Chương 25

Ngồi ở chỗ kia hạ

quyết tâm , Giang Lăng rốt cục cũng thấy Lưu chưởng quỹ đánh ngáp đứng

lên , đi ra phía sau đi vệ sinh trở về , vội đón nói : " Chưởng quầy

...."

" Thực đơn có học thuộc lòng không ? " Lưu

chưởng quỹ thấy không có một người đến ăn cơm , mà mình còn thỉnh thêm

một người tiêu tiền mới trở về , tiểu nhị này ngồi ngẩn người ở đó ,

trong lòng sinh ra khó chịu , đánh gãy lời Giang Lăng đang nói .

" Học thuộc lòng ."

" Được . Đọc cho ta nghe một chút ! "

Giang Lăng sớm đem thực đơn gồm các món mặn , các món chay , canh ,

biên soạn thành một bài vè , đọc rất là thuận miệng . Tức thời đem bài

vè đọc ra một lần .

Lưu chưởng quỹ vừa nghe Giang

Lăng biên soạn cái vè thuận miệng này , chẳng những lanh lảnh đọc thuộc

lòng , còn cực kỳ có vần có điệu ,hai mắt đang buồn ngủ mông lung nhất

thời bừng tỉnh thanh minh rất nhiều , vỗ về mấy cọng râu lưa thưa của

hắn , gật đầu khen : " Không sai , không sai , không hổ là người đọc

sách , niệm một cái thực đơn cũng dễ nghe như vậy . Được , có khách đến

thì cứ như vậy mà niệm ."

Nói đến đây , lại nghĩ không biết đến khi nào mới có khách đến ăn cơm , nhịn không được thở dài một hơi .

Giang Lăng thấy Lưu chưởng quỹ như vậy , nhẹ giọng hỏi : " Lưu chưởng quỹ vì trong tiệm quạnh quẽ mà phát sầu ? "

Không phải biết rõ việc này mà còn hỏi sao ? Lưu chưởng quỹ liếc nhìn Giang

Lăng một cái , lười trả lời vấn đề ngu ngốc của nàng .

" Ta thế nhưng có cái ý tưởng , không biết có nên nói hay không ."

" Thật ? Cái ý tưởng gì ? " Lưu chưởng quỹ nghe Giang Lăng nói lời này , nhất thời hứng thú đến .

Người đọc sách so với người bình thường không giống nhau a , có lẽ hắn có ý kiến gì hay cũng không chừng .

" Tửu lâu đối diện sở dĩ họ cướp được khách nhân của chúng ta là vì họ có thức ăn mới và hương vị ngon ? "

" Đúng vậy ! " Lưu chưởng quỹ vội thở dài một hơi ." Tửu lâu đối diện

kia treo thưởng một số tiền lớn xa hoa , thỉnh đầu bếp chính là Chước sư phụ , làm được đồ ăn chẳng những kiểu dáng tân kỳ , hương vị cũng tốt , cố tình bán giá rẻ nữa . Không đến một năm kinh doanh , khách nhân trên cơ bản đều chạy đến bên kia của hắn , những tửu lâu khác sinh ý đều

giống như ta không được nhiều lắm .

" Chúng ta cũng nghĩ ra chút biện pháp làm đồ ăn mới , không phải cũng có thể sao ? "

Lưu chưởng quỹ cứ tưởng là Giang Lăng có thể nghĩ ra được biện pháp gì tốt

đến , trong lòng có chút chờ mong , nhưng vừa nghe nàng nói lời này ,

nhất thời bực mình thô lỗ : " Biện pháp của ngươi là thế này a ? Đồ ăn

mới ? Ta cũng nghĩ như vậy a ! Nói còn dễ hơn làm !

Lão Trương tay nghề không sai , biết đa dạng các món ăn .Hắn theo ta cũng

nhiều năm , cũng không phạm cái gì sai lầm , ta cũng không thể đuổi hắn

đi . Lại nói , đi chỗ nào có thể thỉnh người so với Chước sư phụ ở tửu

lâu đối diện còn muốn lợi hại hơn ? Mà nếu có đi nữa , ta cũng không thể nào trả nổi cái giá kia a ! "

Nói tới đây , Giang

Lăng đã lười vòng vo , đi thẳng vào vấn đề nói : " Là như thế này , tổ

tiên nhà ta từng truyền lại sách ghi chép vài loại món ăn , cùng một ít

bí quyết trồng rau củ . Ban đầu gia cảnh còn tốt , cho nên gia gia cùng

phụ thân ta cũng không nhìn ngó đến những thứ này . Hiện thời gia đình

nghèo khó , bản thân ta trù nghệ không thông , làm không được đầu bếp ,

nên ta nghĩ đem thực đơn này bán đi . Không biết Lưu chưởng quỹ có hứng

thú không ? "

" Thật ? " Lưu chưởng quỹ bất ngờ ,

chớp chớp đôi mắt nhỏ nhìn Giang Lăng : " Thực đơn là cái dạng gì ?

Ngươi định làm gì ? "

" Như vậy đi , không thử trước thì Lưu chưởng quỹ cũng khó mà tin ta , ta sẽ nói ra một món ăn , xem như

là tặng cho Lưu chưởng quỹ . Nếu ngài ăn cảm thấy hương vị hảo , vậy thì chúng ta sẽ tính đến chuyện mua bán , ngài xem như thế nào ? "

Nàng nhìn trong mắt Lưu chưởng quỹ cảnh giác , liền nở nụ cười : " Lưu

chưởng quỹ ngài yên tâm , nếu ngài cảm thấy đồ ăn kia không ra gì cả ,

một đồng tiền cũng không cần người trả , việc này coi như ta chưa hề đề

cập qua . Dù sao ta cũng là một đứa nhóc , ta có thể cường ép người mua

thực đơn được sao ? "

" Được rồi ." Lưu chưởng quỹ

cũng cảm thấy bản thân quá mức khẩn trương , ngượng ngùng cười cười ."

Vậy ngươi khi nào thì đưa ghi chép món ăn đó cho ta xem ? "

" Mấy thứ kia ta đã

sớm nhớ rõ ràng , ngài lấy giấy bút đến , ta ghi ra món ăn cho ngài .

Giang Lăng nói . Xem Lưu chưởng quỹ lấy ra văn phòng tứ bảo , mài mực

xong , nàng đề bút ghi cách thực hiện món dấm chua huyết vịt từng bước

kỹ càng đều viết xuống dưới , làm khô nét mực rồi đưa cho Lưu chưởng quỹ .

Lưu chưởng quỹ nhìn một chút tên món ăn , liền

ngây ngẩn cả người , lại nhìn tên nguyên liệu thực hiện , không khỏi

nhíu mày : " Dùng dấm chua làm vịt ? Chua ? Làm sao có thể ăn ngon a ?"

" Tổ tiên ta lúc trước có người đã từng làm quan , những món ăn này là

theo từ trong cung truyền lưu ra ngoài . Mẫu thân ta trước kia cũng làm

qua món dấm chua huyết vịt này , nói hương vị tốt lắm . Nhưng mà sau này trong nhà khốn cùng , ta cũng không còn được ăn nó nữa , ai.....! "

Giang Lăng thở dài một hơi .

" Tại vì Lưu chưởng

quỹ mời ta làm tiểu nhị , xem như có ơn với ta , cho nên mới ưu tiên đem thực đơn bán cho Vị Hương Cư , còn đưa chưởng quầy thêm một món ăn .

Nhưng nếu chưởng quầy không tin , cũng không sao . Cùng lắm thì ta bán

cho tửu lâu khác thử xem ."

Lưu chưởng quỹ nghe

xong lời này , trầm ngâm vỗ về râu nửa ngày , nhìn xem canh giờ cũng đã đến giờ trưa , hướng về phòng bếp kêu lên : " Lão Trương , ra đây một

chút ."

" Chưởng quầy , ngài bảo gì ta ? " Một hồi lâu lão Trương mới từ bên trong đi ra , trên mặt còn có hai dấu hồng

hồng , hiển nhiên vừa rồi đang ngủ .

" Giết một con vịt , làm theo thực đơn này ! " Lưu chưởng quỹ đưa thực đơn cho lão Trương .

Lão Trương sửng sốt : " Chưởng quầy , ta không biết chữ ."

Lưu chưởng quỹ vỗ đầu : " Đã quên ." Xoay mặt nhìn Giang Lăng : " Dù

sao thực đơn là của nhà ngươi , ngươi đi vào dạy hắn làm đi."

" Ta ? " Giang Lăng chỉ vào cái mũi mình , lấp bấp nói " Chưởng quầy ,

ngươi cũng biết sáng nay ta vừa đắc tội với A Phúc ca , nếu Trương sư

phụ hắn ......" Nàng nhìn lão Trương liếc mắt một cái , không lên tiếng .

Lão Trương vừa nghe tức giận đến mặt đỏ lên : " Thế nào ? Sợ ta nấu ngươi , ăn ngươi à ? "

Lưu chưởng quỹ làm ăn bao nhiêu năm , ý nghĩ cũng là cực kỳ linh quang , cho nên minh bạch sự băn khoăn của Giang Lăng , đối mặt lão Trương

thẳng thắn nói : " Lão Trương , ngươi cũng biết nguyên nhân một năm qua

chúng ta vì sao sinh ý không tốt , ta lo lắng đến bạc trắng đầu . Hiện

tại ở trong tay ngươi làm món ăn này , hương vị được hay không được ,

liên quan đến tửu lâu chúng ta có thể hay không lại náo nhiệt đi lên .

Cho nên ngươi cũng không thể vì trong lòng có ấm ức liền cố ý làm món ăn

này thật khó ăn .Bằng không , làm ở đây nhiều năm , hay già cả gì ta

cũng bất chấp ."

Lão Trương vừa nghe , nhất thời thu liễm vẻ giận dữ lại , nhìn Lưu chưởng

quầy cam đoan : " Chưởng quầy ngươi yên tâm , ta là dạng người gì ngươi

còn không biết ? Còn nói sáng nay là lỗi của A Phúc , ta không tính ,

với lại ta cũng biết phân biệt nặng nhẹ ."

" Vậy là tốt rồi , vậy là tốt rồi . Sinh ý không tốt ta cũng nóng vội , lời nói

mới nói vừa rồi có hơi nặng , ngươi cũng đừng trách móc ." Lưu chưởng

quỹ ở trên cao nên cũng hiểu được phải vừa đấm vừa xoa . " Được rồi ,

chúng ta cũng không còn gì khác nói , đi làm đồ ăn đi ."

" Dạ " Lão Trương quay đầu liếc nhìn Giang Lăng một cái rồi xoay người

đi vào bếp . Giang Lăng tất nhiên cũng đi theo vào .

Phòng bếp cùng đại sảnh cách nhau một cái sân , trong viện có trồng một ít rau dưa , còn vây lại một chỗ nuôi hơn mười con gà vịt .

Lão Trương bắt một con vịt đem vào phòng bếp , đánh thức A Phúc đang ngủ say : " Đứng lên , giết con vịt này ."

A Phúc vừa mở mắt , đã thấy Giang Lăng đang đứng ngay cửa , nhất thời

tỉnh táo lại , " Đằng " một tiếng đứng lên , chuẩn bị mở miệng mắng chửi , lại bị lão Trương đá một cước : " Chưởng quầy kêu hắn đến dạy nấu cơm , ngươi chỉ cần làm tốt việc của mình là được , việc khác ít quản ,

không cần chọc cho ta thêm phiền toái ."

A Phúc chỉ phải phẫn nộ mà ngậm miệng lại , xoay người chuẩn bị đi giết con vịt .

" Đợi chút , lấy cái chén bỏ vào một ít dấm chua , khi giết vịt sẽ cho

tiết vào trong chén đó ." Giang Lăng gọi hắn lại . Quay sang nói với lão Trương : " Món ăn này quan trọng nhất là món huyết này , dấm chua nhiều hay thiếu cũng đều không ngon ."

Lão Trương nhìn A Phúc ngẩng cổ muốn nói chuyện , tự nhiên là biết hắn chuẩn bị nói lời

không hay , hai mắt trừng hắn : " Theo lời hắn nói mà làm ! "

Nói xong cầm chén rót vào chút dấm chua , cho Giang Lăng xem liều lượng , rồi mới đưa cho A Phúc cái chén đó , đi ra ngoài giết vịt . Giang

Lăng không yên tâm , vẫn là theo hắn đi ra ngoài theo dõi hắn làm việc .

A Phúc tuy rằng không phải tốt lành gì , nhưng làm việc thật giỏi , chỉ

một lát công phu , hắn đã đem con vịt xử lý sạch sẽ . Giang Lăng sợ hắn

quấy rối , sớm đã đem huyết có dấm chua đưa vào phòng bếp , lại thừa dịp hắn đang nhổ lông vịt nàng đi ra ngoài vườn đào mấy củ khoai sọ , gọt

vỏ , cắt thành từng khối nhỏ chuẩn bị dùng .

"

Ngươi làm cái này làm gì ? Thứ này có thể ăn sao ? " Lão Trương chăm chú nhìn nàng gọt vỏ khoai , nhịn không được hỏi .

" Cái này ăn được , nhưng mà có chút ngứa cổ , nhưng nếu phơi khô mấy

khối này , vậy sẽ không bị nữa . Bỏ vào chung dấm chua huyết vịt hương

vị sẽ ngon lắm . Đến mùa có khổ qua , bỏ vào chung với vịt này , ăn sẽ

không dễ dàng bị nổi nóng ." Giang Lăng nhẫn nại giải thích.

"Ùm " . Lão Trương nghe Giang Lăng nói có đạo lý rõ ràng , lúc này có chút

tin tưởng thực đơn của nàng không phải là xằng bậy .

Con vịt đã được chặt thành từng khối , Giang Lăng đem các loại gia vị

trên kệ bếp hỏi qua một lần . Nhìn lão Trương nói : " Ta xem trên thực

đơn có món thịt vịt hầm , ngươi theo cách nấu đó mà làm , cho khoai lúc

nãy vào hầm chung , nấu đến không sai biệt lắm thì ngươi lại bảo ta ."

Nói xong liền ra khỏi phòng bếp .

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.