , đi theo Giang Lăng ra cửa .

Đi đến đầu thôn dưới chân núi , xa xa liền nhìn thấy trước cửa sân nhà

Giang gia có hai con ngựa cao to ở ngoài , còn có một chiếc xe hoa lệ , ở cửa còn có hai người hộ vệ ăn mặc giống nhau .

Hai cái hộ vệ kia gặp người đi đến , lập tức ngó bên này nhìn xem , thật là cảnh giác . Thấy Giang Đào là chủ nhân của nhà này , lúc này mới

trầm tĩnh lại , đối với Giang Đào gật đầu cười nói : " Giang công tử ,

đã trở lại ! " Nói xong tò mò đánh giá Giang Lăng một chút .

Giang Lăng kiếp trước , vô luận là ở bên lão gia tử , vẫn có vệ sĩ bên người . Vệ sĩ so với những hộ vệ này còn muốn cảnh giác hơn . Cho nên nàng cực

kỳ tự nhiên , nhìn bọn họ liếc mắt một cái , liền hướng cửa nhà đi vào .

Nhưng còn Giang Đào , tuy rằng lúc đầu có chút thân phận , nhưng cũng

là thiếu gia của gia đình bình thường , hoàn toàn không có thói quen có

người hộ vệ . Khẩn trương , đi theo Giang Lăng vào một đoạn rất xa ,

nhưng trên mặt hắn tự nhiên vẫn là một bộ dáng hoảng sợ .

Giang Lăng lại không có tâm tình đi an ủi hắn , cũng không cố ý ở lại trong sân .

Vài cái nha hoàn đều kinh ngạc nhìn nàng , trong phòng truyền ra tiếng nói

chuyện , nàng hít sâu một hơi , liền lập tức tiến vào .

Phòng nằm ở hướng bắc , cửa nhìn về hướng nam , buổi sáng ánh mặt trời vừa vặn theo cửa chiếu vào trong nhà . Giang Lăng này đi vào , ánh mặt trời tươi đẹp liền bị

che khuất , khiến cho mấy người đang nói chuyện ngẩng đầu nhìn qua .

Lí Thanh Hà giương mắt đến nhìn Giang Lăng , vui vẻ nói : " Lăng Nhi , ngươi đã trở lại ."

Lúc này mới thấy rõ bộ dáng của Giang Lăng , tươi cười trên mặt cứng lại ,

trong âm thanh chứa đựng một tia tức giận " Lăng Nhi ".

Giang Lăng cũng không lên tiếng , lẳng lặng đứng ở giữa phòng , đánh giá vài

người xa lạ kia . Ngồi ở vị trí chủ vị là một người khách khoảng bốn

mươi tuổi trung niên nam tử , dáng người tương đối khôi ngô , một mặt

oai hùng , ánh mắt sáng ngời ; ngồi cạnh bên hắn là một nữ nhân trung

niên dung mạo tú lệ ; ở phía sau hai người này , một người nghiêm túc

đứng đó là một nam tử trẻ tuổi .

Nhìn đến người này , đồng tử của Giang Lăng chợt mở lớn --- người này chính là ngày đó ở

Xuân Hương viện chuộc hoa khôi , cũng là người gặp gỡ A Phúc cướp tiền

của nàng .

Lúc này ánh mắt nam tử chậm rãi đánh giá nàng , lập tức hơi hơi nhíu mày , trong ánh mắt , vẻ mặt toát ra vẻ thất vọng .

Giang Lăng híp híp mắt lại : Ngươi nha , còn nhíu mày ?

Ngươi nha , còn thất vọng ?

Ngươi là cái tên dính hoa thơm cỏ lạ bên ngoài .

Xú nam nhân không phân biệt thị phi ,

quỳ trên mặt đất cầu cưới bổn cô nương , bổn cô nương cũng không chấp nhận ngươi .

" Này ......đây là Giang cô nương sao ? " Trung niên nữ tử kia nhìn Giang Lăng , tươi cười nhàn nhạt .

Lí Thanh Hà hít sâu mấy hơi thở , lúc này mới hạ xuống chút tức giận trong lòng , trầm thấp thanh âm nói : " Lăng Nhi , còn không mau qua gặp công công , bà bà ."

Công công , bà bà ? Giang Lăng bị

xưng hô này của Lí Thanh Hà hóa đá một chút , nhẹ nhàng phúc thân hạ

xuống , thi lễ : " Giang Lăng gặp qua Tần lão gia , Tần phu nhân ."

Ta là thôn cô không có sai , ta bộ dạng xấu không có sai . Nhưng ta là

thôn cô có tố chất , có tu dưỡng , phương diện lễ phép này vẫn không thể dọa người .

Tần tướng quân nghe được Giang Lăng

kêu một tiếng " Tần lão gia , Tần phu nhân " ánh mắt chợt loé , chậm rãi gật gật đầu , đứng lên đi đến trước mặt Giang Lăng , nhìn nàng , mở

miệng nói : " Ngươi chính là Giang Lăng ? "

Giang Lăng nghe trong âm thanh của hắn tựa hồ run run , trong mắt cũng có vài phần kích động , trong lòng có chút mạc danh kỳ diệu , không rõ hắn

kích động vì điều gì .

Đồng ý gật đầu nói : " Đúng vậy , ta chính là Giang Lăng ."

" Đứa nhỏ ....." Tần tướng quân nhìn nàng , cổ họng động mấy lần , thật

lâu sau mới nói : " Đứa nhỏ , ngươi chịu khổ ! "

Bên cạnh truyền đến âm thanh nức nở của Lí Thanh Hà .

Giang Lăng bị một trận này làm cho khó hiểu , chạy nhanh đi qua đỡ bả vai của Lí Thanh Hà : " Nương , người làm sao vậy ? "

" Nương không có việc gì , là nương cao hứng ." Lí Thanh Hà vỗ vỗ tay nàng , lấy khăn tay lau lau khóe mắt .

Tần phu nhân thật sâu thở dài một hơi ," Giang phu nhân không cần khổ sở .

Chúng ta đã trở lại , tất nhiên sẽ không để các người chịu khổ , lập tức cùng chúng ta chuyển vào thành đi thôi ."

Giang Lăng đứng ở phía sau của Lí Thanh Hà , dùng tay nhéo nhéo bờ vai của nàng .

" Việc này ... ..." cảm giác được ám hiệu của Giang Lăng , Lí Thanh Hà

bình phục cảm xúc của bản thân một chút , nói " Chuyện này vẫn là bàn

bạc kỹ hơn đi . Các ngươi vừa mới trở về , trong nhà còn chưa có dàn xếp xong . Chờ các ngươi dàn xếp tốt , sau đó chúng ta lại thương nghị

chuyện hôn nhân của bọn họ ."

Tần phu nhân tựa

hồ thở dài nhẹ nhõm một hơi , quay đầu lại nhìn con nàng liếc mắt một

cái , cười nói : " Vậy đi , bàn bạc kỹ hơn ."

" Còn có cái gì mà thương nghị ? Địa phương như thế này , các ngươi không thể ở lại , hôm nay cùng theo chúng ta vào thành đi . Nếu Giang phu

nhân cảm thấy ở lại phủ tướng quân không ổn , vậy mua một tòa nhà ở chỗ

khác là được rồi ." Tần tướng quân quả quyết nói .

Giang Lăng nhìn Giang Đào mãi đứng ở cửa , liền trừng mắt nhìn hắn .

Chuyện này , nàng ra mặt nói , tất nhiên sẽ không tốt , nhưng Giang Đào

là nam tử duy nhất trong nhà , cho dù là đứa nhỏ , lên tiếng nói so với

nàng có phân lượng hơn .

Vừa chớp mắt lại ,

trong lòng nàng liền có cảm giác khác thường . Quay đầu nhìn qua , vừa

chống lại nàng là ánh mắt thâm thuý của " Vị hôn phu " kia .

Hôm nay , hắn so với ngày Giang Lăng thấy lần đầu tiên khác nhau rất lớn ,

trên người khí chất sắc bén giảm đi rất nhiều , trên người mặc một kiện

áo bào dài màu trăng non ,nếu không phải làn da có chút ngăm đen , thô

ráp , thì nhìn cũng giống một vị công tử có khí chất nhẹ nhàng , hàm xúc .

Hắn thấy Giang Lăng nhìn lại , ra vẻ là không có việc gì , quay đầu đi nhìn ra ngoài cửa .

" Nương , chúng ta vẫn là đừng chuyển đi . Ngài đã quên là sáng nay đối

với thẩm thẩm đã nói gì sao ? " Giang Đào tiếp nhận nhiệm vụ vinh quang

mà tỷ tỷ đã giao cho , mở miệng nói .

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.