Chương 27: Giá bao trọn gói cùng bán lẻ

Giang Lăng lần đầu

tiên làm tiểu nhị , tự nhiên là không dám rời khỏi cương vị , lâu lâu

lại đi đến cầu thang xem khách có cần gì không . Trên lầu ,bốn vị nam

nhân kia cũng không uống rượu , giúp Giang Lăng cũng giảm đi chút việc , ăn cơm xong thì gọi tính tiền .

" Đợi chút ! " Lưu

chưởng quỹ nghe trên lầu có tiếng kêu , giữ lại Giang Lăng đang muốn đi

lên , " Ta đi lấy tiền " . Nói xong liền lên lầu .

Chỉ chốc lát sau , khách nhân đi xuống trước , Lưu chưởng quỹ cúi đầu

khom lưng tiễn họ ra cửa . Lúc này mới trở lại ngồi phía sau quầy cười

tủm tỉm nói : " Khách nhân nói món ăn kia đưa lên không sai , thưởng cho mấy đồng tiền ." Nói xong , từ trong lòng lấy ra hai đồng tiền đưa cho

Giang Lăng nói : " Này , tiền này cho ngươi , hôm nay ít nhiều gì thì

món ăn này cũng do ngươi " .

Giang Lăng biết vì

mình tặng không thực đơn nên mới thưởng số tiền này , liền yên tâm thoải mái nhận lấy .Hai đồng tiền tuy là rất ít , nhưng nhỏ cũng không phải

là cơm hay sao ?

Lưu chưởng quỹ nhìn Giang Lăng ,

cuối cùng cũng hạ quyết tâm , chỉ vào bên cạnh ghế nói : " Ngồi , ngồi

xuống nói chuyện ."

Xem Giang Lăng ngồi xuống , hắn liền hỏi : " Những thực đơn của ngươi định bán như thế nào ? "

Thời điểm rảnh rỗi Giang Lăng đã nhìn gia vị và nguyên liệu nấu ăn

trong phòng bếp , đem thực đơn có thể bán chỉnh sửa lại một lần trong

đầu .

Nàng nghĩ ra được rất nhiều món ăn , nhưng

chỉ cần có tài chính , nàng đích thân sẽ mở tửu lâu . Dựa vào đồ ăn

trong không gian , sinh ý nhất định sẽ rất mạnh . Cho nên nàng nghĩ

không cần bán nhiều thực đơn . Hơn nữa Lưu chưởng quầy là người quyết

đoán , có năng lực , thực đơn xuất ra nhiều cũng bằng không .

Trong lòng có định đoạt , lúc này lại nghe hỏi , nhân tiện nói ra : " Mười

món ăn chính cùng mười món ăn sáng , bán trọn gói cùng nhau là hai xâu

tiền ; Nếu bán lẻ , món chính một trăm năm mươi đồng một món , còn ăn

sáng là một trăm đồng một món . Phải xem chưởng quầy muốn mua như thế

nào ".

Chiếu theo hiện đại một cân gạo là hai tệ

quy đổi ra , tiền ở Đường triều hai xâu tiền tương đương với mười ngàn

tệ . Mười ngàn tệ đối với tửu lâu xuất ra là không khó , nhưng đối với

người nghèo rớt như Giang gia mà nói , hai xâu tiền này có ý nghĩa rất

trọng đại , ít nhất về sau khi gặp sự cố gì thì cũng không đến nỗi phải

đập nồi bán sắt.

" Có thể hay không ngươi cho ta xem tên các món ăn trong thực đơn ? " Lưu chưởng quỹ trầm ngâm một lát , hỏi.

" Được , như vậy đi . Đêm nay ta trở về viết hết ra , ngày mai ta sẽ

đưa cho ngài xem , ngài cân nhắc kỹ rồi hãy quyết định ."

Lưu chưởng quỹ cẩn

thận , Giang Lăng cũng lý giải được . Vô duyên vô cớ , lại xuất ra một

số tiền lớn như vậy , đối với việc kinh doanh ảm đạm của Lưu chưởng quỹ

mà nói , đó là một việc không nhỏ , tự nhiên phải lo lắng rõ ràng .

Kỳ thực Lưu chưởng quỹ lựa chọn tin tưởng Giang Lăng , một cái là vì thấy

Giang Lăng tuy là tuổi còn nhỏ , nhưng nói chuyện , làm việc cực kỳ có

đạo lý , trầm ổn . Chuyện của sáng nay , hắn ngồi xuống nghĩ lại liền

minh bạch , nếu không phải là Giang Lăng khôn khéo , phỏng chừng A Phúc

kia cũng không bại lộ ra nhiều vấn đề như vậy . Có thể thấy được đứa nhỏ này ý nghĩ linh hoạt không giống bình thường .

Còn

trọng yếu hơn là , tửu lâu này nếu không thay đổi hiện trạng , không có

sinh ý này chống đỡ , nhất định sẽ phải đóng cửa . Đóng cửa tửu lâu này , hắn thật sự không biết phải làm cái gì , một nhà già trẻ đều dựa vào

hắn . Hiện tại vất vả lắm mới có một hi vọng , canh bạc này hắn không

thể không đánh .

Hai xâu tiền đánh bạc , hắn còn có

thể trở mình . Nếu sinh ý chuyển biến tốt , một hai tháng là có thể kiếm trở lại . Còn nếu không đánh canh bạc này , chỉ còn lại một con đường

ngồi chờ chết .

Lại nói không phải là còn có bán lẻ

sao ? Mua trước vài công thức nấu ăn , xem hiệu quả như thế nào rồi tính tiếp cũng không sao .

Nhìn xem canh giờ , cũng đã đến

giờ ăn cơm chiều . Lại nhìn tửu lâu không có khách , Lưu chưởng quỹ thở

dài một hơi , cho Giang Lăng và A Phúc đem thức ăn cho Xuân Hương viện . Giang Lăng trở về dọn dẹp lại bàn ăn trên lầu . Lúc này cả bốn người

cùng ăn cơm chiều .

Tuy rằng đồ ăn không đủ phong

phú , nhưng so với tiêu chuẩn ở nhà với Lí Thanh Hà tất nhiên là bất

đồng , ít nhất còn có dầu , có dấm chua huyết vịt ăn , Giang Lăng ăn ba

chén cơm đầy .

" Có người không ? Đang ăn cơm à ? " Giang Lăng trong chén vẫn còn hai miếng cơm , chợt nghe bên ngoài có tiếng kêu .

" Đến ngay ! " Giang Lăng vội vàng đem cơm lùa hết vào miệng , buông bát chạy đến .

" Khách quan , muốn ăn ... ..." Giang Lăng cao giọng nói một nửa , cũng không nói tiếp được nữa , trợn tròn mắt nhìn qua cửa thấy khách nhân

đang đi đến .

" Thất thần làm chi , chạy nhanh ra đón khách nhân ." Lưu chưởng quầy cũng theo đuôi đi vào .

" Nương , tiểu.... tiểu đệ . Các ngươi thế nào lại đến đây ? " Giang

Lăng không để ý đến Lưu chưởng quỹ , chạy nhanh ra đỡ Lí Thanh Hà đang

chống quải trượng đi đến , còn Giang Đào cũng đang đỡ nàng .

" Nương lo lắng , đến xem ngươi ! " Lí Thanh Hà ôn nhu cười nói ,nhìn

về phía Giang Lăng tất cả đều là yêu thương ." Có mệt hay không ? "

" Ta không sao , rất tốt , không cần lo lắng ." Một dòng nước ấm chảy

vào trong lòng Giang Lăng . Đây là thân nhân , đây là hai người thân của nàng tại cái thời không này . Chỉ có bọn họ , lúc nào cũng lo đến an

nguy của nàng , quan tâm thân thể nàng .

Giang Lăng

khịt khịt mũi , đi qua đỡ lấy Lí Thanh Hà , trách cứ nói : " Nương ,

chân ngài còn chưa khỏe hẳn , bước đi xa như vậy sẽ không tốt . Tiểu đệ , ngươi cũng không khuyên nhủ nương ? "

" Giang Đào , đây là người nhà ngươi ? Chạy nhanh cho bọn họ vào ngồi đi ." Lưu

chưởng quỹ đi tiếp đón khách nhân , ngồi xuống , liền xoay người lại

cười nói : " Vị này là Giang phu nhân đi ? Vừa vặn , ta còn định một lát đóng cửa theo Giang Đào đi đến nhà các ngươi một chuyến . Hiện tại các

ngươi đã đến , miễn cho ta phải đi lại .Trước hết vào ngồi trước đi , ta đi đón khách nhân xong sẽ quay lại , ta có chuyện muốn cùng ngươi nói

."

" A ! Có phải hay không Lăng Nhi nàng ...."

" Nương , là nói chuyện thực đơn của nhà chúng ta ". Giang Lăng chạy

nhanh đánh gãy lời nói của Lí Thanh Hà , trừng mắt nhìn nàng .

Lí Thanh Hà lúc này mới nhớ chưởng quầy luôn kêu Giang Lăng là Giang Đào , đang muốn hỏi cái gì thực đơn , Giang Lăng lại nói : " Đi thôi , đi vào ngồi một lát ." Thấy Lưu chưởng quầy đang cho khách nhân gọi món ăn ,

nàng lại nói nhỏ : " Một lát có hỏi gì ngài đừng có lên tiếng , chỉ nói

trong nhà hết thảy do ta làm chủ là được ."

Mỗi ngày nay mỗi sự

kiện Giang Lăng làm đều làm cho Lí Thanh Hà yên tâm . Cho nên lúc này

thấy nàng nói như vậy , Lí Thanh Hà cũng không hỏi lại . Dù sao nàng tin tưởng , Lăng Nhi của nàng tuyệt đối sẽ không làm chuyện xấu , mà nếu

nàng đã làm chuyện xấu thì nhất định phải có lý do , làm thì làm , cũng

không có gì quá lớn.

An bày Lí Thanh Hà ngồi xuống , Giang Lăng chạy nhanh tiếp nhận ấm trà trong tay Lưu chưởng quầy đi

mời nước cho khách . Làm như vậy thứ nhất là vì trách nhiệm phải làm ,

thứ hai là muốn Lí Thanh Hà hiểu công việc của nàng làm . Suốt ngày nàng cứ suy nghĩ miên man là bởi vì không biết tình huống thực tế . Nếu Lí

Thanh Hà biết nàng làm việc trong môi trường an toàn , cũng sẽ không

phiền hà , lúc nào mở miệng ra cũng là đồ ăn ngon , nàng sẽ không cần cả ngày ở nhà lo lắng cho chính mình .

Giang Lăng đi

đón khách , Lưu chưởng quỹ liền được thanh nhàn , đi tới cùng Lí Thanh

Hà bắt chuyện : " Giang phu nhân , là như thế này . Nghe nói nhà các

ngươi có một quyển thực đơn do tổ tiên truyền lại , không biết có phải

sự thật không ? "

Lí Thanh Hà được Giang Lăng dặn dò , tự nhiên gật đầu nói : " Đúng vậy ."

" Giang Đào nói nguyện lấy hai mươi cái thực đơn đổi lấy tiền lời , ngươi có ý kiến gì không ? " Lưu chưởng quỹ hỏi .

Hắn kinh doanh tửu lâu này bao nhiêu năm , duyệt qua vô số người , tự nhiên nhìn ra được Lí Thanh Hà tuy là mặc áo vải bố , không trâm cài , nhưng

dung mạo tú lệ , khí chất không tầm thường . Còn đây là đệ đệ của "

Giang Đào " , tuy rằng tuổi không lớn , nhưng khi vào tửu lâu cũng không giống mấy đứa nhỏ ở nông thôn sợ sệt hoặc hiếu kỳ nhìn ngó lung tung .

Kể từ đó , hắn đối với lai lịch của thực đơn do Giang Lăng nói hoàn toàn

không có hoài nghi . Chỉ cần Lí Thanh Hà gật đầu không ý kiến , việc

buôn bán này có thể làm .

" Không ý kiến !" Lí

Thanh Hà mỉm cười nói : " Chuyện nhà của ta , hết thảy đều do đứa nhỏ

kia làm chủ . Hắn nói bán liền bán . Giá bao nhiêu cũng là do hắn định

đoạt ."

" Như thế rất tốt ." Lưu chưởng quỹ cao

hứng vuốt vuốt râu . Hắn thấy chân Lí Thanh Hà bị thương , lại thêm sắc

trời không còn sớm , phỏng chừng sẽ không có khách nhân lại đến , Giang

Lăng là ngày đầu tiên làm việc còn tặng cho hắn một thực đơn , cho nên

khai ân : " Giang Đào , khách nhân là để ta tiếp đón đi . Chân của

nương ngươi không tiện , ngươi cùng nàng về đi . Sáng mai đúng giờ lại

đến bắt đầu làm việc ."

" Dạ , vậy phiền toái

chưởng quầy " . Giang Lăng mừng rỡ , đem đồ ăn bưng nhanh lên bàn , lau

sạch tay chạy tới : " Nương , chúng ta về nhà đi . Các người đã ăn cơm

chưa ? "

" Chưa ăn " Lí Thanh Hà vỗ vỗ tay nàng nói : " Đi thôi . Về nhà ."

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.